← Dị Thế Trọng Sinh Chi Nghịch Tập Tu Tiên

Chương 55: Lai lịch của Tử Linh Mễ

10 min read 01.09.2026

Thấy Tiêu Lăng Hàn vẫn nhắm nghiền hai mắt, có vẻ chưa tỉnh giấc, Thượng Quan Huyền Ý mới rón rén lui ra khỏi lồng ngực của hắn. Cậu nhanh thoăn thoắt mặc vào pháp y, xỏ giày, đợi đến khi cách xa giường năm mét mới thở phào một hơi nhẹ nhõm.

Sợ chết mất thôi, cảm giác như bản thân vừa suýt bị giết người diệt khẩu vậy. Thượng Quan Huyền Ý ổn định lại tâm thần, vờ như không có chuyện gì xảy ra mà ngồi xuống trước bàn bắt đầu đọc sách.

Chẳng biết vì cớ gì, rõ ràng mắt đang nhìn vào trang sách, nhưng trong đầu lại toàn là một màn nhìn thấy lúc vừa tỉnh dậy: lồng ngực trắng ngần, xương quai xanh hoàn mỹ. Nhất thời cậu cảm thấy cổ họng khô khốc, đành rót một chén nước uống cạn, cố gắng gạt bỏ mấy thứ suy nghĩ hỗn loạn trong đầu ra ngoài.

Định thần lại, cậu dồn hết suy nghĩ vào cuốn 《Sơ cấp luyện khí nguyên liệu》, hôm nay nhất định phải ghi nhớ toàn bộ mới được.

Thực ra đêm qua Tiêu Lăng Hàn chỉ ngủ được nửa đêm trước, còn nửa đêm sau thì trằn trọc thế nào cũng không tài nào chợp mắt nổi. Trong lòng tự dưng có thêm một người khiến hắn cảm thấy vô cùng không quen. Đối phương cứ như một con bạch tuộc ôm chặt lấy hắn, hoàn toàn coi hắn thành cái gối ôm.

Nhận thấy người trong lòng đã tỉnh, Tiêu Lăng Hàn để tránh cho đôi bên khó xử nên chỉ đành giả vờ ngủ. Mãi đến khi đối phương rốt cuộc cũng chịu rời xa giường, hắn mới như trút được gánh nặng, cuối cùng cũng có thể đánh một giấc an lành.

Khi Tiêu Lăng Hàn tỉnh lại lần nữa thì giờ Ngọ đã qua.

“Tiêu ca ca, huynh rốt cuộc cũng tỉnh rồi, tốt quá đi, ta còn chưa ăn sáng nữa đó.” Nói đến đây, Thượng Quan Huyền Ý dùng ánh mắt ủy khuất, đáng thương hề hề mà nhìn Tiêu Lăng Hàn.

Tiêu Lăng Hàn:… Nếu không phải đêm qua ngươi ngủ nghê không thành thật, ta có thể đến giờ này mới dậy sao?

Tiêu Lăng Hàn ném cho Thượng Quan Huyền Ý một cái nhìn tràn đầy oán niệm, rồi cam chịu số phận lấy thức ăn từ trong không gian giới chỉ ra, bày biện từng đĩa từng đĩa một lên bàn.

Chỉ là hai người vừa mới ngồi xuống, cửa phòng đã vang lên tiếng gõ.

Cả hai đều dâng lên một điềm báo chẳng lành, đồng thời nghĩ đến: Kẻ chực ăn chực đến rồi!

“Tiêu đại ca, Huyền Ý, hai người có ở đó không?”

Quả nhiên không sai! Ngay sau đó, bên ngoài cửa vang lên giọng nói của Ân Thiên Duệ.

Thượng Quan Huyền Ý cam chịu đi ra mở cửa.

Ân Thiên Duệ và Mạc Vô Nhai đang tay trong tay đứng ngoài cửa phòng, Thượng Quan Huyền Ý nhìn mà thấy ê hết cả răng. Khốn thật, hai kẻ này đến ăn chực còn chưa đủ, lại còn muốn nhét cho bọn họ một họng cẩu lương nữa chứ!!!

“Mạc sư huynh, Thiên Duệ, vào trong ngồi đi.” Thượng Quan Huyền Ý nhường đường mời hai người vào phòng.

“Thiên Duệ, Mạc sư huynh, đến sớm không bằng đến đúng lúc, ngồi xuống cùng ăn đi!” Vừa nói, Tiêu Lăng Hàn đã từ trong không gian giới chỉ lấy thêm hai bộ bát đũa.

“Tiêu đại ca, vậy bọn ta không khách khí nữa đâu nhé.”

“Đa tạ Tiêu sư đệ.”

Ân Thiên Duệ nhìn sáu đĩa thức ăn đầy ắp trên bàn, hai mắt sáng rực lên, hiện tại trong lòng trong mắt cậu ta chỉ có mỹ thực trên bàn mà thôi. Hôm qua cậu ta đã muốn nếm thử linh sơ của Cốc Vũ thành rồi, chỉ là đi ròng rã tám tòa tửu lầu đều không còn chỗ trống, người ta đều đã đặt chỗ trước cả một tuần rồi.

“Đây là Tử Linh Mễ!!!”

Mạc Vô Nhai nhìn hạt linh mễ màu tím trong bát, không kìm được kinh hô thành tiếng đầy vẻ khó tin. Hắn sống bằng chừng này tuổi, mới chỉ được thấy truyền thuyết về Tử Linh Mễ trên cổ tịch của gia tộc mà thôi.

“Mạc sư huynh cũng nhận ra Tử Linh Mễ này sao?” Thượng Quan Huyền Ý gật đầu, chẳng phải là Tử Linh Mễ thôi sao? Có gì mà phải đại kinh tiểu quái chứ, chỗ Tiêu đại ma vương còn có rất nhiều, đủ cho hai người bọn họ ăn mấy năm liền không lo đứt bữa.

“Ta từng thấy miêu tả về Tử Linh Mễ trên cổ tịch của gia tộc, truyền thuyết kể rằng Tử Linh Mễ vốn là đặc sản của Tử Linh tiên vực tại Tiên giới. Thường xuyên ăn Tử Linh Mễ có thể đề thuần linh căn của con người, còn có thể đề thuần tiên linh khí trong cơ thể nữa.”

“Lợi hại như vậy sao!”

Nghe Mạc Vô Nhai nói thế, Ân Thiên Duệ nhìn Tử Linh Mễ trước mặt mà mắt bốc lên lục quang, cậu ta không tự chủ được mà nuốt một ngụm nước bọt.

“Mạc sư huynh biết nhiều thật đó, vậy còn gì nữa không? Kể ra đã là linh mễ của Tiên giới, sao lại lưu lạc đến Tu Chân giới, còn xuất hiện ở cái Hoàng Cực đại lục không chút bắt mắt này nữa chứ?”

Nhìn thấy Tử Linh Mễ trong bát cơm, Thượng Quan Huyền Ý rốt cuộc cũng hiểu vì sao hôm qua Tiêu Lăng Hàn có dùng hết thủ đoạn cũng phải mua bằng được thứ Tử Linh Mễ này. Lại còn sâu sắc lo sợ bị cha mẹ của hai đứa nhóc kia tìm tới tận cửa, hóa ra lai lịch của Tử Linh Mễ này lại lớn đến vậy.

“Chính vì Tử Linh Mễ có ích cho người tu luyện, cho nên có rất nhiều kẻ dòm ngó Tử Linh Mễ của Tử Linh tiên vực. Thuở trước, có ba vị Tiên tôn của ba vị tiên vực đã liên thủ muốn đoạt lấy Tử Linh tiên vực, đại chiến của bốn vị Tiên tôn kinh thiên động địa, Tiên tôn của Tử Linh tiên vực tự nhiên không phải là đối thủ của ba người kia liên thủ. Về sau, ngài ấy đã hòa tan cốt nhục của mình vào Tử Linh tiên vực, tự bạo Tử Linh tiên vực, Tử Linh tiên vực từ đó liền tan tác rơi rụng khắp các Tu Chân giới. Hoàng Cực đại lục vừa vặn có một mảnh vỡ của Tử Linh tiên vực, được người nơi đây đặt tên là “Tử Linh bí cảnh”.” Mạc Vô Nhai nhớ lại ghi chép trong điển tịch gia tộc, chậm rãi kể ra.

“Nói như vậy, trong gia tộc của ngươi từng có người từng đến Tử Linh bí cảnh, còn đạt được lai lịch cùng truyền thuyết về Tử Linh bí cảnh sao.”

Thượng Quan Huyền Ý nhướng mày suy nghĩ, đúng là bảo vật động lòng người mà!!!

“Hẳn là vậy, Tử Linh bí cảnh cứ một ngàn năm mới mở ra một lần, mỗi lần mở ra, tu vi cao nhất của người tiến vào không được vượt quá Kim Đan kỳ, tuổi tác không được quá ba mươi tuổi.”

“Vậy lần mở ra tiếp theo là vào lúc nào?” Tiêu Lăng Hàn rất muốn kiến thức một phen cái bí cảnh trong truyền thuyết này.