← Dị Thế Trọng Sinh Chi Nghịch Tập Tu Tiên

Chương 38: Thiếu Thượng Phẩm Linh Thạch

17 min read 01.09.2026

Sớm tinh mơ ngày thứ hai.

Thượng Quan Huyền Ý đang ở trong viện luyện tập kiếm pháp, bất tri bất giác đã từ lúc bình minh ló rạng luyện đến khi hoàng hôn buông xuống. Đến tận lúc phát hiện trời đã tối đen như mực, hắn mới muộn màng nhận ra và tỉnh táo lại, tổng thấy hôm nay dường như có chuyện quan trọng gì đó đã bị mình lãng quên. Cẩn thận hồi tưởng một hồi, vẫn không nhớ ra là chuyện gì, là người nào, hắn dứt khoát trở về phòng tu luyện, ngày mai lại tiếp tục luyện kiếm.

Không ngờ bộ kiếm pháp “Thương Hải Nhất Túc” mà Tiêu Lăng Hàn đưa cho hắn lại vừa cao thâm vừa huyền diệu, uy lực còn tương đương lớn, nếu không luyện mà chỉ nhìn thôi thì căn bản không thể thấu hiểu được. Trong kiếm pháp ấy cương nhu chuẩn bị, có thể dĩ nhu khắc cương, mà cương cũng có thể khắc nhu. Tiến có thể công, lui có thể thủ, chính là một loại kiếm pháp công thủ toàn diện.

Thượng Quan Huyền Ý bỗng nhiên cảm thấy bản thân như nhặt được một món hời lớn. Trước đó hắn vẫn luôn không để tâm, hôm nay luyện tập ròng rã một ngày mới nhận ra bộ kiếm pháp này uy lực vô cùng, quả đúng là Thương Hải Nhất Túc!

Ba ngày sau.

Ân Thiên Duệ bước ra khỏi phòng luyện đan, định bụng đi mua một ít linh thảo linh dược về để tiếp tục luyện tay nghề, nâng cao tỷ lệ thành đan lên một chút. Khi hắn vừa ra khỏi phòng luyện đan thì nhìn thấy Thượng Quan Huyền Ý đang luyện kiếm ở trong sân.

Trước đây hắn chưa từng thấy Thượng Quan Huyền Ý dùng kiếm bao giờ, khi đối địch hắn luôn dùng pháp thuật để công kích. Hiện tại nhìn lại, trông cũng ra dáng ra hình đấy chứ, thế nhưng làm một kiếm tu quá mức gian khổ, giống như đại ca vậy…

Ân Thiên Duệ chợt nhận ra mình rời nhà đã có chút lâu, đột nhiên lại thấy nhớ ca ca của mình.

Thượng Quan Huyền Ý cảm nhận được có một ánh mắt luôn dừng lại trên người mình liền quay đầu nhìn lại, thấy người tới là Ân Thiên Duệ. Hắn thu hồi pháp kiếm, lau đi những giọt mồ hôi trên mặt, thi triển một cái Thanh Khiết thuật cho bản thân rồi mới sải bước đi về phía Ân Thiên Duệ.

“Thiên Duệ, Thiên Duệ.”

Thượng Quan Huyền Ý đi tới gọi Ân Thiên Duệ hai tiếng đều không thấy tăm hơi phản hồi, hóa ra là hắn đang thất thần, bèn đưa tay phải ra quơ quơ trước mặt đối phương.

“Thiên Duệ, không phải ngươi nói muốn đợi Tiêu ca ca trở về mới ra khỏi phòng luyện đan sao?”

“Ta cũng muốn vậy chứ, chỉ là ta không còn linh thảo để luyện tay nữa rồi, đang chuẩn bị đi mua một ít về đây.”

“Ồ, vậy ngươi đi đi!”

“Nếu ngươi không có việc gì khác thì đi cùng ta đi?” Ân Thiên Duệ nhìn Thượng Quan Huyền Ý bằng ánh mắt khẩn khoản.

Đột nhiên nhớ tới đại ca, hắn cảm thấy bản thân cần có người ở bên cạnh bầu bạn. Đều tại Huyền Ý hết, nếu không phải hắn tự dưng lại luyện kiếm cái gì chứ, mình cũng sẽ không nhớ tới đại ca. Hiện tại cứ để hắn đi cùng mình, tạm thời đóng vai ca ca vậy, Ân Thiên Duệ nghĩ thầm trong lòng như thế.

Thượng Quan Huyền Ý: “…” Tuổi của ta rõ ràng nhỏ hơn ngươi, rốt cuộc ai mới là ca ca hả?

“Được rồi, đi thôi!”

“Hảo, có phải chúng ta đã quên mất chuyện gì rồi không?”

“Có sao? Không nhớ rõ nữa.”

“Vậy thì bỏ đi.”

Hai người cùng nhau ra khỏi viện tử, đều không phát hiện ra nam tu Trúc Cơ kỳ lưu lại trong viện trước đó đã không còn ở nơi này nữa.

Sau khi rời khỏi nơi ở, hai người liền thẳng tiến đến Thiên Tinh Các.

Cả hai đều quá quen thuộc với Hoàng Cực đại lục, tự nhiên biết rõ mua đồ ở nơi nào giá cả công đạo, chất lượng bảo đảm. Không giống như Tiêu Lăng Hàn nhân sinh địa bất thục, vừa bước vào cửa tiệm đã bị người ta xem như cừu béo mà làm thịt.

“Ủa, chưởng quỹ, đây là cái gì vậy?” Ân Thiên Duệ tò mò cầm một chiếc lá đặt trong tủ kính trưng bày lên.

Chiếc lá có màu xanh ngọc bích, mềm mại nhưng lại kiên cứng, cầm trong tay nhẹ tựa lông hồng.

“Lá cây màu xanh này ấy à, chúng ta cũng không rõ là vật gì, chỉ cảm thấy chất liệu của nó rất đặc thù, lửa thiêu không hủy, nước dập không ướt, ngay cả đòn tấn công của tu sĩ Nguyên Anh kỳ cũng không làm gì được nó!” Một nữ tu mặc phấn hồng trường quần (váy) lên tiếng. Nàng cũng muốn biết đây rốt cuộc là thứ gì, có điều thủy hỏa bất xâm, đao thương bất nhập thế này, nhất định là một món bảo bối rồi.

“Không ngờ trên đời này lại có chuyện mà Thiên Tinh Các các ngươi cũng không biết!” Nói xong, Ân Thiên Duệ liền đặt chiếc lá xuống. Hắn chẳng qua chỉ tò mò đây là thứ gì mà Thiên Tinh Các lại đem một chiếc lá bày biện ở vị trí trang trọng nhất trong tủ trưng bày cấp bậc cao nhất, nghĩ bụng hẳn là vật bất phàm chứ bản thân hắn không hề có ý muốn sở hữu.

Thượng Quan Huyền Ý thò tay cầm lấy chiếc lá, tỉ mỉ quan sát một hồi trước mắt, song với kiến thức hai đời của hắn cũng chưa từng thấy qua vật này bao giờ.

Kiếp trước hắn căn bản không hề chú tâm nhận biết xem thứ gì mới là thiên tài địa bảo. Mười một năm đầu đều sống trong Thượng Quan gia tộc, khi đó hắn còn nhỏ, cả ngày chỉ biết rong chơi, không hề tìm hiểu kỹ càng mọi thứ về tiểu thế giới này, cứ ngỡ sau này còn đầy thời gian để lật xem, có gì không hiểu thì hỏi ông nội là được. Thế nhưng về sau, về sau hắn lại trở thành kẻ không nhà để về, lưu lạc giống như đám tán tu kia, không bao giờ còn cơ hội học hỏi như vậy nữa.

“Cái này bán thế nào?”

Khi Thượng Quan Huyền Ý cầm chiếc lá lên, thâm tâm luôn cảm thấy chiếc lá này vô cùng quan trọng với mình, dường như có một thanh âm đang thúc giục hắn nhất định phải đoạt được nó bằng được.

“Huyền Ý, ngay cả nó là cái gì còn chưa biết mà ngươi đã muốn mua rồi?”

Ân Thiên Duệ kỳ quái nhìn Thượng Quan Huyền Ý, cái tên này không phải vẫn luôn mở miệng ra là kêu nghèo kể khổ sao? Tuy rằng hắn vốn không nghèo, nhưng cũng chẳng có ai lại chê mình có quá nhiều linh thạch cả.

“Nhìn thuận mắt! Hợp nhãn duyên thôi!” Thượng Quan Huyền Ý tùy ý đáp lời.

Thượng Quan Huyền Ý thầm nghĩ, cảm giác này đến một cách vô duyên vô cớ, chính bản thân mình còn chưa làm rõ được thì khẳng định cũng không thể giải thích rõ ràng cho ngươi hiểu, cứ mua được đồ về tay rồi tính sau.

“Được rồi! Ngươi vui là được.” Ân Thiên Duệ nhún nhún vai, trong lòng nghĩ thầm hợp nhãn duyên thì hợp nhãn duyên vậy, dù sao cũng không phải tiêu linh thạch của ta.

“Một vạn khối thượng phẩm linh thạch, chỉ thu thượng phẩm linh thạch.” Nữ tu khách khí lại lễ phép nói, bất luận thiếu niên trước mặt có lấy ra được linh thạch hay không, thái độ của nàng vẫn rất cung kính, không hề có nửa điểm qua loa lấy lệ.

> 1 khối trung phẩm linh thạch = 100 khối hạ phẩm linh thạch
> 1 khối thượng phẩm linh thạch = 100 khối trung phẩm linh thạch
> 1 khối cực phẩm linh thạch = 100 khối thượng phẩm linh thạch

Thượng Quan Huyền Ý ngược lại không cảm thấy có gì to tát, hắn là đích tôn của tộc trưởng Thượng Quan gia tộc, ngay cả cực phẩm linh thạch cũng từng thấy qua, bản thân còn có không ít, đều là trước kia lúc ông nội còn ở nhà tặng cho hắn, chỉ là đều để lại ở nhà cả rồi.

Ân Thiên Duệ thì lại không kìm được mà kinh ngạc há hốc mồm, một cái vật phẩm vô danh vô tính thế này mà lại đắt đỏ đến vậy! Thượng phẩm linh thạch ở Ân gia cũng chỉ có mấy vị lão quái vật trong tộc mới sở hữu, hắn cũng mới chỉ được thấy một lần duy nhất chỗ ông nội, sau đó đã bị ông cất kỹ đi rồi.

“Không thể giảm giá chút nào sao?” Thượng Quan Huyền Ý liền hỏi gặng thêm một câu.

Trong tay hắn quả thực có mấy ngàn khối thượng phẩm linh thạch, nhưng không đủ một vạn a! Trong tay Tiêu đại ma vương ngược lại là có, thế nhưng hiện tại hắn đang ở cái xó xỉnh nào thì chính mình cũng không biết được.

“Thật vô cùng xin lỗi đạo hữu, vật này là do thiếu chủ nhà chúng ta ký gửi ở đây để bán, giá cả cũng là do ngài ấy tự định đoạt.” Nữ tu có chút bất đắc dĩ nói. Thuở ban đầu khi thiếu chủ đem món đồ này ra rồi gắn giá lên, ai nấy đều nghĩ ngài ấy bị điên rồi, ở Hoàng Cực đại lục này, một vạn thượng phẩm linh thạch tương đương với toàn bộ tích lũy của một số gia tộc nhị lưu. Vốn tưởng rằng sẽ không có ai thèm ngó ngàng tới, không ngờ hôm nay lại gặp phải một tên ngốc muốn mua nó!

Thiếu chủ của Thiên Tinh Các sao? Thượng Quan Huyền Ý nhớ rõ tên của vị kia là Sở Mục Thần, kiếp trước đúng là từng nghe qua đại danh của người này, chỉ là một mực không có duyên gặp mặt, đó cũng là một nhân vật thiên tư trác tuyệt, kinh tài tuyệt diễm.

Kiếp trước một mình hắn đi ra từ đáy Hồ Quang cốc đã là chuyện của mười năm sau rồi. Ở học viện Hoàng Cực đúng là có nghe qua những truyền thuyết về Sở Mục Thần: tu sĩ Kim Đan hai mươi lăm tuổi, phong linh căn thiên phẩm, quỷ tài tu luyện vạn năm khó gặp của Hoàng Cực đại lục. Thời điểm hắn đến học viện Hoàng Cực thì Sở Mục Thần đã đi trước một bước, rời khỏi Hoàng Cực đại lục từ lâu rồi.

Sau này khi bản thân hắn đặt chân đến Huyền Thiên đại lục không bao lâu, trong một lần vô tình lại nghe thấy đại danh của vị kia, về sau nữa thì nghe nói y đã đi tới Thiên Lăng đại lục, được một vị lão tổ Độ Kiếp kỳ của một đại tông môn tại Thiên Lăng đại lục nhận làm thân truyền đệ tử.

Kiếp trước chính mình cứ mãi không có duyên được diện kiến vị thiên chi kiêu tử này, lúc bấy giờ trong lòng còn có vài phần tiếc nuối.

Dẫu sao thì Sở Mục Thần ở đời trước sống vô cùng ly kỳ truyền kỳ, để lại rất nhiều giai thoại về y.

“Ồ, được rồi!” Thượng Quan Huyền Ý có chút thất vọng vì linh thạch của mình không đủ, lưu luyến không rời đặt chiếc lá xanh trở lại vị trí cũ.

Ngay tại thời điểm hắn xoay người chuẩn bị rời đi, nữ tu kia lại lên tiếng gọi hắn lại.

“Đạo hữu, nếu như ngươi thực lòng muốn có được chiếc lá này, chúng ta có thể giữ lại giúp vị đạo hữu đây trong vòng mười ngày, hy vọng đạo hữu có thể gom đủ linh thạch trong mười ngày tới.” Nữ tu sau khi nhận được truyền âm của thiếu chủ nhà mình liền mở miệng nói với Thượng Quan Huyền Ý.