← Dị Thế Trọng Sinh Chi Nghịch Tập Tu Tiên

Chương 43: Ngũ trưởng lão Vũ gia

14 min read 01.09.2026

Chiều ngày hôm sau.

“Lâu lắm rồi ta chưa được ăn cái gì.” Thượng Quan Huyền Ý nhìn viên Tịch cốc đan trong tay, vẻ mặt u sầu than thở.

Lúc này, bốn người đang vây quanh bàn mà ngồi, trước mặt mỗi người đều đặt một lọ Tịch cốc đan.

Mạc Vô Nhai: “…” Tiểu sư đệ sao giống một kẻ ham ăn thế này?

Đỗ Tư Thông: “…” Có Tịch cốc đan để ăn là tốt lắm rồi.

Ân Thiên Duệ: “…” Ta thèm ăn thức ăn ở Thiên Huệ Lâu quá.

“Đúng là y như lời Tiêu ca ca nói, ăn Tịch cốc đan chẳng khác nào nhai cao su.” Thượng Quan Huyền Ý vừa bỏ Tịch cốc đan vào miệng nhai nhóp nhép, vừa cảm thán đầy vị chua chát.

Mạc Vô Nhai: “…” Tịch cốc đan chẳng phải vốn không màu không vị sao?

Đỗ Tư Thông: “…” Tịch cốc đan là món ăn ngon nhất mà ta từng được ăn đấy!

Ân Thiên Duệ: “…” Tịch cốc đan chẳng phải là nuốt trực tiếp luôn sao?

“Ánh mắt của ba người là ý gì thế? Có phải đang bắt nạt ta là người nhỏ tuổi nhất ở đây không?” Thượng Quan Huyền Ý thấy ba người nhìn mình bằng ánh mắt như nhìn quái vật, liền đưa ra câu chất vấn từ tận linh hồn.

“Không có, tuyệt đối không có, chỉ là bỗng nhiên thấy Huyền Ý ngươi trưởng thành thật ngọc thụ lâm phong, anh tuấn phi phàm.”

Ân Thiên Duệ vừa dứt lời, hai người còn lại cũng cực kỳ phối hợp mà gật đầu cái rụp.

“Ngươi chắc chắn người ngươi đang nói là ta chứ?” Thượng Quan Huyền Ý dùng ngón trỏ chỉ vào mũi mình, tự đánh giá bản thân từ trên xuống dưới một lượt, rồi cười như không cười nhìn ba kẻ nói dối không biết ngượng mồm ở đối diện.

“Ý ta là sau khi ngươi trưởng thành cơ. Theo như ta quan sát ngũ quan hiện tại của ngươi, đợi đến khi ngươi lớn lên, nhất định sẽ là một mỹ nam tử khí vũ hiên ngang, phong độ ngời ngời.”

Ân Thiên Duệ vừa nói xong, hai người kia lại tiếp tục gật đầu.

“Ừm, Thiên Duệ à, không phải ta nói xấu ngươi đâu, nhưng những cái khác ngươi không ra hồn, chứ nhãn quang thì được đấy, công phu vỗ mông ngựa có tiến bộ!” Thượng Quan Huyền Ý hài lòng gật gật đầu, đưa tay phải vỗ vỗ lên vai Ân Thiên Duệ đang ngồi bên phải mình.

Mạc Vô Nhai cất lọ Tịch cốc đan vào trong không gian giới chỉ, nhấp một hớp trà, lúc này mới lên tiếng: “Nói chính sự đi.”

Ba người còn lại lập tức ngồi ngay ngắn chỉnh tề, bày ra dáng vẻ cung kính lắng nghe.

“Hôm nay ta ra ngoài có gặp mấy vị sư huynh đệ trong học viện chúng ta, họ đến để điều tra vụ án mất tích bí ẩn của người dân trong Vũ Hội thành. Ngoài ra, sở dĩ Vũ Tân Lâm không đến nữa là vì tộc trưởng và Đại trưởng lão của Vũ gia đều đã chết rồi. Hiện tại Vũ gia đang diễn ra trò hay tranh quyền đoạt lợi, mà Vũ Tân Lâm đã thuận lợi ngồi lên ghế Thiếu thành chủ.”

“Nghe chừng đặc sắc gớm, vậy rốt cuộc là ai đã trở thành tộc trưởng Vũ gia?” Thượng Quan Huyền Ý tràn đầy hứng thú hóng hớt hỏi.

“Ngũ trưởng lão của Vũ gia – Vũ Thành, tu vi của hắn đã tới Hóa Thần kỳ. Ba năm trước hắn từ đại lục khác trở về, sau khi về liền ẩn giấu thực lực, luôn âm thầm điều tra nguyên nhân cái chết của ca ca hắn, cũng chính là tộc trưởng đời trước của Vũ gia – Vũ Lộ.”

“Vậy hắn có tra ra được gì không?” Thượng Quan Huyền Ý hai tay chống cằm, tiếp tục hỏi.

“Năm đó Vũ Tân Lâm đã tận mắt chứng kiến ông nội mình bị sát hại như thế nào. Đại trưởng lão Vũ Thông đã làm giả hiện tượng tộc trưởng bế quan, còn tráo mệnh bài của ông ta thành mệnh bài của người khác. Thế nên mấy năm nay mới không một ai phát hiện ra tộc trưởng thực chất đã sớm bỏ mạng. Cho đến nửa năm sau cái chết của Vũ Lộ, Vũ Thành trở về mới phát hiện đại ca mình đã tạ thế từ lâu. Mặc dù mọi mũi dùi đều chỉa thẳng vào Đại trưởng lão, nhưng Vũ Thành không có chứng cứ, mà lời chứng của Vũ Tân Lâm lại không đủ để làm sáng tỏ chân tướng sự việc.”

“Vậy chẳng phải chuyện này rơi vào thế bế tắc sao?” Đỗ Tư Thông hỏi.

“Trước đó đúng là rơi vào thế bế tắc thật, Đại trưởng lão đã cắm rễ ở Vũ gia nhiều năm, có rất nhiều người ủng hộ mạch của lão. Bước ngoặt của sự việc mới xuất hiện vào ba ngày trước, ba ngày trước mệnh bài của Đại trưởng lão đột nhiên vỡ vụn.”

“Ai giết lão? Vũ Thành à?” Ân Thiên Duệ hỏi.

“Trước khi chết Vũ Thông đã tuyên bố với toàn thể Vũ gia là lão bế quan, đáng tiếc bế quan chưa đầy hai ngày thì mệnh bài đã vỡ, hiện tại vẫn chưa tìm thấy thi thể của lão. Lúc đó Vũ Thành đang ở Vũ gia, có vài vị trưởng lão tại trận làm chứng, cho nên người không phải do hắn giết, hắn không có thời gian gây án.”

“Thế thì chẳng phải đã trở thành một vụ án treo sao?” Đỗ Tư Thông ngẫm nghĩ một lát, liền đúc kết ra một câu như vậy.

“Ừm, quả thực là thế. Còn nữa, hai người Hoắc Thiên, Hoắc Địa hiện đang canh gác ở Đức Vận khách sạn, Đỗ sư huynh tốt nhất là đừng quay về đó nữa.”

“Ừm, đa tạ Mạc sư đệ.”

“Đều là chuyện nhỏ cả, vậy tiếp theo huynh định đi đâu để tìm muội muội?”

“Bây giờ ta cũng chưa rõ nữa.”

“Nếu đã chưa nghĩ kỹ thì cứ lo tu luyện trước đi, chỉ có tu vi cao rồi mới không bị người ta bắt nạt, có những chuyện có nóng vội cũng vô ích.”

“Ừm, ta biết rồi.”

Thượng Quan Huyền Ý chợt nhớ tới bảo bối đào được ngày hôm qua, bèn lấy từ trong không gian giới chỉ ra một cái hồ lô đưa cho Ân Thiên Duệ: “Cầm lấy, của ngươi này.”

Ân Thiên Duệ nhận lấy hồ lô, từ trong túi trữ vật đếm ra năm trăm hạ phẩm linh thạch đưa cho Thượng Quan Huyền Ý, tâm tình cực tốt cầm cái hồ lô ngắm nghía nghịch ngợm.

“Biểu đệ, sao ngươi lại mua một cái hồ lô rách nát thế này?” Mạc Vô Nhai thấy Ân Thiên Duệ cầm một cái hồ lô cũ kỹ hư hại, bộ dạng nâng niu không nỡ rời tay, liền có chút ghen tị lên tiếng.

“Biểu ca, đây có phải hồ lô rách đâu, nó là một món bảo bối đấy.”

“Bảo bối gì chứ? Ta hoàn toàn chẳng nhìn ra cái vẹo gì cả? Không phải chỉ là một cái Càn Khôn hồ lô thôi sao?”

Mạc Vô Nhai giật lấy cái hồ lô trong tay Ân Thiên Duệ xem xét qua một lượt từ trên xuống dưới, nhưng cũng không nhìn ra được trò trống gì, chỉ cảm thấy đây là một cái Càn Khôn hồ lô bình thường không thể bình thường hơn. Nhất định là biểu đệ nhà mình bị người ta lừa rồi, nhìn sang Thượng Quan Huyền Ý bên cạnh cũng gương mặt non nớt y như vậy, Mạc Vô Nhai bỗng nhiên cảm thấy mình chắc chắn đã nhìn thấu chân tướng.

Hai thiếu niên mới mười mấy tuổi đầu, thân mặc pháp y, nhìn một cái là biết ngay thiếu gia nhà giàu, đám người bên ngoài không lừa bọn họ thì lừa ai?

“Bên ngoài chỉ là lớp bảo vệ của nó thôi, nó còn chưa lộ ra chân thân đâu!” Khi nói lời này, Ân Thiên Duệ liếc nhìn Đỗ Tư Thông một cái.

Đỗ Tư Thông lập tức hiểu ý, đứng dậy nói: “Ta về phòng tu luyện trước đây, nếu có tin tức gì mới, làm phiền Mạc sư đệ báo cho ta một tiếng.”

Mạc Vô Nhai ngượng ngùng đứng dậy tiễn Đỗ Tư Thông ra khỏi cửa phòng.

“Ta có cần phải né mặt đi một chút không?”

Thượng Quan Huyền Ý chống cằm, ánh mắt đảo tới đảo lui trên người Mạc Vô Nhai và Ân Thiên Duệ.

Ánh mắt mờ ám kia khiến Ân Thiên Duệ đỏ bừng cả mặt.

“Tiểu sư đệ ngươi nói bậy bạ gì đó, biểu đệ mới có mười bốn tuổi thôi.”

Mạc Vô Nhai không nói còn đỡ, lời này vừa thốt ra, vành tai của Ân Thiên Duệ đã đỏ rực lên.

“Hai người rốt cuộc có muốn xem hay không?” Ân Thiên Duệ trừng mắt nhìn hai người, tức giận nói.

Hai kẻ này thật là quá đáng, biểu ca cũng thật là, ý trong lời nói này chẳng phải là bảo chỉ cần tuổi tác mình lớn rồi, thì có thể… sao?

“…”

“…”

Thấy hai người đều đã ngoan ngoãn ngồi im, Ân Thiên Duệ mới cầm lấy hồ lô trong tay, dùng linh khí điều khiển cho nó lơ lửng trước mặt, gọi ra dị hỏa trong đan điền bắt đầu nung nấu. Khoảng chừng mười phút trôi qua, cái hồ lô vốn cũ kỹ sứt mẻ ban nãy giờ đây đã khoác lên mình lớp vỏ ngoài vàng kim rực rỡ, kích thước cũng chỉ bằng nắm tay trẻ sơ sinh.

“Oa, đúng là bảo bối thật này!”

Thượng Quan Huyền Ý nhìn cái hồ lô đã đại biến dạng trên bàn, chậc chậc cảm thán!

“Không ngờ biểu đệ ngươi lại có một đôi tuệ nhãn thức danh bảo như vậy. Không được, bí mật này của ngươi tuyệt đối đừng để người khác biết, nếu không sẽ rước lấy họa sát thân đấy.”

Ân Thiên Duệ: “…” Lời này của biểu ca nghe sao mà quái dị thế nhỉ? Có phải huynh ấy đã hiểu lầm cái gì rồi không?

Thượng Quan Huyền Ý ở một bên thật sự nhịn không được nữa, “phụt” một tiếng liền cười rộ lên.

“Đừng quản ta, hai người cứ tiếp tục, tiếp tục đi.” Vừa dứt lời, hắn ngồi trên ghế cười đến mức thở không ra hơi, ôm bụng ho sặc sụa.

“Ta nói sai cái gì sao?”