Chương 200: Nguyên Tông Tả Văn Phủ
Phong Minh và mọi người đang đứng ngắm phong cảnh Tiếp Thiên Trụ, xung quanh cũng có không ít đệ tử Thánh Nguyên Tông đi ngang qua. Bộ dạng này của nhóm Phong Minh rơi vào mắt họ chẳng khác nào lũ nhà quê lên tỉnh, tên nào tên nấy đều lộ ra vẻ đắc ý, vênh váo tự đắc.
Phong Minh dùng ánh mắt vô cùng bao dung nhìn đám đệ tử Thánh Nguyên Tông này, khẽ nói: “Tầm nhìn quyết định thái độ mà. Cứ mở mồm ra là cười nhạo người khác là đồ nhà quê, có ngày chính mình cũng bị kẻ khác cười nhạo là lũ nhà quê mà thôi.”
Kỷ Viễn và Thu Dịch nghe vậy liền phì cười. Cũng may câu này của Phong Minh nói lúc đám đệ tử Thánh Nguyên Tông kia đã đi hơi xa nên không nghe thấy, bằng không thế nào cũng xảy ra xung đột.
Thực ra Phong Minh vẫn dùng ánh mắt đầy thưởng thức để nhìn nhận Tiếp Thiên Trụ và Thánh Đảo, ngoại trừ việc cái tên này nghe có chút đao to búa lớn. Dẫu sao thế giới kiếp trước của y cũng không cách nào làm được đến mức độ này, vả lại nếu việc này dễ dàng như thế, thì cũng chẳng phải chỉ có mỗi Thánh Nguyên Tông mới sở hữu kiến trúc như vậy.
Bạch Kiều Mặc là vì đã từng thấy qua thứ tốt hơn nhiều, cho nên cảnh tượng trước mắt mới không đủ để khiến hắn phải trầm trồ kinh ngạc. Nếu cấp đủ tài nguyên và số lượng trận pháp sư cho Bạch Kiều Mặc, chưa biết chừng hắn thực sự có thể tự tay tạo ra một tòa phù không đảo.
Ngay cả khi có người ngay trước mặt cười nhạo bọn họ là đồ quê mùa, đám người Ngô Lệ Nhạn cũng sẽ không nổi giận. Dù sao xuất thân của nàng cũng chẳng hề thấp, mấy lời này nàng căn bản không để vào tai.
Bọn họ đang đứng đó nói cười vui vẻ thì phía trước bỗng nhiên có một toán tu giả vận phục sức đệ tử Thánh Nguyên Tông đi tới.
Nhờ có những kiến thức phổ cập trước đó của Ngô Lệ Nhạn, Phong Minh liếc mắt một cái liền nhận ra lai lịch của nhóm đệ tử Thánh Nguyên Tông xuất hiện lần này không hề nhỏ. Kẻ đi đầu vậy mà lại là một hạch tâm đệ tử có tư cách cư trú trên Thánh Đảo.
Địa vị của hạch tâm đệ tử tại Thánh Nguyên Tông cực kỳ cao quý. Những đệ tử đang vây quanh gã mặc phục sức của nội môn đệ tử Thánh Nguyên Tông.
Nhóm người này rõ ràng là nhắm thẳng về phía bọn họ mà đến. Liệu có phải mang ý tốt? Cả Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đều không nghĩ như vậy.
Bọn người Ngô Lệ Nhạn cũng đã phát hiện ra, liền ngừng trò chuyện, đưa mắt nhìn về phía người vừa tới. Hơn nữa, Ngô Lệ Nhạn còn nhận ra thân phận của vị hạch tâm đệ tử kia.
“Đó là hạch tâm đệ tử của Thánh Nguyên Tông — Tả Văn Phủ, sư thừa của một vị lục phẩm luyện dược đại sư, cũng là một vị Thái thượng trưởng lão có tu vi Khai Hồn cảnh.”
Ngay khi đối phương tiến đến gần, Ngô Lệ Nhạn đã thấp giọng thông báo thân phận của kẻ này cho mọi người biết.
Lời này vừa thốt ra, ánh mắt của Thu Dịch và Phong Minh lập tức thay đổi.
Ban đầu hai người vốn chẳng mảy may bận tâm, tới thì tới thôi, muốn khiêu khích cũng được, bọn họ sẵn sàng đón tiếp tất cả. Thế nhưng sau khi biết được thân phận của kẻ này, cả hai đều hiểu rõ, cái tên họ Tả này e là cố tình nhắm vào hai người bọn họ mà đến.
Đệ tử của lục phẩm luyện dược đại sư thì ghê gớm lắm sao? Làm như bọn họ chưa từng thấy qua người có tổng tài sản lớn vậy!
Thu Dịch là người từng tiếp nhận sự chỉ điểm của lục phẩm luyện dược đại sư, còn sư phụ của Phong Minh thì cũng sắp sửa trở thành lục phẩm luyện dược đại sư rồi. Đến lúc đó y cũng là đệ tử của lục phẩm luyện dược đại sư, ai cao quý hơn ai chứ?
Hai người nhìn nhau một cái. Chính vào khoảnh khắc này, chút địch ý hay khó chịu trước đây của Thu Dịch đối với Phong Minh đều tan thành mây khói. Hai người lập tức đứng cùng một chiến tuyến, phẫn nộ trước kẻ ngoại bang. Bất luận kẻ nào muốn gây bất lợi cho Đông Mộc hoàng triều, bọn họ đều sẽ tàn nhẫn đáp trả.
Ngô Lệ Nhạn chủ động bước lên nghênh đón. Ở đây tu vi của nàng là cao nhất, đương nhiên phải do nàng ra mặt rồi.
Phong Minh thừa cơ ghé sát vào bên cạnh Thu Dịch, hạ thấp giọng hỏi: “Đều là luyện dược sư cả, ngươi trước đây chưa từng gặp qua tên này, chưa từng giao đấu với hắn sao?”
Thu Dịch không hề giấu diếm: “Tên tuổi thì có nghe qua, biết có sự tồn tại của người này, nhưng đây là lần đầu tiên giáp mặt. Bởi vì những lần trước ta tới đây, hắn ta chưa từng rời khỏi Thánh Đảo, nghe nói là luôn ở trên đó theo sát bên người sư phụ hắn để học tập luyện dược.”
Phong Minh thầm nghĩ, hèn chi Thu Dịch không thể nhận ra ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Kẻ vừa đến khách sáo với Ngô Lệ Nhạn vài câu, liền dứt khoát hướng thẳng về phía Thu Dịch. Hắn ta nhìn về phía Thu Dịch, cao giọng nói: “Vị này chắc hẳn là Thu Dịch Thu sư đệ rồi. Tả mỗ từ lâu đã nghe danh Đông Mộc hoàng triều có một vị luyện dược sư trẻ tuổi lại có thiên phú xuất chúng, đáng tiếc là vẫn luôn vô duyên được gặp mặt. Biết tin Thu sư đệ đến Thánh Nguyên thành, Tả mỗ thật sự nôn nóng muốn được bái kiến Thu sư đệ một phen.”
Kỷ Viễn “vút” một cái đã chắn ngang bên cạnh Thu Dịch, hai mắt khẽ nheo lại, ánh mắt nhìn kẻ này tràn ngập vẻ khó chịu.
Phong Minh nghe xong thì trong lòng “hừ hừ” cười lạnh. Y không tin kết quả của trận đại hội bên kia mà ở nơi này lại không nhận được một chút phong thanh nào. Những kẻ này làm sao có thể không biết chuyện Thu Dịch đã bại dưới tay y trong trận đại hội kia chứ? Cho nên tên gia hỏa này nói ra những lời này rõ ràng là cố ý mỉa mai, làm nhục Thu Dịch mà thôi.
Quả nhiên, Tả Văn Phủ vừa dứt lời, đám đệ tử đang vây quanh gã ở giữa liền vang lên những tiếng xì xào đầy vẻ xem thường: “Tả sư huynh xưa nay chỉ toàn tâm toàn ý với luyện dược, không màng đến tin tức bên ngoài, cho nên không biết vị Thu luyện dược sư này kỳ thực là danh bất hư truyền đâu. Ngay trong đại hội luyện dược sư cách đây không lâu, vị Thu luyện dược sư đại danh đỉnh đỉnh này đã thảm bại dưới tay một tên luyện dược sư vô danh tiểu tốt rồi.”
Phong Minh nghiến răng. Lũ khốn kiếp này quả nhiên là tới để sỉ nhục Thu Dịch, lại còn dám kéo theo cả y vào cuộc. Phong Minh y tuyệt đối không thèm cảm kích cái danh xưng “vô danh tiểu tốt” kia đâu. Cái gì mà luyện dược sư vô danh tiểu tốt chứ? Cả nhà tụi bây mới tiểu tốt ấy!
Kỷ Viễn cũng nổi trận lôi đình. Nếu những lời này là nhắm vào hắn, hắn sẽ chẳng thèm mảy may bận tâm, nhưng sỉ nhục Thu sư đệ thì tuyệt đối không được!
Kỷ Viễn đang định mở miệng phản bác thì Phong Minh ở bên cạnh đã gạt những người chắn phía trước ra, vô cùng mạnh mẽ bước lên vài bộ.
Cái miệng vừa mới mở ra của Kỷ Viễn lập tức ngậm lại, thậm chí trong lòng còn dâng lên một chút khoái trá khi thấy người khác gặp họa. Nghĩ kỹ lại thì lời nói của tên vừa rồi không chỉ sỉ nhục Thu sư đệ, mà còn giẫm lên danh dự của Phong Minh mấy cái liền. Bản tính của Phong Minh làm sao có thể nhẫn nhịn được chuyện này?
Phong Minh căn bản sẽ không thèm quan tâm đối phương là thân phận gì, nơi này là đấu trường nào. Kẻ nào muốn đến vỗ mặt y, y nhất định sẽ tìm cách tát thẳng vào mặt kẻ đó theo đúng đường cũ.
Bạch Kiều Mặc bất động thanh sắc tiến đến bên cạnh Phong Minh, đóng vai trò hộ hoa sứ giả bảo vệ y, những chuyện còn lại cứ để mặc cho Minh đệ tự mình phô diễn bản lĩnh.
Vừa thấy Phong Minh đứng ra đầu sóng ngọn gió, Ngô Lệ Nhạn cũng dứt khoát im lặng, khoanh tay đứng ở một bên khác của Phong Minh.
Bùi Ứng Mẫn nhìn nhìn, vị Đại sư huynh như hắn không thể cứ đứng trố mắt ra nhìn mãi được. Cân nhắc thấy hai bên tả hữu của Phong Minh đều đã có người hộ vệ vững vàng, Vu Bùi Ứng Mẫn liền bước đến cạnh tiểu sư đệ của mình, phận làm Đại sư huynh như hắn đương nhiên phải che chở cho tiểu sư đệ rồi.
Sự xuất hiện của hạch tâm đệ tử Thánh Nguyên Tông vô cùng thu hút ánh nhìn, bởi vậy chẳng mấy chốc nơi này đã tụ tập một đám tu giả vây quanh xem náo nhiệt.
Những kẻ đứng xem nhanh chóng nắm được sự tình: Đây là màn đối đầu giữa hạch tâm đệ tử của Thánh Nguyên Tông — thiên tài luyện dược sư Tả Văn Phủ — và thiên tài luyện dược sư đến từ Đông Mộc hoàng triều.
Người xem cũng không khỏi tò mò, hai vị thiếu niên thiên tài này một khi đã đối đầu gay gắt với nhau thì rốt cuộc là ai sẽ tài cao hơn một bậc.
Tu giả bản địa tự nhiên là không chút do dự mà đứng về phía Tả Văn Phủ. Không chỉ vì tình nghĩa đồng môn bản xứ, mà còn vì bọn họ biết rõ Tả Văn Phủ là đệ tử chân truyền của một vị lục phẩm luyện dược đại sư.
Phía sau đám đông còn có một thanh niên tu giả vận hắc y kình trang vừa tới, khí tức trên người vô cùng sắc lẹm, lặng lẽ đứng quan sát toàn bộ sự việc đang diễn ra phía trước.
Khổng Chiếu đã sớm phát tín hiệu thông báo cho các Ngân Giáp Vệ khác rồi. Nơi nào có sự hiện diện của Phong Minh là nơi đó rất dễ xảy ra chuyện, hắn không thể không đề phòng một hai.
Phong Minh làm sao biết được nỗi lo lắng chu toàn của những người khác, y hếch cằm nhìn về phía tên tu giả vừa buông lời mỉa mai Thu Dịch ban nãy, bật cười một tiếng đầy giễu cợt rồi hỏi: “Ngươi có phải là luyện dược sư không?”
Tên tu giả đối diện bị câu hỏi của Phong Minh làm cho ngẩn người. Tên gia hỏa này lại là ai nữa đây? Nhìn tu vi chẳng qua cũng chỉ mới là Nguyên Dịch cảnh sơ kỳ, đây là được phái đi theo đội ngũ để làm chân chạy vặt ngắm cảnh thôi sao?
Thấy không có ai trả lời, Phong Minh mất kiên nhẫn hỏi lại: “Đến lời người nói cũng không hiểu nổi sao? Cái tên vừa mở mồm thối bình phẩm về Thu đạo hữu thế này thế nọ kia kìa, ngươi có phải là luyện dược sư không?”
Lần này nhóm người đối phương rốt cuộc cũng phản ứng lại, kẻ vừa lên tiếng lúc nãy tức tối bước ra khỏi hàng, ánh mắt nhìn Phong Minh tràn ngập vẻ khinh bỉ: “Vừa rồi chính là ta nói đấy, ta không phải là luyện dược sư thì đã sao? Tả sư huynh của ta mới là luyện dược sư thiên tài nhất, còn cái tên họ Thu các ngươi…”
Hắn ta còn muốn tiếp tục thốt ra những lời nhục mạ Thu Dịch là danh bất hư truyền, liền bị Phong Minh một lần nữa không kiên nhẫn ngắt lời: “Hỏi ngươi có phải là luyện dược sư hay không, chỉ cần trả lời ‘phải’ hoặc ‘không phải’ là được rồi, đào đâu ra lắm lời vô nghĩa như vậy.”
Tâm trạng của Kỷ Viễn lúc này rốt cuộc cũng đã khá lên nhiều. Cái tên Phong Minh này quả thực là kẻ am hiểu nhất việc giành lấy quyền chủ động kiểm soát cục diện về tay mình. Rõ ràng tu vi thuộc hàng thấp nhất, thế mà lại trưng ra cái bộ tịch “thiên lão đại, ta lão nhị”, bất luận kẻ nào đứng trước mặt y cũng đều phải ngoan ngoãn nghe y lên lớp.
Ngặt một nỗi, đối phương lại chính vì cái thái độ này của Phong Minh mà bị hù cho há hốc mồm, đến mức quên cả việc lập tức phản bác lại.
Phong Minh tiếp tục xả mắng: “Lại còn mặt dày nói ‘không phải luyện dược sư thì đã sao’ nữa chứ? Đến một chút kiến thức về luyện dược sư cũng không có, vậy mà cũng dám chạy ra đây khoa tay múa chân đánh giá luyện dược sư khác, đánh giá thì thôi đi, lại còn giẫm đạp lên danh dự của người ta một cái. Ngươi là cái thá gì, ai cấp tư cách đó cho ngươi chứ? Đúng là cái loại một chữ bẻ đôi về luyện dược cũng không biết.”
Khá khen cho cái logic này, hoàn toàn không tìm ra một kẽ hở nào đúng không! Đám tu giả vây xem xung quanh hoàn toàn bị Phong Minh dắt mũi đi theo mạch suy nghĩ của y. Xem xét theo hướng này thì rõ ràng là tên đệ tử Thánh Nguyên Tông kia vô lễ trước, vậy thì cũng đừng trách đối phương không nể mặt mũi.
Tên tu giả kia rốt cuộc cũng tỉnh táo lại, tức đến mức nhảy dựng lên: “Ngươi rốt cuộc là ai? Chẳng qua cũng chỉ là một tên Song nhi nhỏ bé có tu vi Nguyên Dịch cảnh sơ kỳ, nơi này làm gì có tư cách cho ngươi chen mồm vào phát biểu? Hơn nữa ta nói có gì sai sao? Có bản lĩnh thì bảo Thu Dịch bước ra đây so tài với Tả sư huynh của ta một trận, không dám so thì tự mình nhận thua rồi cút xéo về nước đi cho rảnh nợ, đỡ phải ở đây làm trò hề bôi tro trát trấu vào mặt.”
Phong Minh nghe xong thì một chút cũng không thèm nổi giận. Nổi giận đùng đùng khi cãi nhau mới là rơi vào hạ phong, dễ dàng bị kẻ khác dắt mũi.
Phong Minh cười híp mắt, ngược tay tự chỉ vào mũi mình: “Ta là ai ư? Chẳng lẽ các ngươi không biết ta là ai sao?”
“Ai thèm quan tâm một tên Song nhi Nguyên Dịch cảnh sơ kỳ như ngươi là ai chứ?” Tên kia khinh khỉnh đáp.
Phong Minh cười ha ha hai tiếng, sau đó sắc mặt lập tức nghiêm nghị lại, hếch cằm đầy kiêu ngạo nói: “Bản đại gia bây giờ liền quang minh chính đại nói cho ngươi biết ta là ai. Ta chính là cái tên luyện dược sư vô danh tiểu tốt trong cái miệng thối của ngươi đấy! Ta tên là Phong Minh, đã ghi nhớ kỹ chưa? Thật là đáng tiếc ngươi lại không phải là luyện dược sư, bằng không bản đại gia nhất định phải cùng ngươi so tài một trận, để xem cái bản lĩnh luyện dược của ngươi to tát đến mức nào mà dám mở mồm gọi Phong Minh ta là luyện dược sư vô danh tiểu tốt!”
Phong Minh vừa tự báo danh tính, ánh mắt của đám người đối diện nhìn y lập tức đồng loạt biến sắc.
Ban đầu khi thấy một tên Song nhi có tu vi thấp kém nhất nhảy ra gánh vác đại cục, ai nấy đều không thèm để tâm, trong lòng còn thầm cười nhạo đoàn người của Đông Mộc hoàng triều. Bản thân Thu Dịch không chịu ra mặt, Ngô Lệ Nhạn có tu vi và thân phận cao nhất cũng im hơi lặng tiếng, vậy mà lại để một tên Song nhi chạy ra gào thét, chẳng lẽ tên Song nhi này là nhân vật hoàng thân quốc thích nào đó trong hoàng tộc chăng.
Mãi đến khi Phong Minh tự phơi bày thân phận, trong lòng bọn họ làm sao có thể không kinh hãi cho được, ngay cả Tả Văn Phủ cũng có chút kinh ngạc mà tinh tế đánh giá Phong Minh một lượt.
Trận đại hội do Đông Mộc hoàng triều tổ chức bọn họ đương nhiên là có chú ý tới, bởi vì bọn họ cần phải biết rõ có những nhân vật nào đoạt được tấm vé thông hành để đến tham gia cuộc so tài của Ngũ Đại Thế Lực. Những kẻ giành chiến thắng rất có thể đều sẽ là đối thủ trực diện của bọn họ, họ cần phải tìm hiểu trước tình hình của đối thủ.
Thời điểm kết quả của đại hội luyện dược sư truyền tới, bao gồm cả các luyện dược sư như Tả Văn Phủ đều vô cùng kinh ngạc.
Bọn họ ở Thánh Nguyên Tông cũng từng nghe qua đại danh của Thu Dịch, quả thực là một thiên tài luyện dược sư hiếm thấy, tuổi còn trẻ mà đã trở thành tứ phẩm luyện dược sư, thiên phú này nếu đặt ở Thánh Nguyên Tông thì cũng thuộc về số ít những thiên tài kiệt xuất nhất.
Thế nhưng, Thu Dịch vậy mà lại nếm mùi thất bại.
—