Chương 39: Sạp hàng rong có bảo vật
Vốn tưởng đã vô duyên không có được, nào ngờ tưởng đã rơi vào ngõ cụt thì bất ngờ lại xuất hiện hy vọng mới.
Mười ngày sao! Tiêu đại ma vương chắc là kịp trở về nhỉ?
Tiền tệ lưu thông phổ biến ở Hoàng Cực đại lục là hạ phẩm linh thạch, trung phẩm linh thạch đã thuộc hàng hiếm thấy, chứ đừng nói chi đến thượng phẩm linh thạch. Cho dù Thượng Quan Huyền Ý có muốn đem mấy món đồ mình cất giữ đi bán, thì cũng chẳng cách nào thu về được thượng phẩm linh thạch. Hơn nữa, nếu hắn thật sự làm vậy, e là ngày tàn của hắn cũng không còn xa nữa.
“Đa tạ!” Thượng Quan Huyền Ý nói lời cảm tạ với nữ tu, dứt lời liền cùng Ân Thiên Duệ bước ra khỏi Thiên Tinh các.
Tại một căn phòng xa hoa trên tầng ba của Thiên Tinh các, lúc này đang có ba người ngồi đó. Trong số họ, có hai người khí tức hoàn toàn nội liễm, nếu họ không ra tay thì tuyệt đối không thể cảm ứng được đây là tu sĩ.
“Thiếu chủ, ta đã theo phân phó của ngài, chuyển lời tới vị tiểu đạo hữu kia rồi.”
Nữ tu này chính là người vừa mới giao dịch với Thượng Quan Huyền Ý lúc nãy. Nàng quỳ một gối xuống đất, cung kính bẩm báo lại sự việc vừa diễn ra với nam tử đang ngồi ở vị trí chủ vị phía trên.
“Biết rồi, lui ra đi!” Nam tử nghiêng mình tựa vào ghế lười, uể oải lên tiếng, phẩy tay một cái, khoảnh khắc sau dường như lại chìm vào giấc ngủ.
Trong phòng, ngoại trừ nam tử kia ra, hai người còn lại đều là tu sĩ Nguyên Anh đỉnh phong, bọn họ chuyên trách bảo vệ an toàn cho vị thiếu chủ này.
Nam tử này chính là Sở Mục Thần, người mà kiếp trước Thượng Quan Huyền Ý từng ôm hận vì không thể gặp mặt một lần.
Mọi chuyện diễn ra nơi đây Thượng Quan Huyền Ý tự nhiên không hề hay biết, hắn chỉ cảm thấy có chút kỳ quái. Nữ tu lúc nãy rõ ràng còn mang bộ mặt “không có linh thạch thì miễn bàn”, chớp mắt một cái đã thay đổi thái độ. Thôi, loại chuyện hao tâm tổn trí này hắn cũng lười suy nghĩ sâu xa làm gì.
Gạt bỏ tạp niệm, Thượng Quan Huyền Ý cùng Ân Thiên Duệ bắt đầu dạo quanh Vũ Hội thành.
Tại sạp hàng ven đường của một lão giả, Thượng Quan Huyền Ý chợt phát hiện ra mấy khối Không Minh thạch. Không Minh thạch vốn dùng để luyện chế túi trữ vật, không gian giới tử cùng các loại pháp khí trữ vật khác, thuộc về một loại vật liệu luyện khí. Tuy không đến mức đặc biệt quý hiếm, nhưng loại Không Minh thạch nguyên vẹn như thế này lại cực kỳ hiếm gặp. Nếu đem đấu giá ở đấu giá hội, giá cả ít nhất cũng phải từ một vạn thượng phẩm linh thạch trở lên.
“Hai vị tiểu hữu cứ tự nhiên xem qua, những thứ này đều do lão hủ liều mạng xông vào động phủ của Nguyên Anh lão tổ mới lấy ra được bảo vật đấy, cứ tùy ý lựa chọn.” Lão giả lên tiếng, nhiệt tình chào mời hai người.
“Lúc nãy đi ngang qua một sạp hàng khác, người nọ cũng nói là bảo vật tìm được trong động phủ của Nguyên Anh lão tổ. Hơn nữa còn đắt kinh khủng!” Ân Thiên Duệ nhỏ giọng oán trách với Thượng Quan Huyền Ý. Sao chỗ nào cũng có động phủ Nguyên Anh thế không biết, sao hắn lại chẳng bao giờ nhặt được vận may này chứ?
“Chứ còn gì nữa, ta đoán cả cái con phố này ai ai cũng đều từng đi qua động phủ của Nguyên Anh lão tổ rồi.” Thượng Quan Huyền Ý cũng phụ họa theo. Hai người tuy nói nhỏ, nhưng bấy nhiêu đó cũng đủ để lão giả nghe thấy rõ ràng.
Lão giả ngượng ngùng ho khan một tiếng, trong lòng thầm nghĩ: Chúng ta không nói như vậy thì bán mớ đồ này kiểu gì? Làm sao làm thịt mấy con cừu béo các ngươi đây? Đứa nào đứa nấy mặc pháp y cao cấp, nhìn qua là biết có rất nhiều linh thạch rồi! Lát nữa ra giá nhất định phải hét thật cao mới được. Hừ!
“Lão bá, ngươi xem vật này bán thế nào?” Ân Thiên Duệ cầm một thứ giống như hồ lô lên hỏi.
“Tiểu hữu thật tinh mắt, đó là Càn Khôn hồ lô, không gian bên trong ước chừng khoảng năm khối, đem về đựng linh tửu là hợp nhất. Không đắt, không đắt đâu, chỉ cần một ngàn khối hạ phẩm linh thạch.” Lão giả cười híp mắt nói, giọng điệu hệt như kiểu ngươi rất có mắt nhìn, mua được là lời to.
“Sao ngươi không đi cướp luôn đi?” Ân Thiên Duệ thốt lên theo bản năng. Lão đầu này thật đúng là dám ra giá, hoàn toàn là sư tử đại khai khẩu.
Hắn tuy không thiếu linh thạch, nhưng cũng không muốn làm kẻ ngốc để người ta gạt! Mua một cái như thế này trong cửa tiệm cùng lắm cũng chỉ tốn ba trăm khối hạ phẩm linh thạch.
“Phải đó lão bá, đồ ngươi bán thế này là quá đắt rồi.” Thượng Quan Huyền Ý cũng lên tiếng. Đồ đạc ở sạp hàng rong này đúng là hét giá trên trời, ngồi đợi trả tiền!
“Tiểu hữu, lời này không thể nói thế được, những thứ này của ta đều thu được từ động phủ của Nguyên Anh lão tổ, có giá trị thực dụng, có giá trị cất giữ, lại còn có giá trị thưởng ngoạn…” Lão giả vừa nói đến đây thì nghẹn lời không tiếp tục được nữa, bởi vì chính lão cũng phát hiện chiếc hồ lô này màu sắc cũ kỹ, vài chỗ còn lồi lõm không bằng phẳng, hoàn toàn không khớp với lời miêu tả của mình. Lão thầm nghĩ, cái hồ lô này thật không biết không biết cố gắng, biết thế lúc trước đem đi tân trang lại một chút rồi.
“Thấy chưa, chính ngươi cũng tự biết đồ của mình không đáng ngần ấy linh thạch, có phải là đang đem chúng ta ra làm con nít để gạt không?”
Lão giả ngước mắt nhìn hai vị thiếu niên trước mặt, bụng bảo dạ: Hai đứa các ngươi chẳng phải chính là con nít sao! Ta còn cần phải xem các ngươi là con nít chắc!
“Giá chốt hạ, năm trăm khối hạ phẩm linh thạch, thiếu một viên linh thạch cũng không bán!” Lão giả lộ ra vẻ mặt vô cùng đau xót, hoàn toàn không nhìn ra chút dấu vết diễn kịch nào.
Hai người nhìn nhau, một phát giảm ngay một nửa, lão đầu này tâm địa thật đen tối!
Đang lúc Ân Thiên Duệ muốn mặc cả thêm chút nữa, lại bị Thượng Quan Huyền Ý ngăn cản. Bởi vì hắn nhìn thấy có một nam tu đang đi thẳng về phía bên này, hiển nhiên mục đích của người nọ chính là đống đồ trên mặt đất trước mặt, có lẽ là muốn một món nào đó hoặc muốn mua toàn bộ.
Thượng Quan Huyền Ý đã phát hiện ra trong đống đồ của lão giả có không ít bảo vật, chỉ là lão già trước mắt này không biết nhìn hàng mà thôi, toàn bộ đều đang bán rẻ như cho!!!
“Lão bá, đồ đạc ở đây ta lấy hết, mua về làm kỷ niệm, tổng cộng bao nhiêu linh thạch?”
Lão giả nguyên bản còn tưởng vụ làm ăn này sắp xôi hỏng bỏng không, nào ngờ phong hồi lộ chuyển, kinh hỉ đến nhanh như vậy, lão giả lập tức cười đến mức thấy răng không thấy mắt.
“Tiểu hữu, nhìn một cái là biết ngươi là người thành thật rồi, tất cả mọi thứ, ngươi cứ đưa hai vạn khối hạ phẩm linh thạch đi! Đồ của ta bên trong toàn là hàng tốt, giá cả thực tế, vật mỹ giá liêm, không lừa già dối trẻ.”
Lão giả giơ ngón tay phải ra ra dấu số hai, sau đó vung tay lớn một cái, bày ra bộ dạng ta để rẻ cho ngươi rồi, ngươi lời to rồi đấy.
“Ngươi rõ ràng là đang trắng trợn cướp giật!!!” Ân Thiên Duệ tức nghẹn, nhịn không được lên tiếng.
Thượng Quan Huyền Ý thấy nam tu lúc nãy đã đi đến gần, hắn không dám làm lỡ thời gian nữa, liền ném ra một chiếc túi trữ vật. Sau đó nhanh chóng thu hết đồ đạc dưới đất vào túi trữ vật bên hông, nhưng thực chất là đã thu vào trong chiếc không gian giới chỉ ẩn hình trên tay.
Lão giả dùng thần thức quét qua túi trữ vật trong tay, số lượng vừa vặn đúng hai vạn khối hạ phẩm linh thạch, lão liền cầm trong tay ước lượng một chút, vô cùng thỏa mãn. Nụ cười của lão trông có vẻ vô cùng bỉ ổi, lại còn không quên khoe khoang một trận với hàng xóm bên cạnh.
Thượng Quan Huyền Ý ôm mặt, lão giả này cười thật là hèn mọn, hắn liền kéo Ân Thiên Duệ đi ngược trở về.
Hai người vừa rời khỏi đó chừng nửa phút, tại vị trí họ đứng lúc nãy liền xuất hiện nam tu mà Thượng Quan Huyền Ý nhìn thấy ban nãy.
“Lão bá, đồ đạc ở chỗ này của ngươi đâu rồi?” Một nam tu mặc pháp y màu đen bước đến trước mặt lão đầu, giọng điệu lộ rõ vẻ lo lắng hỏi.
“Ồ, đồ hả! Bán sạch rồi.” Lão giả không mấy bận tâm đáp lại, vừa ngân nga tiểu khúc vừa đi về phía tửu lầu đối diện.
Nam tu tiến lên một bước, giữ chặt lão giả lại: “Ngươi bán cho ai rồi?” Trong ngữ khí thoáng hiện lên một tia căng thẳng.
Lão giả hoảng sợ nảy người, vội vàng ôm chặt lấy túi trữ vật của mình, cảnh giác nhìn nam tu trước mặt, hất cằm một cái hướng về phía trước ra hiệu cho y nhìn: “Thấy không, chính là hai đứa con nít ở phía trước mua đi rồi.”
Thượng Quan Huyền Ý: “…” Được rồi, chúng ta quả thực là con nít!
“Huyền Ý, sao ngươi lại mua hết sạch vậy? Ngươi đây chẳng phải là tự rước việc làm kẻ ngốc cho người ta gạt sao?”
Thượng Quan Huyền Ý: “…” Tâm trạng mệt mỏi, Thiên Duệ vẫn cứ đơn thuần và ngu ngơ như thế! Bản thân hắn cũng không biết phải làm sao với vị này nữa! Mạc Vô Nhai mau đến dẫn tức phụ của ngươi về đi!!!
“Không sao, dù sao đi theo Tiêu ca ca ta cũng không thiếu linh thạch.”
“Cũng đúng, cùng Tiêu đại ca trải qua “kinh hiểm” suốt nửa tháng trời, ta cũng không thiếu linh thạch nữa. Mà không đúng, Huyền Ý, ngươi hình như đang rất thiếu thượng phẩm linh thạch mà?” Ân Thiên Duệ có chút cười trên nỗi đau của người khác nói, hắn thừa biết Thượng Quan Huyền Ý đối với phiến lục diệp ở Thiên Tinh các kia là thế tại tất đắc.
Thượng Quan Huyền Ý: “…” Thật là xát muối vào tim, thuyền tình bạn nói lật là lật ngay được!
“Hai vị đạo hữu xin dừng bước!” Giọng nói của một nam tu xa lạ đột nhiên vang lên từ phía sau hai người.
—