← Dị Thế Trọng Sinh Chi Nghịch Tập Tu Tiên

Chương 16: Ân Thiên Duệ đơn thuần

19 min read 01.09.2026

Thượng Quan Huyền Ý cũng dùng ánh mắt hoang mang nhìn Tiêu Lăng Hàn. Hắn vốn muốn đi chung với Ân Thiên Duệ, dẫu sao kẻ tên Ân Tuyên kia định sẵn chẳng phải hạng tốt lành gì, hắn còn phải thay vị hảo hữu kiếp trước chăm sóc thật tốt cho đệ đệ người ta. Thế nhưng, nếu Tiêu Lăng Hàn không đồng ý, một mình hắn có cố cũng vô dụng. Bản thân hắn hiện tại mới mười hai tuổi, nhỏ hơn hết thảy mọi người, trông qua kiểu gì cũng thấy chẳng hề đáng tin.

Nhưng Tiêu Lăng Hàn thì lại khác. Chỉ nhìn tướng mạo đã thấy khí chất xuất trần, mặt như quan ngọc, phong tư thế gia, vẻ bề ngoài đã là một điểm cộng lớn. Mà điều quan trọng nhất là trong lòng hắn, Tiêu Lăng Hàn vốn là kẻ xảo quyệt, gian trá, lại còn mê linh thạch như mạng. Có Tiêu Lăng Hàn ở đây, bọn họ nhất định không chịu thiệt, thường thì chỉ có người khác chịu thiệt mà thôi.

“Ngươi nghĩ mà xem, vào thành đã mất mười khối hạ phẩm linh thạch, rồi còn phải ở trọ, ăn cơm, khoản nào mà chẳng cần đến linh thạch. Chưa kể còn…” Tiêu Lăng Hàn bấm ngón tay, bắt đầu tính toán chi li từng khoản linh thạch với Ân Thiên Duệ.

Ân Thiên Duệ bị Tiêu Lăng Hàn nói tới mức váng đầu hoa mắt, yếu ớt hỏi một câu: “Phụ mẫu của ngươi không cho ngươi linh thạch sao?”

Tiêu Lăng Hàn lập tức nổi lên cảm xúc bi thương, có chút thất thần nói: “Ta không có phụ mẫu, người trong tộc đều ức hiếp ta, làm sao chịu cho ta linh thạch cơ chứ.”

Ân Thiên Duệ dùng ánh mắt tràn ngập đồng cảm nhìn Tiêu Lăng Hàn, rồi lại quay sang nhìn Thượng Quan Huyền Ý.

Thượng Quan Huyền Ý với khát vọng sinh tồn mãnh liệt liền tiếp lời: “Người trong tộc của ta đều muốn lấy mạng ta, nếu không nhờ gặp được Tiêu ca ca, có lẽ ta đã sớm phơi thây từ lâu rồi.”

Nghe xong lời Thượng Quan Huyền Ý nói, không ngoài dự đoán, hắn cũng nhận về ánh mắt thương cảm từ Ân Thiên Duệ.

Thế là Ân Thiên Duệ vô cùng hào phóng phán một câu: “Chỉ cần các ngươi chịu đi cùng ta, chi phí dọc đường này ta bao trọn! Hơn nữa Dung thúc còn có một đầu phi hành yêu thú, tốc độ cũng rất nhanh.”

Tiêu Lăng Hàn: Tiểu tử này khá là biết điều đấy, tiền đồ vô lượng!

Thượng Quan Huyền Ý: Chao ôi! Thiếu niên lang ơi, ngươi dễ gạt quá đi mất! Phi hành yêu thú nha! Vậy là có thể tiết kiệm được khoản linh thạch quá cảnh phi kiếm cho Tiêu ca ca rồi.

Tiêu Lăng Hàn khẽ nhíu mày, tỏ vẻ có chút do dự nói: “Như vậy liệu có ổn không? Huynh đệ hai ta sao có thể mặt dày tiêu không linh thạch của ngươi được? Ngộ nhỡ để phụ mẫu ngươi biết chuyện, e là sẽ giáo huấn ngươi một trận mất.”

Thượng Quan Huyền Ý cũng đầy vẻ khó xử phụ họa: “Tiêu ca ca nói phải đó, huống hồ lại thêm hai người chúng ta, vạn nhất đến lúc đó linh thạch của ngươi không đủ thì tính sao?”

“Hai người các ngươi cứ yên tâm đi, phụ mẫu ta người rất tốt, sẽ không giáo huấn ta đâu. Lúc ta xuất môn, mẫu thân cho ta một vạn hạ phẩm linh thạch, phụ thân cũng cho một vạn hạ phẩm linh thạch, tổ phụ còn cho thêm hai vạn hạ phẩm linh thạch nữa. Chi bằng chúng ta tới Vân Hoàng thành còn phải đi qua Huyễn Thiên thành, đến lúc đó nếu thiếu linh thạch, ta lại quay về xin phụ mẫu là được.”

Thượng Quan Huyền Ý và Tiêu Lăng Hàn: Phụ mẫu tốt như vậy, bọn ta cũng muốn có một đôi!

Thấy cả hai đều im lặng, Ân Thiên Duệ nói tiếp: “Ta thấy mình và các ngươi rất có duyên, khó khăn lắm ta mới được xuất môn một chuyến, hơn nữa ta đã sớm coi các ngươi là bằng hữu rồi. Chuyện này cứ vui vẻ quyết định như vậy đi!”

Kết quả hoàn toàn nằm trong dự tính của Tiêu Lăng Hàn. Thế nhưng, thiếu niên à, ngươi phá của như vậy, phụ mẫu ngươi ở nhà có biết không?

Tiêu Lăng Hàn vẫn vờ như miễn cưỡng nói: “Vậy được rồi, ngày mai chúng ta liền bồi Ân thiếu gia tới Thiên Huệ thành một chuyến.”

Thực chất, mục đích chính của Tiêu Lăng Hàn là muốn gặp thử thiếu niên tên Ân Tuyên kia, để xem thứ gì trong thức hải của gã đang thu hút hắn.

“Vậy quyết định thế nhé! Các ngươi cứ gọi ta là Thiên Duệ được rồi, mọi người đã là bằng hữu, gọi Ân thiếu gia nghe xa lạ lắm.”

Ân Thiên Duệ dứt lời liền ngáp một cái dài: “Ta qua bên kia đánh một giấc trước đây, mấy ngày nay cứ ngồi trên lưng yêu thú mãi, mệt chết đi được.”

Thượng Quan Huyền Ý thúc giục: “Thiên Duệ, vậy ngươi mau đi nghỉ ngơi đi!”

Ân Thiên Duệ phất phất tay, đi thẳng tới gốc cây đại thụ phía đối diện. Hai vị tiền bối Kim Đan kỳ cũng giữ khoảng cách không xa để canh gác cho hắn.

Đợi Ân Thiên Duệ đi khuất, Thượng Quan Huyền Ý mới hạ thấp giọng nói: “Tiêu ca ca, chúng ta lừa linh thạch của một thiếu niên đơn thuần như vậy có tốt không?”

Tiêu Lăng Hàn phất tay thiết lập một cái cách âm trận pháp, lúc này mới tức giận lên tiếng: “Ý của ngươi là từ nay về sau, linh thạch của hai ta sẽ do ngươi gánh vác?”

Thượng Quan Huyền Ý trợn tròn mắt: “Tiêu ca ca, đây là cái lý lẽ gì vậy, sao ngươi lại nghĩ thế chứ?” Hắn lập tức bày ra bộ dạng đáng thương tội nghiệp, “Ta biết mà, hai chúng ta đâu có bao nhiêu linh thạch đâu.” (Một kẻ có mấy chục vạn, kẻ còn lại có mấy trăm vạn hạ phẩm linh thạch, trung phẩm và thượng phẩm còn chưa tính vào, đúng là không có bao nhiêu thật). “Để Thiên Duệ gánh phụ linh thạch cho chúng ta, cái này gọi là cướp của người giàu chia cho người nghèo, cướp cái giàu của hắn, cứu cái nghèo của chúng ta. Ngươi cứ yên tâm đi! Ta nhất định đứng chung một chiến tuyến với ngươi.”

Tiêu Lăng Hàn bực mình gõ nhẹ lên đầu Thượng Quan Huyền Ý một cái: “Nói năng xằng bậy cái gì đó, huống hồ ta cũng đâu có để hắn chịu thiệt. Ta sẽ thuận tay bảo hộ vị Ân thiếu gia đơn thuần kia một chút. Lúc hắn đứng cách chúng ta ngoài phạm vi năm mét, ta phát hiện khí vận trên người hắn đang không ngừng thất thoát về một hướng khác. Ta nghi ngờ có kẻ đang đánh cắp khí vận của hắn, thế nhưng hễ hắn bước vào trong phạm vi năm mét của chúng ta thì hiện tượng đó lại biến mất.”

Tuy rằng không rõ là do nguyên nhân từ phía Thượng Quan Huyền Ý hay từ phía hắn, nhưng dù sao hai người bọn họ luôn đi cùng nhau, điều này cũng chẳng hề ảnh hưởng gì.

Mí mắt Thượng Quan Huyền Ý giật giật, hắn nén lại sự khó chịu trong lòng rồi ngẫm nghĩ một lát. Kiếp trước khi hắn gặp được hai huynh đệ Ân gia thì họ đã ngoài hai mươi tuổi, hắn hoàn toàn không rõ những trải nghiệm trước đó của họ. Nhưng đệ đệ của hảo hữu lại bị người ta đánh cắp khí vận, vậy thì trên con đường tu luyện sau này tất sẽ gặp phải muôn vàn trắc trở, riêng điểm này thôi hắn tuyệt đối không thể dung thứ!

Tu sĩ vốn là nghịch thiên nhi hành, chính là đang tranh đoạt với thiên địa. Kẻ không có khí vận thì cực kỳ dễ bị yểu mệnh. Kiếp trước hắn bị nhiều người truy sát như vậy mà vẫn sống sờ sờ, đủ để thấy một người có khí vận nghịch thiên sẽ đáng sợ đến nhường nào.

“Vậy Tiêu ca ca có nhìn ra kẻ đánh cắp khí vận của hắn là ai không?”

Tiêu Lăng Hàn khẳng định chắc nịch: “Chắc chắn là người có mối quan hệ thân cận với hắn. Thí dụ như: phụ mẫu, tử nữ, huynh muội, những kẻ có quan hệ huyết thống là dễ ra tay nhất.”

Thượng Quan Huyền Ý đoán: “Hướng đó chẳng phải chính là Thiên Huệ thành sao? Tiêu ca ca, ngươi nói xem liệu có phải là vị Tuyên ca ca kia của hắn không?”

Tiêu Lăng Hàn lắc đầu: “Hiện tại vẫn chưa thể xác định được, đợi gặp mặt rồi sẽ rõ.”

“Tiêu ca ca ngươi thật lợi hại, chuyện gì cũng biết, tướng mạo lại thăng hoa thế này, người còn lương thiện nữa chứ…”

Vừa thấy tròng mắt hắn đảo liên tục, Tiêu Lăng Hàn đã biết ngay tiểu tử này định bụng chẳng hoài ý tốt.

Hắn liếc xéo Thượng Quan Huyền Ý một cái: “Huyền Ý, tu vi của ta rất thấp, còn chưa thể tự bảo vệ mình đâu.”

Thượng Quan Huyền Ý: Nịnh hót đập trúng chân ngựa rồi.

“Tiêu ca ca nói phải, tu vi của chúng ta còn thấp lắm, ta đi đả tọa tu luyện đây. Có tiền bối Kim Đan kỳ gác đêm, chắc là an toàn rồi!”

“Đừng bao giờ giao phó tính mạng của mình vào tay kẻ khác.” Tiêu Lăng Hàn nghiêm nghị cảnh cáo hắn. Dù sao đây cũng là tên tùy tùng đầu tiên hắn thu nhận, nếu không có chút tâm lý cảnh giác, cứ vô tâm vô tính mà lỡ sẩy chân mất mạng thì hắn chẳng phải là lỗ vốn to rồi sao.

Thượng Quan Huyền Ý lập tức chấn chỉnh thái độ, nghiêm túc đáp: “Vâng, ta biết rồi, dựa vào người không bằng dựa vào mình mà!”

Nửa đêm đầu không xảy ra biến cố gì, cũng chẳng có yêu thú nào tới tập kích, mấy người bọn họ cứ thế bình an vô sự vượt qua.

Mãi cho đến nửa đêm sau, Tiêu Lăng Hàn chợt bừng tỉnh mở mắt, bởi vì hắn cảm nhận được Hỗn Độn Thánh Diễm trong cơ thể mình khẽ động một chút. Đây là cảm giác khi nhận thấy hơi thở của đồng loại.

Thượng Quan Huyền Ý ở bên cạnh cũng đã mở mắt, đôi đồng tử sáng lấp lánh đang nhìn chằm chằm vào hắn.

Tiêu Lăng Hàn thấy hắn định mở miệng, lập tức làm một động tác ra hiệu giữ im lặng.

Thần thức phóng ra ngoài, ngay tại lối ra của hẻm núi, có một đám người đông đúc đang từ bên trong lao ra, đuổi theo một đóa hỏa diễm có hình dáng như hoa sen ở phía trước.

Nhìn rõ hình dáng cụ thể của đóa hỏa diễm kia, một cái tên lập tức hiện lên trong đầu hắn: Thanh Liên Địa Tâm Hỏa, gieo tên gặt nghĩa, chính là thứ hỏa diễm tồn tại nơi nham thạch sâu trong lòng đất.

Đóa hỏa diễm bay phía trước tựa như đang đùa giỡn với đám người kia vậy, chẳng biết là ai đột nhiên ném ra một khối Hỏa Linh Tinh, nó liền lập tức thu lấy, thậm chí còn xoay quanh người nọ mấy vòng. Mọi người vừa thấy có hy vọng, ai nấy đều tranh nhau lôi ra linh bảo thuộc tính hỏa của mình, cầu mong được Thanh Liên Địa Tâm Hỏa để mắt tới.

Thanh Liên Địa Tâm Hỏa này hiển nhiên đã sinh ra linh trí, vô cùng xảo quyệt. Linh bảo thì nó nhìn trúng và thu sạch rồi, còn có nhìn trúng người hay không thì chẳng ai hay. Dường như là vì người quá đông khiến nó phân vân không biết chọn ai, nhưng lại cũng giống như đang chọn lựa một vị chủ nhân phù hợp nhất vậy.

Thần thức quan sát được cảnh tượng này, trong lòng Tiêu Lăng Hàn không khỏi rối rắm. Thế giới tu chân này quả thực khác biệt, ngay đến một đóa dị hỏa mà trí thương cũng cao đến vậy, cái thứ này đã thu mớ linh bảo của người ta rồi, làm hắn cũng nảy sinh ý định muốn tới cướp bóc nó một chuyến.

Tiêu Lăng Hàn mở mắt nói với Thượng Quan Huyền Ý: “Là Thanh Liên Địa Tâm Hỏa, ở ngay lối ra hẻm núi, tạm thời chưa qua bên này đâu.”

Mắt Thượng Quan Huyền Ý sáng lên: “Tiêu ca ca, vậy chúng ta có nên qua đó đục nước béo cò không?”

“Có thể qua xem thử, dù sao bây giờ đang là ban đêm, người lại đông, biết đâu ngươi lại thật sự gặp may dẫm phải đuôi mèo chết!”

“Tiêu ca ca, mèo chết sao so được với dị hỏa chứ? Mà ta cũng đâu phải là mèo mù!”

“Ta chỉ là lấy ví dụ thôi, ngươi kích động cái gì?”

“Hừ, ngươi đừng tưởng ta không biết, trong lòng ngươi chắc chắn là đang nghĩ như thế.”

“Bản thân ngươi tự biết là được rồi, cần gì cứ phải nói toạc ra làm chi?”

“Ta… Ta không thèm nói chuyện với ngươi nữa, tóm lại là có đi hay không đây?” Hắn thẹn quá hóa giận trợn mắt lườm Tiêu Lăng Hàn.