Chương 58: Đột phá Trúc Cơ Kỳ
Một trăm ngày sau……
Ở trong không gian Long Ngọc suốt một trăm ngày, Thượng Quan Huyền Ý đã thuận lợi Trúc Cơ, tu vi cũng theo đó mà củng cố hoàn toàn. Việc linh căn ít thì lượng linh khí cần tiêu hao cũng ít theo khiến Tiêu Lăng Hàn không khỏi có chút ghen tị.
Hắn vẫn còn nhớ rõ năm đó bản thân Trúc Cơ phải mất ròng rã mười tháng trời. Đúng là hàng so với hàng thì phải vứt, người so với người thì chỉ có nước tức chết!
Thừa dịp Thượng Quan Huyền Ý còn chưa tỉnh lại, Tiêu Lăng Hàn lập tức đưa y rời khỏi không gian. Dĩ nhiên, đi kèm theo đó là trận pháp đã bố trí trước đây và đống tro tàn của linh thạch sau khi dùng hết.
Tiêu Lăng Hàn dắt theo Thượng Quan Huyền Ý, lần lượt dán ẩn thân phù lên người cả hai, sau đó lại dùng truyền tống phù. Liên tục truyền tống vài lần, mãi đến khi cách thật xa Cốc Vũ Thành hắn mới dừng lại.
Nhận ra hiện tại hai người đang đứng giữa một vùng đồng cỏ hoang vắng không một bóng người, hắn liền phóng thần thức ra dò xét xung quanh. Trong vòng nghìn dặm không hề có tu sĩ hay yêu thú nào có tu vi cao hơn mình, Tiêu Lăng Hàn lúc này mới hoàn toàn yên tâm, tiện tay bố trí thêm hai tầng phòng ngự trận quanh người Thượng Quan Huyền Ý.
Bầu trời âm u, mây đen càng tụ càng dày, tựa như cả vòm trời sắp sửa sập xuống tới nơi. Bây giờ mới là buổi chiều, còn hơn hai canh giờ nữa mới đến lúc trời tối, thời tiết thế này rõ ràng là rất bất thường.
Khoảng một khắc sau, Thượng Quan Huyền Ý chậm rãi mở mắt. Lúc này y chỉ cảm thấy khắp người nhớp nháp, cực kỳ khó chịu, nơi chóp mũi còn ngửi thấy một mùi hôi thối vô cùng nồng nặc.
【Đồ ngốc, hiện tại đừng có để tâm mấy chuyện đó nữa, mau chuẩn bị nghênh tiếp lôi kiếp đi.】
Dùng thần thức quan sát thấy cảnh này, Tiêu Lăng Hàn liền truyền âm nhắc nhở Thượng Quan Huyền Ý.
Lúc này hắn đã đứng cách Thượng Quan Huyền Ý cả nghìn mét, Tiêu Lăng Hàn có điên mới muốn làm gia tăng uy lực của lôi kiếp. Bản thân hắn hiện tại đã có tu vi Kim Đan Kỳ, nếu như hắn cũng nằm trong phạm vi lôi kiếp, e rằng sự tình không đơn giản chỉ là một cộng một bằng hai nữa.
Tiêu Lăng Hàn nghiêng người tựa vào một cây cổ thụ lớn, vừa ngắm nhìn phong cảnh phía xa, vừa hít hà bầu không khí trong lành nơi đây.
Ở đằng xa, từng đạo tia chớp như thể không đáng tiền, điên cuồng đuổi theo Thượng Quan Huyền Ý mà bổ xuống!
“Đạo thứ sáu.” “Đạo thứ bảy.” “Đạo thứ tám.” “Còn đạo cuối cùng nữa thôi.” Tiêu Lăng Hàn âm thầm đếm nhẩm trong lòng.
Chỉ thấy đạo kiếp lôi cuối cùng kia sấm chớp cuồn cuộn, tích tụ ròng rã mười phút đồng hồ mới chịu giáng xuống.
“Á……”
Tiếng hét kinh thiên động địa vang lên, làm kinh động cả bầy chim đang đậu trên cây nháo nhác bay lên.
Tiêu Lăng Hàn đưa tay bịt tai, nghiêng người quay đầu nhìn về phía chủ nhân của tiếng hét kia.
Chỉ thấy Thượng Quan Huyền Ý lúc này khoác trên người bộ pháp y màu tím đã bị đánh cho xám xịt, rách rưới tả tơi; trên bề mặt da là một lớp dầu mỡ đen kịt bốc mùi, đầu tóc bù xù, mặt mày lấm lem. Dáng vẻ của y lúc này có bao nhiêu chật vật thì chính là bấy nhiêu chật vật.
Chẳng mấy chốc, trên bầu trời liền xuất hiện tường vân. Lớp mây lành kia ngưng tụ thành một hư ảnh phượng hoàng, ngay sau đó, linh vũ tựa như không tốn tiền chậm rãi trút xuống đại địa, tưới nhuần vùng đồng cỏ hoang vu này. Mà kẻ đang đứng ngay trung tâm đồng cỏ là Thượng Quan Huyền Ý lại chính là người được hưởng lợi lớn nhất. Có thể thấy rõ những vết thương do lôi kiếp để lại trên người y đang hồi phục với tốc độ mà mắt thường cũng có thể nhìn thấy được.
Tiêu Lăng Hàn ở trong lòng không khỏi buồn bực, tại sao người khác tấn thăng đại cảnh giới đều có lôi kiếp, mà bản thân hắn khi tấn thăng đến cả cái bóng của lôi kiếp cũng chẳng thấy đâu? Chẳng lẽ bởi vì kiếp trước hắn bị sét đánh bay đến thế giới này, cho nên thiên đạo của thế giới này đồng cảm, thương hại hắn, thành ra lúc hắn tấn thăng liền không cần phải nếm trải lôi kiếp nữa?
Hắn vốn còn muốn nhân lúc lôi kiếp để rèn luyện nhục thân, hấp thụ một chút lôi linh lực, kết quả là cái lão thiên đạo này lại chẳng thèm cho hắn lấy một cơ hội!
Hiện tại hắn có nghĩ nát óc cũng không thể nào lý giải nổi! Dĩ nhiên, phải đợi đến sau này khi tu vi của hắn chạm tới đỉnh phong, hắn mới hiểu rõ nguyên nhân trong đó.
Sau khi đợi Thượng Quan Huyền Ý hấp thụ xong linh vũ, Tiêu Lăng Hàn liền kích hoạt truyền tống phù mang hai người trở về biệt viện nhà họ Vũ.
Mở cửa phòng ra, nhìn thấy đống tro tàn cùng với tàn tích của trận pháp còn sót lại trong phòng, Thượng Quan Huyền Ý bỗng chốc im lặng.
“Hai mươi vạn hạ phẩm linh thạch.”
Giọng nói lười biếng của Tiêu Lăng Hàn lọt vào tai Thượng Quan Huyền Ý. Đã từng có kinh nghiệm tương tự từ trước, y vô cùng tự giác móc ra hai mươi vạn hạ phẩm linh thạch đưa tới tận tay Tiêu Lăng Hàn.
“Ừm, tốt lắm, tiểu tử ngươi rất biết điều, nhớ dọn dẹp vệ sinh trong phòng cho sạch sẽ đấy.” Tiêu Lăng Hàn ước lượng sức nặng cái túi trữ vật trong tay, hài lòng gật gật đầu.
Đêm,
Trước mặt Tiêu Lăng Hàn là một mạch khoáng thượng phẩm linh thạch, bên trong chứa vô số kể thượng phẩm linh thạch lấp lánh. Hắn đang hưng phấn sải bước đi về phía trung tâm mạch khoáng, chuẩn bị lao vào ôm chầm lấy chúng một cái thật lớn.
—