Chương 384: Trận Kỳ Giải Phong
Nghe được tin tức về Lâm Tứ và Trì Cẩn, lại nghĩ thông suốt nguyên do, Dược Thất rốt cuộc cũng an lòng hơn đôi chút.
Dược Thất chợt nhớ ra, trước đó Lâm Nhị dường như có chút tò mò về dung mạo của hắn, lúc ấy hắn còn cảm thấy có vài phần kỳ quái. Bây giờ ngẫm lại, vị kia tò mò có lẽ không phải là trưởng tướng của hắn, mà là trưởng tướng của Trì Cẩn.
Dược Thất vạn lần không ngờ tới, vị vãn bối ở cách xa vạn dặm lại có thể thông qua mối nhân duyên này để giúp đỡ hắn. Đạo lữ mà Trì Cẩn tìm được xem ra thật không đơn giản.
“Thất quản sự, ngài và hai vị quản sự quan hệ không tồi, quản sự có từng tiết lộ phong thanh gì không?”
Dược Thất khổ sở cười một tiếng, nói: “Quản sự là nhân vật lớn như vậy, sao có thể nói với ta những điều này.”
“Cũng đúng, đám dược nô chúng ta và những nhân vật lớn kia thật là chênh lệch một trời một vực.”
Dược Thất nhíu nhíu mày, nói: “Gần đây không thấy hai vị quản sự đâu nhỉ?”
“Ngươi không biết sao? Hai vị quản sự cũng muốn làm đảo chủ, hình như đã ra ngoài tranh đoạt vị trí đảo chủ rồi.”
“Đều đã tới Vô Tức Uyên rồi, hai vị Lâm quản sự là nhân vật tuyệt thế như vậy, tự nhiên phải làm một vị đảo chủ đương đương! Như thế mới không tính là uổng công đi một chuyến.”
Dược Thất có chút tò mò hỏi: “Hai vị quản sự nhắm trúng đảo tự nào vậy?”
“Hình như là Huyền Dạ đảo.”
“Huyền Dạ đảo cũng không tồi, nhưng tính ra vẫn là Thiên Quang đảo tốt hơn.”
“Thiên Quang đảo quả thực rất tốt, nhưng hai vị đảo chủ dường như thập phần hứng thú với cổ tu luyện thất trên Huyền Dạ đảo, cho nên mới chọn đảo này.”
“Hình như không chỉ có nguyên nhân này, nghe nói là vì trận thú triều trước đó do hai kẻ Kim Đan của Huyền Dạ đảo cầm đầu.”
“Không biết tình hình thế nào rồi.”
“Hai vị quản sự ra tay, bất luận là muốn làm đảo chủ của đảo tự nào, tưởng chừng đều là dễ như trở bàn tay.”
“…”
Trong lòng Dược Thất dâng lên từng đợt sóng cuộn. Lâm Đại, Lâm Nhị lúc ở Trúc Cơ kỳ thực lực đã vô cùng khủng bố, nay tiến giai Kim Đan, thật không biết chiến lực đã đạt tới bực nào.
Năm đó hắn tiến giai Kim Đan, không ít trưởng lão trong tông môn khen ngợi hắn là kỳ tài ngàn năm khó gặp của tông môn. Nhưng quả là nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên, chút tư bản đó của hắn, đừng nói là so với Lâm Tam đảo chủ, ngay cả so với Lâm Đại, Lâm Nhị cũng hoàn toàn không bằng!
Cũng không biết mấy vị tu sĩ này rốt cuộc là từ đâu chui ra, tư chất, năng lực quả thực kinh người.
…
Đảo chủ phủ.
Dược Thất đi tới đảo chủ phủ, tìm được Lâm Vân Dật, “Bái kiến đảo chủ.”
Lâm Vân Dật: “Thất quản sự tới rồi, mau ngồi đi.”
Dược Thất nhìn Lâm Vân Dật một cái rồi ngồi xuống. Lâm Tam đảo chủ vốn có thân phận cao quý, vừa là tu sĩ Kim Đan vừa là Vương cấp đan sư, thái độ cư xử như vậy không khỏi khiến người ta thấy kỳ quái. Tuy nhiên, nếu Lâm Tứ thực sự là đệ đệ của mấy người họ, thái độ này lại có thể lý giải được.
Lâm Vân Dật: “Thất quản sự có chuyện gì sao?”
Dược Thất: “Phục dụng đan dược của đảo chủ ban cho, tình trạng đã tốt hơn nhiều, đặc biệt tới đây bái tạ.”
Lâm Vân Dật: “Chuyện nhỏ không tốn sức gì, quản sự không cần khách khí.”
Dược Thất hướng về phía trận kỳ trong tay Lâm Vân Dật nhìn qua, bất giác bị nó thu hút toàn bộ ánh nhìn.
Giang Nghiễn Băng mỉm cười nói: “Thất quản sự có hiểu biết gì về bàn cờ này không?”
Dược Thất nhíu nhíu mày, nói: “Nhìn qua có chút giống Tinh Thiên kỳ bàn?”
Giang Nghiễn Băng cười nói: “Tiền bối hảo nhãn lực!”
Dược Thất miễn cưỡng cười một tiếng, nói: “Cái này là làm sao tới tay vậy?”
Lâm Vân Dật: “Trước đó lúc ta đào bảo trên phường thị, ngẫu nhiên nhìn thấy nên đã mua lại.”
Dược Thất: “Tìm được ở trong phường thị sao?”
Lâm Vân Dật: “Phải, trận kỳ này đang ở trạng thái phong ấn, uy lực có thể phát huy ra được rất hạn chế. Thất quản sự có biết làm sao để giải phong bàn cờ này không?”
Dược Thất gật đầu nói: “Biết một chút. Pháp khí này nguyên là vật của Thần Toán môn. Năm đó, sau khi Tinh Thiên trận kỳ của Thần Toán môn bị mất trộm, trên thị trường xuất hiện không ít tu sĩ dùng vật này để hành lừa đảo.”
Lâm Vân Dật lập tức bị khơi dậy lòng hiếu kỳ, “Hành lừa đảo?”
Dược Thất gật đầu nói: “Có không ít luyện khí sư chế tạo Tinh Thiên trận kỳ giả để lừa đảo, kiếm được không ít linh thạch.”
Lâm Vân Dật có chút kinh ngạc nói: “Có nhiều người mắc bẫy đến vậy sao?”
Dược Thất: “Tinh Thiên trận kỳ ở trong trạng thái phong ấn, nhìn qua không khác gì bàn cờ bình thường, rất nhiều người đều cảm thấy bản thân là thiên tuyển chi tử, có thể nhặt được món hời lớn. Khi đó trên thị trường, Tinh Thiên trận kỳ làm giả nhiều vô số kể.”
Lâm Vân Dật không nhịn được nói: “Nhiều đến như vậy sao?”
Dược Thất gật đầu nói: “Phải. Năm đó có vị luyện khí sư chuyên môn làm giả, chỉ riêng một mình hắn đã chế tạo ra hàng trăm kiện hàng giả.”
Lâm Vân Dật: “Vị luyện khí sư này cũng là một nhân tài nha!”
Dược Thất gật đầu nói: “Vị tạo giả sư này quả thực cũng là một nhân vật truyền kỳ. Hắn là một tu sĩ Trúc Cơ, trình độ luyện khí không tính là quá cao, nhưng năng lực làm giả thuộc hàng nhất lưu.”
“Nghe nói hắn từng có thời gian vì làm hỏng không ít vật liệu luyện khí mà bị đòi nợ. Sau này hắn ngẫu nhiên biết được chuyện Tinh Thiên trận kỳ bị mất trộm, liền chế tạo ra lượng lớn phẩm vật giả mạo, thân gia tăng vọt, từng có lúc đạt tới mức kinh người lên tới hàng ngàn vạn linh thạch.”
Lâm Vân Dật thầm nghĩ: Làm giả quả nhiên là sinh ý bạo lợi mà! Tiện tay liền tạo ra nhiều hàng giả như vậy.
Giang Nghiễn Băng: “Vị kia kết cục thế nào rồi?”
Dược Thất thở dài một tiếng, nói: “Bị giết rồi. Hắn dựa vào bán bàn cờ giả thu lợi quá nhiều nên bị nhìn trúng. Thời điểm hắn chết, hàng giả trên thị trường đã mất đi kiểm soát. Sau này dần dần lưu truyền ra một giao ước nói rằng, dùng ngân sa dịch hỗn hợp với sinh hoa tủy có thể phá giải phong ấn bàn cờ.”
Lâm Vân Dật: “Thất quản sự đã thử qua chưa?”
Dược Thất cười cười, mập mờ nói: “Sau khi tin tức này truyền ra, giá cả của ngân sa dịch và sinh hoa tủy trên thị trường lập tức tăng lên gấp mấy lần.”
Nhiều hàng giả như vậy, không tránh khỏi có một số sẽ lưu nhập vào Vô Cực tông. Dược Thất thân là trưởng lão Vô Cực tông, cũng từng tham gia vào việc giám định thật giả Tinh Thiên trận kỳ.
Giang Nghiễn Băng: “Ngân sa dịch và sinh hoa tủy đều không phải vật gì hiếm lạ, trong tay chúng ta vừa vặn có sẵn, hay là thử một chút?”
Lâm Vân Dật: “Cũng được.”
Ánh mắt Dược Thất nhạt nhòa, Lâm Vân Dật liếc nhìn Dược Thất một cái, đoán chừng vị này đã coi bàn cờ của hắn là hàng giả rồi. Lâm Vân Dật nhếch lên khóe miệng, bàn cờ này của hắn phi thường có khả năng là chân phẩm vạn trung vô nhất đấy!
Lâm Vân Dật rất nhanh đã từ trong không gian giới chỉ tìm ra hai loại linh dịch. Hắn theo lời Dược Thất nói, đem hai loại linh dịch hỗn hợp lại rồi bôi lên bàn cờ.
Bàn cờ bỗng chốc tỏa ra từng đạo quầng sáng rực rỡ, linh quang của bàn cờ phi tốc tăng vọt. Trên bầu trời xuất hiện từng viên phồn tinh. Không trung như một bức tranh sơn thủy vấy mực, tinh thần điểm điểm, như những viên trân châu tỏa sáng của ngân hà.
Hào quang của bàn cờ càng lúc càng thịnh, những ngôi sao rực rỡ tựa như ảo ảnh trong mơ, dải ngân hà trên không trung như một dải lụa uốn lượn trải dài vô tận. Vô số tinh thần lưu chuyển, vô thanh kể lại những cố sự cổ lão, thời gian và không gian theo tinh thần nhấp nháy mà không ngừng biến đổi.
…
Tinh Thiên trận kỳ giải phong gây ra động tĩnh không nhỏ. Rất nhiều tu sĩ cùng hướng về phía dòng sông tinh thần trên bầu trời mà nhìn qua.
“Đảo chủ phủ đây là có chuyện gì thế! Lại có tu sĩ đột phá sao?”
“Không giống tu sĩ đột phá, ngược lại giống như bảo vật xuất thế hơn.”
“Động tĩnh này hình như là Tinh Thiên trận kỳ.”
“Chắc chắn là Tinh Thiên trận kỳ thật sao? Thứ này trên thị trường hàng giả nhiều lắm, nghe nói có rất nhiều hàng giả cũng có vô số điểm thần dị.”
“Nghe nói khi Tinh Thiên trận kỳ khởi động, mạn thiên tinh hà lưu chuyển, giống hệt với trạng trạng trước mắt này.”
“Đảo chủ nhà chúng ta không phải người thường, Tinh Thiên trận kỳ rơi vào tay ngài ấy cũng không có gì kỳ quái.”
“…”
Mấy vị tu sĩ Kim Đan trên đảo nhìn về hướng đảo chủ phủ, trong lòng chua xót đến mức ngũ tạng đảo lộn.
“Vương cấp pháp khí a! Đảo chủ thật là có vận khí tốt.”
“Lâm Đại, Lâm Nhị đạt được U Minh Quỷ Hỏa, Hồng Liên Nghiệp Hỏa còn chưa tính, đảo chủ thế mà còn có được Tinh Thiên trận kỳ.”
“Có lẽ là công lao của Kim Ngọc Đường Lang.”
“Lâm Đại, Lâm Nhị đã gắp xuống Huyền Dạ đảo rồi, không biết mấy người này bước tiếp theo muốn làm cái gì.”
“Cứ ngỡ sau khi Lâm Đại, Lâm Nhị gắp xuống Huyền Dạ đảo sẽ thừa thắng truy kích, thế nhưng hai người sau khi gắp xuống Huyền Dạ đảo hình như đã tiến vào tu luyện thất bế quan rồi.”
“…”
…
Đảo chủ phủ.
Lâm Vân Dật có chút kích động nói: “Thành rồi!”
Giang Nghiễn Băng: “Pháp khí thật lợi hại nha!”
Tinh Thiên trận kỳ vừa giải phong, hào quang lại khó có thể che giấu, Lâm Vân Dật tức khắc cảm thấy Thất Thải Tường Vân Thạch trong cơ thể nóng bừng lên. Lâm Vân Dật hốt hoảng nhận ra, Tinh Thiên trận kỳ giải phong khiến cho khí vận của hắn tiến thêm một bước tăng lên. Tinh Thiên trận kỳ dường như đã sinh ra loại cộng minh nào đó với Thất Thải Tường Vân Thạch trong cơ thể hắn.
Lâm Vân Dật có chút vui mừng phát hiện, linh lực trong cơ thể hắn hình như đã tăng lên không ít.
Dược Thất nhìn trân trân vào bàn cờ, gương mặt không giấu nổi vẻ kinh ngạc đến sững sờ: ‘Thứ này vậy mà là đồ thật sao!’
Lâm Vân Dật: “Thất quản sự từng nghĩ đây là giả sao?”
Giữa bàn cờ và Lâm Vân Dật nhanh chóng thiết lập một sợi liên hệ sâu sắc.
Dược Thất nhìn một màn này, nói: “Đây là bảo vật tự nhận chủ.”
Giang Nghiễn Băng: “Thất quản sự làm sao vậy?”
Dược Thất lắc lắc đầu, nói: “Không có gì, là do ta quá phiến diện rồi!”
Giang Nghiễn Băng cười cười, tràn đầy tự hào nói: “Tự chọn chủ nhân sao? Pháp khí này vẫn là rất biết nhìn hàng đấy.”
Bảo vật hữu linh, có đôi khi sẽ tự hành lựa chọn chủ nhân. Bảo vật như Tinh Thiên trận kỳ vô cùng kén chọn, dưới tình huống bình thường sẽ không tự chọn chủ nhân. Nay Tinh Thiên trận kỳ là khí vận bảo vật, chỉ có người có khí vận vượng thịnh mới có thể khiến nó tâm cam tình nguyện nhận chủ. Bảo vật tự chọn chủ nhân đại biểu cho việc đã hoàn toàn công nhận bản lĩnh của Lâm Vân Dật.
Tinh Thiên trận kỳ bị phong ấn nhiều năm, bốn phương lưu chuyển, như ngọc quý bám bụi, pháp khí này chỉ sợ sớm đã không chịu nổi phần uất ức này rồi. Toàn bộ quá trình nhận chủ vô cùng thuận lợi, Lâm Vân Dật rất dễ dàng liền cùng pháp khí thiết lập khế ước.
Dược Thất: “Chúc mừng đảo chủ.”
Trong lòng Dược Thất cảm khái vạn thiên, năm đó Vô Cực tông âm thầm phái người đi tìm kiếm Tinh Thiên trận kỳ, đáng tiếc thu về một đống hàng giả, hắn trước đó thực sự không nghĩ tới cái này lại là thật. Không ngờ chân phẩm của Tinh Thiên trận kỳ lại lưu lạc tới Vô Tức Uyên này. Vị Lâm Tam đảo chủ này không chỉ thực sự tuyệt đỉnh thiên tài, vận khí cũng là khó đắc.
Dược Thất nhìn Lâm Vân Dật một cái, phát hiện linh quang trên thân đối phương dường như so với trước đó càng thêm sung túc vài phần, bàn cờ giải phong, vị này xem ra thu hoạch lợi ích không nhỏ.
Lâm Vân Dật: “Đều nhờ có Thất quản sự, bằng không không có bảo vật trong tay ta cũng không biết phải dùng thế nào.”
Dược Thất: “Với tài năng của đảo chủ, tìm tòi ra phương pháp giải phong cũng là chuyện sớm muộn.”
Lâm Vân Dật: “Không có Thất quản sự, nghĩ đến phải tốn thêm không ít trắc trở.”
Dược Thất nhìn Lâm Vân Dật, không nhịn được cảm thán: “Vận khí của đảo chủ thật là quá tốt rồi.”
Theo hắn được biết, linh hỏa của hai huynh đệ Lâm Đại, Lâm Nhị chính là tìm được ở Vô Tức Uyên, vạn lần không ngờ vị này lại còn có được Tinh Thiên kỳ bàn. Trong lòng Dược Thất dâng lên một nỗi thê lương vô tận. Bản thân hắn là một Kim Đan lưu lạc tới Vô Tức Uyên làm dược nô cho người ta, mấy vị này trước đó chỉ là Trúc Cơ, vậy mà ở Vô Tức Uyên kỳ ngộ liên miên, nay càng là hết thảy đều tiến giai rồi.
Tinh Thiên trận kỳ vừa giải phong, Lâm Vân Dật hốt hoảng nhìn thấy một đoạn nội dung trong thoại bản. Trì Tuấn giáng lâm Vô Tức Uyên, chợt bàng hoàng nhận ra vị đồng môn năm xưa của mình lại đang phải sống kiếp nô dịch ở nơi này suốt bao năm qua. Trước khi hắn tới, vị đồng môn này đã dầu cạn đèn tắt, sống không bằng chết, bất đắc dĩ, hắn chỉ có thể giúp vị đồng môn đó giải thoát.
Giang Nghiễn Băng nhìn thần sắc của Lâm Vân Dật, quan thiết hỏi: “Không sao chứ?”
Lâm Vân Dật lắc lắc đầu, nói: “Không có việc gì, ta rất tốt.”
Lâm Vân Dật rũ xuống hàng mi, Tinh Thiên trận kỳ giải phong, thuật chiêm bốc của hắn dường như đã tăng lên không ít, tiếp theo đây, nội dung mệnh thư mà hắn có thể nhìn thấy có lẽ sẽ biến nhiều hơn. Trên con đường tu luyện, có thể nắm giữ tiên cơ, không khác gì nắm giữ một lợi khí gian lận.
—