Chương 498: Trở về Ngự Thú Tông
Lâm Vân Dật đang xem xét bản vẽ trận pháp thì hai người Lâm Vân Văn bước vào.
Lâm Vân Văn nói: “Tam đệ, chúng ta phải về Ngự Thú Tông một chuyến.”
Lâm Vân Dật hỏi: “Phía Ngự Thú Tông xảy ra chuyện gì sao?”
Lâm Vân Võ mỉm cười nói: “Cũng chẳng phải chuyện gì to tát, chỉ là sư phụ thúc giục ta về tiếp quản vị trí tông chủ.”
Lâm Vân Dật gật đầu: “Tiếp quản vị trí tông chủ à! Vậy thì quả thực nên về.”
Lâm Vân Võ thở dài: “Ta đã truyền tin về nói bản thân không hợp làm tông chủ, nhưng sư phụ lại bảo ta nhất định phải làm, những người khác đều không thích hợp. Nếu ta không chịu thì vị trí tông chủ cứ đành để trống mãi thôi.”
Lâm Vân Dật nhếch môi, với tu vi hiện tại của nhị ca, một cái ghế tông chủ Ngự Thú Tông quả thật chẳng bõ dính răng.
Tuy nhiên, Ngự Thú Tông có vẻ như rất cần hai vị Kim Đan là đại ca và nhị ca về để trấn giữ thể diện.
Lâm Vân Dật nói: “Đã vậy thì đại ca, nhị ca cứ về trước đi, làm chủ một tông cũng không phải chuyện xấu.”
Lâm Vân Võ gật đầu: “Là đệ tử Ngự Thú Tông, sau khi trở về cũng nên tới báo cáo một tiếng. Tam đệ, vậy chúng ta đi trước.”
Lâm Vân Dật: “Được.”
Lâm Vân Văn có chút không yên tâm dặn dò: “Nếu gia tộc có biến cố gì, nhớ kịp thời liên lạc với chúng ta, bọn ta sẽ lập tức chạy về.”
Lâm Vân Dật cười đáp: “Yên tâm đi, nếu thật sự có chuyện, đệ sẽ không khách sáo đâu.”
—
Ngự Thú Tông.
Hai người Lâm Vân Văn vừa về tới tông môn, tức thì khiến đông đảo tu sĩ vui mừng khôn xiết.
“Hai vị trưởng lão rốt cuộc cũng về rồi.”
“Hai vị rời đi lâu như vậy, không biết hiện tại đã đạt tới tu vi gì.”
“Nghe nói Lâm gia gia chủ và gia chủ phu nhân đều đã tiến giai Kim Đan trung kỳ, thực lực Lâm gia tăng tiến chóng mặt.”
“Còn nghe nói hai con trấn tộc yêu thú của Lâm gia cũng tiến giai rồi.”
“Bốn vị Kim Đan cùng lúc tiến giai, thật sự là không tưởng nổi.”
“Chắc chắn là nhờ phục dụng đan dược rồi. Lâm Tam thiếu Lâm Vân Dật trước khi đi đã là Vương cấp đan sư, những năm qua, thuật luyện đan của vị kia chắc chắn lại tinh tiến.”
“Không biết tu vi hiện tại của hai vị trưởng lão ra sao.”
“Chắc là đã tiến giai Kim Đan rồi! Biết đâu linh sủng của hai vị cũng đã lên Kim Đan.”
“…”
Đông đảo tu sĩ bàn tán xôn xao, trong mắt ngập tràn vẻ mong đợi cùng hướng về.
—
Trong biệt viện.
Từ Thanh nhìn Lâm Vân Văn và Lâm Vân Võ, nhẹ nhõm thở phào một tiếng: “Về rồi đấy à!”
Lâm Vân Văn hành lễ: “Vâng, sư phụ dạo này vẫn khỏe chứ ạ?”
Từ Thanh cười nói: “Mọi sự đều tốt, khí tức của hai đứa các ngươi tăng lên không ít đâu.”
Lâm Vân Văn nói: “Những năm qua ở Tây Lĩnh đại lục, xem như không uổng công.”
Từ Thanh quan sát hai anh em, có chút tò mò hỏi: “Hai đứa đã khế ước với linh hỏa đỉnh cấp rồi sao?”
Lâm Vân Văn ngạc nhiên: “Sư phụ nhận ra rồi ạ?”
Từ Thanh mỉm cười: “Nhìn ra được đôi chút, tất nhiên trước đó ta cũng đã nhận được tin tức.”
Lâm Vân Văn cảm thán: “Tin tức của sư phụ thật nhạy bén.”
Từ Thanh lắc đầu nói: “Không phải tai mắt của ta linh thông, mà là danh tiếng của các ngươi quá lớn. Thiên hạ đồn rằng Lâm Tam đảo chủ những năm này đã đứng vào hàng ngũ đệ nhất luyện đan sư của Tây Lĩnh đại lục. Nam Hoang và Tây Lĩnh đại lục tuy cách trở xa xôi, nhưng không hoàn toàn cách biệt, huống hồ mấy năm nay tu sĩ từ Tây Lĩnh đại lục đến bái phỏng cũng chẳng hề ít.”
Lâm Vân Văn có chút bất ngờ: “Những năm qua có tu sĩ đến bái phỏng sao?”
Từ Thanh gật đầu: “Có chứ! Còn rất đông là đằng khác. Những người đó đều vô cùng khách sáo, xem ra các ngươi ở bên kia lăn lộn rất khá, cho nên tu sĩ tới đây cũng không thể không nể mặt vài phần.”
Trong mắt Lâm Vân Văn loé lên vài tia lạnh lẽo, cũng may tu sĩ đến điều tra còn biết giữ lễ nghĩa, nếu không hắn không ngại tự mình tới tìm kẻ đó tính sổ.
Từ Thanh cảm khái: “Không ngờ mấy đứa các ngươi lại trưởng thành nhanh đến vậy.”
Lâm Vân Văn khiêm tốn: “Sư phụ quá khen, chúng ta cũng chỉ tu luyện từng bước một mà thôi.”
Từ Thanh nói: “Tu luyện từng bước một mà đã lên tới Kim Đan hậu kỳ, thật sự là không tầm thường.”
Năm đó khi hai người Lâm Vân Văn rời đi, Từ Thanh đã có trực giác rằng khi họ trở về sẽ là tu sĩ Kim Đan, tin tức truyền lại trước đó cũng nói hai người đã tiến giai Kim Đan hậu kỳ.
Lâm Vân Võ chen lời: “Sư phụ quá khen rồi, có điều chúng ta không phải Kim Đan hậu kỳ, mà là Kim Đan đỉnh phong.”
Từ Thanh đầy kinh ngạc: “Đã là Kim Đan đỉnh phong rồi sao?”
Hai người Lâm Vân Văn vốn dĩ che giấu khí tức, thế nên Từ Thanh mới không nhìn ra chính xác tu vi hiện tại của họ.
Ông không ngờ hai vị đệ tử lại tranh khí đến thế, dùng tốc độ như sấm giật bão bùng phóng thẳng lên Kim Đan đỉnh phong, tốc độ tiến giai còn khoa trương hơn cả những gì ông nghe đồn.
Lâm Vân Võ cười đáp: “Đúng vậy ạ!”
Dứt lời, Lâm Vân Võ liền tự nhiên để lộ tu vi.
Sắc mặt Từ Thanh khẽ biến đổi, cười khổ một tiếng: “Không ngờ hai đứa các ngươi lại đuổi kịp ta nhanh như vậy.”
Nhìn hai người trước mặt, Từ Thanh chỉ cảm thấy chấn động tột cùng.
Năm đó khi huynh đệ Lâm Vân Văn rời đi, cả hai mới chỉ có tu vi Trúc Cơ.
Ai mà ngờ lúc trở về đã đều là Kim Đan đỉnh phong.
Trước đó khi nhận được tin họ tiến giai Kim Đan hậu kỳ, ông còn từng nghi ngờ tin tức có sai sót.
Hóa ra tin tức đúng là có sai sót thật, nhưng lại không phải kiểu sai sót mà ông nghĩ.
Việc ông phải mất tới mấy trăm năm mới làm được, hai vị này chỉ tốn có vài năm ngắn ngủi.
Lâm Vân Võ nói: “Tất cả là nhờ có tam đệ, nếu không thì giờ này có khi ta vẫn còn đang dậm chân tại chỗ ở Kim Đan sơ kỳ ấy chứ.”
Từ Thanh hỏi: “Ta nghe nói, các ngươi khi còn ở Kim Đan sơ kỳ đã tể sát một con Nguyên Anh yêu thú, từ đó một bước lên mây?”
Lâm Vân Văn tràn đầy kinh ngạc: “Sư phụ ngay cả chuyện này cũng biết sao?”
Từ Thanh đáp: “Tầm ảnh hưởng của một con Nguyên Anh yêu thú đâu phải tầm thường.”
Lâm Vân Văn giải thích: “Lúc đó bên ta cậy đông người, vả lại con Nguyên Anh yêu thú kia bị phong ấn đã lâu, thực lực đã bị bào mòn đi rất nhiều.”
Từ Thanh lắc đầu: “Dù có yếu thế nào thì Nguyên Anh yêu thú vẫn là Nguyên Anh yêu thú, bất luận thế nào, tu sĩ Kim Đan diệt sát được Nguyên Anh yêu thú thì đều xứng đáng là một kỳ tích.”
Lâm Vân Văn: “Sư phụ quá khen.”
Từ Thanh ngập ngừng một lát, cuối cùng vẫn không nhịn được mà hỏi: “Ta còn nghe bảo, các ngươi còn giết cả ba vị tu sĩ Nguyên Anh?”
Lâm Vân Văn cười trừ một tiếng, đáp: “Không chỉ ba người đâu ạ.”
Từ Thanh chấn kinh: “Nói như vậy là tin tức chỗ ta nhận được bị chậm rồi, tin mới nhất vẫn chưa tới nơi.”
Lâm Vân Văn gật đầu: “Chắc là vậy rồi ạ.”
Từ Thanh có chút ngơ ngác lẩm bẩm: “Lại có thể giết nhiều đến thế…”
Thời gian qua Từ Thanh liên tục nhận được không ít tin tình báo. Nhưng vì những tin tức đó quá mức hoang đường nên ông vẫn luôn giữ thái độ bán tín bán nghi.
Ông vạn lần không ngờ được tình hình thực tế còn khoa trương hơn cả lời đồn.
Lâm Vân Văn nói thêm: “Tam đệ gánh phần lớn, ta và nhị đệ chỉ là phụ giúp bên cạnh thôi.”
Từ Thanh thở dài: “Có thể tham gia vào trận đại chiến cấp bậc đó đã là một tráng cử rồi! Rất nhiều tu sĩ Kim Đan đứng trước mặt đại năng Nguyên Anh đến cả dũng khí phản kháng cũng chẳng có, việc có thể mưu sát Nguyên Anh ngay từ kỳ Kim Đan, ngay cả ở Trung Ương đại lục cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay.”
Lâm Vân Văn: “Sư phụ quá khen.”
—
Ba thầy trò đang trò chuyện thì Từ Niệm Như bước vào.
Từ Niệm Như cười nói: “Hai vị rốt cuộc cũng chịu về rồi à!”
Lâm Vân Võ chào hỏi: “Vâng! Đã về rồi, thời gian qua sư tỷ mọi sự vẫn an hảo chứ?”
Từ Niệm Như đáp: “Vẫn như cũ thôi. Nghe nói mấy đứa các ngươi ở Tây Lĩnh đại lục phong sinh thủy khởi, ngay cả cao tầng của các đại tông môn bên đó cũng tiếp đón vô cùng nồng hậu.”
Lâm Vân Võ cười: “Cũng phong quang đôi chút.”
Những năm này bọn họ ở Tây Lĩnh đại lục quả thực lăn lộn không tệ.
Từ Niệm Như có chút tò mò hỏi: “Viên Nguyệt và Khuyết Nguyệt đâu rồi? Bọn chúng thế nào rồi? Ta nghe nói chúng ở Tây Lĩnh đại lục rất được săn đón đấy.”
Tin tức hộ tộc linh thú Hỏa Dực Hổ và Cực Phong Thiên Ưng của Lâm gia tiến giai Kim Đan trung kỳ đã truyền đi rầm rộ, Từ Niệm Như không khỏi tò mò về tình trạng gần đây của Viên Nguyệt và Khuyết Nguyệt.
Lâm Vân Võ nói: “Viên Nguyệt và Khuyết Nguyệt có năng lực đặc thù, đi đến đâu cũng đều được săn đón cả.”
Lâm Vân Võ thầm nghĩ: Viên Nguyệt và Khuyết Nguyệt đâu chỉ được săn đón ở Tây Lĩnh đại lục, đến Trung Ương đại lục cũng nổi tiếng y như vậy. Mấy tên tu sĩ Trung Ương đại lục kia vừa nhìn thấy Viên Nguyệt, Khuyết Nguyệt là mắt đã sáng rực lên rồi.
Hai người liền thả Viên Nguyệt và Khuyết Nguyệt ra ngoài.
Hai nhóc tỳ này có tâm lý muốn khoe khoang, vừa xuất hiện liền không kiêng nể gì mà phóng thích uy áp toàn thân ra ngoài.
Luồng uy áp của hai nhóc ập thẳng vào mặt khiến Từ Niệm Như có cảm giác đứng không vững.
Từ Thanh nhíu mày hỏi: “Đây là Kim Đan đỉnh phong?”
Lâm Vân Văn đáp: “Chính xác ạ, Viên Nguyệt và Khuyết Nguyệt đều đã là Kim Đan đỉnh phong.”
Từ Thanh hít sâu một hơi, cảm thán: “Xem ra những năm qua các ngươi gặp được không ít cơ duyên lớn.”
Lâm Vân Võ cười xòa: “Vốn dĩ tụi nó không tiến giai nhanh đến vậy đâu, tất cả là nhờ đám Nguyên Anh ở Trung Ương đại lục tranh nhau tới nộp mạng đấy ạ.”
Từ Thanh nghe vậy thì nhất thời cạn lời.
Thông thường tu sĩ Kim Đan có thể chạy thoát thân từ tay lão quái Nguyên Anh đã là một kỳ tích, vậy mà mấy đứa này lại có thể tiễn đưa nhiều đại năng Nguyên Anh về chầu trời đến thế, quả thật là chuyện không tưởng.
Từ Thanh liếc nhìn hai người Lâm Vân Văn một cái, trước kia ông chỉ nghĩ hai đứa này có chút thiên phú, giờ nhìn lại mới thấy bản thân đã quá coi thường họ rồi.
Ở Trung Ương đại lục, tu sĩ dám trực diện đối đầu với Nguyên Anh khi đang ở Kim Đan kỳ cũng chẳng có mấy ai.
Từ Niệm Như tò mò hỏi: “Nghe nói tam đệ của các ngươi ở Tây Lĩnh đại lục đã luyện chế ra không ít Vương cấp đan dược, hiện đã là Vương cấp luyện đan sư đứng đầu Tây Lĩnh đại lục rồi sao?”
Lâm Vân Võ nhún vai nói: “Tam đệ quả thực là đệ nhất luyện đan sư của Tây Lĩnh đại lục, có điều không phải Vương cấp, mà là Thiên cấp luyện đan sư rồi.”
Từ Niệm Như trợn tròn mắt, khiếp sợ thốt lên: “Thiên cấp luyện đan sư?!”
Lâm Vân Võ khẳng định: “Không sai.”
Từ Niệm Như có chút không dám tin: “Tam đệ của đệ… đệ ấy đã có thể luyện chế được Thiên cấp đan dược rồi sao?”
Lâm Vân Võ: “Luyện được chứ ạ!”
Từ Niệm Như tò mò hỏi tiếp: “Dược hiệu của Thiên cấp đan dược thế nào?”
Lâm Vân Võ đáp: “Cực kỳ tốt, nếu không nhờ có Thiên cấp đan dược, ta cũng không tiến giai nhanh đến mức này.”
Từ Niệm Như lại hỏi: “Tây Lĩnh đại lục còn có Thiên cấp luyện đan sư nào khác không?”
Lâm Vân Võ lắc đầu: “Chắc là không có đâu.”
Từ Niệm Như im lặng hồi lâu, không nhịn được mà cảm thán: “Tam đệ của các ngươi thực sự quá kinh khủng.”
Trong lòng Từ Thanh cũng dâng lên sóng cuộn biển gầm, trình độ luyện đan của Tây Lĩnh đại lục vốn cao hơn Nam Hoang rất nhiều, vậy mà Lâm Vân Dật lại có thể ở trong thời gian ngắn ngủi vươn lên thành đệ nhất đan sư nơi đó, thật sự là chấn động thế gian.
Lâm Vân Dật đã là Thiên cấp luyện đan sư, chẳng trách hắn vừa trở về một cái là mấy vị Kim Đan của Lâm gia liền thi nhau tiến giai.
Từ Niệm Như thắc mắc: “Chẳng phải nói luyện đan sư của Tây Lĩnh đại lục lợi hại lắm sao? Sao bỗng chốc lại bị vượt qua dễ dàng thế?”
Lâm Vân Võ có chút đắc ý nói: “Đám đan sư ở Tây Lĩnh đại lục so với đan sư thông thường ở Nam Hoang thì đúng là có chút bản lĩnh, chứ mang ra so với tam đệ của ta thì gà mờ lắm! Bản sự của tam đệ ta dù có đem đặt ở Trung Ương đại lục chắc chắn cũng thuộc hàng hiếm có khó tìm.”
Từ Thanh gật đầu: “Quả thực là thế, nghe nói linh hỏa của tam đệ các ngươi vô cùng ghê gớm.”
Lâm Vân Võ chen vào: “Linh hỏa của ta cũng rất lợi hại đấy ạ.”
Nói đoạn, Lâm Vân Võ xòe lòng bàn tay ra, một đóa hoa sen sắc đỏ rực hiện lên bồng bềnh. Cánh hoa trông như ngọc bích đỏ nóng chảy, rìa cánh lấp lánh những đường vân vàng kim sậm, ánh lửa hừng hực bốc cao, hỏa diễm chi lực nồng đậm khiến người ta vừa nhìn đã sinh lòng e sợ.
Từ Thanh nhìn chằm chằm vào đóa hoa sen lửa, sắc mặt nghiêm nghị nhận xét: “Ngọn lửa này của ngươi quả thật bất phàm.”
Từ Thanh quay đầu, ánh mắt dời sang người Lâm Vân Văn.
Lâm Vân Văn mỉm cười, cũng lật tay một cái, một ngọn U Minh Quỷ Hỏa bừng lên.
U Minh Quỷ Hỏa nhấp nháy ánh lân quang xanh biếc huyền ảo, tỏa ra một luồng hàn ý thấu xương. Ngọn lửa tựa như một lưỡi dao sắc lạnh rạch toang màn đêm, đốm lửa bập bùng mang theo hơi thở tịch mịch, hung hiểm, phảng phất như có thể kéo tu sĩ sa vào vực sâu vạn trượng bất cứ lúc nào.
Từ Thanh hít sâu một hơi nói: “U Minh Quỷ Hỏa, quả nhiên danh bất hư truyền, thật đáng kinh ngạc!”
Lâm Vân Văn chắp tay: “Sư phụ quá khen rồi.”
—