Chương 20: Dọn vào phủ Thành chủ
Nguyên Anh thảo là dược liệu chính để luyện chế Bồi Anh đan. Bồi Anh đan lại là loại đan dược có thể giúp tu sĩ tăng thêm ba phần cơ hội đột phá lên Nguyên Anh kỳ.
“Tiêu ca ca, vận khí của ngươi cũng tốt quá rồi đó, ngay cả chạy trốn mà cũng nhặt được bảo bối.”
“Cũng tạm!”
“Tiêu ca ca, ngươi biết luyện đan sao?”
“Tự nhiên là biết!”
“Vậy sau này ta tìm được linh thảo liền giao cho ngươi, ngươi giúp ta luyện thành đan dược có được không?”
“Chia đôi.”
“Tiêu ca ca, ngươi xem chúng ta bây giờ đều là quan hệ nằm chung một giường rồi, ta còn cần phải trả chi phí luyện chế nữa sao?”
“Huyền Ý, ngươi trưởng thành nhìn cũng chẳng ra làm sao, mà nghĩ lại đẹp đẽ gớm nhỉ! Chưa từng nghe qua thân huynh đệ cũng phải minh toán sổ sách sao? Huống hồ ta đã lấy ngươi giá hữu nghị rồi.”
“Cái gì gọi là ta nhìn chẳng ra làm sao?” Thượng Quan Huyền Ý thẳng người dậy, cúi xuống nhìn chằm chằm Tiêu Lăng Hàn: “Dù sao đệ đây cũng là long phượng chi tư (dáng dấp), vậy mà qua miệng ngươi lại trở thành đáng giá một xu, ngươi đây là công kích cá nhân.”
Nói xong, y liền lật người một cái, ngồi ngay lên người Tiêu Lăng Hàn.
“Xuống đi.” Tiêu Lăng Hàn mặt không cảm xúc nhìn Thượng Quan Huyền Ý, lạnh giọng nói.
“Ta không xuống.” Thượng Quan Huyền Ý muốn cứng khí một lần, gồng cổ lên đáp.
“Ngươi xác định?” Tiêu Lăng Hàn khẽ híp mắt nhìn Thượng Quan Huyền Ý, vô tình lộ ra một tia sát khí.
Thượng Quan Huyền Ý: “…” Hoàn toàn không cương khí nổi!
Bị ánh mắt lạnh lùng của Tiêu Lăng Hàn găm chặt, Thượng Quan Huyền Ý liền nhanh nhẹn từ trên người hắn lăn xuống một bên, giả chết.
Mẹ ơi! Ánh mắt vừa rồi của Tiêu Lăng Hàn đáng sợ quá, dọa chết người ta rồi!
Đến khi hai người bọn họ nghỉ ngơi khôi phục xong thì đã là buổi chiều, thu dọn một chút rồi hai người cùng nhau xuống lầu.
Vừa đến lối rẽ cầu thang, Ân Dung đang ngồi dưới đại đường đã nhìn thấy bọn họ.
“Hai vị tiểu hữu cuối cùng cũng ra rồi.”
“Dung thúc.”
“Dung thúc, Thiên Duệ bọn họ đâu rồi?”
“Bọn họ đều đến phủ Thành chủ rồi, Tôn thành chủ mời chúng ta đến phủ Thành chủ làm khách, còn an bài cho chúng ta một cái viện tử, ta đặc biệt ở chỗ này đợi hai vị tiểu hữu.”
Tiêu Lăng Hàn có chút khó xử nói: “Thực ra lúc trước khi chúng ta thuê phòng có gặp qua Tôn thiếu gia, có phát sinh chút xích mích nhỏ.”
“Có chuyện như vậy sao?” Ân Dung quan tâm hỏi.
Tiêu Lăng Hàn đem chuyện trải qua lúc ở khách điếm kể lại một lượt cho Ân Dung nghe.
Ân Dung hào phóng xua tay: “Chuyện nhỏ bực này, ước chừng vị Tôn thiếu gia kia căn bản không nhớ nổi hai người là ai đâu. Hắn là thổ bá vương của cái Thiên Huệ thành này, ở chỗ này kiêu ngạo thành thói quen rồi, tuy có chút hống hách nhưng bản tính không xấu, không cần để trong lòng.”
“Nếu đã không có việc gì, vậy thì đi thôi!” Có lời bảo đảm của Dung thúc, bọn họ quyết định đi, dù sao cũng là miễn phí mà!
Hai người bọn họ đi theo Ân Dung băng qua hai con phố, liền nhìn thấy một tòa kiến trúc hùng vĩ, trên bảng hiệu viết ba chữ lớn “Phủ Thành Chủ”.
Tiêu Lăng Hàn chỉ vừa liếc nhìn một cái, liền nghe thấy giọng nói của Ân Dung vang lên bên tai.
“Đừng có nhìn chằm chằm lên đó, đó là chữ do tu sĩ Nguyên Anh kỳ khắc họa, nhìn lâu sẽ tổn thương thần thức.”
“Đa tạ Dung thúc nhắc nhở!” Tiêu Lăng Hàn và Thượng Quan Huyền Ý đồng thanh đáp.
Vị trí của phủ Thành chủ nằm ngay trung tâm của cả Thiên Huệ thành, bốn đại gia tộc còn lại đều vây quanh phủ Thành chủ mà kiến lập. Dù sao phía dưới lòng đất của phủ Thành chủ có một dãy trung phẩm linh mạch, cho nên linh khí nơi này nồng uất nhất, tiếp theo mới đến bốn đại gia tộc.
Bọn họ vừa bước vào phủ Thành chủ, Tiêu Lăng Hàn liền cảm nhận được linh khí ập vào mặt, cả người đều cảm thấy thư thái cực kỳ, không khí phá lệ tươi mát, giống như gió xuân hiu hiu sưởi ấm lòng người. Tuy nhiên ngoài mặt hắn vẫn giữ một vẻ vân đạm phong khinh (thản nhiên), không hề bận tâm như cũ.
Biểu hiện của Thượng Quan Huyền Ý thì tự nhiên hơn nhiều, trên mặt còn mang theo vẻ ghét bỏ đậm nét. Đời trước y từng thấy qua không ít động thiên phúc địa, những nơi linh khí nồng đậm đến mức có thể hóa vụ thành thủy. Huống hồ tộc địa của Thượng Quan gia tộc vốn có tới mười dãy thượng phẩm linh mạch và một dãy cực phẩm linh mạch, không phải là thứ mà cái phủ Thành chủ nhỏ bé này có thể so bì được.
Ân Dung nhìn thấy thần sắc của hai người, càng thêm khẳng định hai người này là tử đệ gia tộc từ đại lục khác đến Hoàng Cực đại lục lịch lãm. Trong lòng ông thầm hạ quyết tâm sau khi trở về sẽ bẩm báo với gia chủ, để tiểu thiếu gia cố gắng chung đụng thật tốt với bọn họ.
Dưới sự dẫn dắt của Ân Dung, ba người đi tới một tòa viện tử nhỏ. Sở dĩ nói nhỏ, là bởi vì trong số tất cả các viện tử ở phủ Thành chủ thì cái này thuộc loại tương đối nhỏ.
Còn chưa bước vào viện tử đã nghe thấy bên trong truyền đến tiếng trò chuyện.
“Biểu ca, huynh thật lợi hại, nếu đệ có thể lợi hại như huynh thì tốt biết mấy!” Đây là giọng của Ân Thiên Duệ.
“Trong lòng ta, Thiên Duệ một chút cũng không kém, không lâu nữa là có thể đuổi kịp ta rồi, ta chẳng qua chỉ chiếm ưu thế về tuổi tác mà thôi.” Đây là giọng nói của một nam tử xa lạ.
“Đệ biết lời này của biểu ca là để dỗ dành đệ thôi, lời này đại ca đã nói qua không biết bao nhiêu lần rồi.”
Mạc Vô Nhai: “…” Câu chuyện này không cách nào tiếp tục tán gẫu được nữa rồi.
“Thiên Duệ, ngươi cũng rất có tự biết mình nha, không tồi, có thể dạy dỗ được!” Thượng Quan Huyền Ý vừa bước vào viện tử liền bắt đầu giáo huấn Ân Thiên Duệ, bộ dáng giống hệt một ông cụ non.
“Tiêu đại ca, hai người tới rồi.” Ân Thiên Duệ vui mừng đứng dậy chào hỏi hai người Tiêu Lăng Hàn.
“Ừm!” Tiêu Lăng Hàn hướng cậu gật đầu.
Ân Thiên Duệ hớn hở chạy tới kéo hai người Tiêu Lăng Hàn đến bên bàn đá ngồi xuống, phân biệt rót cho hai người một chén linh trà.
Ân Thiên Duệ lại quay đầu ghét bỏ liếc Thượng Quan Huyền Ý một cái, mới mở miệng: “Huyền Ý, ta xác thực rất có tự biết mình, ngược lại là ngươi nha, tu vi vẫn thấp như vậy, phải nỗ lực lên đó!”
“A, Luyện Khí tầng sáu rồi, có điều vẫn không cao bằng ta!” Ân Thiên Duệ mang theo vẻ mặt ngạo kiều nói.
“Mới Luyện Khí tầng mười mà thôi, không lâu nữa ta sẽ vượt qua ngươi, ngươi đừng có đắc ý quá sớm.” Thượng Quan Huyền Ý khinh bỉ nói. Tu vi chân thực của y hiện tại kỳ thực đã là Luyện Khí tầng mười một rồi, chuyện này chính y cũng mới phát hiện sau khi ngủ dậy chiều nay.
Ngồi ở một góc khác của viện tử có một thiếu niên mặc hồng y, đây chính là Ân Tuyên nãy giờ vẫn không lên tiếng. Lúc này ánh mắt y oán độc, trong lòng đố kỵ đến muốn chết. Nghe thấy Ân Thiên Duệ nói thực lực của mình đã là Luyện Khí tầng mười, hai tay y siết chặt, lòng bàn tay bị chính mình bấm đến rỉ máu mà vẫn không hề hay biết.
Tại sao? Tại sao vận khí của Ân Thiên Duệ vẫn tốt như vậy? Thật không cam lòng!
Mọi người đều dồn sự chú ý vào Thượng Quan Huyền Ý và Ân Thiên Duệ đang đấu khẩu, căn bản không có ai chú ý tới sự thay đổi thần tình của Ân Tuyên ở trong góc.
Tiêu Lăng Hàn vốn muốn làm rõ sự quỷ dị trên người Ân Tuyên, cho nên vừa vào viện tử hắn liền chú ý tới người này. Thần thức bất động thanh sắc quan sát, Tiêu Lăng Hàn đem toàn bộ biểu cảm động tác của y thu vào tầm mắt một cách rõ ràng.
Xem ra Ân Thiên Duệ đối với vị Tuyên ca ca này của cậu chẳng hiểu rõ một chút nào cả? Chuyện này e là sau này phải chịu thiệt thòi lớn!
“Hừ, trong lòng ngươi chắc là sớm đã hâm mộ ta đến chết rồi, yên tâm đi! Sau này ca ca sẽ bảo kê ngươi.” Ân Thiên Duệ vỗ vỗ bả vai Thượng Quan Huyền Ý, tư thái giống như huynh đệ tốt.
Nam tử trẻ tuổi ở bên cạnh lập tức không vui, bất trước dấu vết gạt tay Ân Thiên Duệ từ trên vai Thượng Quan Huyền Ý xuống.
“Biểu đệ, đây là bằng hữu của đệ sao? Không giới thiệu cho biểu ca một chút à?”
“Ồ, phải rồi, sao đệ lại quên mất chuyện này cơ chứ.”
Cậu quay sang nói với Tiêu Lăng Hàn và Thượng Quan Huyền Ý: “Đây là biểu ca của đệ, Mạc Vô Nhai.”
Lại kéo Ân Tuyên đang ngồi một bên qua, “Đây chính là Tuyên ca ca Ân Tuyên mà đệ đã nói với hai người.”
Sau đó lại giới thiệu với Mạc Vô Nhai và Ân Tuyên: “Hai vị này là bằng hữu mới kết giao của ta, vị này là Tiêu Lăng Hàn, còn vị nhỏ tuổi nhất bên này là Thượng Quan Huyền Ý.”
Ân Tuyên khi nghe thấy cái tên Thượng Quan Huyền Ý, rõ ràng phi thường chấn kinh. Thần thức của Tiêu Lăng Hàn chưa từng rời khỏi y, tự nhiên thấy rõ đồng tử của y co rút mạnh một cái.
Có ý tứ, Tiêu Lăng Hàn cảm thấy chuyện này càng ngày càng có ý tứ rồi, Ân Tuyên này rõ ràng nhận biết Thượng Quan Huyền Ý. Nhưng Thượng Quan Huyền Ý tới Hoàng Cực đại lục, người quen hiện tại chỉ có duy nhất một mình hắn, hai người gần như đi chung như hình với bóng, nếu nói Ân Tuyên nhận biết Thượng Quan Huyền Ý, vậy thì chỉ có một khả năng, y cũng là trùng sinh giả.
Lúc trước ở khách điếm sở dĩ không nhận ra, Tiêu Lăng Hàn suy đoán chỉ có một khả năng, đó chính là Thượng Quan Huyền Ý mà Ân Tuyên quen biết là bộ dáng sau khi đã trưởng thành.
Sau khi mấy người chào hỏi nhau xong liền tùy ý tán gẫu.
Tuổi tác của mọi người cũng tương đương nhau, đương nhiên nhìn bề ngoài thì Mạc Vô Nhai có vẻ lớn hơn một chút, nhưng ở chỗ này lại có hai tên trùng sinh giả, một tên xuyên việt giả, người thực sự nhỏ tuổi chỉ có một mình Ân Thiên Duệ.
Thế nhưng mọi người đều thích tính cách đơn thuần, thẳng thắn của cậu, cho nên bầu không khí coi như hòa hợp. Dĩ nhiên là ngoại trừ một Ân Tuyên đang im hơi lặng tiếng ở một bên.
Làm ra vẻ giống như là bọn người Ân Thiên Duệ cố ý cô lập y, trưng ra một bộ dáng “ta rất ủy khuất, các ngươi đều bắt nạt ta”. Tiêu Lăng Hàn ở một bên xem kịch, xem đến trầm trồ khen ngợi.
“Tuyên ca ca, sao huynh không nói lời nào? Là chỗ nào không thoải mái sao?” Ân Thiên Duệ vừa nói vừa muốn từ trong túi trữ vật lấy ra đan dược.
“Thiên Duệ, Tuyên ca ca không sao, không cần đan dược đâu.” Ân Tuyên thấy Ân Thiên Duệ lại giống như thường ngày, chỉ cần y biểu hiện ra vẻ không vui là sẽ lấy ra một đống đan dược đưa cho y. Thấy vậy y sợ tới mức vội vàng lên tiếng ngăn cản, nơi này có nhiều người như vậy, y có đem đi chặt đầu cũng không dám nhận đồ của Ân Thiên Duệ, huống hồ bên cạnh còn có một Mạc Vô Nhai sủng cậu đến mất mạng.
Đời trước Mạc Vô Nhai yêu sâu sắc Ân Thiên Duệ, vì cậu ngay cả mạng sống cũng có thể từ bỏ, nếu không phải bị y và Thi Nhược Tình thiết kế, khiến hắn hiểu lầm rằng chính mình và Thi Nhược Tình đã phát sinh quan hệ, từ đó áy náy không cách nào đối mặt với Ân Thiên Duệ. Sau này khi tiến cấp Nguyên Anh kỳ, vì tâm ma kiếp không thể vượt qua mà thân tử đạo tiêu.
Mặc dù mấy người bên cạnh không nói gì, nhưng thấy thao tác thuần thục này của Ân Thiên Duệ liền biết, trước kia chuyện như vậy sợ là phát sinh thường xuyên.
“Quá vô liêm sỉ, cư nhiên lừa gạt đan dược của Thiên Duệ.” Câu nói này chính là tiếng lòng chung của ba người Tiêu Lăng Hàn, Thượng Quan Huyền Ý và Mạc Vô Nhai lúc này.
“Ta chỉ là tối qua nghỉ ngơi không tốt, nghĩ đến việc đệ sắp tới tìm ta, ta vui mừng quá thôi.” Đội lên ánh mắt dò xét của mọi người, Ân Tuyên xấu hổ nói.
“Ồ, vậy Tuyên ca ca, huynh có muốn bây giờ đi nghỉ ngơi trước không?” Ân Thiên Duệ quan tâm nói.
“Được, ta đang muốn nghỉ ngơi một chút, các ngươi cứ từ từ trò chuyện!” Ân Tuyên nói xong, như chạy trốn tháo chạy khỏi nơi này.
Y tổng cảm thấy ánh mắt của Mạc Vô Nhai nhìn y như mang gai sau lưng, y đâu có gan ở lại lâu.
“Sao Tuyên ca ca lại đi nhanh như vậy?” Ân Thiên Duệ tràn đầy khó hiểu nói.
“Hắn chắc là quá buồn ngủ rồi.” Mạc Vô Nhai xoa xoa đầu Ân Thiên Duệ, bất đắc dĩ nói.
Giọng nói không hợp thời nghi của Thượng Quan Huyền Ý vang lên: “Tu sĩ không phải là vài ngày không ngủ cũng không sao à?”
Mạc Vô Nhai: “…” Ngươi có thể đừng vạch trần như vậy được không?
“Vậy sáng ngày hôm nay là ai ngủ giống như heo vậy?”
Tiêu Lăng Hàn lười biếng liếc Thượng Quan Huyền Ý một cái, không ngờ lại nhận được ánh mắt cảm kích của Mạc Vô Nhai.
“Ngươi dám nói ngươi không ngủ? Chẳng lẽ hai người bọn họ cũng không ngủ?” Thượng Quan Huyền Ý nhìn Tiêu Lăng Hàn hỏi, lại nhìn sang Ân Thiên Duệ và Mạc Vô Nhai.
Mạc Vô Nhai: Ta muốn thu hồi ánh mắt cảm kích vừa rồi, ta không phải là heo!
Tiêu Lăng Hàn: “…” Chuyện này quả nhiên không cách nào tán gẫu tiếp được nữa rồi!
“Trong lúc ngươi đang ngủ, ta đã đến Hiệp hội Luyện đan sư, chứng thực Luyện đan sư nhất phẩm rồi.” Tiêu Lăng Hàn lấy ra một thứ giống như ngọc bài.
Bên trên thình lình viết: Tiêu Lăng Hàn, nam, mười bốn tuổi, Luyện đan sư nhất phẩm.
—