← Pháo hôi gia tộc nghịch tập sử

Chương 500: Âm Dương Ngũ Hành Trận

24 min read 01.09.2026

Ngày tháng thoi đưa, cuộc sống thường nhật của Lâm gia mỗi một ngày đều trôi qua trong bầu không khí vô cùng căng thẳng.

Từ Niệm Như vừa mới bận rộn xong xuôi, liền nghe thấy có tu sĩ bàn tán rằng mấy con yêu thú của Lâm gia đang lao vào đánh nhau. Nghe thấy tin này, nàng cùng mấy vị đệ tử Ngự Thú Tông lập tức chạy tới vây xem.

Ngự Thú Tông vốn là tông môn chuyên về ngự thú, tu sĩ trong tông đương nhiên có hứng thú cực kỳ nồng hậu đối với yêu thú. Hỏa Dực Hổ và Cực Phong Thiên Ưng là hộ tộc thần thú của Lâm gia, đại danh của hai con yêu thú này đối với đông đảo đệ tử Ngự Thú Tông mà nói thì quả thực là như sấm bên tai.

Giữa không trung, Cực Phong Thiên Ưng tựa như một luồng chớp đen rạch phá tầng mây, móng vuốt thép xé toạc không khí, lao thẳng bổ xuống sau gáy Ngân Đoàn. Ngân Đoàn nhanh như chớp lật người lại, chín cái đuôi cáo tuyết trắng xòe rộng như chiếc quạt, chóp đuôi bùng lên một ngọn u lam hồ hỏa, bức lui thế công của phi ưng một cách sinh động.

Ngân Đoàn phóng ra Thiên Hồ Hỏa, ngọn lửa này hóa thành chín con hỏa xà, quấn chặt lấy Cực Phong Thiên Ưng. Hỏa Diễm liền ngửa cổ trường hống một tiếng, Kỳ Lân Hỏa ngưng tụ thành một con cự thú rực lửa, trực tiếp giao phong cùng chín con hỏa xà do Thiên Hồ Hỏa biến hóa ra.

Kỳ Lân Hỏa cương mãnh bạo liệt, Thiên Hồ Hỏa biến ảo khôn lường, cả hai kịch liệt va chạm, bất phân thắng bại. Đột nhiên, chín con hỏa xà hợp lại làm một, hóa thành một quả cầu lửa khổng lồ lao thẳng lên chín tầng mây. Luồng hỏa lãng ập đến suýt chút nữa đã lật nhào phi ưng, khiến nó phải vô cùng chật vật và hiểm hóc mới né tránh được.

Đông đảo tu sĩ chứng kiến trận chiến trước mắt, nhao nhao bàn tán xôn xao:
“Yêu Hồ đại nhân lợi hại quá, một chọi hai luôn kìa!”
“Hỏa Dực Hổ đại nhân và Cực Phong Thiên Ưng đại nhân đều đã là Kim Đan trung kỳ rồi, thế mà Yêu Hồ đại nhân lại còn mạnh hơn.”
“Nghe nói Hỏa Dực Hổ và Cực Phong Thiên Ưng xưa nay không mấy hòa thuận mà! Thật không ngờ hôm nay lại bắt tay liên thủ.”
“Thực lực của Yêu Hồ đại nhân đáng sợ quá! Đi ra ngoài một vòng thôi mà đã trở nên mạnh mẽ đến mức này rồi sao?”
“Rốt cuộc con yêu hồ này thuộc đẳng cấp nào thế? Sao lại có thể cường hãn đến vậy?”
“Kim Ngọc Đường Lang của Tông chủ và Đại trưởng lão dường như thực lực cũng tăng tiến không ít.”
“…”

Nhìn thấy cảnh tượng này, rất nhiều đệ tử Ngự Thú Tông vừa phấn khích, vừa chấn kinh, lại vừa có vài phần kiêng dè.

Từ Niệm Như liếc nhìn chúng đệ tử một cái, không nói gì. Bản thân nàng biết nhiều nội tình hơn những người khác, nhưng lúc này trong lòng vẫn bị chấn động không hề nhẹ. Theo như nàng được biết, đám người Lâm Vân Dật khi ở ngoại vực đã từng chém giết tu sĩ Nguyên Anh. Ngân Đoàn sở hữu huyễn thuật kinh người, trong rất nhiều trận chiến đều đóng vai trò vô cùng then chốt. Việc Hỏa Dực Hổ có huyết mạch Kỳ Lân và mang trong mình Kỳ Lân Hỏa cũng không phải là bí mật gì. Chỉ là nàng không ngờ tới, Ngân Đoàn vậy mà cũng đã thức tỉnh Thiên Hồ Hỏa.

Xem cục diện chiến đấu lúc này, uy lực Thiên Hồ Hỏa của Ngân Đoàn dường như còn áp đảo Kỳ Lân Hỏa một bậc. Hỏa Dực Hổ đã đủ lợi hại rồi, nhưng nếu đem so với Ngân Đoàn thì lại có phần thua kém khá nhiều. Giang Nghiễn Băng vốn mang trong mình Cửu Thiên Huyền Hỏa, nay Ngân Đoàn lại thức tỉnh Thiên Hồ Hỏa, hai vị này mà liên thủ thì chiến lực chắc chắn sẽ vô cùng khủng khiếp.

Kim Ngọc Đường Lang của hai người Lâm Vân Văn cũng trưởng thành không ít, hình như đã là yêu thú Kim Đan đỉnh phong rồi. Không chỉ có vậy, Lâm Vân Dật hình như đã tấn thăng thành Thiên cấp luyện đan sư, đan thuật của hắn mà đặt ở Tây Lĩnh đại lục thì cũng là nhân vật xuất sắc nhất.

Từ Niệm Như thầm lắc đầu cảm thán, thực lực hiện tại của Lâm gia rõ ràng đã vượt xa những gì mà một thế lực ở vùng Nam Hoang nên có.

Lâm Viễn Kiều đứng từ xa nhìn ba con yêu thú giao tranh, trong lòng không khỏi dậy sóng dập dồn.

Lâm Viễn Kiều nói: “Ngân Đoàn vậy mà đã lợi hại đến mức này rồi.”

Thẩm Thanh Đường tiếp lời: “Trước đây Ngân Đoàn và Hỏa Diễm từng giao đấu, xem ra lúc đó nó chưa hề dốc hết toàn lực.”

Lâm Viễn Kiều cười khổ một tiếng, nói: “Nhìn vào thế trận bây giờ, e rằng dù Hỏa Diễm và Cực Phong có liên thủ thì cũng không phải là đối thủ của Ngân Đoàn.”

Lâm Viễn Kiều nhìn Hỏa Diễm, trong lòng cảm khái vạn thiên. Trước đây, Hỏa Diễm và Cực Phong Thiên Ưng lúc nào cũng như kim châm đối mũi nhọn, không ngờ hôm nay lại có thể đoàn kết hiệp lực. Có lẽ vì đã là đối thủ truyền kiếp của nhau, Lâm Viễn Kiều kinh ngạc nhận ra Hỏa Diễm và Cực Phong khi phối hợp lại tỏ ra khá là ăn ý.

Thẩm Thanh Đường cũng cười khổ, nói: “Hình như là vậy.”

Lâm Viễn Kiều bảo: “Thôi bỏ đi, không bằng thì không bằng, có một mục tiêu để đuổi theo cũng là chuyện tốt. Trước đây Hỏa Diễm đánh khắp Nam Hoang không tìm được đối thủ, cứ ngỡ mình là thiên hạ đệ nhất, bây giờ rốt cuộc cũng có kẻ thu phục được nó rồi.”

Thẩm Thanh Đường nói: “Nhắc mới nhớ, thời gian qua Cực Phong tiến bộ phi thường nhanh chóng.”

Lâm Viễn Kiều gật đầu: “Hỏa Diễm cũng thế.”

Trong biệt viện, Lâm Vân Dật đang ngồi tra cứu thư tịch trận pháp thì Thẩm Thanh Đường bước vào.

Thẩm Thanh Đường hỏi: “Con đang bận sao?”

Lâm Vân Dật đáp: “Dạ cũng ổn, không bận lắm.”

Thẩm Thanh Đường ngập ngừng một lát, cuối cùng không nhịn được mà dò hỏi: “Lão tam, tin tức của con có chuẩn xác không? Thực sự sẽ có đại năng Nguyên Anh tới đây sao?”

Lâm Vân Dật nói: “Chuyện này cũng khó nói trước, nhưng chúng ta không thể không đề phòng.”

Thẩm Thanh Đường thở dài: “Đại ca và nhị ca của con nói muốn bố trí cho gia tộc một tòa Thiên cấp phòng hộ pháp trận, nhưng cha con lại nghĩ chuyện này quá mức phóng đại rồi. Toàn bộ tài nguyên vật lực của cả ngọn Vân Vụ Sơn này cộng lại e là còn chẳng đáng giá bằng một tòa Thiên cấp trận pháp ấy chứ.”

Trong ánh mắt Lâm Vân Dật lóe lên một tia lệ quang, hắn lắc đầu, ngữ khí đầy kiên định: “Không được, việc thăng cấp trận pháp phòng hộ của gia tộc là điều bắt buộc phải làm, có chuẩn bị mới không sợ hoạn nạn.”

Trước đó bọn hắn đã diệt sát mấy vị Nguyên Anh, trên người những kẻ đó có không ít nguyên liệu trận pháp các loại, việc bố trí một tòa Thiên cấp phòng hộ trận xem ra là dư dả.

Thẩm Thanh Đường vẫn băn khoăn: “Liệu có phải là đại tài tiểu dụng quá không? Dùng Thiên cấp phòng hộ đại trận để trấn giữ Lâm gia, có phải là có chút khoa trương rồi?”

Lâm Vân Dật cười bảo: “Không đâu ạ, trận pháp thuật của con vẫn còn vài chỗ khuyết thiếu, lần này vừa vặn lấy Lâm gia ra để luyện tay nghề.”

Lâm Vân Dật rủ hàng mi xuống, vì sự an toàn của gia tộc, có những tầng bảo hộ là điều tất yếu phải có. Chờ vài năm nữa, bọn hắn chắc chắn sẽ tới Trung Ương đại lục để xông pha một phen, trước khi đi, nhất định phải hoàn thành việc kiến thiết Thiên cấp pháp trận này.

Thẩm Thanh Đường nói: “Thôi được rồi, các con đều thấy không có vấn đề gì thì cứ buông tay mà làm đi!”

Sau khi trở về Lâm gia, mấy người Lâm Vân Dật đem toàn bộ tâm huyết đổ dồn vào việc luyện khí và cấu trúc trận pháp.

Lâm Vân Văn và Lâm Vân Võ trước đây dành khá nhiều thời gian để nghiên cứu luyện khí chi thuật, thành ra thời gian đầu tư vào trận pháp tương đối ít hơn. Tuy nhiên, luyện khí và trận pháp vốn có không ít điểm tương đồng, hơn nữa mấy người bọn hắn trước đó cũng có được không ít trận pháp truyền thừa.

Lâm Viễn Kiều hỏi: “Lão tam, các con dự định sẽ bố trí Thiên cấp trận pháp gì thế?”

Lâm Viễn Kiều xoa xoa hai bàn tay, tuy rằng cảm thấy ý tưởng bố trí Thiên cấp pháp trận của mấy đứa con trai có phần xa xỉ và khoa trương, nhưng tận sâu trong thâm tâm ông cũng không giấu nổi sự mong đợi.

Lâm Vân Dật đáp: “Âm Dương Ngũ Hành Trận.”

Lâm Viễn Kiều giật mình: “Là Ngũ Hành pháp trận sao? Ta nghe nói loại pháp trận này khi xây dựng tiêu hao cực kỳ khủng khiếp, quy mô lại vô cùng hạo đại!”

Lâm Vân Dật gật đầu: “Quả thực là như vậy, Ngũ Hành pháp trận cần phải dung nạp lực lượng của ngũ hành, linh tài cần thiết để xây dựng thông thường sẽ gấp hai đến ba lần so với các pháp trận cùng giai khác.”

Lâm Viễn Kiều cười gượng một tiếng: “Ra là thế à!”

Lâm Vân Dật mỉm cười nói: “Tiêu hao đúng là có lớn một chút, thế nhưng sau khi trận pháp hoàn thành, uy lực của nó cũng sẽ vượt trội hơn hẳn so với trận pháp cùng giai.”

Âm Dương Ngũ Hành Trận lấy ngũ sắc linh tinh làm trận cơ, được sắp đặt theo lý luận ngũ hành tương sinh tương khắc. Lúc bố trí Âm Dương Ngũ Hành Trận, phương đông thuộc vị trí Thanh Long sẽ chôn xuống một khúc thiên niên lôi kích mộc, phương tây thuộc vị trí Bạch Hổ khảm nhập hàn tủy ngọc, phương nam thuộc vị trí Chu Tước đặt xích viêm tinh, phương bắc thuộc vị trí Huyền Vũ thả huyền minh thạch xuống sâu, còn ở chính giữa trung tâm thì cần dùng “Địa Mạch Liên Đài” để trấn áp.

Khi trận pháp được khởi động, ngũ hành linh khí sẽ tự nhiên lưu chuyển, hình thành nên một vòng tuần hoàn sinh sinh bất tức. Trận pháp này có thể hội tụ ngũ hành linh khí, không chỉ có năng lực phòng ngự cực giai mà còn giúp đẩy nhanh tốc độ sinh trưởng của linh dược lên rất nhiều.

Âm Dương Ngũ Hành Trận tuy rằng diệu dụng vô cùng, nhưng nguyên liệu hao phí để xây dựng đại trận này cũng là một con số khổng lồ. Lâm Vân Dật ước chừng mấy đại tông môn ở Tây Lĩnh đại lục kia, cho dù có dốc toàn lực của cả tông thì cũng chưa chắc đã bố trí nổi tòa trận pháp này. Khi còn ở Vô Tức Uyên, hắn đã có dự định bố trí trận pháp này nên đã tốn không ít tâm tư để thu thập nguyên liệu. Cũng nhờ phúc của mấy vị tu sĩ Nguyên Anh đến từ Trung Ương đại lục kia mà hắn mới gom đủ số linh tài này.

Việc xây dựng Ngũ Hành pháp trận cần phải tùy cơ ứng biến theo địa thế, toàn bộ quá trình vô cùng rườm rà phức tạp. Đông đảo tu sĩ tham gia vào việc bố trí trận pháp ai nấy đều bận rộn đến mức chân không chạm đất. Đủ loại nguyên liệu trận pháp quý hiếm được ném xuống không tiếc tiền, tốc độ xây dựng trận pháp nhờ vậy mà tiến triển cực kỳ thần tốc.

Hao tốn ròng rã sáu tháng trời, một tòa Thiên cấp phòng hộ pháp trận cuối cùng đã thuận lợi thành hình.

Chỉ thấy trên bầu trời cao rộng, một tòa pháp trận xích kim có đường kính trăm trượng đột nhiên rộng mở, đồ hình Thái Cực Âm Dương Ngư ở chính giữa chậm rãi xoay chuyển. Tại vị trí Âm Ngư, từng luồng hắc vụ cuồn cuộn tuôn ra, vụ khí đi đến đâu là không gian nơi đó vặn vẹo đến đấy; ngược lại, tại vị trí Dương Ngư bỗng bộc phát ra những luồng kim quang chói lòa, tựa như có một vầng thái dương đang rực cháy giữa hư không.

Dưới chân đại địa chấn động kịch liệt, vô số linh khí tựa như thủy triều từ trong địa mạch cuồn cuộn tuôn ra, bị đồ hình Thái Cực ở trung tâm pháp trận điên cuồng cắn nuốt. Pháp trận khi khai triển ra tựa như như một chiếc bát khổng lồ bằng lưu ly úp ngược, bao bọc toàn bộ bờ cõi của Lâm gia vào bên trong.

Ngay tại khoảnh khắc Ngũ Hành pháp trận thành hình, một luồng lực lượng ngũ hành nồng đậm bỗng nhiên tràn vào trong cơ thể Lâm Vân Dật, giúp hắn thuận lợi tấn thăng thành Thiên cấp trận pháp sư. Kim Đan trong cơ thể Lâm Vân Dật phát nóng, xoay chuyển một cách nhanh chóng, hào quang của Kim Đan so với trước kia lại càng thêm phần rực rỡ chói lọi.

Pháp trận hoàn thành, trong lòng Lâm Vân Dật cũng sinh ra không ít minh ngộ, khoảng cách tới cảnh giới Nguyên Anh lại được rút ngắn đi rất nhiều.

Trên bầu trời, một trận mưa nhỏ bắt đầu rơi xuống tí tách, trong làn nước mưa tràn ngập linh khí nồng đậm.

Lâm Viễn Kiều có chút kích động reo lên: “Linh khí hóa vũ kìa!”

Từng làn mưa linh vũ mảnh như tơ nhện từ trên trời phiêu nhiên đáp xuống, cơn mưa bụi mịt mờ trông như một tấm lụa mỏng. Hàng vạn hàng ức giọt nước mưa tinh khiết trong suốt rơi xuống từ chân trời. Cơn mưa này không tầm thường, mỗi một giọt đều ẩn chứa linh khí thuần túy nhất của thiên địa, tư dưỡng cho vạn vật sinh linh trong núi.

Chúng tu sĩ vô cùng kích động tắm mình trong làn linh vũ, linh khí tinh thuần chứa đựng bên trong có thể tẩy địch tạp chất trong cơ thể, nâng cao tu vi cảnh giới. Linh vũ gột rửa đi mọi sự mệt mỏi của chúng nhân, tắm mình dưới làn mưa này, bọn hắn phảng phất như có thể chạm tay vào mạch đập chân thật nhất của thiên địa. Mỗi một giọt nước đều ẩn chứa luật động của sinh mệnh, mỗi một nhịp thở đều tràn ngập sự ban tặng của tự nhiên.

Những giọt mưa trong vắt như pha lê rơi vào trong linh dược viên, các loài linh thực bên trong bắt đầu điên cuồng sinh trưởng.

Lâm Viễn Kiều hỏi: “Đại trận đã hoàn thành rồi sao?”

Lâm Viễn Kiều có chút kinh hỉ phát hiện ra rằng sau khi Ngũ Hành pháp trận thành hình, linh khí trong gia tộc đã trở nên nồng nặc hơn rất nhiều.

Lâm Vân Dật đáp: “Dạ mới hoàn thành sơ bộ thôi.”

Lâm Viễn Kiều ngạc nhiên: “Pháp trận này uy lực cường kình như thế mà vẫn chưa hoàn toàn hoàn thành sao?”

Lâm Vân Dật lắc đầu nói: “Vẫn chưa ạ, thế nhưng trước mắt thế này chắc cũng tạm đủ dùng rồi.”

Âm Dương Ngũ Hành Trận có thể điều động lực lượng ngũ hành của thiên địa, uy lực vô cùng vô tận, sinh sinh bất tức. Lâm Vân Dật dự định bước tiếp theo sẽ luyện chế năm thanh Thiên cấp pháp kiếm mang năm thứ thuộc tính khác nhau là Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ để dung nhập vào trận nhãn. Như vậy, nếu có ngoại địch xâm nhập, hắn liền có thể điều động năm thanh Thiên cấp pháp kiếm này đồng thời tác chiến.

Lâm Vân Dật từng bàn bạc với Giang Nghiễn Băng về kế hoạch này, Giang Nghiễn Băng vô cùng ủng hộ. Thiên cấp pháp khí cực kỳ hiếm có, việc luyện chế một thanh Thiên cấp pháp kiếm thôi thì độ khó đã vô cùng cao rồi. Đằng này lại còn muốn luyện chế năm thanh có thuộc tính khác nhau, hơn nữa còn phải khiến cho năm kiện pháp khí này có thể phối hợp hiệp đồng tác chiến, độ khó lại càng thêm chồng chất.

Lâm Vân Dật nghĩ tới việc trước đó mình muốn bố trí Thiên cấp pháp trận mà cha đã cảm thấy quá mức xa xỉ rồi, thế nên cái kế hoạch bước tiếp theo này hắn cũng không dám hé răng nửa lời, tránh làm cho ông ấy bị kinh sợ.