Chương 463: Kiểm đếm thu hoạch
Huyền Dạ đảo.
Lâm Vân Văn: “Phía bên Tam đệ lại có một Nguyên Anh tìm tới.”
Lâm Vân Võ: “Thế mà lại tới thêm một kẻ, mấy người này thật đúng là coi nơi này như cái chợ, chúng ta mau qua đó xem sao.”
Lâm Vân Văn: “Không cần đâu, chuyện đã giải quyết xong rồi.”
Lâm Vân Võ trên mặt đầy vẻ kinh ngạc: “Nhanh như vậy sao!”
Lâm Vân Văn: “Quả thực là thần tốc, kẻ tới lần này chỉ là một Nguyên Anh trung kỳ.”
Lâm Vân Võ: “Nguyên Anh trung kỳ à! Giữa các tu sĩ Nguyên Anh với nhau, chỉ cần chênh lệch một tiểu giai vị thôi thì thực lực đã có cách biệt không nhỏ rồi.”
Lâm Vân Văn: “Thời gian qua, Tam đệ và Tứ đệ đã trưởng thành hơn rất nhiều, hạ gục trận này chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay.”
Lâm Vân Võ: “Nói cũng phải, đến cả Nguyên Anh hậu kỳ còn giết được, đối phó với một tên Nguyên Anh trung kỳ thì có gì là khó.”
Lâm Vân Văn tâm tình phức tạp nói: “Tam đệ và Tứ đệ tiến bộ thần tốc, chúng ta cũng phải nhanh chóng nỗ lực thôi.”
Lâm Vân Võ: “Đúng là phải cố gắng hơn nữa, bằng không lần tới nếu có tu sĩ Nguyên Anh đỉnh phong đến, e là chúng ta chẳng thể nhúng tay vào được.”
Lâm Vân Võ lắc đầu, nhịn không được cảm thán: “Hai người chúng ta làm Đại ca, Nhị ca, chú định là không bằng hai đứa em trai rồi. Nhưng thua kém thì thua kém, cũng không thể để bị bỏ lại quá xa.”
Lâm Vân Văn khổ sở cười một tiếng, nói: “Ta cũng nghĩ như vậy.”
Như là cảm ứng được điều gì, Viên Nguyệt và Khuyết Nguyệt toàn thân linh quang đại thịnh, một bước bước vào cảnh giới Kim Đan hậu kỳ.
Lâm Vân Võ nhìn hai tiểu tử, có chút kích động nói: “Cuối cùng cũng tiến giai rồi.”
Lâm Vân Văn: “Nuốt không ít thiên cấp vật liệu, có thể tiến giai cũng chẳng có gì lạ.”
Lâm Vân Võ: “Chúng ta tới chỗ Tam đệ xem thử đi, biết đâu lại có thể xin cho Viên Nguyệt, Khuyết Nguyệt chút khẩu phần lương thực mới.”
Lâm Vân Văn: “Cũng tốt.”
……
Phía bên Lâm Vân Dật vừa mới kết thúc chiến đấu thì bên phía hai người Lâm Vân Văn liền truyền tới tin tức tốt.
Giang Nghiễn Băng: “Viên Nguyệt, Khuyết Nguyệt tiến giai Kim Đan hậu kỳ rồi.”
Lâm Vân Dật: “Rất tốt, đúng là song hỷ lâm môn.”
Lâm Vân Tiêu: “Tam ca, chúng ta xem thử chiến lợi phẩm đi, xem trong đống đồ này có thứ gì thích hợp làm khẩu phần lương thực cho Viên Nguyệt và Khuyết Nguyệt không.”
Lâm Vân Dật: “Cũng tốt.”
Mấy người Lâm Vân Dật bắt đầu kiểm đếm thu hoạch, đây đã là tu sĩ Nguyên Anh thứ ba mà họ đánh chết rồi.
Trước kia, khi giết tu sĩ Nguyên Anh đầu tiên, Lâm Vân Dật đã bị gia sản kinh người của đối phương làm cho chấn động không nhỏ.
Thế nhưng sau khi đã giết tới ba tên Nguyên Anh, hắn hiện tại đã có thể bình thản đối diện.
Giang Nghiễn Băng: “Đây là pháp kiếm của vị kia.”
Lâm Vân Tiêu: “Nhìn có vẻ bình thường không có gì lạ nhỉ.”
Trì Cẩn liếc nhìn Lâm Vân Tiêu một cái, có chút cạn lời, đây có thể là thiên cấp pháp kiếm đấy, vị này thế mà lại cảm thấy bình thường không có gì lạ.
Nếu Thái thượng trưởng lão của tông môn mà đạt được thanh pháp kiếm này, định sẵn là sẽ vui mừng đến phát điên.
Lâm Vân Dật: “Nguyên liệu sử dụng xem ra rất chịu chi, chỉ là trình độ của luyện khí sư quá mức bình thường.”
Trì Cẩn lại một lần nữa cạn lời, đây chính là thiên cấp pháp kiếm, tu sĩ có thể luyện chế thanh kiếm này ít nhất phải là thiên cấp luyện khí sư, vậy mà ở chỗ Lâm Vân Dật lại chỉ nhận được một câu đánh giá “bình thường”.
Cũng không biết thanh kiếm này xuất xứ từ tay ai, vị luyện khí sư luyện chế thanh kiếm này nếu nghe được lời đánh giá như vậy, sợ là phải tức tới mức hộc máu ba lít mất!
Lâm Vân Dật: “Không biết Viên Nguyệt, Khuyết Nguyệt thế nào rồi, thanh kiếm này giữ lại làm khẩu phần lương thực cho chúng đi.”
Giang Nghiễn Băng: “Cũng tốt.”
Trì Cẩn nhìn mấy người bọn họ quyết định quy túc cho thanh linh kiếm này, tâm tình vô cùng phức tạp.
Dẫu sao cũng là một thanh thiên cấp linh kiếm hoàn chỉnh, đem đi làm khẩu phần lương thực như vậy có phải là quá mức lãng phí rồi không.
Lâm Vân Tiêu: “Gia sản của vị này xem ra cũng bình thường thôi nhỉ! Chỉ có ba rương cực phẩm linh thạch.”
Trì Cẩn thở dài một tiếng, nói: “Đã là rất nhiều rồi.”
Trì Cẩn lắc đầu, gia sản của vị Nguyên Anh này so với hai vị trước quả thực có kém một chút, thế nhưng dường như vẫn mạnh hơn Thái thượng trưởng lão của tông môn bọn họ nhiều lắm.
Nếu Vô Cực Tông mà có được thu hoạch thế này, trên dưới tông môn sợ là phải đại tứ chúc mừng mấy tháng liền.
Lâm Vân Dật: “Có năm gốc thiên cấp linh thảo, đã không ít rồi.”
Lâm Vân Dật có chút kích động, hắn ở trong không gian giới chỉ của vị kia phát hiện ra một quyển đan thuật điển tịch, hơn nữa lại là một quyển thiên cấp đan thuật điển tịch hoàn chỉnh.
Lâm Vân Dật dạo gần đây đang chuẩn bị luyện chế thiên cấp đan dược, có phần điển tịch này tương trợ, khả năng hắn tấn thăng thiên cấp đan sư sẽ cao hơn rất nhiều.
Lâm Vân Tiêu: “Tam ca, huynh xem này, ở đây có một cây cải thảo, tại sao lại có một cây cải thảo ở đây chứ! Một cây cải thảo thế mà lại được phong tỏa một cách trịnh trọng trong ngọc hộp như vậy.”
Lâm Vân Dật liếc Lâm Vân Tiêu một cái, nói: “Đây không phải cải thảo, đây là yên hỏa thái.”
Lâm Vân Tiêu: “Yên hỏa thái?”
Lâm Vân Dật gật đầu, nói: “Yên hỏa thái thông thường sinh trưởng tại nơi phàm nhân tụ tập, đa phần mọc ở bên cạnh những giếng bếp cũ.”
“Hình thái của loại thái này thiên biến vạn hóa, muôn hình muôn vẻ.”
“Trong tình huống bình thường, rau trong ruộng bên cạnh yên hỏa thái có hình dáng thế nào, yên hỏa thái liền sẽ mọc ra hình dáng thế ấy.”
“Trong quá trình sinh trưởng, yên hỏa thái sẽ hấp thụ các loại cảm xúc hỷ nộ ái ố.”
“Loại thái này mỗi lần chỉ sinh ra một cây, nếu hai cây yên hỏa thái mọc cùng một chỗ sẽ tương hỗ tranh đoạt dưỡng chất, cho đến khi một trong hai cây chết đi.”
“Tu sĩ ăn loại thái này có thể thể ngộ nhân sinh bách thái.”
“Tu vi của tu sĩ càng cao, muốn tiến thêm một bước thì càng cần nhiều cảm ngộ.”
“Linh thảo này có thể dùng để luyện chế thành “Yên Hỏa Đan”, giúp gia tăng cảm ngộ của tu sĩ đối với nhân gian khói lửa, nâng cao tâm cảnh.”
“Loại thái này sinh trưởng hoàn toàn không có quy luật, có tu sĩ thâm nhập vào nơi phàm nhân tụ tập trăm năm để tìm kiếm yên hỏa thái cũng không thể toại nguyện.”
“Lại có tu sĩ tâm huyết lai triều, đi dạo một vòng quanh thế giới phàm nhân liền có thể phát hiện ra mấy cây liền.”
“Nhưng nghe nói, muốn tìm được loại thái này thì phải nhìn vào duyên phận.”
Lâm Vân Tiêu: “Hóa ra là thế, thế nhưng nhìn qua thật sự rất giống cải thảo.”
Lâm Vân Dật: “Đúng vậy, yên hỏa thái cùng rau trong ruộng của phàm nhân không khác biệt là bao, cho nên yên hỏa thái thông thường đều không được phát hiện ra, toàn bộ đều bị phàm nhân ăn mất.”
Lâm Vân Tiêu có chút hiếu kỳ nói: “Phàm nhân ăn loại thái này thì có chỗ tốt gì không?”
Lâm Vân Dật: “Loại thái này sẽ khiến phàm nhân bình thường trở nên đa sầu đa cảm, chẳng có chỗ tốt gì, nhưng cũng không có tác hại nào quá lớn.”
Lâm Vân Tiêu: “Vậy à! Nghe qua thật có ý tứ.”
Ánh mắt Trì Cẩn khẽ động, tu vi tu sĩ càng cao, độ khó tiến giai càng lớn.
Cổ tịch có ghi chép, không ít tu sĩ Kim Đan thông qua việc dùng Yên Hỏa Đan mà đạt được tâm cảnh đột phá, tiến vào Nguyên Anh.
Rất nhiều tu sĩ vì muốn gia tăng duyệt lịch mà dùng đủ mọi kỳ chiêu.
Có tu sĩ vì muốn đột phá mà hóa thành phàm nhân, ở thế giới phàm nhân cưới thê sinh tử, vượt qua trăm năm.
Nếu có Yên Hỏa Đan tương trợ thì sẽ không cần phải tốn công tốn sức tới phàm nhân giới để nếm trải nhân gian tật khổ như vậy nữa.
Lâm Vân Tiêu: “Tam ca, ở đây có một bộ phòng hộ pháp trận.”
Lâm Vân Dật liếc nhìn một cái, nói: “Đồ tốt.”
Thứ Lâm Vân Tiêu tìm được là một bộ vương cấp đỉnh tiêm phòng hộ pháp trận, bọn họ tạm thời chưa dùng tới, thế nhưng Lâm gia thì có thể dùng được.
Đem uy lực của pháp trận nâng cao thêm một chút, dù là tu sĩ Nguyên Anh tới cũng có thể tạm thời ngăn cản một phen.
Lâm Vân Tiêu cúi đầu, tiếp tục lục lọi chiến lợi phẩm, rất nhanh liền có phát hiện mới.
Lâm Vân Tiêu: “Tam ca, huynh nhìn xem, huynh nhìn xem, huynh nhìn xem gốc linh dược này đi.”
Giang Nghiễn Băng: “Thấy rồi.”
Lâm Vân Tiêu: “Đây là Thủy Hỏa Luân Chuyển Đằng đúng không.”
Lâm Vân Dật: “Không sai, đây chính là Thủy Hỏa Luân Chuyển Đằng.”
Thủy Hỏa Luân Chuyển Đằng sinh trưởng tại nơi giao giới giữa thủy và hỏa linh địa, do hai loại linh lực thủy hỏa đan xen dựng dục mà thành.
Dây leo màu đỏ cùng màu lam quấn quýt lấy nhau, nhìn qua thập phần thần dị.
Loại đằng này vào ban ngày thì hoa nở rực rỡ như liệt dương, đến ban đêm linh hoa liền sẽ hóa thành màu u lan.
Khi chạm vào sẽ có cảm giác như băng hỏa lưỡng trùng thiên.
Thủy hỏa linh căn tương khắc, linh dược kiêm cụ cả hai thuộc tính thủy hỏa cực kỳ hiếm thấy, gốc linh dược này có thể nói là vô cùng khó đắc.
Loại đằng này có thể dùng để luyện chế Thủy Hỏa Luân Chuyển Đan, loại đan này đem hai loại dược lực thủy hỏa dung hợp một cách hoàn mỹ, cực kỳ thích hợp cho tu sĩ có thủy hỏa linh căn như Trì Cẩn.
Trì Cẩn hiện tại đang là Kim Đan trung kỳ, nếu có thể có Thủy Hỏa Luân Chuyển Đan tương trợ, có lẽ có thể mượn cơ hội này đột phá Kim Đan hậu kỳ.
Tất nhiên, đan dược này cũng rất thích hợp cho Đại ca, Nhị ca. Hai vị ca ca một người là kim hỏa linh căn, một người là kim thủy linh căn, cùng tu luyện Thủy Hỏa Luân Hồi Công, nếu đồng thời dùng đan dược này thì hẳn là cũng sẽ có đột phá không nhỏ.
Lâm Vân Dật: “Được rồi, đợi khi nào ta có thời gian liền sẽ luyện chế thành đan dược.”
Lâm Vân Tiêu: “Đa tạ Tam ca.”
Giang Nghiễn Băng tra xét ngọc giản, nói: “Ngươi xem cái này đi!”
Lâm Vân Dật nhìn nội dung bên trong ngọc giản, sa sầm mặt lại, nói: “Vị này cũng là vì Thần Nguyên Quả mà tới?”
Giang Nghiễn Băng: “Xem ra đúng là vậy rồi.”
Lâm Vân Dật có chút phiền táo nói: “Theo lý mà nói, Thần Nguyên Quả đáng lẽ phải là bí mật, thế nhưng kẻ này kẻ nọ thế mà ai nấy đều biết.”
Giang Nghiễn Băng cười lạnh một tiếng, nói: “Có lẽ là có người cố tình muốn cho bọn họ biết.”
Lâm Vân Dật: “Cũng có khả năng. Nếu quả thực là như vậy, vị này chết rồi e rằng vẫn chưa phải là kết thúc.”
Phía sau Tang Xung là một vị Nguyên Anh đỉnh phong cường giả, vị kia đã tốn nhiều công sức như vậy, nghĩ lại chắc chắn sẽ không chịu từ bỏ ý đồ.
Thế nhưng vị kia đã không tự mình tới đây, hẳn là đang vướng bận chuyện gì không thể thoát thân được.
Giang Nghiễn Băng: “Thế cũng coi như là chuyện tốt.”
Tang Kỳ là Nguyên Anh đỉnh phong, tu sĩ đồng giai với lão e là lão rất khó sai khiến được.
Còn tu sĩ dưới Nguyên Anh đỉnh phong, hiện tại đối với bọn họ mối đe dọa đã ngày càng nhỏ đi rồi.
Lâm Vân Tiêu: “Chúng ta có phải là vẫn còn trận để đánh không nhỉ!”
Giang Nghiễn Băng gật đầu, nói: “Không sai.”
Lâm Vân Tiêu: “Nếu quả thực như vậy thì tốt quá rồi!”
……
Huy Nguyệt đảo, hai người Lâm Vân Văn đã tìm tới nơi.
Lâm Vân Tiêu nhìn thấy hai người, có chút kích động: “Đại ca, Nhị ca, hai huynh tới rồi.”
Lâm Vân Văn: “Nghe nói lại có một Nguyên Anh tới! Vừa nghe được tin tức là chúng ta lập tức chạy tới đây ngay.”
Lâm Vân Tiêu: “Hai vị ca ca không cần vội vã thế đâu, vấn đề đã giải quyết xong rồi, dễ như trở bàn tay.”
Lâm Vân Văn: “Nghe nói kẻ tới là một Nguyên Anh trung kỳ, thực lực bình thường?”
Lâm Vân Tiêu gật đầu, nói: “Đúng vậy, vị kia thực lực bình thường, thực lực bình thường thì cũng thôi đi, đầu óc lại còn ngu muội. Trước khi tới cũng không chịu dò la kỹ càng tình hình, Nguyên Anh hậu kỳ đều đã bỏ mạng ở nơi này, một tên Nguyên Anh trung kỳ như hắn mà cũng dám tới.”
Trì Cẩn thở dài một tiếng, Tiêu Nguyên dẫu sao cũng là Nguyên Anh trung kỳ, vậy mà đến chỗ Lâm Vân Tiêu lại chỉ nhận được câu đánh giá “thực lực bình thường, đầu óc lại còn ngu muội”.
Cũng may là Tiêu Nguyên đã chết, vị này nếu còn sống, sợ là phải tức đến mức chết không nhắm mắt.
Lâm Vân Văn: “Nghe qua đúng thật là một tên ngốc, đáng tiếc chúng ta không đuổi kịp.”
Lâm Vân Tiêu: “Không cần vội, phía sau nói không chừng còn có nữa đấy!”
Lâm Vân Văn: “Cái này e là có chút khó khăn.”
Đã gục ngã tới ba vị Nguyên Anh rồi, tu sĩ bên phía Trung Ương đại lục dẫu có trì độn đến mấy thì cũng phải thận trọng thêm vài phần.
Lâm Vân Tiêu: “Trung Ương đại lục Nguyên Anh nhiều như vậy, Nguyên Anh đã nhiều thì Nguyên Anh ngu xuẩn cũng nhiều, nhất định là sẽ có.”
Trì Cẩn nhịn không được liếc nhìn Lâm Vân Tiêu một cái, ngoại tổ phụ luôn luôn lời truyền chữ dạy rằng tu sĩ Nguyên Anh có thần thông thông thiên triệt địa, là điểm cuối mà đông đảo tu sĩ Tây Lĩnh đại lục truy cầu.
Dưới sự hun đúc của ngoại tổ phụ, hắn cũng luôn cảm thấy tu sĩ Nguyên Anh quả thực vô cùng lợi hại.
Chỉ là bốn chữ tu sĩ Nguyên Anh này thốt ra từ miệng Lâm Vân Tiêu, dường như có vẻ không đáng tiền cho lắm.
Nhưng đã giết tới ba tên rồi, xem ra quả thật có chút không đáng tiền thật.
Trì Cẩn: “Vẫn nên cẩn thận một chút thì hơn, kẻ có thể tu luyện tới Nguyên Anh làm sao có thể là đồ ngu xuẩn được chứ!”
Lâm Vân Tiêu không cho là đúng nói: “Một tu sĩ cao cao tại thượng đã lâu, tự nhiên sẽ trở nên ngu xuẩn thôi.”
Lâm Vân Văn nhìn Lâm Vân Tiêu, trên mặt đầy vẻ tán thưởng nói: “Lời này của Tứ đệ rất có đạo lý nha!”
Lâm Vân Tiêu: “Đại ca quá khen rồi. Hai vị ca ca đã tới đây rồi thì ở lại đây chơi thêm vài ngày đi.”
Lâm Vân Văn: “Ta cũng chính có ý này.”
—