Chương 387: Nâng cấp pháp khí
Trong luyện khí thất.
Lâm Vân Dật: “Thất quản sự, ngươi xem pháp kiếm này của ta thế nào?”
Ngũ Hành Kiếm kiếm quang trong vắt, sau khi dung hợp Hồn Thiết, trường kiếm tựa như huyền băng ngưng kết. Trên thân kiếm có từng đạo Ngũ Hành phù văn phức tạp, nhìn qua huyền ảo vô cùng.
Dược Thất: “Pháp kiếm do Đảo chủ luyện chế tự nhiên là vạn trung vô nhất, ngày sau một khi xuất thế, tất nhiên sẽ làm kinh diễm Cửu Châu.”
Dược Thất nói lời này đảo không phải là vuốt mông ngựa, mà là chân tâm thật ý.
Dược Thất vốn đã biết vị Lâm Tam đảo chủ này đan thuật bất phàm, không ngờ tới, thuật luyện khí của vị này cũng tinh trạm như thế. Vị này vừa mới tiến giai Kim Đan đã luyện chế ra pháp khí phẩm chất như vậy, thiên tư bực này thực sự hiếm thấy. Vị này không chỉ có thuật luyện đan vây giết đồng bối, mà thuật luyện khí cũng bỏ xa tu sĩ đồng bối mấy con phố.
Lâm Vân Dật: “Thất quản sự quá khen.”
Dược Thất: “Chúc mừng Đảo chủ luyện chế ra thần binh.”
Dược Thất ở trên trường kiếm cảm nhận được một luồng sát khí bàng bạc cùng một luồng hàn ý thấu xương. Trước đây hắn từng kiến thức qua không ít Vương cấp pháp khí, nhưng trường kiếm có phẩm chất thế này thì đây là lần đầu tiên nhìn thấy. Có thần binh như vậy tương trợ, ngày sau đối chiến định có thể như hổ thêm cánh.
Lâm Vân Dật: “Dễ nói, dễ nói.”
Giang Nghiễn Băng nhìn Lâm Vân Dật đang đắc ý vênh váo, đành bất đắc dĩ nói: “Chuyện pháp kiếm cứ gác lại một bên, nói chính sự trước đã.”
Lâm Vân Dật gật đầu nói: “Nói đúng lắm, là nên nói chính sự trước, chính sự quan trọng hơn.”
Lâm Vân Dật nhìn Dược Thất, đem dự tính của mình nói qua một lượt.
Dược Thất: “Đảo chủ muốn ta viết thư cho Lục Vân Phong?”
Lâm Vân Dật gật đầu nói: “Phải, ngươi viết thư bảo hắn tới cứu ngươi.”
Dược Thất có chút lo âu nói: “Ta rời khỏi Vô Cực Tông nhiều năm, thư này viết ra e là cũng không gửi được tới tay hắn.”
Lâm Vân Dật: “Gửi tới được là tốt nhất, các ngươi có thể trùng phùng, không gửi tới được cũng chẳng sao, tổng sẽ có người muốn tới đây, nếu người tới không phải Lục Vân Phong, ta lại càng vui mừng.”
Dược Thất bỗng nhiên hiểu ra: “Đảo chủ muốn dẫn dụ Trì Tuấn tới?”
Lâm Vân Dật: “Chính xác.”
Dược Thất: “Đảo chủ muốn ra tay với hắn?”
Lâm Vân Dật cũng không giấu diếm, dứt khoát đáp một tiếng: “Phải.”
Dược Thất: “Đảo chủ có hiềm khích với hắn sao?”
Lâm Vân Dật cười cười nói: “Thất quản sự hỏi nhiều như vậy, chẳng lẽ là không nỡ để hắn chết?”
Dược Thất: “Làm sao có thể?” Nửa đêm tỉnh mộng, hắn không biết đã bao nhiêu lần hy vọng có thể nghe được tin tử trận của Trì Tuấn, đáng tiếc vẫn luôn không thể như nguyện.
Lâm Vân Dật: “Vậy thì đúng rồi còn gì, năm đó là vị kia nói với ngươi về Thiên Mục Thạch Hóa Xà, có lẽ gã có nghiên cứu đối với loài xà này, nếu như có thể bắt được người, phong ấn có lẽ có thể triệt để giải quyết.”
Lâm Vân Dật gần đây đã thử qua nhiều loại biện pháp hóa giải phong ấn, tuy rằng có chút hiệu quả, nhưng hiệu quả đều không lớn. Lâm Vân Dật ước chừng là hắn vẫn chưa tìm được phương pháp chính xác, nói cho cùng vẫn là do nội hàm quá nông cạn. Trì Tuấn là tu sĩ đại tông, có lẽ sẽ có biện pháp.
Dược Thất có chút bùi ngùi nói: “Năm đó thực lực của ta và hắn bất phân thắng bại, thế nhưng hiện tại đã trì hoãn nhiều năm như vậy, ngay cả khi ta có thể khôi phục, thực lực của hắn hẳn cũng đã vượt xa ta rồi.”
Lâm Vân Dật: “Cái đó thì có hề gì? Tiền bối chỉ quản việc dẫn dụ hắn tới đây là được, những chuyện khác cứ giao cho chúng ta giải quyết.”
Một tu sĩ Kim Đan hậu kỳ, Lâm Vân Dật còn chưa để vào trong mắt.
Dược Thất: “Cũng được, vậy hết thảy liền bái thác mấy vị.”
Lâm Vân Dật: “Tiền bối dạo này cảm thấy thế nào?”
Dược Thất thở dài, có chút bất lực nói: “Tình hình đã chuyển biến tốt đẹp không ít, Kim Đan phong ấn cũng có phần lỏng lẻo, chỉ là khoảng cách đến khi hoàn toàn giải phong thì vẫn còn một đoạn.”
Dược Thất nghĩ tới lời đồn đại nghe được gần đây, Lâm Tứ gióng trống khua chiêng cầu cưới Trì Cẩn, hai người quan hệ vô cùng mật thiết. Dược Thất thầm nghĩ: Lâm Tứ có lẽ quả thực là đệ đệ của vị Lâm Tam đảo chủ này, chỉ là vì một đệ đệ mà làm đến bước này dường như không mấy cần thiết.
Dược Thất nhìn Lâm Vân Dật, thần sắc phức tạp.
Lâm Vân Dật nhìn Dược Thất, có chút không hiểu hỏi: “Tiền bối nhìn ta như vậy làm gì?”
Dược Thất nhíu nhíu mày nói: “Không có gì, ta chỉ đang nghĩ, Đảo chủ nếu như có đệ đệ, có lẽ sẽ là một vị ca ca tốt.”
Lâm Vân Dật cười cười nói: “Ta tự nhiên là một vị ca ca tốt rồi.”
Dược Thất: “Ta lập tức viết thư.”
Lâm Vân Dật: “Được.”
Trong lòng Dược Thất có chút thấp thỏm, những năm này tình cảnh của hắn gian nan, không phải là chưa từng nghĩ tới chuyện cầu trợ. Chỉ là thứ nhất, hắn không chắc chắn liệu thư cầu cứu của mình có thể thuận lợi gửi đi hay không; thứ nhì, hắn không muốn để cố nhân năm xưa nhìn thấy bộ dạng thảm hại hiện tại của mình. Tình hình trước mắt này ngược lại làm cho hắn nhìn thấy vài phần hy vọng.
Vô Tức Uyên nơi này giao lưu với ngoại giới có chút gian nan, thế nhưng cứ cách một khoảng thời gian đều sẽ có thương đội tiến đến. Rất nhiều thương đội cũng sẽ nhận một số nhiệm vụ giúp đỡ đưa thư.
Dược Thất cũng rất muốn biết sau khi bức thư này phát ra, người đến sẽ là ai. Nếu như đến là Lục Vân Phong thì đó cũng là chuyện tốt, huynh đệ bọn họ có thể trùng phùng. Nếu như đến là Trì Tuấn, vậy liền chứng thực được người bên cạnh Lục Vân Phong cũng đã bị gã thẩm thấu, người này lòng lang dạ thú, không thể không phòng.
Dược Thất lâm vào trầm mặc, nhất thời không biết nên kỳ vọng ai đến.
…
Vô Cực Tông, đông đảo tu sĩ tụ tập lại một chỗ bàn tán xôn xao.
“Nghe nói phía Vô Tức Uyên bên kia xuất hiện mấy vị anh tài.”
“Ta cũng nghe nói rồi, nghe bảo xuất hiện mấy vị tu sĩ Trúc Cơ kỳ đã có thể khiêu chiến Kim Đan.”
“Người đi ra từ phía Vô Tức Uyên bên kia có lẽ là nói quá sự thật rồi.”
“Nghe nói mấy vị ở Vô Tức Uyên tên là Lâm Đại, Lâm Nhị, Lâm Tam, nghe qua có quan hệ không nông cạn với Lâm Tứ.”
“Cái tên này thật sự có chút có lệ, chắc là trùng hợp thôi.”
“Nghe nói mấy vị đó đều có linh hỏa tại thân.”
“Nghe nói hai loại đỉnh cấp linh hỏa mà Lâm Đại, Lâm Nhị khế ước dường như là bỏ ra mấy chục vạn linh thạch mua về.”
“Hai loại đỉnh cấp linh hỏa này cư nhiên chỉ tốn có ngần ấy linh thạch thôi sao?”
“Nghe nói là nhặt được hời lớn rồi, khế ước thú của Lâm Đại, Lâm Nhị chính là Kim Ngọc Đường Lang, cực kỳ sở trường tìm bảo vật.”
“Nghe nói Tinh Thiên Trận Kỳ gần đây cũng xuất thế, hình như cũng là nhặt hời ở Vô Tức Uyên.”
“Vô Tức Uyên cư nhiên có nhiều đồ tốt như vậy sao? Hay là có thể đi Vô Tức Uyên đào bảo một chuyến.”
“Vô Tức Uyên bên kia yêu thú hoành hành, không có chút bản lĩnh lận lưng mà dám mò đến nơi đó thì chẳng khác nào tự tìm đường chết.”
“…”
Trì Nguyệt Lăng nghe được tin tức về Tinh Thiên Trận Kỳ, trong lòng dâng lên một luồng vị chua. Vị Lâm Tam mới ngoi lên này vận khí tốt như vậy, vận khí của nàng lại tồi tệ đến thế.
Trì Nguyệt Lăng có chút sa sút tinh thần, Trì Cẩn cách đây không lâu đã tiến giai Kim Đan. Theo lý mà nói, đệ tử Vô Cực Tông xung kích Kim Đan nên trở về tông môn rồi mới tiến hành xung kích, Trì Cẩn cậy có Lâm Tứ hộ pháp liền trực tiếp ở bên ngoài tiến giai, vận khí ngược lại không tệ, tiến giai thành công rồi.
Trong lòng Trì Nguyệt Lăng ghen tị cuộn trào, một người hai người vận khí đều tốt như vậy, đều tiến giai Kim Đan, nàng muốn tiến giai còn không biết phải đợi đến năm nào tháng nào.
Cái tên Lâm Tứ này quả thực có lệ, không ngờ tới phía Vô Tức Uyên bên kia cư nhiên lại lòi ra Lâm Đại, Lâm Nhị, Lâm Tam. Tên của bọn Lâm Đại nghe qua còn có lệ hơn cả Lâm Tứ, hơn nữa mấy người này nghe thế nào cũng giống như là cùng một giuộc.
Trì Nguyệt Lăng nghĩ tới năm đó ở trong bí cảnh, vị luyện đan sư giả mạo Đổng Bá Kiệt kia. Năm đó vị kia lấy tu vi Luyện Khí luyện chế Trúc Cơ Đan, danh chấn Tây Lĩnh đại lục. Hiện tại vị Lâm Tam đảo chủ ở Vô Tức Uyên kia dường như có thể lấy tu vi Trúc Cơ luyện chế Vương cấp đan dược.
Phải chăng vị kia chính là vị luyện đan sư năm đó ở trong bí cảnh khuấy động phong vân, Lâm Tam và Lâm Tứ có lẽ là huynh đệ ruột thịt. Nếu quả thật là như vậy, Trì Cẩn sẽ không chút do dự đá văng Nhiếp Lăng, có lẽ không chỉ vì bản thân Lâm Tứ, mà còn vì thế lực đứng sau lưng Lâm Tứ.
Nghĩ đến chuyện cũ, Trì Nguyệt Lăng có loại cảm giác thẹn quá hóa giận. Năm đó nàng hoàn toàn bị người ta xoay như chong chóng, Trì Cẩn chắc chắn đã sớm biết rõ chân tướng, vậy mà vị này lại lạnh mắt đứng xem, mặc cho nàng tấu hài làm trò hề.
Bản lĩnh của Lâm Tam dường như không thể tưởng tượng nổi. Vị này lúc Trúc Cơ kỳ đã có thể luyện chế Vương cấp đan dược, hiện tại tiến giai Kim Đan, đan thuật định nhiên càng tiến thêm một bước. Cho Lâm Tam thêm một khoảng thời gian, hắn có lẽ có thể luyện chế ra Thiên cấp đan dược trợ giúp tu sĩ Kim Đan đột phá Nguyên Anh. Trì Cẩn và Lâm Tứ là quan hệ như thế, Lâm Tam ít nhiều gì cũng sẽ chiếu cố vài phần. Có một vị Vương cấp đan sư lợi hại như vậy tương trợ, con đường sau này của Trì Cẩn muốn tới có thể thuận buồm xuôi gió không ít.
Lôi Khiếu Phong cũng không biết là thu nhận Lâm Tứ từ nơi nào, vị này khoảng cách tới Nguyên Anh cũng chỉ cách một bước chân mà thôi, vị này thu Lâm Tứ làm đồ đệ, có lẽ cũng là vì kết giao với Lâm Tam.
…
Lạc Hà Lĩnh.
Lâm Vân Tiêu nhìn Trì Cẩn nói: “Gà nướng sắp xong rồi.”
Trì Cẩn: “Được.”
Trì Cẩn nhếch nhếch khóe miệng, hắn đã sớm tịch cốc rồi, những năm trước luôn bế quan cũng không hề ăn qua thứ gì. Sau khi trùng phùng với Lâm Vân Tiêu, ngược lại đem dục vọng ăn uống đã lâu không gặp câu dẫn lên.
Lâm Vân Tiêu: “Tam ca bọn họ hình như đang ở Vô Tức Uyên.”
Trì Cẩn: “Tam ca lợi hại, đi Vô Tức Uyên không bao lâu liền gầy dựng được danh tiếng lẫy lừng rồi.”
Lâm Vân Tiêu: “Đại ca, Nhị ca, Tam ca đều là nhân tài như vậy, phóng đi nơi nào cũng đều sẽ tỏa sáng cả thôi.”
Trì Cẩn gặm gà nướng, có chút hiếu kỳ hỏi: “Đại ca, Nhị ca của ngươi là người như thế nào vậy?”
Trì Cẩn năm đó ở trong bí cảnh từng có giao đạo với Lâm Vân Dật, Giang Nghiễn Băng, đối với hai người cũng tính là quen thuộc, thế nhưng với Lâm Vân Văn, Lâm Vân Võ thì vẫn chưa từng giáp mặt.
Lâm Vân Tiêu: “Đại ca, Nhị ca của ta người tốt lắm, Đại ca ôn văn nhĩ nhã, khiêm khiêm quân tử; Nhị ca trầm ổn đáng tin, chính khí lẫm nhiên, hai người bọn họ đều rất được hoan nghênh đó.”
Trì Cẩn: “Nghe có vẻ Đại ca, Nhị ca của ngươi đều rất ưu tú a!”
Trì Cẩn thầm nghĩ: Từ ảnh tượng lưu truyền ra từ Vô Tức Uyên mà xem, Lâm Vân Văn lúc chiến đấu có thể hoàn toàn không giống khiêm khiêm quân tử, Lâm Vân Võ chiến đấu được một nửa liền chạy đi thu dọn chiến lợi phẩm, nhìn qua cũng không phải là dáng vẻ rất trầm ổn.
Lâm Vân Tiêu: “Đó là đương nhiên rồi.”
Trì Cẩn: “Đại ca, Nhị ca của ngươi có dễ tiếp xúc không?”
Lâm Vân Tiêu: “Yên tâm đi, Đại ca, Nhị ca nhất định sẽ thích ngươi.”
Trì Cẩn: “Sao ngươi biết?”
Lâm Vân Tiêu: “Bởi vì Đại ca, Nhị ca thương ta nhất mà! Thứ ta thích bọn họ cũng thích.”
Trì Cẩn lắc lắc đầu, chính sắc nói: “Trước đây các đại thế lực đều không xem Tam ca của ngươi ra gì, thế nhưng hiện tại hình như không thể không coi trọng rồi.”
Lâm Vân Tiêu: “Người như Tam ca được coi trọng cũng là lẽ đương nhiên.”
Trì Cẩn: “Nói cũng phải.”
Gần đây danh đầu của Lâm Vân Dật ngày càng lớn, rất nhiều tông môn cảm nhận được uy hiếp đã bắt đầu truy tra lai lịch của mấy người bọn họ rồi. Lúc danh tiếng của mấy người Lâm Vân Dật vừa truyền ra, các đại tông môn không xem là gì, chỉ xem như tu sĩ đi ra từ Vô Tức Uyên khuếch đại sự thật. Theo danh đầu của mấy người Lâm Vân Dật ngày càng vang dội, các đại thế lực đều cảm nhận được uy hiếp.
Trì Cẩn ước chừng đã có không ít tu sĩ hoài nghi Lâm Tam chính là vị luyện đan sư thần bí trong Nguyên Không Cổ Cảnh năm đó. May mà mấy người bọn họ đều đã tiến giai Kim Đan, tu sĩ thông thường cũng không uy hiếp được bọn họ.
Cách đây không lâu, hắn nghe được lời đồn vị Lâm Tam đảo chủ kia ở Vô Tức Uyên ba ngày hai bữa liền luyện chế Vương cấp đan dược. Lúc bắt đầu, không ít tu sĩ dường như không nguyện ý tin tưởng, cảm thấy những tu sĩ này có khả năng là nhìn hoa mắt rồi. Gần đây tin tức lưu truyền ra ngày càng nhiều, đã có không ít tu sĩ có dự tính động thân tiến về Vô Tức Uyên để thỉnh cầu Lâm Vân Dật luyện đan.
Vàng thật không sợ lửa thử, nhân tài như Lâm Vân Dật, ngay cả khi bị lớp cát vàng dày cộm che phủ thì cũng sẽ không bị vùi lấp.
—