Chương 42: Hóa ra là người quen
Một thanh niên vận pháp y màu xanh nhạt chậm rãi bước ra từ trong phòng.
Từ đằng xa, Đỗ Tư Thông đã cảm thấy người này trông có vẻ quen mắt. Đến khi đối phương tiến lại gần, gã mới nhìn rõ dung mạo, không khỏi kinh ngạc thốt lên: “Mạc sư đệ.”
“Đỗ sư huynh, sao huynh lại ở đây?”
Mạc Vô Nhai còn kinh ngạc hơn, ánh mắt gã dời sang Thượng Quan Huyền Ý và Ân Thiên Duệ đang ngồi một bên.
Thượng Quan Huyền Ý: “…” Tức giận nửa ngày hóa ra lại là người quen sao? Mà khoan, tại sao kiếp trước hắn không hề nhìn thấy người này ở Hoàng Cực học viện? Cũng chưa từng nghe ai nhắc tới! Ngay cả Mạc Vô Nhai hắn còn có chút ấn tượng, lý nào lại thế? Trừ phi vị Đỗ Tư Thông này đã sớm “lãnh cơm hộp” đăng xuất khỏi thế gian rồi!
Nghĩ đến đây, ánh mắt Thượng Quan Huyền Ý nhìn Đỗ Tư Thông bỗng thoáng qua vài phần đồng cảm.
Đỗ Tư Thông cảm thấy thật kỳ quặc. Mới một giây trước, thiếu niên tên Thượng Quan Huyền Ý này rõ ràng còn không vừa mắt gã, ánh mắt nhìn gã tràn ngập vẻ chán ghét. Sao chớp mắt một cái đã biến thành đồng cảm rồi? Chịu chết, mấy đứa nhỏ thời nay thật là phức tạp khó hiểu!
“Chuyện này nói ra thì dài dòng lắm.”
“Vậy thì nói ngắn gọn thôi.”
Sau khi ngồi xuống, Mạc Vô Nhai phất tay lấy từ trong không gian giới chỉ ra một chiếc ấm trà, bốn cái chén, linh trà cùng dụng cụ pha trà, bắt đầu thong thả nhóm lửa đun nước.
“… Chuyện là như vậy đó.” Đỗ Tư Thông kể lại một lượt ngọn ngành cuộc gặp gỡ giữa gã với Thượng Quan Huyền Ý và Ân Thiên Duệ.
“Hóa ra là thế.” Đến lúc này Mạc Vô Nhai mới hiểu tại sao ban nãy khi gã phóng thần thức ra ngoài dò thám lại thấy sắc mặt của Thiên Duệ và tiểu sư đệ khó coi đến vậy. Đổi lại là gã, gã cũng thấy uất ức nghẹn họng.
Ân Thiên Duệ thấy biểu ca nhà mình và Đỗ Tư Thông hóa ra là cố tri, lại cùng học ở Hoàng Cực học viện. Nhìn lại biểu ca vừa ra ngoài đã chu đáo pha trà, đây mới là lễ tiết tiếp khách nên có, y bỗng thấy ngượng ngùng vô cùng. Y cúi gầm mặt xuống, không dám nhìn vào sắc mặt biểu ca, thầm sợ bản thân sẽ bị gã chán ghét.
Mạc Vô Nhai sao lại không nhìn thấu tâm tư nhỏ nhen kia của Ân Thiên Duệ. Gã nắm lấy tay y, nhẹ nhàng gãi gãi vào lòng bàn tay một cái. Quả nhiên, Ân Thiên Duệ đỏ bừng mặt, ngẩng đầu lườm gã một cái sắc lẹm.
“Không biết tiếp theo Đỗ sư huynh có dự tính gì?”
“Ta dự định sẽ tiếp tục đi tìm Tiểu Nhã.”
Vừa nói, Đỗ Tư Thông vừa lấy từ trong túi trữ vật ra miếng ngọc bội ban nãy được Thượng Quan Huyền Ý tặng không để nhìn ngắm.
“Đỗ sư huynh đã có chỗ dừng chân chưa?”
“Mấy ngày qua ta luôn trọ tại Đức Vận khách sạn.”
“Nhưng hôm nay người của Hoắc gia đã tìm tới tận nơi, e là bọn chúng đang ôm cây đợi thỏ chờ huynh tự chui đầu vào lưới. Nếu huynh không chê thì tạm thời cứ ở lại nơi này đi!”
“Sao ta có thể mặt dày quấy rầy các đệ nữa, ta… ta còn mang đến tai họa bất ngờ cho hai vị đạo hữu, trong lòng thật sự hổ thẹn vô cùng.”
Mạc Vô Nhai nhìn sang Ân Thiên Duệ, rồi lại quay đầu nhìn Thượng Quan Huyền Ý, ý muốn dò hỏi xem hai người có đồng ý hay không.
“Nếu Đỗ đại ca cũng ở Hoàng Cực học viện, vậy sau này chúng ta đều là đồng môn sư huynh đệ. Giữa sư huynh đệ đồng môn với nhau không cần phải khách sáo như vậy, mong Đỗ đại ca đừng từ chối nữa, dù sao tiểu viện này vẫn còn phòng trống.”
Ân Thiên Duệ vì vừa rồi chưa làm tròn bổn phận tiếp khách nên giờ có cơ hội thể hiện, lập tức lựa lời hay ý đẹp mà nói, dứt lời y liền nhìn về phía Thượng Quan Huyền Ý.
Thượng Quan Huyền Ý âm thầm trợn trắng mắt trong lòng, nhìn ta làm cái gì? Các ngươi đều đã đồng ý rồi, ta còn có thể phản đối chắc? Thôi vậy, nể tình kiếp trước gã đoản mệnh đăng xuất sớm, hắn sẽ không chấp nhặt cái rắc rối mang tên Hoắc gia kia nữa.
“Thiên Duệ nói đúng đó, Đỗ đại ca cứ an tâm ở lại đi! Hơn nữa nếu huynh ra ngoài lúc này, biết đâu lại đụng phải hai tên Hoắc gia đang trong cơn lôi đình thịnh nộ.”
Thượng Quan Huyền Ý thấy Đỗ Tư Thông vẫn còn đôi chút xoắn xuýt, do dự và đấu tranh tư tưởng.
Hắn bèn bồi thêm một câu: “Nếu huynh có mệnh hệ gì thì muội muội của huynh tính sao? Huống hồ tiểu viện này cũng không phải do chúng ta bỏ linh thạch ra thuê, huynh cứ thoải mái mà ở đi! Đồ miễn phí, tội gì không ở, huynh bảo có đúng không?”
Đỗ Tư Thông cuối cùng cũng bị thuyết phục mà ở lại.
Nhắc tới tiểu viện này, Mạc Vô Nhai lập tức sực tỉnh. Gã nhìn Thượng Quan Huyền Ý và Ân Thiên Duệ, lên tiếng hỏi: “Vị đạo hữu tu vi Trúc Cơ kỳ ở trong viện đâu rồi?”
Ân Thiên Duệ lúc này mới nhớ ra, sáng nay lúc đi ngang qua sân y cứ cảm thấy thiếu thiếu cái gì đó, hóa ra là thiếu mất vị tu sĩ Trúc Cơ kỳ kia. Phản ứng này của y rõ ràng là chậm nửa nhịp, y cũng ngơ ngác nhìn sang Thượng Quan Huyền Ý.
Thượng Quan Huyền Ý: “…” Ai cũng nhìn ta làm cái gì??? Ta cũng đâu có biết!!!
Mạc Vô Nhai nhìn vẻ mặt nghệch ra của Thượng Quan Huyền Ý liền biết vị tiểu sư đệ này phỏng chừng cũng mù tịt chẳng rõ người ta đã đi đâu.
“Người đó không có ở trong viện từ lúc nào?”
Thượng Quan Huyền Ý ngốc nghếch lắc đầu.
“Vậy ba ngày trước có ai truyền tin tức gì tới không?”
Thượng Quan Huyền Ý tiếp tục lắc đầu.
Mạc Vô Nhai đưa tay đỡ trán, hai cái người này sao ai nấy đều thô tâm lơ là như vậy chứ? Gã bỗng thấy nhớ Tiêu sư đệ da diết. Nếu có hắn ở đây thì mọi việc đã được sắp xếp đâu ra đấy, chu toàn thỏa đáng, căn bản chẳng cần gã phải lao tâm khổ tứ.
Không được, gã mới là sư huynh, sao có thể cứ dựa dẫm vào sư đệ được! Suýt chút nữa là gã sa vào lối nghĩ sai lầm rồi.
“Tiểu sư đệ, ý đệ là kể từ ba ngày trước khi ta bế quan thì không còn ai đến nữa, và vị đạo hữu Trúc Cơ kỳ ở đây cũng biến mất từ ngày đó?”
Thượng Quan Huyền Ý gật đầu, liếc nhìn Đỗ Tư Thông một cái rồi mới nói: “Mấy ngày qua người duy nhất đến đây là Đỗ sư huynh. Mấy hôm trước ta toàn ở trong sân luyện kiếm, thực sự là không chú ý vị tu sĩ Trúc Cơ kỳ kia rời đi từ lúc nào.”
Càng nói giọng hắn càng nhỏ lại, chính hắn cũng thấy bản thân sống quá mức hồ đồ. Sau này nhất định phải sửa đổi, bằng không đi theo Tiêu đại ma vương mà không khôn lanh lên một chút, chắc chắn sẽ bị hắn mắng là ngu không thể tả, ngốc nghếch như heo!!!
“Thôi bỏ đi, không có ở đây thì thôi vậy, nhất định là Vũ gia đã xảy ra chuyện gì rồi. Để ta ra ngoài nghe ngóng tình hình xem sao.” Nói đến đây, gã lại liếc nhìn ba người, có chút đau đầu nghĩ thầm hiện tại có lẽ chỉ có mình gã là thích hợp lộ diện bên ngoài.
Đi tới cửa, gã vẫn thấy không yên tâm liền quay đầu dặn dò: “Ba người các ngươi tốt nhất đừng bước ra khỏi tiểu viện này, đặc biệt là Đỗ sư huynh.”
“Mạc sư đệ yên tâm đi, chuyện tìm muội muội không thể nóng vội trong một sớm một chiều, ta tự biết chừng mực.” Dù nói vậy nhưng trong lòng Đỗ Tư Thông lại như lửa đốt. Thế nhưng vì sự an toàn của mọi người, gã buộc phải nhẫn nhịn. Cảnh tượng hôm nay gã đã nhìn thấy rất rõ, Hoắc Thiên và Hoắc Địa rõ ràng đã nảy sinh ý đồ bất chính với hai vị tiểu sư đệ.
“Mạc sư huynh lên đường cẩn thận.”
“Ừm.”
“Biểu ca chú ý an toàn, về sớm một chút nha.”
“Ừm, ngoan, đợi ta về.” Mạc Vô Nhai buông bàn tay đang nắm chặt Ân Thiên Duệ ra, rảo bước hiên ngang đi ra ngoài.
Ân Thiên Duệ lưu luyến nhìn theo bóng lưng Mạc Vô Nhai khuất dần sau cánh cửa viện.
“Huynh ấy đi rồi, tâm trí của ta cũng bay theo huynh ấy mất rồi.” Thượng Quan Huyền Ý bắt chước điệu bộ của Ân Thiên Duệ, đứng ở cổng viện làm bộ làm tịch đầy khoa trương.
“Huyền Ý, ngươi có phải muốn đánh nhau không?”
“Huynh đánh lại ta không?”
“Hừ, tu vi của ta cao hơn đệ, chiến thắng đệ chẳng phải là chuyện thiên kinh địa nghĩa sao?”
“Huynh chắc chứ?”
Được Thượng Quan Huyền Ý nhắc nhở một câu, Ân Thiên Duệ cuối cùng cũng nhớ ra lúc tháo chạy mấy ngày trước, Thượng Quan Huyền Ý đã từng chém rụng đầu mấy tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ.
Y giả vờ ho khan một tiếng: “Đột nhiên nhớ ra ta còn phải đi luyện đan. Thời gian chính là linh thạch, hôm nay đã mua bao nhiêu là linh thảo, đợi ta luyện thành đan dược còn mang đi bán kiếm lời đây.”
“Đỗ đại ca, huynh cứ tự nhiên nhé, hai căn phòng này đều không có ai ở đâu.” Nói đoạn, Ân Thiên Duệ vắt chân lên cổ chạy biến vào phòng luyện đan.
“Ta cũng đi tu luyện đây, Đỗ đại ca cứ tự nhiên.” Thượng Quan Huyền Ý sau đó cũng trở về phòng của mình.
Tiểu viện vừa rồi còn náo nhiệt phi thường, thoắt cái đã chỉ còn lại một mình Đỗ Tư Thông. Gã nắm chặt miếng ngọc bội trong tay, ngồi thẫn thờ tại chỗ cũ, ngẩn ngơ xuất thần.
—