Chương 187: Tác phong thu phí của Tổng điện trưởng
Chuyện này đừng nói đến những người tinh khôn như Phong Minh, ngay cả Thu Dịch vốn được bảo bọc rất kỹ cũng chẳng thể nào tin nổi.
Thu Dịch đến lúc này mới nhận thức được đám người kia vô sỉ đến mức nào.
Phong Minh thì chẳng thèm bận tâm bọn họ nói gì, chỉ cần nộp đủ nguyên tinh ra cho hắn là được, mục đích của hắn vốn là vậy mà.
Khi hắn rút chứng từ đặt cược làm bằng chứng ra, gã nhà cái tuy trong lòng đang hộc máu, nhưng dưới ánh mắt giám sát của Khâu Trần và Dư Tiêu, vẫn phải cắn răng kiểm tra chứng từ.
Sau đó, kẻ đó đành phải chuyển hai ngàn vạn nguyên tinh từ trong nhẫn trữ vật tùy thân của mình sang một chiếc túi trữ vật khác, rồi cung kính dâng đến trước mặt Phong Minh:
“Mời Phong luyện dược sư nghiệm thu cho.”
Phong Minh rất muốn ngay trước mặt mà mỉa mai một câu, hoặc là từ tốn đếm lại chỗ nguyên tinh này, nhưng nghĩ đi nghĩ lại thôi quách cho xong, bớt rước việc vào người.
Hắn rõ ràng là một người vô cùng biết nghĩ cho kẻ khác mà.
Phong Minh dò thấu hồn lực vào trong túi trữ vật, quét qua một lượt, quả thực là con số tròn hai ngàn vạn, chỉ tiếc là chẳng được khuyến mãi thêm lấy một viên nguyên tinh nào.
“Tốt lắm, nguyên tinh ta đã nhận đủ, chúng ta hai bên sòng phẳng. Sau này có cơ hội lại tới nữa nhé.”
Phong Minh chỉ là theo thói quen buột miệng trêu chọc một câu, vậy mà lại khiến tên kia một lần nữa tức đến muốn hộc máu.
Còn tới nữa sao? Tới một lần đã bay mất hai ngàn vạn nguyên tinh, nếu còn có lần sau thì chẳng biết phải bồi thường thêm bao nhiêu nữa, gã xem như đã sợ hãi vị song nhi này đến tận xương tủy rồi.
Phong Minh cầm được nguyên tinh của mình thì vô cùng mãn nguyện, vẫy vẫy tay về phía sau:
“Ai cần đổi nguyên tinh thì mau chóng lại đây đổi đi, tranh thủ lúc nhà cái còn đang ở chỗ này.”
“Ào” một tiếng, một đám người lập tức vây kín lao lên. Gã nhà cái nhìn đám người đông đúc này mà hai mắt tối sầm, Phong Minh – vị song nhi này quả nhiên đủ tàn nhẫn, hóa ra là đang đứng đây chờ gã chịu trận.
Nếu không có Khâu Trần và Dư Tiêu ở đấy, thì chỉ bằng mấy kẻ này, gã hoàn toàn có thể dùng đại pháp trì hoãn, kéo dài một tháng nửa tháng, xem ai tiêu hao thời gian giỏi hơn ai.
Thậm chí gã còn có thể trực tiếp quỵt nợ không nhận, xem bọn họ có thể tìm ai để đòi lại công đạo.
Đáng tiếc là tại hiện trường lại có hai vị đại lão tọa trấn, cho dù không có Khâu Trần, gã cũng không dám đắc tội với vị Ngũ phẩm Luyện dược Đại sư như Dư Tiêu.
Cuối cùng, gã cũng chỉ có thể nuốt ngược ngụm máu già vào trong, lần lượt đem nguyên tinh đổi sạch cho từng tên tu giả tiến lên. Mỗi một người nhận được nguyên tinh đều cười đến híp cả mắt, lần này đúng là trúng đậm rồi.
Sau khi tất cả những người đặt cược đều đã đổi xong nguyên tinh, Phong Minh vung tay lên nói:
“Chúng ta đi địa điểm tiếp theo, tiếp tục đổi nguyên tinh!”
“Được rồi!”
Một đám người lại như ong vỡ tổ mà kéo nhau chạy thẳng tới địa điểm thứ hai. Mà tình hình ở nơi này cũng bắt đầu lan truyền ra ngoài, tin chắc rằng dân chúng trong hoàng thành nhất định sẽ vô cùng hứng thú bàn tán, giúp Phong Minh và Bạch Kiều Mặc một lần nữa trở thành những nhân vật tiêu điểm đầy náo nhiệt.
Khâu Trần rất muốn quay người bỏ đi, nhưng nhìn thấy Dư Tiêu vẫn hăng hái bừng bừng đi theo, lão bất đắc dĩ cũng chỉ đành tiếp tục cất bước.
Trong lòng thầm nghĩ lần này lão ở hoàng thành coi như đã mất hết thể diện rồi, mấy vị Luyện khí Đại sư, Chế phù Đại sư hay Trận pháp Đại sư khác ở phía sau lưng không biết đang cười nhạo lão đến mức nào đâu.
Dư Tiêu qua chuyện này thì có thể cùng đồ đệ rời đi, còn lão thì phải ở lại hoàng thành chịu trận, bị mấy lão già kia cười nhạo một thời gian dài nữa chứ.
Đúng là tự dưng nghĩ không thông mới cùng Dư Tiêu chạy ra ngoài này mà.
Bởi vì tốc độ lan truyền của chuyện này cực kỳ nhanh chóng, dẫn đến khi bọn họ tới địa điểm đổi thứ hai, đã có không ít người hiếu kỳ đến trước một bước đứng vây xem. Gã nhà cái vốn đã chờ sẵn ở nơi này từ sớm, khi nhìn thấy trận thế này thì hai mắt cũng tối sầm y như vậy.
Cũng giống như địa điểm đầu tiên, có Khâu Trần và Dư Tiêu đứng đó, nhà cái tuy đau lòng muốn chết, nhưng ngoài mặt vẫn phải tỏ ra vô cùng sảng khoái, đem nguyên tinh đổi hết cho toàn bộ những người đã từng hạ chú.
Phong Minh cười híp mắt, chớp mắt một cái đã có bốn ngàn vạn nguyên tinh vào tay. Hắn tiếp tục hăng hái, tiến thẳng về phía địa điểm thứ ba.
Lần này dân chúng kéo đến vây xem lại càng đông hơn nữa.
Thế là đội ngũ mà Phong Minh dẫn đầu không ngừng khuếch đại, Phong Minh cứ thế mà đi thu nguyên tinh của từng nhà một.
Khi đã thu hết mười một nhà và đi tới nhà cuối cùng, đội ngũ phía sau hắn đã chen chúc chật kín cả con phố. Ngay cả trên các lan can của tửu lầu, trà quán dọc hai bên đường cũng đầy rẫy người ghé mắt nhìn xuống dưới, không ngừng chỉ trỏ bàn tán.
“Ha ha, cái sòng này là do đệ đệ ruột của Ngu Quý phi trong cung mở ra đúng không? Không ngờ ngay cả gã cũng không trốn thoát được, ta còn tưởng gã có thể chống đỡ được chút ít chứ.”
“Nực cười, Ngu Quý phi và Ngu gia dù có địa vị cao đến mấy, thì cũng chẳng rảnh rỗi vì chút nguyên tinh này mà đi đắc tội với Khâu Tổng điện trưởng cùng Dư Tiêu – một vị Ngũ phẩm Luyện dược Đại sư đâu. Phong Minh – vị song nhi này thật đúng là lợi hại, có thể mời được cả hai vị đại lão này tới trường để giúp hắn đòi nguyên tinh, thử hỏi khắp cái hoàng thành này, có mấy ai làm được?”
“Ta cũng từng nghĩ chỗ nguyên tinh này của hắn sẽ không dễ thu hồi như vậy, không ngờ mới có nửa ngày trời mà đã đổi được toàn bộ về tay rồi.”
“Đâu chỉ có hắn, còn có đám người đặt cược ăn theo hôm nay cũng đều đi đổi sạch nguyên tinh rồi, ha ha, mười hai nhà cái lần này không biết có giữ nổi tiền vốn hay không nữa.”
“Chắc là được thôi, số lượng nguyên tinh đổ vào người Tông Dục Bào cũng đâu có ít, cuối cùng chẳng phải đều làm vinh hoa cho nhà cái hết sao?”
“Cũng đúng, bọn họ sao có thể làm ăn lỗ vốn cho được. Ái chà, biết thế này ta cũng đã đặt cược theo Bạch Kiều Mặc rồi, cho dù là ở đợt sau thì tỷ lệ một ăn năm cũng cực kỳ hời mà.”
“Chậc chậc, Phong Minh – vị song nhi này chỉ trong một buổi chiều hôm nay mà đã bỏ túi hơn hai ức nguyên tinh đấy.”
“Đừng nói nữa, nói đến mức ta cũng muốn đi cướp của hắn luôn rồi đây này.”
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc hoàn toàn trở thành danh nhân của toàn bộ hoàng thành. Từ trên xuống dưới trong hoàng thành này, không một ai là không biết đến hai người bọn họ, ngay cả một đứa trẻ cũng có thể kể vanh vách về những sự tích của họ.
Phong Minh thì mặc kệ, còn có chuyện gì trên đời này có thể vui vẻ hơn việc đếm nguyên tinh cơ chứ?
Ngay lúc Phong Minh đang dẫn theo một lượng lớn người rầm rộ đi qua phố xá, tại một tầng lầu của tửu lầu nọ, Khổng Chiếu đang đứng trước cửa sổ, nhìn xuống Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đang được đám đông cung phụng ở chính giữa bên dưới, gã bật cười lắc đầu.
Lúc này, một tên thủ hạ có tướng mạo vô cùng phổ thông gõ cửa bước vào, dâng lên cho Khổng Chiếu một chiếc túi trữ vật, bên trong chứa hai ngàn bốn trăm vạn nguyên tinh.
Nếu không phải bị động tĩnh do Phong Minh gây ra làm cho kinh động, Khổng Chiếu suýt chút nữa đã quên mất chuyện chính gã trong một phút ma xui quỷ khiến cũng đã đặt cược một trăm vạn nguyên tinh vào người Bạch Kiều Mặc, thế nên gã liền vội vàng sai thủ hạ đi theo sau để đổi nguyên tinh về.
Khoản nguyên tinh này tới tay thật đúng là dễ dàng. Khổng Chiếu bật cười, đem con số tròn chuyển vào trong nhẫn trữ vật của mình, lưu lại bốn trăm vạn tiền lẻ:
“Chỗ này ngươi đem đi uống rượu cùng với những người khác đi.”
“Ha ha, đa tạ lão đại!”
Lão đại ăn thịt, bọn họ đi theo húp chút canh. Thực ra trong lòng bọn họ cũng vô cùng hối hận vì đã không đi theo lão đại đặt cược, bằng không hiện tại cũng đã có thể thu hoạch được một khoản nguyên tinh lớn rồi.
Trên đường trở về, khi đi qua một tửu lầu có tiếng khá tốt, Phong Minh đã gọi liền mấy bàn tiệc kèm theo cả rượu ngon.
Một bàn sai người đưa tới chỗ Khâu tiền bối, một bàn đưa tới cho sư phụ của mình, Giang tiền bối một bàn, tất cả đều là đưa đi riêng biệt. Mấy bàn còn lại thì đều được đưa tới trong viện tử nơi đệ tử bọn họ đang ở, để cả bọn cùng nhau uống rượu chung vui một chút.
Chỉ riêng chỗ rượu ngon thức ăn tốt này thôi cũng đã tiêu tốn tới mấy trăm vạn nguyên tinh rồi. Vò rượu được đưa tới chỗ Khâu Trần là vò có giá trị lên tới mấy chục vạn nguyên tinh, cũng là vò đắt đỏ nhất.
Khâu Trần cũng không lường trước được hành động này của Phong Minh. Sau khi trở về, lão nhìn thấy rượu ngon món tốt được đưa tới, đặc biệt là vò rượu kia, liền bật cười lắc đầu, thầm nghĩ vị song nhi này quả thật rất biết cách làm người.
Đây coi như là tiền xuất trường của lão sao?
Lão đường đường là Tổng điện trưởng Dược điện, lại là một Ngũ phẩm Luyện dược Đại sư nhiều năm, thế mà có một ngày lại đi nhận tiền xuất trường của người khác.
Dù trong lòng oán thầm như vậy, nhưng Khâu Trần vẫn một mình ung dung thưởng thức chỗ rượu ngon thức ăn tốt kia.
Lúc nhóm người Phong Minh đang tụ tập ăn uống, Ngô Lệ Nhạn không mời mà tự đến, nàng là từ trên sàn đấu vội vã chạy tới đây.
Không cần hỏi cũng biết, Hướng Khuê làm sao có thể là đối thủ của nàng, cho nên nàng đã đoạt được vị trí Quý quân trong trận võ đấu của giải liên minh lần này.
Thạch Nham dẫn theo cháu ngoại của mình, cũng cùng tụ tập uống rượu góp vui với đám người trẻ tuổi.
Kỷ Viễn và Thu Dịch cũng được Phong Minh mời tới, hắn còn đặc biệt sai người đi mời cả Tông Dục Bào, mà người sau vậy mà cũng nhận lời mời đến đây, quả thực là ngoài dự liệu của mọi người.
Kỷ Viễn thì lại không thấy quá bất ngờ. Nếu là người khác mời, Tông Dục Bào có lẽ sẽ chẳng thèm đoái hoài tới, nhưng nếu người mời gã là Bạch Kiều Mặc, thì Tông Dục Bào nhất định sẽ đến.
Bởi vì Tông Dục Bào vô cùng coi trọng đối thủ này, hơn nữa gã cũng không phải là loại người thua không nổi.
Trận thế ở chỗ bọn họ làm cho các đệ tử khác của Hoàng Gia học viện đều không khỏi hâm mộ ghen tị đến phát điên. Đặc biệt là sau khi nghe tin Ngô Lệ Nhạn và Tông Dục Bào cũng bị kéo qua đó, trong lòng bọn họ lại càng thêm chua xót.
Có một số người cứ ngỡ rằng Tông Dục Bào và Ngô Lệ Nhạn đều đã bại dưới tay Bạch Kiều Mặc, bọn họ sẽ không thể nào chung sống hòa bình với Bạch Kiều Mặc được, nhưng sự thật lại hoàn toàn đi ngược lại với mong muốn, quan hệ của bọn họ có vẻ như còn khá tốt nữa là đằng khác.
Không tin sao? Thử hỏi bình thường trong học viện có ai muốn mời Tông Dục Bào đi ăn cơm uống rượu mà mời nổi gã không? Vậy mà Bạch Kiều Mặc vừa mời một tiếng gã liền đi ngay.
Có người chua chát nói:
“Tông sư huynh và Ngô sư tỷ rốt cuộc có còn là người của Hoàng Gia học viện chúng ta nữa hay không, vậy mà lại đi tụ tập một chỗ với người của Tứ Hồng thư viện.”
“Thì biết làm sao được? Bọn họ phần lớn thời gian đều không ở trong học viện tu luyện, tình cảm đối với Hoàng Gia học viện vốn cũng chẳng sâu đậm gì cho cam.”
Nói cách khác chính là cảm giác thuộc về không mạnh mẽ.
“Kỷ Viễn và Thu Dịch cũng ở đó kìa.” Có người lên tiếng nhắc nhở.
Không nhắc thì thôi, vừa nhắc tới lại càng khiến người ta muốn hộc máu hơn.
Hai người này, một người là Quán quân của đại tái Trận pháp sư, một người là Á quân của đại tái Luyện dược sư đấy chứ đùa.
Trên bàn tiệc, Ngô Lệ Nhạn vẫn thủy chung không quên được chuyện cũ, liên tục gặng hỏi Kỷ Viễn, đồng thời kéo cả Bạch Kiều Mặc vào cuộc. Nàng hỏi bây giờ mình bắt đầu học trận pháp thì có muộn quá hay không, liệu có khả năng mượn nhờ trận pháp để nâng cao chiến lực của bản thân lên không.
Phong Minh nghe vậy liền bật cười:
“Ngô đạo hữu học trận pháp là muốn đánh bại ai vậy?”
Ngô Lệ Nhạn nhìn quanh một vòng, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người Tông Dục Bào, Phong Minh lại càng muốn cười to hơn.
Tông Dục Bào đến một câu cũng chẳng muốn nói với người nữ nhân này nữa. Rõ ràng hiện tại nàng đã xếp thứ ba rồi, mắc mớ gì cứ nhìn chằm chằm vào gã không buông chứ, gã không khách khí nói:
“Nếu ngươi tốn thời gian đi học trận pháp, thứ hạng của ngươi sẽ còn rớt thảm hại hơn nữa đấy.”
“Ý gì đây hả Tông Dục Bào? Đừng tưởng ta không nghe ra được ngươi đang châm chọc ta nhé.”
“Có tiến bộ nha, vậy mà cũng nghe ra được là ta đang cười nhạo ngươi.”
Ngô Lệ Nhạn đập bàn cái “rầm”, nếu không phải vì đánh không lại tên này, nàng hiện tại đã muốn cùng gã xông ra đánh nhau một trận trước rồi.
Bạch Kiều Mặc rất thân thiện đưa ra ý kiến:
“Ngô đạo hữu nếu có thời gian thì có thể xem qua sơ lược về trận pháp căn bản trước, nếu như có thể tiếp thu được thì mới nên tiếp tục đầu tư thời gian vào đó.”
“Được, ngày mai ta liền đi xem!” Ngô Lệ Nhạn mạnh miệng tuyên bố.
Kỷ Viễn suýt chút nữa là phì cười thành tiếng, hắn vẫn còn nhớ rõ Ngô Lệ Nhạn đã từng có hứng thú với việc luyện dược, mượn sách về phương diện này xem chưa được bao lâu, đã ngồi ngay đơ ra đó mà ngủ gật mất tiêu rồi.
Không phải hắn muốn dội nước lạnh vào nàng, nhưng hiệu quả khi Ngô Lệ Nhạn đọc sách trận pháp căn bản chắc chắn cũng sẽ y hệt như lúc đọc sách luyện dược mà thôi.
Người nữ nhân này vì muốn đánh bại Tông Dục Bào mà đúng là đã tốn hết tâm tư, lần này chẳng biết có thể kiên trì được bao lâu mới từ bỏ đây.
Lại trôi qua thêm hai ngày, tất cả các thứ hạng phía sau đều đã được định đoạt xong xuôi. Tứ Hồng thư viện ngoại trừ Bạch Kiều Mặc đoạt chức Quán quân, thì Tôn Diệc Bằng cũng giành được vị trí thứ bảy, Vu Bính xếp hạng thứ mười ba, thành tích này cũng khiến hắn vô cùng thỏa mãn.
Cuối cùng cũng đã tới lúc trao giải, Phong Minh vô cùng tò mò, lần này Bạch Kiều Mặc với tư cách là Quán quân thì có thể nhận được loại phần thưởng như thế nào đây.
—