← Pháo hôi gia tộc nghịch tập sử

Chương 469: Thiên Địa Tạo Hóa Đan

22 min read 01.09.2026

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, một năm đã trôi qua.

Tại Vô Tức Uyên, đông đảo tu sĩ tụ tập lại một chỗ, bàn tán xôn xao.

“Dạo gần đây, phía bên Hồng Sam Lâm kia tiếng lôi minh vang rền không dứt, dường như có chút vấn đề thì phải!”

“Chẳng có gì to tát đâu, nghe nói là Lôi trưởng lão cùng mấy người thường xuyên ở bên kia tỷ thí.”

“Mấy vị đó đánh nhau đến mức đất trời rung chuyển, thật là đáng sợ.”

“Biết sao được, mấy huynh đệ Lâm gia cùng Lôi trưởng lão thực lực đều bất phàm.”

“Tiếng lôi minh kia quanh năm suốt tháng không dứt, chẳng lẽ cứ tỷ thí hoài như vậy sao?”

“Nghe nói là huynh đệ Lâm gia đang xa luân chiến với Lôi trưởng lão.”

“Nếu quả thật là thế thì Lôi trưởng lão đúng là vất vả rồi, huynh đệ Lâm gia còn có thể luân phiên nghỉ ngơi, chứ Lôi trưởng lão đến một chút thời gian ngơi nghỉ cũng không có.”

“Chứ còn gì nữa, nhóm người Lâm tam đảo chủ tuy đều là Kim Đan, nhưng chẳng có ai là kẻ yếu cả.”

“Nghe nói, Lâm đại, Lâm nhị cộng thêm linh sủng có thể phân tài cao thấp với Lôi trưởng lão. Bản thân Lâm tam đảo chủ đơn đả độc đấu với Lôi trưởng lão cũng không hề rơi vào thế hạ phong.”

“Cũng không biết là phụ mẫu phương nào lại có thể sinh ra những đứa con ưu tú đến thế, một lần sinh liền được bốn vị tuyệt thế thiên tài.”

“Mộ tổ này của Lâm gia tuyệt đối là bốc khói xanh rồi.”

“Nghe nói, phía Trung Ương đại lục lại phái Nguyên Anh đến.”

“Lại có Nguyên Anh muốn tới sao? Đã chết một Nguyên Anh hậu kỳ, hai Nguyên Anh trung kỳ rồi, vậy mà vẫn chưa chịu hết hy vọng à?”

“Nguyên Anh bên phía Trung Ương đại lục nhiều vô kể, chết ba vị cũng không có ảnh hưởng gì lớn.”

“Ta nghe tu sĩ của Huy Nguyệt thương hành nói, Lâm tứ tiền bối ngày ngày mong ngóng Nguyên Anh đến kiếm chuyện, bởi vì không có Nguyên Anh nào tới nên suốt ngày ủ rũ rã rời.”

“…”

Trong luyện đan thất.

Giang Nghiễn Băng: “Chuẩn bị mở lò đan dược Thiên cấp thứ hai rồi sao?”

Lâm Vân Dật gật đầu nói: “Phải, lần này ta định luyện chế Thiên Địa Tạo Hóa Đan.”

Kể từ khi Lâm Vân Dật luyện chế ra Hồng Liên Nghiệp Hỏa Đan đến nay đã trôi qua không ít thời gian.

Muốn gom đủ một phần linh dược Thiên cấp để luyện đan không hề dễ dàng, đan dược Thiên cấp trong tay Lâm Vân Dật cũng không tính là quá nhiều, thế nên mỗi lần luyện đan đều phải thận trọng từng li từng tí.

Giang Nghiễn Băng: “Thiên Địa Tạo Hóa Đan! Loại đan dược này độ khó luyện chế hình như cực kỳ cao!”

Lâm Vân Dật gật đầu nói: “Đan này đoạt thiên địa tạo hóa, nghe nói thần dị phi thường.”

“Ta vốn là Hỗn Độn linh căn, tương thích với nhiều loại linh khí.”

“Luyện chế Thiên Địa Tạo Hóa Đan, có lẽ sẽ dễ dàng hơn một chút.”

Giang Nghiễn Băng: “Nếu thực sự có thể luyện chế ra, chúng ta cách Kim Đan đỉnh phong lại có thể tiến thêm một bước rồi.”

Lâm Vân Dật: “Ta cũng nghĩ như vậy.”

Một khi hắn tiến giai Kim Đan đỉnh phong, về sau đối mặt với Nguyên Anh đỉnh phong chắc cũng có thể chống chọi được.

Giang Nghiễn Băng: “Bắt đầu đi, ta tới hộ pháp.”

Lâm Vân Dật: “Được.”

Chuẩn bị tốt linh dược, Lâm Vân Dật chính thức mở lò luyện đan.

Lâm Vân Dật phất tay một cái, tế ra Minh Tâm luyện đan lô.

Minh Tâm luyện đan lô vốn được mệnh danh là đan lô bị nguyền rủa, đã có không ít đan sư bỏ mạng vì bị đan lô phản phệ.

Tuy rằng đan lô này có thể nâng cao tỷ lệ luyện đan thành công một cách đáng kể, nhưng lại gây ảnh hưởng đến thần hồn của tu sĩ.

Lúc mới đoạt được, hắn cũng không dám sử dụng quá thường xuyên.

Khoảng thời gian gần đây, hắn và đan lô phối hợp ngày một ăn ý hơn.

Sau khi tấn thăng thành đan sư Thiên cấp, Lâm Vân Dật cảm thấy độ khế hợp với đan lô đột nhiên tăng mạnh.

Lâm Vân Dật trực giác thấy đan lô này có khí linh, linh trí của khí linh kia hẳn là không cao, lại có chút tính khí nghịch ngợm của trẻ con, bắt nạt kẻ yếu sợ hãi kẻ mạnh.

Trước đó, mấy vị đan sư bị phản phệ mà chết kia có lẽ là do chưa đạt được sự công nhận của khí linh.

Khí linh kia chắc là phát hiện ra hắn không dễ trêu vào, thế nên đã thành thật hơn rất nhiều.

Trên thân Minh Tâm luyện đan lô có khắc họa Hồng Mông phù văn, có thể tự mình hội tụ linh khí âm dương, vô cùng thần dị.

Lâm Vân Dật cảm thấy dùng phù văn trên đan lô này sẽ có tác dụng bổ trợ cực lớn đối với việc luyện chế Thiên Địa Tạo Hóa Đan.

Lâm Vân Dật đã có kinh nghiệm luyện chế đan dược Thiên cấp, lần luyện chế đan dược này xem như đường quen lối cũ.

Từng viên đan dược ở dưới đáy đan lô nhanh chóng hình thành.

Trên không trung đảo chủ phủ, phong vân hội tụ.

Chỉ thấy xích nhật cùng hạo nguyệt đồng thời treo cao, nhật hỏa cùng nguyệt hoa ngưng thành cột sáng, giao hội tại một điểm.

Linh khí xung quanh nhanh chóng tụ lại, mây rực rỡ ngập trời.

Giữa tầng không, thấp thoáng có tiếng chuông vang rền.

Tiếng chuông kia trầm hùng xa xăm, tựa như lời thì thầm từ thuở viễn cổ, lướt qua tâm khảm, gột rửa hết thảy bụi trần náo nhiệt, mang lại cho linh hồn một sự an tịnh sâu lắng, nghe vào khiến người ta có cảm giác như được khai sáng trí tuệ.

Dị tượng tại đảo chủ phủ lập tức thu hút sự chú ý của đông đảo luyện đan sư xung quanh.

“Thiên địa dị tượng thật khủng khiếp! Nhật nguyệt đồng huy, lôi quang lấp lánh, đan dược Thiên cấp xuất thế rồi!”

“Lâm đan sư lại luyện chế ra một lò đan dược Thiên cấp sao?”

“Đan dược lần này dường như còn thần dị hơn cả lò trước.”

“Vị kia vừa mới tiến giai đan sư Thiên cấp mà đã nhanh chóng luyện chế ra loại đan dược Thiên cấp thứ hai rồi.”

“Đan thuật của Lâm đan sư e là lại tinh tiến hơn.”

“Đan hương này thật khiến người ta say đắm, chỉ cần hít một hơi đan hương liền cảm thấy tinh thần sảng khoái, thông suốt vô ngần, không biết khi phục dụng đan dược sẽ có cảm giác thế nào.”

“Đan dược này không hề đơn giản, nếu ta không nhìn lầm thì đây chính là Thiên Địa Tạo Hóa Đan.”

“Thiên Địa Tạo Hóa Đan, ta mới chỉ thấy qua trong cổ tịch, không ngờ hôm nay lại có phúc phận được tận mắt chứng kiến đan này xuất thế.”

“…”

Mấy vị luyện đan sư cảm thán một hồi rồi không nói nữa, bắt đầu hấp thụ đan hương.

Không có cơ hội phục dụng đan dược, mượn đan hương để lĩnh ngộ một phen cũng được coi là một cơ duyên không tồi.

Mấy viên đan dược dưới đáy lò chậm rãi thành hình, tỏa ra một mùi hương thanh tân dễ chịu, hương thơm lan tỏa tới đâu, củi khô cây héo nơi đó liền hồi sinh.

Linh dược trong các linh dược viên xung quanh đảo chủ phủ Vô Tức Uyên bắt đầu điên cuồng sinh trưởng.

Hương thơm của cỏ cây tràn ngập ra ngoài, ngửi vào khiến lòng người sảng khoái vô cùng.

Giang Nghiễn Băng nhìn đan dược dưới đáy đan lô, đầy vẻ mừng rỡ nói: “Thành rồi.”

Lâm Vân Dật có chút khó xử nói: “Chỉ ra được sáu viên, không đủ dùng nha!”

Giang Nghiễn Băng: “Nhiều hơn lần trước một viên, đã là vô cùng giỏi rồi.”

Sáu viên Thiên Địa Tạo Hóa Đan, dù có đặt ở Trung Ương đại lục thì e rằng cũng sẽ gây nên một trận oanh động.

Lâm Vân Dật: “Mau chóng chia đi thôi, nuốt vào bụng mới yên tâm.”

Giang Nghiễn Băng: “Cũng tốt.”

Lâm Vân Dật: “Phải để lại cho Lôi trưởng lão một viên.”

Giang Nghiễn Băng: “Nên như thế, khoảng thời gian này Lôi trưởng lão cũng vất vả rồi.”

Lâm Vân Dật: “Năm viên còn lại, A Nghiễn ngươi cộng thêm bốn huynh đệ chúng ta là vừa vặn đủ chia.”

Giang Nghiễn Băng nhìn nhìn Địa Ngục Viêm Long đang nhe răng trợn mắt ở bên cạnh, nói: “Lần này phần của ta tính thôi đi, nhường lại cho Tiểu Hắc đại nhân vậy.”

Lâm Vân Văn, Lâm Vân Võ bước vào, vừa vặn bắt kịp lúc Lâm Vân Dật cùng Lâm Vân Dật thương lượng phương án phân phối đan dược.

Lâm Vân Võ mỉm cười nói: “Tam đệ, phần đan dược của ta nhường cho Tiểu Hắc đại nhân đi. Trước đó ta đã phục dụng Nghiệp Hỏa Hồng Liên Đan, đến nay vẫn chưa hoàn toàn luyện hóa, không nên phục dụng quá nhiều đan dược Thiên cấp. Đại ca lần trước không kịp tham gia, lần này không nên bỏ lỡ nữa. Bản lĩnh của A Nghiễn mạnh hơn ta, lúc này hắn phục dụng đan dược sẽ mang lại lợi ích lớn hơn so với ta phục dụng.”

Giang Nghiễn Băng: “Nhị ca…”

Lâm Vân Võ xua tay, ngắt lời Giang Nghiễn Băng nói: “Phu phu nhất thể, A Nghiễn, linh lực của ngươi tăng lên thì thực lực của tam đệ cũng sẽ tăng theo, việc cấp bách trước mắt vẫn là bồi dưỡng ra một vị tuyệt đỉnh cao thủ.”

Giang Nghiễn Băng: “Nhị ca đã nói như vậy thì ta cũng không khách khí với huynh nữa.”

Lâm Vân Võ: “Đều là người nhà cả, đâu cần phải khách khí.”

Lâm Vân Võ rủ mắt xuống, thực lực của mấy huynh đệ bọn họ đều không tệ, nhưng thực lực lại có chút sàn sàn như nhau.

Đánh hội đồng thì còn được, chứ đơn đả độc đấu thì vẫn còn kém một chút.

Hiện tại vẫn phải để tam đệ mau chóng tiến giai Kim Đan đỉnh phong.

Lâm Vân Dật cân nhắc một chút rồi nói: “Như vậy cũng được.”

Tố chất thân thể của nhị ca tuy rằng mạnh hơn nhiều so với tu sĩ thông thường, nhưng so với A Nghiễn thì vẫn thua kém không ít.

Ở thời kỳ Kim Đan, cường độ thân thể không đủ mà tần suất phục dụng đan dược Thiên cấp quá dày đặc thì vẫn có ẩn họa không nhỏ.

Lâm Vân Dật: “Lần tới có đan dược tốt, ta nhất định sẽ giữ lại cho nhị ca.”

Lâm Vân Võ: “Vất vả cho tam đệ rồi.”

Trong biệt viện.

Lôi Khiếu Phong nhìn đan dược, có chút kinh thán: “Đây chính là Thiên Địa Tạo Hóa Đan sao!”

Lâm Vân Dật: “Chính xác.”

Lôi Khiếu Phong: “Cái này là cho ta?”

Lâm Vân Dật: “Phải, khoảng thời gian này đa tạ Lôi trưởng lão, mấy huynh đệ chúng ta đều tiến bộ không nhỏ.”

Lôi Khiếu Phong: “Lâm tiểu hữu quá khách khí rồi, mấy vị đều là nhân trung long phượng, không có ta tương trợ thì thực lực cũng có thể tăng trưởng nhanh chóng như vậy, ta làm sao dám nhận công lao này.”

Giang Nghiễn Băng: “Lôi tiền bối khiêm tốn rồi, thời gian qua làm phiền Lôi trưởng lão hết lòng chỉ điểm, đan dược này là một chút tấm lòng của A Dật, ngài hãy nhận lấy đi.”

Lôi Khiếu Phong: “Nếu đã như vậy thì ta xin đa tạ. Đan thuật của Lâm tiểu hữu thật là ngày càng tinh tiến, đan dược này mang tới Trung Ương đại lục cũng là cực kỳ trân quý.”

Lâm Vân Dật: “Đan dược các thứ đều là vật ngoại thân, thực lực mới là then chốt.”

Tuy nói vị Nguyên Anh Trung Ương đại lục mà Lôi Khiếu Phong nhắc tới đến cái bóng cũng chưa thấy đâu, thế nhưng vẫn phải phòng hoạn khi chưa xảy ra.

Lôi Khiếu Phong: “Nói cũng phải.”

Lôi Khiếu Phong nhìn đan dược, chỉ cảm thấy mệt mỏi suốt bao ngày qua đều bị quét sạch sành sành.

Lôi Khiếu Phong đã là tu sĩ Nguyên Anh, đan dược có thể có tác dụng với lão vô cùng ít ỏi, viên Thiên Địa Tạo Hóa Đan này đối với lão đại có ích lợi.

Lôi Khiếu Phong thầm nghĩ: Bản thân lão phải nhanh chóng nâng cao thực lực thôi, tốc độ trưởng thành của đám người Lâm Vân Dật đứa sau nhanh hơn đứa trước, lão nếu không nắm chắc thời gian thì chẳng bao lâu nữa e là sẽ trở thành bại tướng dưới tay bọn họ mất.

Trong Huy Nguyệt thương hành, người qua kẻ lại tấp nập.

Dịch Hoài Tiên bồi nụ cười tiễn đi tu sĩ vừa đến hỏi chuyện.

Lam Tĩnh Nguyệt: “Lại tới hỏi về đan dược Thiên cấp sao?”

Dịch Hoài Tiên: “Phải đó! Đến hỏi xem có đan dược Thiên cấp bán ra hay không, cứ làm như đảo chủ mà chịu bán thì tụi hắn mua nổi không bằng.”

Lam Tĩnh Nguyệt: “Đảo chủ mở hai lò đan dược, nghe nói căn bản là không đủ chia.”

Dịch Hoài Tiên: “Biết sao được! Người Lâm gia đông mà.”

Kim Đan thông thường phục dụng đan dược Thiên cấp rất dễ bị cơ thể suy yếu không hấp thụ được chất bổ, còn nhóm người Lâm đảo chủ thì không cần lo lắng cái này, mấy vị kia tuy là Kim Đan nhưng thể phách dường như chẳng kém Nguyên Anh là bao.

Lam Tĩnh Nguyệt có chút kích động, lại có chút lo lắng nói: “Nghe nói, không ít tu sĩ của Trung Ương đại lục đều đã nhớ thương tới đảo chủ rồi.”

Dịch Hoài Tiên: “Đúng vậy! Chẳng biết chừng lúc nào lại có tu sĩ Nguyên Anh tìm tới cửa đâu.”

Dịch Hoài Tiên tâm trạng có chút phức tạp, trước kia, tu sĩ Kim Đan đối với gã mà nói đều là sự tồn tại cao không thể với tới.

Giờ đây, nương nhờ đảo chủ, tu sĩ Nguyên Anh hình như cũng trở nên mất giá rồi.

Lam Tĩnh Nguyệt: “Nghe nói, Lâm tứ tiền bối đang rất mong đợi nha.”

Dịch Hoài Tiên: “Không chỉ Lâm tứ tiền bối mong đợi, hai vị Lâm đại, Lâm nhị có lẽ cũng rất mong đợi.”

Lần trước khi Nguyên Anh tới, hai vị Lâm đại, Lâm nhị đang bế quan, thành ra lỡ mất một cách đáng tiếc.

Lâm tứ hiếu chiến, hai vị Lâm đại, Lâm nhị kia cũng chẳng hề kém cạnh.

Lam Tĩnh Nguyệt mỉm cười nói: “Nói đi cũng phải nói lại, các vị đảo chủ của Vô Tức Uyên đều đang mong có Nguyên Anh tới đó.”

Lâm tứ tiền bối dạo gần đây có lẽ là quá mức buồn chán, đi vòng quanh Vô Tức Uyên một lượt, đem Kim Đan của Vô Tức Uyên ra khiêu chiến sạch sành sanh.

Cùng là Kim Đan, chiến lực của vị này với Kim Đan phổ thông căn bản không cùng một đẳng cấp.

Nghe nói, trong số các Kim Đan đảo chủ của Vô Tức Uyên, kẻ có chiến lực mạnh nhất cũng chỉ đỡ được ba chiêu của Lâm tứ tiền bối, đây còn là kết quả do Lâm tứ tiền bối đã nương tay.

Năm đó, Lôi Khiếu Phong Lôi trưởng lão vốn có danh xưng đệ nhất nhân Kim Đan cảnh, vị đồ đệ này của lão hiển nhiên là trò giỏi hơn thầy rồi.

Lôi Khiếu Phong đã bế quan, nếu cứ mãi không có Nguyên Anh tìm tới cửa, Lâm tứ cảm thấy buồn chán thì có khi lại đi tuần tra Vô Tức Uyên thêm vài vòng nữa, đến lúc đó…