Chương 57: Huyền Ý bỗng đốn ngộ
Tu tiên giả một khi dẫn linh khí nhập thể, toàn bộ cơ thể đều sẽ được cải tạo, trí nhớ cũng theo đó mà tăng lên gấp bội. Cho dù không thể đạt tới mức mắt thấy là không quên, thì ít nhất cũng có thể xem qua mười lần là khắc cốt ghi tâm. Ba quyển sách này tính ra chẳng thấm tháp vào đâu, mỗi ngày đọc một quyển, thời gian để đọc đi đọc đọc lại một quyển tới hai mươi lần vẫn còn dư dả chán.
Hành động này của Tiêu Lăng Hàn rõ ràng là đang muốn tẩn người đến nơi. Thượng Quan Huyền Ý vô thức nuốt nước bọt, liên tục lùi về sau, mãi cho đến khi lưng chạm vào cửa phòng, bị trận pháp chặn đứng đường lui. Hắn mới gian nan ngẩng đầu lên, nhìn Tiêu Lăng Hàn cười gượng gạo: “Cái đó… Tiêu ca ca, huynh có khát không? Có cần ta pha cho huynh một tách linh trà không?”
Tiêu Lăng Hàn nhướng mày, khẽ cười như không cười nhìn thiếu niên mười hai tuổi, thấp hơn mình nửa cái đầu đang đứng trước mặt.
“Đã làm tùy tùng của ta mà lại chẳng chịu tiến thủ, bảo ngươi đọc sách ngươi liền làm cho có lệ!” Nói đến đây, ánh mắt Tiêu Lăng Hàn bỗng trở nên sắc lẹm. Kiếp trước hắn vốn là lão đại trong một tổ chức đặc công, đám thủ hạ dưới trướng người nào người nấy đều bị hắn huấn luyện cho phục tùng sát đất, chẳng một ai dám ba lòng hai ý khi đang làm nhiệm vụ.
“Ta không cần một kẻ tùy tùng không có chí tiến thủ, chỉ muốn an phận thủ thường. Nếu ngươi chỉ cầu một góc bình yên để sống qua ngày, vậy thì ước định hai trăm năm giữa chúng ta lập tức hủy bỏ tại đây.”
Thấy Thượng Quan Huyền Ý đang cắn chặt môi, Tiêu Lăng Hàn lại tiếp tục nói: “Tu sĩ chúng ta là nghịch thiên cải mệnh, không tiến ắt sẽ lùi! Ngươi chớ có nghĩ hiện tại bản thân sở hữu tu vi Luyện Khí tầng mười một liền có thể tự đắc. Trên đời này thứ không thiếu nhất chính là thiên tài! Những thiên tài thực sự trưởng thành và tỏa sáng, có kẻ nào mà không siêng năng hiếu học, tâm chí kiên định? Đâu có như ngươi, bảo đọc mấy quyển sách cũng tìm đủ đường đùn đẩy, mặt mày còn ủ rũ như đưa đám. Ta bắt ngươi học luyện khí là hy vọng sau này ngươi có thể tự mình chế luyện trận bàn, trận kỳ hay pháp khí. Giả sử ngày sau ngươi bị vây khốn ở một nơi nào đó, nơi ấy tuy có sẵn nguyên liệu luyện khí, nhưng ngươi lại chỉ biết trận pháp, trong tay chẳng có lấy một chiếc trận kỳ, trận bàn nào để bày trận, lúc đó ngươi tính làm thế nào?”
Từng câu từng chữ của Tiêu Lăng Hàn như búa tạ nện thẳng vào tâm khảm Thượng Quan Huyền Ý, khiến sắc mặt hắn ngày một trắng bệch.
Thượng Quan Huyền Ý men theo những lời của Tiêu Lăng Hàn mà suy nghĩ tiếp. Chẳng lẽ kiếp này hắn vẫn muốn sống một đời mơ mơ màng màng như kiếp trước sao? Nếu vậy thì hắn phải báo thù thế nào? Làm sao đi tìm lại phụ mẫu của mình? Còn có gia gia đã nuôi nấng hắn đến năm mươi tuổi nữa, không biết hiện giờ ông đang ở phương nào? Liệu có bình an hay không?
Hắn tự biết từ sau khi sống lại và gặp được Tiêu Lăng Hàn, trong lòng hắn đã nảy sinh tâm lý ỷ lại. Thế nhưng, tiệc vui mười phương rồi cũng đến lúc tàn, chung quy huynh ấy cũng sẽ có ngày rời xa hắn, ngay cả anh chị em ruột thịt khi trưởng thành còn phải có lối đi riêng. Mà chính hắn, cuối cùng cũng phải đơn thương độc mã đối mặt với tu chân giới tàn khốc này.
Vậy mà hắn lại tự cao tự đại, ngỡ rằng bản thân là kẻ trọng sinh thì đã nắm chắc ưu thế của kiếp trước.
Nghĩ đến thảm cảnh của Ân Tuyên, tên đó chẳng phải cũng vì thích đi đường tắt, không chịu tiến thủ đó sao? Lúc nào cũng tơ tưởng đến chuyện ngồi mát ăn bát vàng, cướp đoạt cơ duyên của người khác. Chẳng lẽ sau này hắn cũng muốn trở thành loại người như vậy? Không, tuyệt đối không được, hắn không muốn biến thành hạng người đó. Nếu thế, ngay cả chính hắn cũng sẽ khinh bỉ bản thân, vận mệnh của hắn phải do chính tay hắn nắm giữ!
Tiêu Lăng Hàn nói rất đúng, Băng linh căn của hắn thích hợp với trận pháp, Hỏa linh căn lại thích hợp với luyện khí.
Kiếp trước bởi vì Băng linh căn bị người ta tước đoạt, trình độ trận pháp của hắn kẹt cứng ở lục cấp, từ đó về sau không cách nào tiến thêm được bước nào nữa.
Đời này đã có được ưu thế tuyệt vời như vậy, hắn không nên lãng phí tư chất đại hảo của mình. Chờ sau khi học thành tài thuật luyện khí, sau này hắn có thể chế luyện pháp khí mang đi bán hoặc để tự mình sử dụng.
Tiêu Lăng Hàn đột nhiên cảm nhận được linh khí xung quanh đang dao động dữ dội, lại nhìn sang Thượng Quan Huyền Ý. Hắn không nhịn được mà chửi thầm một tiếng “mẹ nó”. Quả nhiên không hổ là khí vận chi tử, chỉ vài ba câu nói khai sáng liền có thể giúp người ta tỉnh ngộ, thậm chí lúc này còn tiến vào trạng thái đốn ngộ nữa chứ. Thế nhưng, hắn cũng buộc phải lập tức bày ra một trận pháp hộ pháp ngay trong phòng.
Nhìn bộ dạng tấn cấp này của Thượng Quan Huyền Ý, Tiêu Lăng Hàn không khỏi nhíu mày, nếu tiến cấp lần nữa thì chính là Luyện Khí tầng thứ mười hai rồi. Dị hỏa nhất định sẽ tận dụng thời khắc mấu chốt cuối cùng này để phản phệ, hòng thoát khỏi đan điền của Thượng Quan Huyền Ý. Mà cách tốt nhất để rũ bỏ được Thượng Quan Huyền Ý, chính là lấy mạng hắn.
Ba ngày nữa bọn họ phải khởi hành đến Vân Hoàng thành, thời gian chắc chắn là không kịp rồi. Suy đi tính lại, Tiêu Lăng Hàn đành phải đưa Thượng Quan Huyền Ý vào trong Long Ngọc không gian.
Sau khi tiến vào không gian, Tiêu Lăng Hàn liền lấy ra mười vạn hạ phẩm linh thạch đặt xung quanh để Thượng Quan Huyền Ý hấp thu, kế đó còn bố trí thêm một cái Khóa Linh trận, nhằm tránh cho linh khí bốn phía không bị tiêu tán ra những nơi khác.
Chỉ vỏn vẹn trong vòng mười ngày ngắn ngủi, tu vi của Thượng Quan Huyền Ý đã thuận lợi đột phá lên Luyện Khí tầng thứ mười hai.
Thế nhưng, tốc độ hấp thu linh khí của hắn chẳng những không dừng lại mà ngược lại còn bạo tăng nhanh hơn rất nhiều, Tiêu Lăng Hàn vừa nhìn liền biết ngay là do Minh Vương Âm Hỏa đang tác oai tác quái.
“Huyền Ý, hiện tại ngươi đã đạt tới tu vi Luyện Khí tầng thứ mười hai rồi. Minh Vương Âm Hỏa mới chỉ bước đầu nhận ngươi làm chủ chứ ngươi vẫn chưa hoàn toàn luyện hóa được nó. Hiện tại nó đang muốn phản phệ, ta sẽ giúp ngươi luyện hóa thanh tẩy dị hỏa này. Nhớ kỹ phải tập trung cao độ, trong quá trình luyện hóa rất có thể ngươi sẽ trực tiếp Trúc Cơ, tự bản thân ngươi phải chú ý nắm bắt lấy thời cơ.”
Tiêu Lăng Hàn truyền âm thông báo cho Thượng Quan Huyền Ý xong, liền lấy ra một viên Băng Tâm đan đã luyện chế từ trước cho hắn uống vào, sau đó khoanh chân ngồi ngay phía sau lưng hắn, vận công giúp hắn luyện hóa dược lực của đan dược, trợ lực cho hắn thuần phục dị hỏa.
—