Chương 483: Viên Nguyệt, Khuyết Nguyệt tiến giai
Bàn bạc xong xuôi chuyện truyền thừa đan thuật, mọi người bắt đầu cùng nhau đàm luận về những cảm ngộ tu luyện gần đây.
Thời gian qua, thực lực của mọi người đều có chút tinh tiến, lại có thêm không ít chiêm nghiệm mới. Sau một hồi trao đổi, xem như ai nấy cũng đều gặt hái được thu hoạch cho riêng mình.
Lâm Vân Văn đánh giá Lôi Khiếu Phong một lượt, phát hiện linh lực của đối phương gia tăng không ít, so với thời điểm giao chiến trước kia quả thực đã là một trời một vực.
Lâm Vân Văn lên tiếng: “Linh lực của Lôi tiền bối tinh tiến không ít nhỉ!”
Lôi Khiếu Phong đáp: “Đều là nhờ phúc của Lâm tiểu hữu cả.”
Lâm Vân Võ nhìn Lôi Khiếu Phong, trong ánh mắt lập tức dâng lên chiến ý cuồn cuộn. Lôi Khiếu Phong dời tầm mắt tránh né ánh nhìn của Lâm Vân Võ, thần sắc có phần bất lực.
Lâm Vân Tiêu hỏi: “Sư phụ, khi nào thì người mới có thể tiến giai Nguyên Anh trung kỳ ạ?”
Lôi Khiếu Phong thở dài một tiếng, nói: “Ta cũng không biết nữa.”
Lôi Khiếu Phong cảm thấy thật cạn lời, nhìn bộ dạng này của Lâm Vân Tiêu, dường như còn nôn nóng hơn cả chính bản thân hắn. Đan dược do Lâm Vân Dật luyện chế tuy rằng dược lực dồi dào, nhưng tu sĩ Nguyên Anh muốn tiến giai thường đòi hỏi thời gian tích lũy lâu dài, đan dược thiên cấp cũng chỉ đóng vai trò phụ trợ mà thôi. Ở Tây Lĩnh đại lục, rất nhiều Nguyên Anh kỳ dừng chân tại cảnh giới Nguyên Anh sơ kỳ một mạch vài trăm năm là chuyện thường tình. Hắn cũng vừa mới tiến giai Nguyên Anh chưa được bao lâu, trong khoảng thời gian này, linh lực của hắn so với lúc mới đặt chân vào Nguyên Anh đã nồng đượm sâu hơn ba phần mười, tốc độ tu luyện như vậy đã là vô cùng thần tốc rồi.
Sau khi kết thúc buổi hội họp, Lôi Khiếu Phong lập tức không ngừng nghỉ mà quay trở về Phong Lôi tông, chỉ sợ chậm trễ một bước là lại phải đánh một trận rồi mới có thể rời đi.
Còn Lâm Vân Tiêu và Trì Cẩn thì cùng tới Vô Cực tông. Theo lý mà nói, truyền thừa của đại tông môn là không thể lưu truyền ra ngoài. Thế nhưng, chỉ cần đưa ra được cái giá thỏa đáng thì chuyện gì cũng có thể ngoại lệ.
…
Lôi Khiếu Phong vừa mới trở lại Phong Lôi tông đã chạm mặt Lãnh Nguyệt Linh.
Lãnh Nguyệt Linh chào hỏi: “Lôi trưởng lão đã về rồi đó ạ!”
Lôi Khiếu Phong gật đầu: “Phải!”
Lãnh Nguyệt Linh nhìn Lôi Khiếu Phong, có chút hồ nghi hỏi: “Sao Lôi tiền bối không ở lại Vô Tức uyên thêm một thời gian nữa?”
Nàng âm thầm đánh giá Lôi Khiếu Phong, nghi ngờ đối phương là “trốn về”. Theo như Lãnh Nguyệt Linh được biết, mấy anh em nhà họ Lâm rất thích kéo Lôi Khiếu Phong ra làm quân xanh để bồi luyện, mà xem chừng Lôi Khiếu Phong đã đánh không lại nữa rồi! Có lời đồn rằng, Lôi Khiếu Phong và Lâm Đại, Lâm Nhị miễn cưỡng mới đánh ngang tay. Còn nếu như đụng phải Lâm Tam cùng vị bạn lữ kia của gã, e là chỉ có nước chịu đòn.
Trong tình huống thông thường, thân là một Nguyên Anh mà đánh không lại mấy vãn bối Kim Đan thì quả thực vô cùng mất mặt. Nhưng đây lại là tình huống bất bình thường, mấy anh em nhà họ Lâm đến cả Nguyên Anh cũng đã giết qua mấy vị rồi, Lôi Khiếu Phong đánh không lại cũng là lẽ dĩ nhiên. Đánh không lại thì chẳng có gì xấu hổ, nhưng sợ chiến mà trốn về thì đúng là có chút mất mặt thật. Trong ấn tượng của nàng, Lôi Khiếu Phong từ trước đến nay luôn là kẻ hiếu chiến, thế nhưng nghe nói ở Vô Tức uyên, hắn lại chọn cách bế quan để tránh chiến. Xem ra kẻ hiếu chiến quả nhiên phải để kẻ hiếu chiến hơn tới trị.
Lôi Khiếu Phong tức tối lườm Lãnh Nguyệt Linh, nói: “Ta về đây là có chính sự.”
Lãnh Nguyệt Linh mỉm cười, bảo: “Hóa ra là vậy! Thế Lôi tiền bối mau đi lo chính sự đi ạ.”
Nhìn thần sắc của Lãnh Nguyệt Linh, Lôi Khiếu Phong cảm thấy có một búng nghẹn ở lồng ngực, lên không được mà xuống cũng chẳng xong.
…
Lôi Khiếu Phong tìm tới vài vị trưởng lão để thương nghị về chuyện cho mượn truyền thừa. Theo lý mà nói, chuyện này vốn không được phép, thế nhưng người muốn mượn đọc lại là một thiên cấp đan sư. Ở Tây Lĩnh đại lục, luyện đan sư vương cấp đã hiếm như lá mùa thu, huống chi là thiên cấp đan sư. Năng lực của một vị thiên cấp đan sư là không thể đo lường được. Dùng một phần truyền thừa mà tông môn không dùng tới để kết giao với một vị thiên cấp luyện đan sư, đây là cuộc mua bán chắc chắn sinh lời chứ không thể lỗ. Hơn nữa, chuyện này lại do đích thân Lôi Khiếu Phong mở lời, các trưởng lão trong tông môn cũng không thể không nể mặt vị trưởng lão Nguyên Anh này. Bởi vậy, Lôi Khiếu Phong chẳng tốn mấy công sức, tông môn đã đồng thanh thông qua quyết định cho mượn truyền thừa.
…
Lôi Khiếu Phong trở về Phong Lôi tông không lâu, bọn người Lâm Vân Tiêu và Trì Cẩn cũng đã đặt chân đến Vô Cực tông. Hai người vừa tới nơi liền nhận được sự hoan nghênh nhiệt liệt của đông đảo tu sĩ. Không ít trưởng lão Kim Đan vây quanh hai người tuôn ra một hồi khen ngợi, nịnh nọt. Trong tông môn đâu đâu cũng là những lời bàn tán xôn xao về bọn họ.
“Lâm Tứ tới rồi, tính ra so với lần trước tới cũng chẳng cách bao lâu, vậy mà khí tức của Lâm Tứ đã tăng cường lên rất nhiều.”
“Vị này trưởng thành quá mức nhanh chóng, đều đã tiến giai Kim Đan đỉnh phong rồi.”
“Toàn thân hắn linh lực mênh mông đến kinh người, phỏng chừng chẳng bao lâu nữa, Phong Lôi tông lại có thêm một vị trưởng lão Nguyên Anh, Phong Lôi tông lần này quả là có điềm báo đại hưng nha!”
“Trì Cẩn Trì trưởng lão tiến giai cũng rất nhanh, có lẽ cũng sắp tiến giai Kim Đan đỉnh phong rồi.”
“Trước đây thật không ngờ Trì Cẩn trưởng lão lại có thể tiến giai nhanh như vậy, trong lịch sử Vô Cực tông chúng ta cũng hiếm có tu sĩ Kim Đan nào tiến cảnh thần tốc đến thế.”
“Có đan dược thiên cấp tương trợ, muốn tiến giai chậm cũng khó khăn a!”
“Hai người họ đúng là một đôi trời sinh, Trì trưởng lão trước đó đã đợi Lâm Tứ nhiều năm như vậy, rốt cuộc cũng không uổng công chờ đợi!”
“…”
Các đệ tử trẻ tuổi bàn tán xôn xao, trong ánh mắt tràn ngập vẻ kính ngưỡng. Tu chân giới vốn sùng bái cường giả, Lâm Vân Tiêu chiến công hiển hách, cho dù hắn không phải người của Vô Cực tông thì vẫn đạt được thiện cảm của vô số tu sĩ nơi đây.
…
Trì Nguyệt Lăng nghe những lời bàn tán của mọi người xung quanh, chân mày khẽ nhíu chặt. Nghĩ đến cảnh tượng lúc Lâm Tứ đặt chân đến đây, trong lòng Trì Nguyệt Lăng không khỏi dâng lên một tư vị khó tả. Lâm Tứ rõ ràng là người của Phong Lôi tông, vậy mà vị này vừa tới, các trưởng lão trong tông môn lại tranh nhau chen lấn chạy ra nghênh đón, thái độ của từng người một nịnh nọt khép nép, thật khiến người ta không nỡ nhìn thẳng.
Lâm Tứ lần này tới đây có vẻ như đã mang theo không ít đan dược vương cấp. Lâm Tam hiện tại đã là thiên cấp đan sư, đan dược vương cấp tự nhiên không còn lọt vào mắt xanh của hắn nữa. Thế nhưng đám Kim Đan trong tông môn vì tranh đoạt mấy viên đan dược vương cấp kia mà đến cả thể diện cũng vứt bỏ, thật là mất mặt.
Trì Cẩn đột nhiên trở về Vô Cực tông dường như là có chính sự cần làm, chỉ là không biết rốt cuộc là chuyện gì. Trì Nguyệt Lăng cảm thấy vô cùng uất ức, Trì Cẩn giờ đã là Kim Đan hậu kỳ, còn nàng ta thì chỉ là một Trúc Cơ nhỏ bé. Chuyện mà Trì Cẩn muốn làm bây giờ, nàng ta thậm chí đến tư cách để biết cũng không có, Trì Nguyệt Lăng một lần nữa cảm nhận sâu sắc khoảng cách một trời một vực giữa hai người bọn họ.
…
Lôi Khiếu Phong rời đi chưa đầy một tháng đã quay trở lại.
Lâm Vân Dật lật xem phần truyền thừa mà Lôi Khiếu Phong mang về, trong lòng không khỏi có chút kinh thán. Thứ Lôi Khiếu Phong mang tới không chỉ có truyền thừa đan thuật, mà còn có cả một số truyền thừa luyện khí thiên môn độc lạ. Rất nhiều đan dược thượng cổ tuy có dược lực mạnh mẽ nhưng linh dược đã tuyệt tích, thành ra vô số đan phương không thể trực tiếp sử dụng mà chỉ có thể dùng để tham khảo. Truyền thừa luyện khí thượng cổ cũng tương tự như vậy, rất nhiều pháp khí thượng cổ uy lực cực kỳ khủng khiếp nhưng lại khó lòng tái hiện, rất nhiều thủ pháp luyện khí đã bị thất truyền, đến cả một số vật liệu luyện khí thượng cổ cũng chẳng thể tìm ra. Gặp phải tình huống như thế, truyền thừa thượng cổ thường mang lại cho người ta cảm giác nếm thì vô vị mà bỏ thì đáng tiếc.
Lâm Vân Dật nói: “Mấy đại tông môn ở Tây Lĩnh đại lục này chung quy vẫn có chút nội hàm nội hàm.”
Gần đây đan thuật và luyện khí thuật của hắn đều rơi vào bình cảnh, những truyền thừa mà Lôi Khiếu Phong đem tới lần này đã mang lại cho hắn không ít dẫn dắt, gợi mở.
Giang Nghiễn Băng hỏi: “Đã có manh mối gì chưa?”
Lâm Vân Dật đáp: “Có rồi, Cửu Tiêu Huyền Kim Đan lấy Cửu Tiêu Huyền Kim làm chủ dược, kết hợp với vạn năm linh dịch để tôi luyện mà thành. Loại đan dược này người bình thường không thể ăn được, chỉ thích hợp cho những yêu thú có khẩu vị đặc thù như Thực Kim Thú hay Kim Ngọc Đường Lang.”
“Lôi trưởng lão còn mang tới một khối Cửu Tiêu Huyền Kim, vạn năm linh dịch trước đó chúng ta thu thập được không ít, nguyên liệu xem như đã hòm hòm rồi.”
Giang Nghiễn Băng ngạc nhiên: “Thật không ngờ Phong Lôi tông lại sở hữu Cửu Tiêu Huyền Kim.”
Lâm Vân Dật cười bảo: “Dù sao cũng là đại tông môn sừng sững mấy vạn năm, có chút đồ tốt cũng không có gì kỳ lạ.”
Giang Nghiễn Băng hỏi tiếp: “Ngươi định khi nào thì khai lô?”
Lâm Vân Dật đáp: “Chuẩn bị cũng đã coi như tương đối rồi, bất cứ lúc nào cũng có thể bắt đầu.”
Giang Nghiễn Băng nói: “Vậy bây giờ bắt đầu luôn đi, ta tới phụ tá cho ngươi.”
Lâm Vân Dật gật đầu: “Cũng được.”
Lâm Vân Dật lấy đan lô ra, bắt đầu bấm niệm pháp quyết, tiến hành luyện đan.
Cửu Tiêu Huyền Kim rơi vào trung tâm lò, trong sát na, kim quang trong lò bùng lên dữ dội, dường như có tiếng long ngâm vang vọng khắp nơi, thiên địa linh khí như thủy triều cuồn cuộn tràn vào. Lâm Vân Dật đem vài cây phụ dược cùng vạn năm linh dịch bỏ vào bên trong, Cửu Tiêu Huyền Kim bắt đầu chầm chậm hòa tan. Chẳng mấy chốc, bên trong đan lô chỉ còn lại một khối dược dịch màu vàng kim. Dược dịch vàng kim tỏa ra ánh sáng rực rỡ bốn phương, ở chính giữa khối dược dịch tựa như có một con kim long đang bay múa nhảy nhót.
Thấy thời cơ đã chín muồi, Lâm Vân Dật bấm niệm pháp quyết, bắt đầu ngưng đan. Lát sau, mấy viên đan dược vàng rực lấp lánh dần dần thành hình. Viên đan dược ánh kim rực rỡ, trên bề mặt lưu chuyển những phù văn huyền ảo, phảng phất như đang phong ấn một nguồn sức mạnh kim thiết vô tận.
Ở bên ngoài luyện đan thất, Viên Nguyệt và Khuyết Nguyệt cảm nhận được khí tức của Cửu Tiêu Huyền Kim Đan, liền vung vẩy chiếc càng đầy kích động, nhìn chằm chằm về hướng luyện đan thất với vẻ khát khao vô bờ.
Lâm Vân Võ lên tiếng: “Không biết Tam đệ đang luyện chế loại đan dược gì mà Viên Nguyệt với Khuyết Nguyệt lại kích động đến thế.”
Lâm Vân Văn nói: “Chúng nó hiếm khi kích động như vậy, xem ra viên đan dược lần này có sức hút cực kỳ lớn đối với hai nhóc tì kia.”
Lâm Vân Võ cảm thán: “Đan thuật của Tam đệ ngày càng lợi hại rồi!”
Lâm Vân Văn tiếp lời: “Lôi trưởng lão đã trở lại, đan dược Tam đệ luyện chế lần này có vẻ như có liên quan đến Lôi trưởng lão.”
Mắt thấy dị tượng trên không trung dần dần tiêu tán, Viên Nguyệt và Khuyết Nguyệt không nhịn nổi nữa, lập tức lao thẳng về phía luyện đan thất. Còn chưa đợi Lâm Vân Dật lấy đan dược ra khỏi đan lô, Viên Nguyệt và Khuyết Nguyệt đã cắm đầu lao thẳng vào trong lò.
Lâm Vân Dật bị hai vị khách không mời mà đến bất thình lình này làm cho giật cả mình. Viên Nguyệt và Khuyết Nguyệt mỗi đứa ôm khư khư lấy một viên đan dược rồi bắt đầu gặm nhấm, gặm một cách vô cùng say sưa, chuyên chú.
Lâm Vân Dật nhìn Viên Nguyệt và Khuyết Nguyệt, có chút dở khóc dở cười: “Viên Nguyệt, Khuyết Nguyệt có vẻ thích viên đan dược này gớm nhỉ!”
Lâm Vân Văn có phần ngượng ngùng: “Chắc là vô cùng thích rồi.”
Lâm Vân Văn vỗ vỗ trán, cảm thấy hơi xấu hổ. Bộ dạng này của Viên Nguyệt và Khuyết Nguyệt sống động cứ như thể mấy trăm năm rồi chưa được ăn cái gì vậy, rõ ràng là bọn họ đâu có để hai đứa nó phải chịu đói bao giờ.
Địa Ngục Viêm Long lượn lờ trên không trung, dùng ánh mắt đầy ghét bỏ nhìn xuống Viên Nguyệt và Khuyết Nguyệt. Địa Ngục Viêm Long khinh khỉnh: “Hai cái đứa nhỏ này, tướng ăn thật quá khó coi! Cứ như cả đời chưa từng được ăn đồ tốt không bằng.”
Lâm Vân Dật liếc nhìn Địa Ngục Viêm Long một cái, thầm nghĩ: Tiểu Hắc đại nhân ngày thường tướng ăn cũng có tốt hơn chỗ nào đâu, hiện tại thuần túy là cá giếc chê cá rô phi mà thôi.
Địa Ngục Viêm Long lao vút xuống, một ngụm nuốt chửng hai viên Cửu Tiêu Huyền Kim Đan. Viên Nguyệt và Khuyết Nguyệt lập tức nổi trận lôi đình, liền lao vào đánh nhau một trận tơi bời với Địa Ngục Viêm Long.
Lâm Vân Dật chứng kiến cảnh tượng này thì giật nảy mình. Một lò này hắn luyện ra được tám viên Cửu Tiêu Huyền Kim Đan, vốn tưởng rằng đây là đan dược dành riêng cho Viên Nguyệt và Khuyết Nguyệt, tám viên chắc chắn là dư dả rồi. Thật không ngờ, Tiểu Hắc đại nhân cũng có hứng thú với thứ đan dược này, vừa ra tay một cái đã xơi tái luôn hai viên. Lâm Vân Dật bất ngờ phát hiện, loại đan dược này đối với Địa Ngục Viêm Long cũng có hiệu quả cực kỳ tốt, sau khi ăn xong, linh thể của Địa Ngục Viêm Long đã kiên cố, ổn định hơn rất nhiều.
Viên Nguyệt và Khuyết Nguyệt ngày thường đều giữ khoảng cách, kính nhi viễn chi với Địa Ngục Viêm Long, thế mà hôm nay vì đan dược, vậy mà dám trực tiếp lao vào khô máu. Trước đây quả thực không nhìn ra hai đứa nhỏ này lại giữ đồ ăn đến thế.
Dược hiệu của Cửu Tiêu Huyền Kim Đan quả thực phi phàm, sau khi nuốt đan dược xuống, trên dưới toàn thân hai nhóc tì bốc lên từng trận kim quang rực rỡ, trực tiếp đâm sầm vào cảnh giới Kim Đan đỉnh phong. Sau khi tiến giai, huyết khí toàn thân của hai đứa nhỏ trong nháy mắt đã tăng vọt lên một mảng lớn.
Lôi Khiếu Phong đứng ngoài luyện đan thất, nhìn kim quang ngợp trời mà trong lòng dậy sóng cuộn trào. Hắn không ngờ Lâm Vân Dật lại có thể luyện chế ra Cửu Tiêu Huyền Kim Đan nhanh đến mức này. “Cửu Tiêu Huyền Kim Đan” vốn là đan dược thượng cổ, độ khó khi luyện chế cực kỳ cao. Cho dù là ở thời kỳ thượng cổ, số lượng luyện đan sư có thể luyện chế ra loại đan dược này cũng đếm trên đầu ngón tay.
Cảm nhận được khí tức bộc phát từ Viên Nguyệt và Khuyết Nguyệt, Lôi Khiếu Phong không khỏi tặc lưỡi kinh ngạc. Mặc dù trước đó hắn đã có dự cảm hai đứa nhỏ sắp sửa tiến giai, nhưng cũng không ngờ lại nhanh đến mức hoang đường như vậy. Huyết mạch uy áp trên người Viên Nguyệt và Khuyết Nguyệt vô cùng mạnh mẽ, sau khi dùng đan dược, hai nhóc tì không những tu vi tăng tiến mà ngay cả huyết mạch cũng được thăng hoa. Lôi Khiếu Phong thầm đánh giá, e là ở Trung Ương đại lục, số lượng linh trùng có thể sánh ngang với Viên Nguyệt và Khuyết Nguyệt cũng chỉ có bấy nhiêu mà thôi.
—