← Dị Thế Trọng Sinh Chi Nghịch Tập Tu Tiên

Chương 52: Tử Linh Mễ Đến Tay

10 min read 01.09.2026

Thượng Quan Huyền Ý không biết Tiêu Lăng Hàn đang úp úp mở mở cái gì. Tuy giá linh mễ có hơi đắt, nhưng vẫn nằm trong phạm vi hai người có thể chấp nhận được. Hắn vốn định bụng hay là cứ mua một ít theo giá tiểu cô nương kia nói, nhưng lại sợ Tiêu đại ma vương lát nữa mua một đống lớn rồi bắt mình trả linh thạch, thế thì mình chịu thiệt lớn rồi. Không được, tuyệt đối không thể bị Tiêu đại ma vương tính kế, hắn đã nhịn được thì mình cũng nhịn được.

Tiêu Lăng Hàn bỗng nhiên từ trong giới chỉ không gian lấy ra một viên đá kích thước bằng ngón tay cái, đặt trong tay mân mê nghịch ngợm. Viên đá có màu đen tuyền, mang lại cho người ta một cảm giác âm u lạnh lẽo.

Thượng Quan Huyền Ý nhìn thấy viên đá trong tay hắn, tức khắc cảm thấy nổi một tầng da gà. Đây chính là minh thạch, thứ minh thạch mà quỷ tu chuyên dùng, hơn nữa còn là một viên minh thạch thượng phẩm!

Minh thạch chỉ có Quỷ giới mới có, mà người sống thì căn bản không cách nào đến được Quỷ giới.

Tiểu nam hài và tiểu cô nương phát hiện ra hơi thở vừa quen thuộc lại vừa yêu thích, đồng thời quay đầu nhìn về phía Tiêu Lăng Hàn. Nói chính xác hơn là nhìn chằm chằm vào viên đá trong tay hắn, trong ánh mắt lộ rõ vẻ khát khao.

“Muốn không?” Tiêu Lăng Hàn nhướng mày, cười như không cười nhìn hai người.

Tiểu cô nương cũng không khóc nữa, thật ra nàng ta ngay từ đầu có khóc tí nào đâu, một giọt nước mắt cũng chẳng thấy. Nàng ta thò lưỡi liếm liếm môi, lộ ra thần tình thèm nhỏ dãi.

Tiểu nam hài bên cạnh ngược lại còn có chút khắc chế. Trong mắt nó tuy cũng có khát khao, nhưng không lộ ra vẻ tham lam giống như tiểu cô nương.

“Ca ca, hảo ca ca, ca ca anh tuấn soái khí…”

Tiểu cô nương nhảy từ trên ghế xuống, “bịch bịch bịch” chạy tới trước mặt Tiêu Lăng Hàn, ngẩng đầu ngước nhìn hắn, trong mắt tràn ngập ánh sáng sùng bái.

Nhưng Tiêu Lăng Hàn là ai chứ? Làm sao có thể bị một đứa nhóc ranh tính kế cho được.

“Tử linh mễ và hạt giống tử linh mễ bao nhiêu tiền một cân?” Tiêu Lăng Hàn chỉ vào đống hắc linh mễ hỏi, không mảy may để ý đến ánh mắt mong mỏi đến mòn con mắt của tiểu cô nương.

“Ca ca, có phải ngươi nhìn nhầm rồi không? Bên này mới là tử linh mễ mà.” Tiểu cô nương còn muốn giãy giụa thêm chút nữa, chỉ tay vào đống linh mễ màu tím lên tiếng đính chính.

“Tiểu quỷ, quá tam ba bận, ca ca còn đang vội quay về nấu cơm ăn, tính tình ca ca cũng không được tốt lắm đâu!” Nói xong, Tiêu Lăng Hàn lạnh lùng nhìn chằm chằm tiểu cô nương trước mặt.

“Tử linh mễ có thể bán cho ca ca, nhưng ta muốn viên đá trong tay ca ca.”

“Trong tay ta cũng chỉ có một viên này, là cơ duyên xảo hợp mới có được, vốn dĩ muốn giữ lại làm kỷ niệm. Nếu các ngươi có thể đưa cho ta số tử linh mễ tương ứng, nó liền thuộc về ngươi.”

Tuy biết thứ trong tay mình là minh thạch, nhưng cụ thể là phẩm chất gì thì Tiêu Lăng Hàn cũng không rõ. Có điều việc này cũng chẳng ngăn được hắn giả vờ hiểu biết để đi lừa gạt hai tiểu quỷ đạo hạnh chưa sâu này, bấy nhiêu đó là quá đủ rồi.

Nghe xong lời Tiêu Lăng Hàn nói, hai anh em chạy sang một góc khác nhỏ giọng bàn bạc.

“Muội muội, ta không đồng ý.”

“Chẳng lẽ ca ca không muốn sao?”

“Nhưng tử linh mễ là phụ thân đã chỉ rõ không được bán, phải giữ lại để tặng người khác.”

“Nếu phụ thân biết chúng ta dùng tử linh mễ đổi được một viên minh thạch thượng phẩm, người nhất định sẽ không trách phạt, nói không chừng còn khen ngợi chúng ta ấy chứ.”

“Ca ca, ngươi nghĩ xem, nếu chúng ta có viên minh thạch thượng phẩm này, nói không chừng mẫu phụ có thể tấn cấp.”

“Vậy… vậy được rồi!”

“…”

Hai tiểu quỷ tự cho là đã bố trí một tầng kết giới thì Tiêu Lăng Hàn và Thượng Quan Huyền Ý sẽ không nghe thấy cuộc đối thoại của chúng. Nào ngờ toàn bộ lời bàn tán của hai đứa đều bị hai người nghe được rành mạch rõ ràng.

Thượng Quan Huyền Ý khi nhìn thấy hai đứa lập kết giới mới nhận ra, thì ra hai đứa trẻ này là quỷ tu. Nhưng rõ ràng trông chúng chẳng có điểm nào giống quỷ cả, xem ra trên người chúng đều có bảo vật che giấu quỷ khí. Hắn cứ thắc mắc tại sao Tiêu đại ma vương vừa bước vào cửa tiệm này liền trở nên kỳ kỳ quái quái, hóa ra là do bản thân hắn chưa nhìn thấu được tình hình.

“Chúng ta đồng ý.” Tiểu cô nương quay đầu lại nói với Tiêu Lăng Hàn.

Tiểu cô nương đem toàn bộ hắc linh mễ trong thùng đóng gói lại. Thực tế, thứ nàng ta đóng gói chính là linh mễ màu tím. Hai tiểu quỷ đã dùng chướng nhãn pháp để hoán đổi màu sắc của hai loại linh mễ cho nhau.

Tiêu Lăng Hàn đã sớm mở linh nhãn, hết thảy mọi thứ trước mắt đều khôi phục lại dáng vẻ ban đầu. Thế nên lúc trước hắn mới chỉ thẳng vào đống linh mễ màu đen để hỏi giá tử linh mễ.

Hai tiểu quỷ mỗi đứa cầm một cái túi trữ vật, lưu luyến không rời đưa cho Tiêu Lăng Hàn.

“Đừng có tiếc rẻ, dù sao các ngươi cũng có ăn được đâu.”

Tiêu Lăng Hàn thẳng tay giật lấy túi trữ vật từ trong tay hai tiểu quỷ rồi ném vào giới chỉ không gian. Tâm trạng hắn vô cùng sảng khoái, còn ban tặng cho hai tiểu quỷ một nụ cười hiền hòa ấm áp.

Nghe Tiêu Lăng Hàn nói mình không ăn được, cả hai tiểu quỷ đều dùng ánh mắt oán hận trừng trừng nhìn hắn. Chúng đã rất nhiều năm không được ăn thức ăn của người sống, nay bị vạch trần một cách trần trụi như vậy, trong lòng tức đến hộc máu. Rõ ràng tu vi của kẻ trước mắt chỉ mới là Luyện Khí kỳ, còn hai đứa tụi nó đều đã là tu vi Quỷ Tâm rồi, sao lại có cảm giác người này vô cùng nguy hiểm cơ chứ? (Quỷ Tâm = Kim Đan)

Dĩ nhiên, ở trên người vị ca ca ít nói bên cạnh kia, hai con quỷ cũng cảm nhận được một mối nguy hiểm chí mạng. Vì vậy chúng chỉ có thể giao dịch chứ không thể cướp bóc. Thật là quá uất ức, giá mà phụ mẫu có ở đây thì tốt rồi.