Chương 554: Sóng gió bảo khố
Bảo khố nằm ngay trên địa giới của Tịnh Nguyên phái, thế nên chẳng mấy chốc đã có tu sĩ phát hiện ra động tĩnh, lập tức lần theo dấu vết mà tìm tới.
Phá Thiên nói: “Có tu sĩ đang đi qua đây.”
Lâm Vân Văn hỏi: “Là Nguyên Anh tu sĩ của Tịnh Nguyên phái sao?”
Phá Thiên đáp: “Chắc là vậy.”
Lâm Vân Võ có chút kích động lên tiếng: “Hình như tới tận ba kẻ.”
Lâm Vân Văn thở phào: “Cuối cùng cũng tới lượt chúng ta ra tay rồi. Trước đó khi gia tộc bị tập kích, chúng ta toàn phải lượm mót lại mấy tên mà tam đệ bọn họ chọn thừa.”
Lâm Vân Võ thúc giục: “Ra tay thôi!”
Phá Thiên nhìn Lâm Vân Văn và Lâm Vân Võ một cái, trong lòng dâng lên một cảm xúc bùi ngùi lạ kỳ.
Lão tứ nhà họ Lâm vốn là kẻ vô cùng hiếu chiến, hồi Phá Thiên còn ở Lâm gia, chẳng thiếu lần bị hắn quấn lấy đòi so tài. Giờ đây Phá Thiên mới phát hiện ra, độ cuồng chiến của lão đại và lão nhị Lâm gia này, so với hai vị đệ đệ kia của bọn họ dường như chẳng hề thua kém một phân một hào nào.
Tốc độ hành động của hai người Lâm Vân Văn cực kỳ nhanh nhẹn, ba gã Nguyên Anh tu sĩ vừa mới mò tới nơi kia, chẳng mấy chốc đã bỏ mạng dưới tay hai người.
Phá Thiên nhìn ba cái xác không hồn trên mặt đất, trong lòng đột nhiên thấy có chút chạnh lòng.
Hồi trước khi Lâm gia bị cường địch xâm nhập, nó vốn dĩ định đợi đến giờ chót mới lên sàn làm chỗ dựa vững chắc, kết quả là vừa chớp mắt một cái, đã thấy đối thủ bị người ta tranh nhau đồ sát sạch sành sanh. Lần này cũng lại như vậy, nó còn chưa kịp búng tay ra chiêu, hai anh em Lâm gia cùng hai con bọ ngựa kia đã nhanh tay lẹ mắt chia chác sạch đối thủ rồi.
Trước kia Phá Thiên đã từng không ít lần giao thủ với Lâm Vân Tiêu, bởi vậy nó vô cùng thấu hiểu chiến lực của lão tứ Lâm gia. Linh lực của Lâm Vân Tiêu vô cùng hùng hậu, một thân lôi hỏa chi thuật đã đạt đến cảnh giới xuất thần nhập hóa, so với nó cũng chẳng kém cạnh là bao.
Xét về chiến lực đơn đả độc đấu, Lâm Vân Văn và Lâm Vân Võ có phần hơi thua sút Lâm Vân Tiêu một chút, thế nhưng một khi hai người bọn họ liên thủ, uy thế lại vượt trội hơn Lâm Vân Tiêu một bậc. Hai người này nhìn bề ngoài thì có vẻ nhã nhặn lịch sự, nhưng thủ pháp chưởng khống linh hỏa lại đã đạt tới mức lô hỏa thuần thanh.
Thực lực của Viên Nguyệt và Khuyết Nguyệt tiến bộ rõ mồn một, hai nhóc con này hễ phát động tu vi đánh lén là gần như trăm trận trăm thắng, không gì cản nổi.
Phá Thiên vốn dĩ còn tính toán rằng, nếu huynh đệ Lâm Vân Văn không giải quyết ổn thỏa được thì mới đến lượt nó đại hiển thần thông. Dẫu sao nó gia nhập Lâm gia thời gian chưa bao lâu, thế mà đã ngốn không ít đan dược của Lâm gia, nghĩ đi nghĩ lại cũng thấy hơi ngại ngùng. Kết quả là hai người Lâm Vân Văn làm việc sấm rền gió cuốn, căn bản không thèm chừa cho nó lấy một cơ hội ra tay.
Sau khi giải quyết xong xuôi mọi chuyện, hai người Lâm Vân Văn cũng không quay trở về Ngự Thú tông, mà là mượn nhờ truyền tống trận của thế lực khác để đi tới Tây Lĩnh đại lục trước, rồi từ Tây Lĩnh đại lục đường vòng trở về Lâm gia.
…
Tin tức bảo khố của Tịnh Nguyên phái bị trộm lập tức lan truyền ra ngoài ngay trong thâm sơn cùng cốc.
Chờ đến khi trên dưới Tịnh Nguyên phái kịp phản ứng lại rằng bảo khố đã bị vét sạch, thì hai người bọn họ đã sớm cao chạy xa bay. Để ngăn chặn hai huynh đệ Lâm Vân Văn, Tịnh Nguyên phái lại tổn thất thêm ba gã Nguyên Anh, có thể nói là tổn thương nguyên khí nặng nề.
Ngự Thú tông chủ tông cũng đã nhận được phong thanh.
“Tịnh Nguyên phái dạo này đúng là vận xui xẻo đeo bám mà! Liên tục có mấy vị trưởng lão ngã xuống, giờ đến lượt bảo khố cũng bị người ta móc sạch tận gốc.”
“Chơi dao có ngày đứt tay, săn chim nhạn cả đời cuối cùng lại bị nhạn mổ mù mắt.”
“Bảo khố kia của Tịnh Nguyên phái hình như có từ niên đại xa xưa lắm rồi, cũng chẳng biết bên trong cất giấu những thứ gì nữa.”
“Huynh đệ Lâm gia đã chấp nhận mạo hiểm mò tới đây, e rằng đồ tốt trong bảo khố không hề ít đâu.”
“Nghe nói có mấy vị Nguyên Anh trưởng lão của Tịnh Nguyên phái đi chặn đường hai huynh đệ bọn họ, kết quả là bị người ta hốt trọn một mẻ.”
“Hai anh em Lâm Vân Văn xếp chót về chiến lực trong bốn huynh đệ Lâm gia, thế mà cũng lợi hại đến mức này sao?”
“Nghe nói Lâm gia dạo này phát triển cực kỳ không tệ, tài phú của gia tộc đã tích lũy đến một mức độ vô cùng khủng khiếp rồi.”
“…”
Đông đảo tu sĩ thuộc chủ tông Ngự Thú tông bàn tán xôn xao, hai người Lâm Vân Văn vốn là cao tầng của phân tông, khi các tu sĩ chủ tông nhắc đến phong công vĩ tích của hai người, tâm tình của họ quả thực vô cùng phức tạp.
…
Trịnh Vô Nhai nhìn Mục Kiếm Phong, hỏi: “Bên phía truyền tống trận thế nào rồi?”
Mục Kiếm Phong đáp: “Huynh đệ Lâm Vân Văn không hề xuất hiện.”
Trịnh Vô Nhai nhướng mày: “Vẫn chưa rời đi sao?”
Mục Kiếm Phong lắc đầu: “Chưa chắc là chưa đi, chỉ là họ không đi qua truyền tống trận của chỗ chúng ta mà thôi.”
Trịnh Vô Nhai trầm ngâm: “Xem ra, huynh đệ Lâm gia đã có lòng đề phòng.”
Mục Kiếm Phong tiếp lời: “Anh em nhà bọn họ có thể sống sót được tới ngày hôm nay, hành sự tự nhiên là cẩn trọng vô cùng. Bọn họ chắc chắn biết rõ có một số thế lực thù địch đang mai phục ở bên phía truyền tống trận hòng chặn đường giết người.”
Trịnh Vô Nhai gật đầu: “Như vậy cũng tốt.”
Truyền tống trận từ Ngự Thú tông dẫn tới phân tông đã bị phong tỏa, mấy đại thế lực đồng thời phái ra các cao thủ Nguyên Anh túc trực canh gác bên cạnh truyền tống trận. Nếu huynh đệ Lâm Vân Văn vẫn chọn ngồi truyền tống trận đó thì quả thực sẽ có chút rắc rối lớn.
Anh em Lâm gia có thể sống sung túc, hô phong hoán vũ dưới vài lần chèn ép của Tịnh Nguyên phái, chứng tỏ không chỉ có thực lực bất phàm, mà khả năng cảm ứng đối với nguy cơ cũng vô cùng nhạy bén. Mấy gã Nguyên Anh phong tỏa truyền tống trận kia không dễ trêu vào, nhưng Lâm gia cũng chẳng phải là quả hồng mềm để ai muốn nắn thì nắn. Nếu hai bên mà lao vào đánh nhau, tình thế của Ngự Thú tông bọn họ sẽ trở nên vô cùng khó xử.
Trịnh Vô Nhai lại nói: “Ta nghe nói huynh đệ Lâm gia đã cuỗm sạch một cái bảo khố của Tịnh Nguyên phái.”
Thần sắc của Mục Kiếm Phong đầy phức tạp: “Hình như là vậy, nghe đồn Công Tôn Tu nắm giữ vài cái thượng cổ bảo khố của Tịnh Nguyên phái, ngoại trừ lão ra, những người khác căn bản không biết vị trí cụ thể của bảo khố ở đâu.”
Công Tôn Tu nắm giữ không ít tài sản của Tịnh Nguyên phái, vị này đã chết ở ngoại vực, số tài sản lão để lại rốt cuộc cất giấu ở nơi nào thì nội bộ cao tầng Tịnh Nguyên phái hoàn toàn mù tịt. Chính vì chuyện này mà đám cao tầng Tịnh Nguyên phái dường như vô cùng bất mãn.
Hiện tại, trên dưới Tịnh Nguyên phái đang dấy lên một phong trào tìm kiếm bảo vật vô cùng rầm rộ. Tịnh Nguyên phái muốn biết những bảo vật kia ở đâu, mà các thế lực khác cũng thèm khát không kém.
Trịnh Vô Nhai hỏi: “Nghe nói trong bảo khố kia có chứa Kim Sắc Thần Nguyên Quả?”
Mục Kiếm Phong kinh ngạc: “Vẫn còn Kim Sắc Thần Nguyên Quả sao?”
Trịnh Vô Nhai giải thích: “Tịnh Nguyên phái từng xuất hiện mấy vị cổ thụ thủ vệ giả, việc bọn họ sở hữu nhiều Kim Sắc Thần Nguyên Quả một chút cũng là điều dễ hiểu.”
Trịnh Vô Nhai dùng ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, trong lòng cuộn lên từng đợt sóng ngầm.
Trong bảo khố kia dường như không chỉ có Kim Sắc Thần Nguyên Quả, mà còn có cả một số thượng cổ bí bảo. Rất có khả năng, pháp khí Ngũ Hành Sơn cũng đang nằm trong bảo khố của Tịnh Nguyên phái.
Pháp khí Ngũ Hành Sơn vốn là tiên thiên chí bảo được ngưng tụ từ thiên địa ngũ hành tinh khí, hình dáng như năm tòa nhạc sơn nguy nga hùng vĩ, ngầm hợp với các hiện tượng Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ. Nghe đồn thân núi của nó không phải là đất đá phàm trần, mà được cấu thành từ ngũ hành tinh tinh đan xen chằng chịt, trên bề mặt lưu chuyển ngũ sắc quang hoa, khi thì như kim mang diệu thế, khi thì như bích ngọc sinh huy, khi thì như huyền băng ngưng sương, khi thì như xích diễm phần thiên, khi thì như hoàng thổ hậu trọng.
Giữa năm tòa nhạc sơn của Ngũ Hành Sơn có các ngũ hành linh mạch ẩn hiện nối liền nhau, nơi đỉnh núi quanh năm mây mù bao phủ, thấp thoáng hiện ra năm đạo phù văn, tựa như đang diễn giải chí lý của thiên địa.
Pháp khí Ngũ Hành Sơn có thể trấn áp hết thảy tà túy, thân núi đi đến đâu là tà khí tiêu tán đến đó, ma vật phải lui bước né tránh. Pháp khí này còn có thể hình thành nên một ngũ hành lao lung, ngũ hành chi lực đan cài vào nhau tạo thành một chiếc lồng giam kiên cố không thể phá vỡ, mặc cho kẻ địch có giãy giụa thế nào cũng khó lòng thoát khỏi vây hãm.
Nó cũng có thể hóa thành ngũ sắc phi kiếm, kiếm thân lưu chuyển ngũ hành quang hoa, trảm sát kẻ địch vô hình vô ảnh. Đồng thời còn có thể triệu hoán ra ngũ hành thần thú như Kim Sí Đại Bằng, Mộc Linh Thanh Long, Thủy Nguyệt Huyền Quy, Hỏa Loan Chu Tước, Thổ Hành Huyền Vũ để trợ giúp tu sĩ chinh chiến sa trường.
Pháp khí Ngũ Hành Sơn từng có một thời oanh liệt uy chấn bốn phương, thế nhưng những năm gần đây đã dần dần mai một thanh danh. Pháp khí dù có lợi hại đến đâu thì cũng phải phối hợp với hiền chủ. Pháp khí Ngũ Hành Sơn chỉ có tu sĩ có ngũ linh căn mới có thể sử dụng, uy lực của món pháp khí này tuy khủng khiếp, nhưng lượng linh lực tiêu hao cũng vô cùng đáng sợ. Muốn điều động được nó, tu vi tối thiểu phải đạt tới Nguyên Anh kỳ.
Trung Ương đại lục đã suốt mấy ngàn năm nay chưa từng xuất hiện một vị tu sĩ ngũ linh căn nào ở Nguyên Anh kỳ cả. Không dưng ôm giữ món bảo vật này mà không cách nào sử dụng, pháp khí có tốt đến mấy thì cũng chẳng khác nào gân gà, bỏ thì thương mà vương thì tội.
Tu sĩ Trung Ương đại lục của bọn họ không dùng được món pháp khí này, thế nhưng Lâm gia lại có tận hai vị tu sĩ có khả năng chưởng khống nó. Một khi món pháp khí này rơi vào tay người Lâm gia, tộc lực của Lâm gia chắc chắn sẽ tiến thêm một bước dài, tới lúc đó sẽ càng thêm khó đối phó.
Mục Kiếm Phong thở dài: “Tịnh Nguyên phái gần đây thực lực giảm sút nghiêm trọng, cứ cái đà này thì tình thế sẽ ngập tràn nguy cơ tai họa mất thôi!”
Mục Kiếm Phong cụp mắt xuống, thực lực của Tịnh Nguyên phái tuy không tệ, nhưng cừu địch cũng không hề ít. Hiện tại môn phái này gặp phải nguy cơ lớn, số thế lực ngoi lên dậu đổ bìm leo xem ra vô cùng đông đảo.
…
Sự xuất hiện đột ngột của huynh đệ Lâm Vân Văn đã khiến cho vô số tu sĩ thuộc chủ tông Ngự Thú tông bàn tán xôn xao không thôi.
Vốn dĩ có rất nhiều tu sĩ chủ tông từ trước đến nay luôn mang tâm lý khinh thị đối với Nam Hoang Lâm gia. Thế nhưng sau khi các tu sĩ tông môn đi tuần tra Nam Hoang trở về, không ít kẻ đã chẳng còn dám nghĩ như vậy nữa.
“Huynh đệ Lâm Vân Văn lần này hình như là nhắm thẳng vào bảo khố của Tịnh Nguyên phái mà tới.”
“Hai anh em nhà này đúng là to gan lớn mật, không biết có bao nhiêu tu sĩ đã bỏ mạng trong tay Tịnh Nguyên phái rồi, vậy mà bọn họ lại dám có ý đồ với bảo khố của Tịnh Nguyên phái.”
“Anh em Lâm gia đâu phải loại tu sĩ ngoại vực tầm thường, nghe nói hai vị Nguyên Anh đỉnh phong trưởng lão của Tịnh Nguyên phái đều đã chết thảm dưới tay người Lâm gia rồi đó.”
“Nghe đồn số lượng Nguyên Anh của Lâm gia có tới mười mấy vị.”
“Mười mấy vị thì đặt ở Trung Ương đại lục cũng có tính là quá nhiều đâu.”
“Nhưng Nguyên Anh của Lâm gia có mấy vị còn chưa tới trăm tuổi đâu nhé.”
“Nghe nói những tồn tại kết anh khi chưa đầy trăm tuổi đều là hạt giống tốt để tiến thăng Hóa Thần cả đấy.”
“Với cái đà này của mấy huynh đệ Lâm gia, việc chứng đạo Hóa Thần chỉ là chuyện sớm muộn thôi.”
“Còn nghe đâu lão tam của Lâm gia luyện chế Thiên cấp đỉnh tiêm đan dược dễ như trở bàn tay.”
“Lâm gia có một vị luyện đan sư như thế, lo gì gia tộc không hưng thịnh chứ!”
“Chẳng biết huynh đệ Lâm Vân Văn gặp phải chuyện gì mà đột nhiên lại tới nữa rồi.”
“Nghe các vị sư huynh trở về kể lại, trên dưới Lâm gia đều đang mong ngóng đám Nguyên Anh của Trung Ương đại lục kéo qua đó gây sự. Có lẽ thấy mãi mà chẳng có ai tới gây sự, cho nên bọn họ đành tự mình mò tới đây luôn.”
“Ta thì nghe nói trong số chiến lợi phẩm của Lâm gia có chìa khóa bảo khố của Tịnh Nguyên phái, huynh đệ Lâm gia chính vì có được thứ này nên mới ngàn dặm xa xôi tìm tới.”
“Nói như vậy thì Tịnh Nguyên phái quả thực đã đóng góp một công lao không thể phai mờ cho sự trỗi dậy của Lâm gia rồi còn gì.”
“…”
Một đám tu sĩ bàn ra tán vào, khi nhắc tới Tịnh Nguyên phái, ai nấy đều không khỏi thổn thức bùi ngùi.
…
Tại Thần Nguyên Quả thụ lâm.
Mấy vị tu sĩ tụ tập lại dưới tàn cây Thần Nguyên Quả, sắc mặt ai nấy đều vô cùng khó coi.
“Thần Nguyên Quả thụ bắt đầu xuất hiện lá héo úa rồi.”
“Đây cũng không phải là điềm lành gì đâu!”
Thần Nguyên Quả thụ bốn mùa xanh tươi, suốt vạn năm qua chưa từng xuất hiện một chiếc lá úa nào. Giờ nhìn thấy lá héo rụng xuống, sắc mặt của mọi người đều trầm xuống nặng nề.
“Phía Lâm gia gần đây lại có động thái mới gì nữa sao?”
“Cái gia tộc man di kia ngày càng càn rỡ quá thể rồi!”
“Rễ cây Thần Nguyên Quả ở Nam Hoang đều đã bị thu hồi về rồi, mối liên hệ giữa Thần Nguyên Quả thụ và bên phía Nam Hoang dường như đã bị chặt đứt hoàn toàn.”
“Quy tắc chi lực của Nam Hoang đang phục sinh, dường như đang điên cuồng tranh đoạt linh khí, linh khí của các khu vực khác đều đang không ngừng đổ dồn về phía Nam Hoang kìa.”
“Phía Lâm gia hiện tại không biết tình hình cụ thể ra sao, có điều nhìn bề ngoài thì có vẻ ngày càng trở nên khó nhằn rồi.”
“Lần trước phái ra hẳn ba vị Nguyên Anh đỉnh phong mà vẫn xôi hỏng bỏng không, bây giờ muốn diệt trừ Lâm gia lại càng thêm muôn vàn khó khăn.”
“Phá Thiên chắc hẳn đã đóng vai trò không nhỏ trong chuyện này, cái tên đáng chết kia cũng chẳng biết đầu óc nghĩ cái gì nữa, đường đường là đại năng lại chạy tới Nam Hoang thông đồng làm bậy với một lũ man di.”
“Người Lâm gia nếu chỉ hoạt động trong địa giới Nam Hoang thì còn đỡ, bằng như bọn họ còn muốn tranh giành chiếm đoạt địa bàn của các nơi khác thì tình hình sẽ nguy to.”
“Tịnh Nguyên phái đúng là một lũ vô dụng, thành sự thì ít mà bại sự thì có thừa.”
“…”
…
Mấy vị cổ thụ thủ vệ giả mặt mày xám xịt, xanh mét.
Trước đó khi mấy người họ nhắc tới huynh đệ Lâm gia, trong lời nói vẫn còn mang theo vài phần giễu cợt và khinh miệt. Thế nhưng lúc này đây khi lại nhắc tới huynh đệ Lâm gia, giữa các kẽ răng của bọn họ đã tràn ngập sự kiêng dè sâu sắc.
Hồi trước khi các tu sĩ Nguyên Anh lần lượt bỏ mạng ở Nam Hoang, mấy người bọn họ chỉ nghĩ rằng những tu sĩ đó kỹ kém hơn người ta mà thôi. Cho đến cách đây không lâu, tám gã Nguyên Anh cùng một lúc chôn thây tại Nam Hoang, lúc này đám người mới thực sự cảm thấy lạnh sống lưng.
Trước kia vì sợ bị chịu thiệt thòi khi phân chia Thần Nguyên Quả, mấy vị cổ thụ thủ vệ giả đều không muốn rời đi nửa bước. Kết quả là thế lực của Lâm gia không ngừng bành trướng, chuyện này e rằng đã hoàn toàn vượt khỏi tầm kiểm soát rồi.
Việc chủ động thu hồi rễ cây của Thần Nguyên Quả thụ đồng nghĩa với việc từ bỏ lãnh địa Nam Hoang, tiếp theo đây, số lượng quả kết ra trên cây Thần Nguyên Quả chắc chắn sẽ càng giảm mạnh hơn nữa.
Đông đảo tu sĩ đưa mắt nhìn nhau, trong lòng ai nấy đều dâng lên một dự cảm vô cùng bất tường.
Nếu như chỉ có địa giới Nam Hoang xảy ra vấn đề thì mọi chuyện còn dễ bề thương lượng. Thế nhưng nếu đến cả các địa giới khác cũng liên tục xảy ra chuyện, vậy thì tình hình sẽ càng lúc càng tồi tệ hơn. Cứ tiếp tục ác hóa như vậy thì vị thế trung tâm của tu chân giới Trung Ương đại lục này e là sẽ lung lay sắp đổ mất thôi.
—