Chương 383: Vạch trần tu vi
Lâm Vân Dật mân mê bàn cờ Tinh Thiên Trận Kỳ, dáng vẻ nhướng mày suy nghĩ.
Giang Nghiễn Băng nhìn Lâm Vân Dật, hỏi: “Đang nghĩ gì thế?”
Lâm Vân Dật đáp: “Đang nghĩ xem làm thế nào để kích hoạt bàn cờ này.”
Tinh Thiên Kỳ Bàn vốn dĩ phải là pháp khí cấp Vương, nhưng lúc này bàn cờ có lẽ đang trong trạng thái bị phong ấn. Nếu không giải khai phong ấn, bàn cờ căn bản chẳng thể phát huy được hiệu năng vốn có của nó.
Giang Nghiễn Băng hỏi: “Không giải phong được sao?”
Lâm Vân Dật thở dài: “Tạm thời vẫn chưa nghĩ ra cách.”
Trước đó Lâm Vân Dật bận rộn ngập đầu, luôn không có thời gian để nghiên cứu Tinh Thiên Kỳ Bàn. Giờ đây hắn đã tiến giai Kim Đan, cuối cùng cũng rảnh rỗi, có thể thong thả nghiên cứu rồi.
Giang Nghiễn Băng an ủi: “Cứ từ từ thôi, nếu giải phong dễ dàng như vậy thì đã chẳng đến lượt chúng ta nhặt được món hời này.”
Lâm Vân Dật gật đầu: “Nói rất có lý.”
Lâm Vân Dật tiếp tục lần mò Tinh Thiên Kỳ Bàn. Theo như nguyên tác, bàn cờ này dường như là do phụ thân của nữ chính tặng cho nàng. Lâm Vân Dật thầm hoài nghi, phụ thân của nữ chính liệu có mối quan hệ gì với Dược Thất hay không. Thậm chí, đối phương có lẽ chính là vì Dược Thất nên mới đến Vô Tức Uyên này, sau đó do nhân duyên tế hội mà phát hiện ra Tinh Thiên Kỳ Bàn.
……
Trộm được nửa ngày rảnh rỗi giữa phù sinh.
Mấy người bọn họ đều đã tiến giai Kim Đan, tâm tình không cần phải lúc nào cũng căng như dây đàn nữa.
Mấy người Lâm Vân Dật tụ tập bên cạnh vườn linh dược, vừa uống linh tửu, vừa ăn thịt yêu thú, mười phần tùy ý tự tại.
Gần đây Lâm Vân Dật mới ủ một mẻ rượu mới. Sau khi tiến giai Kim Đan, linh tửu do hắn cất chế có phẩm chất cao hơn hẳn trước kia.
Dược Thất bước tới, hướng về phía mấy người hành lễ, “Mấy vị đại nhân, linh thảo tại các vườn linh dược lớn trên Huy Nguyệt đảo đã được kiểm kê xong xuôi.”
Lâm Vân Võ nhìn về phía Dược Thất, chào hỏi: “Thất quản sự vất vả rồi. Đã đến đây rồi thì chi bằng qua đây cùng ăn chút thịt, uống chút rượu đi.”
Dược Thất nhìn Lâm Vân Võ một cái, đáp: “Nhị quản sự khách khí rồi, như vậy không hợp quy củ.”
Lâm Vân Dật mỉm cười nói: “Thất quản sự, cứ tự nhiên là được.”
Dược Thất nhìn mấy người một lượt, nhìn thế nào cũng thấy thái độ của bọn họ có chút quỷ dị. Trước kia, đan dược cấp Vương nói tặng là tặng, giờ này lại còn chủ động mời lão ăn uống. Dược Thất thực sự không hiểu nổi vì sao bọn họ lại có thái độ như thế này.
Đây là thịt yêu thú cấp Vương, hiệu quả đại bổ thuộc hàng nhất lưu. Loại nguyên liệu nấu ăn thế này, đối với tu sĩ Kim Đan mà nói cũng là vật khó tìm.
Trước đó Dược Thất từng hoài nghi bọn họ có lẽ là thiên tài được Vô Cực Tông ẩn giấu, vừa vặn chạy đến Vô Tức Uyên để rèn luyện, lại vừa vặn nhận ra thân phận của lão. Nhưng nghĩ lại, Vô Cực Tông nếu thực sự có thiên tài bực này thì tông chủ chỉ sợ đã sớm vênh váo lên tận trời rồi, tuyệt đối không thể trầm ổn kín tiếng đến mức này.
Lâm Vân Võ nhìn Dược Thất, hỏi: “Thất quản sự, trong nhà còn có những ai không?”
Tâm thần Dược Thất bỗng nhiên căng thẳng, lão mập mờ đáp: “Ta rời nhà đã nhiều năm, tình hình trong nhà ra sao cũng không được rõ.”
Lâm Vân Võ chậc lưỡi: “Ồ, vậy thì thật đáng tiếc. Thất quản sự khi còn trẻ chắc hẳn là một mỹ nam tử, người theo đuổi ngươi chắc không ít đâu nhỉ.”
Trước đó Lâm Vân Võ từng nghe ngóng được rằng Lục Vân Lâm lúc trẻ nổi danh là đấng hào hoa phong nhã, dung mạo tuyệt luân, thế gian hiếm thấy, khiến cho rất nhiều nữ tu ái mộ. Sắc không mê người người tự mê, mấy vị nữ tu thậm chí còn vì hắn mà đại đả xuất thủ, đúng là mối họa hồng nhan phiên bản nam. Lâm Vân Võ thầm hoài nghi vị này lâm vào bước đường nông nỗi này có lẽ là do vướng vào nợ tình, bị người ta âm thầm hãm hại.
Dược Thất lắc đầu: “Nhị quản sự nói đùa rồi, trước khi ta bị hủy dung cũng không xưng tụng được là mỹ nam tử.”
Lâm Vân Võ cười ha ha: “Thất quản sự khiêm tốn quá. Dung mạo của ngươi nếu khôi phục lại thì chắc chắn có thể làm mê đắm không ít tiểu cô nương đấy.”
Dược Thất nhìn mấy người Lâm Vân Dật, luôn cảm thấy bọn họ kỳ lạ đến mức quái dị. Thôi thì lão cũng đã lăn lộn đến mức này rồi, dường như cũng chẳng có gì để họ phải mưu đồ nữa.
Lâm Vân Võ đưa cho Dược Thất một miếng thịt rết nướng, bảo: “Nếm thử tay nghề của Tam đệ ta xem.”
Dược Thất thoái thác: “Đa tạ Nhị quản sự hậu ái, ta sợ là không chịu nổi bổ lượng của thịt yêu thú Kim Đan.”
Lâm Vân Võ thản nhiên nói: “Ngươi chẳng phải là Kim Đan sao? Cho dù bị phong ấn thì ăn chút thịt yêu thú Kim Đan cũng có là gì.”
Dược Thất bỗng ngây người, tràn ngập vẻ không dám tin nhìn Lâm Vân Võ.
Dược Thất vốn đã hoài nghi Lâm Vân Võ nhìn ra điều gì đó, nhưng vạn lần không ngờ tới đối phương lại vạch trần chuyện này một cách thẳng thừng như vậy.
Dược Thất đưa mắt nhìn sang ba người còn lại, thấy thần sắc bọn họ vẫn như thường, giống như chuyện Lâm Nhị vừa nói chỉ là một món chuyện nhỏ lông gà vỏ tỏi, chẳng đáng để tâm.
Lâm Vân Dật vừa uống rượu vừa mỉm cười đạm nhiên: “Thất quản sự không cần phải kinh ngạc như thế, Nhị ca của ta không có ác ý đâu.”
Dược Thất nghiêm nét mặt nói: “Đảo chủ đã biết rõ, không biết có điều gì cần ta phải làm?”
Lâm Vân Dật nói: “Đại ca và Nhị ca của ta vừa mới tiến giai Kim Đan, đối với con đường tu luyện còn nhiều chỗ chưa thông suốt. Thất quản sự tuy tu vi bị phong ấn, nhưng kinh nghiệm tu luyện chắc hẳn vẫn còn đó, lúc rảnh rỗi chỉ điểm cho bọn họ vài câu là được rồi. Để báo đáp, ta sẽ giúp ngươi giải khai phong ấn.”
Dược Thất có chút hồ nghi nhìn Lâm Vân Dật: “Chỉ có thế thôi sao?”
Lâm Vân Dật đáp: “Tạm thời chỉ có thế thôi.”
Dược Thất nhíu mày: “Mấy vị thiên tư trác tuyệt, ta e là chẳng chỉ điểm được gì.”
Lời này của Dược Thất hoàn toàn là nói từ tận đáy lòng. Năm đó trước khi bị phong ấn lão là Kim Đan trung kỳ, những năm nay sống hoài sống phí, chẳng tiến bộ được bao nhiêu. Mấy người Lâm Tam đều đã tiến giai Kim Đan, lại còn có thể vượt cấp khiêu chiến. Dược Thất tự ước lượng, cho dù bản thân ở thời kỳ toàn thịnh cũng chưa chắc đã là đối thủ của họ.
Lâm Vân Dật cười nói: “Thất quản sự quá khiêm tốn rồi, thước có chỗ ngắn, tấc có chỗ dài, mọi người cùng nhau giao lưu, tổng thể sẽ có thu hoạch.”
Dược Thất đành chắp tay: “Đảo chủ đã nói vậy, tại hạ xin dốc hết sức mình.”
Lâm Vân Dật chống cằm, Dược Thất là người xuất thân từ đại tông môn, lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa, những cảm ngộ tu luyện của lão chắc chắn vẫn có chút trợ giúp cho Đại ca và Nhị ca. Có điều Dược Thất đã quá đề cao mấy anh em họ rồi, cứ ngỡ họ là thế hệ tu nhị đại từ thế lực đỉnh tiêm nào đó trốn ra ngoài chơi đùa nhân gian, nhưng trên thực tế, bọn họ chỉ là mấy kẻ chân lấm tay bùn từ trong xó xỉnh chạy ra ngoài bôn ba mà thôi.
……
Linh khí ở Vô Tức Uyên vẫn rất nồng đậm, môi trường tu luyện ở đây tốt hơn ở quê nhà nhiều.
Có một tu sĩ Kim Đan như Dược Thất chỉ điểm, tiến bộ của anh em Lâm Vân Văn vô cùng thần tốc. Anh em Lâm Vân Văn tiếp thu cực nhanh, thiên tư hơn người.
Dược Thất ban đầu nghĩ hai người này thiên tư trác tuyệt, căn bản không cần mình chỉ điểm, Lâm Tam bảo lão giúp đỡ chẳng qua là tìm một cái cớ mà thôi. Nhưng đến khi thực sự tiếp xúc mới phát hiện, hai người này tuy thực lực phi phàm, nhưng một số kiến thức tu luyện nông cạn cơ bản lại không hề hiểu rõ.
Rất nhiều tu sĩ ở Vô Tức Uyên đều hoài nghi mấy vị này xuất thân từ đại lục có trình độ tu luyện cực cao. Dược Thất ban đầu cũng nghĩ như vậy, nhưng sau khi tiếp xúc sâu hơn, lão bỗng nhiên cảm thấy mấy vị này có lẽ không phải đến từ đại lục cao cấp nào cả, ngược lại giống như đến từ những khu vực có trình độ tu luyện thấp kém thì đúng hơn.
Lâm Vân Dật ban đầu chỉ muốn tìm chút việc cho Dược Thất làm, tránh để lão suốt ngày suy nghĩ lung tung. Không ngờ tới, vị này đối với con đường luyện khí lại khá có thiên phú. Anh em Lâm Vân Văn vừa mới tiến giai Kim Đan, gần đây đang nghiền ngẫm luyện chế pháp khí cấp Vương, có Dược Thất chỉ điểm liền tránh được không ít đường vòng.
……
Trong vườn linh dược.
Rất nhiều dược nô đang bận rộn. Ban đầu, nhiều dược nô cho rằng quạ đen trong thiên hạ đều một màu như nhau, bất luận là ai thượng vị thì cũng thế cả thôi. Nhưng rất nhanh sau đó, chúng tu sĩ liền phát hiện vị mới đến này dường như không giống với các đảo chủ thông thường. Hắn không dùng bọn họ để thử thuốc, ngược lại còn ban phát xuống không ít đan dược giải độc.
Đám dược nô từ trạng thái nơm nớp lo sợ ban đầu, luôn lo lắng đảo chủ không biết lúc nào sẽ lật mặt. Sau khi trận thú triều qua đi, sự lo ngại của mọi người đã giảm đi rất nhiều. Trong mắt mọi người, đảo chủ kinh tài tuyệt diễm, nếu muốn tính kế bọn họ thì căn bản không cần phải tốn công tốn sức như thế này.
Mấy tên dược nô tụ tập lại một chỗ, tán gẫu trên trời dưới đất.
“Mấy ngày trước tửu lầu trên đảo có một toán khách từ bên ngoài đến, họ có kể một chuyện vô cùng thú vị.”
“Chuyện gì thế?”
“Đảo chủ chúng ta tên là Lâm Tam, Đại quản sự tên là Lâm Đại, Nhị quản sự tên là Lâm Nhị, ba người là huynh đệ ruột thịt.”
“Chuyện này chẳng phải ai ai cũng biết sao? Có gì đáng nói đâu.”
“Nghe ta nói hết đã chứ! Trên đảo chúng ta có ba vị này, bên ngoài còn có một nhân vật phong vân tên là Lâm Tứ nữa kìa.”
“Bên ngoài có một Lâm Tứ sao? Lai lịch thế nào?”
“Lâm Tứ ở bên ngoài kia lai lịch không hề nhỏ đâu nhé. Nghe nói hắn là đồ đệ của Lôi trưởng lão Lôi Khiếu Phong thuộc Phong Lôi Tông.”
“Vị này ở cảnh giới Trúc Cơ đỉnh phong liền sở hữu thực lực có thể sánh ngang với Kim Đan.”
“Vượt cấp khiêu chiến, năng lực này xem ra cũng tương đương với hai vị quản sự của chúng ta. Hai vị quản sự tuy là Trúc Cơ, nhưng hai người liên thủ nghênh chiến yêu thú Kim Đan cũng có thể áp chế hoàn toàn.”
“Lâm Tứ cách đây không lâu đã tiến giai Kim Đan rồi, cơ hồ là trước sau chân với Lâm Tam đảo chủ của chúng ta.”
“Vị này nghe qua cũng lợi hại thật, nhưng vẫn là đảo chủ của chúng ta lợi hại hơn.”
“Đúng vậy, đảo chủ chúng ta là lợi hại nhất.”
“Đảo chủ chúng ta là đoạn tụ, không hẹn mà gặp, nghe nói vị Lâm Tứ kia lại chung tình với một tu sĩ tên là Trì Cẩn của Vô Cực Tông, cũng là một đoạn tụ.”
Dược Thất ban đầu không mấy hứng thú với cuộc trò chuyện của bọn họ, nhưng khi nghe đến đây, lão đột nhiên đứng bật dậy.
Dược Thất hỏi gặng: “Trì Cẩn? Xác định là Trì Cẩn chứ? Trì Cẩn hình như có hôn ước với Nhiếp Lăng mà.”
“Đó đều là chuyện xưa rích rồi, hôn ước đã giải trừ mấy năm trước rồi, giờ này đổi người rồi.”
Dược Thất nghe vậy, có chút kinh ngạc: “Lại có chuyện như vậy sao.”
Mấy tên dược nô nhìn Dược Thất, nói: “Thất quản sự sao lại kinh ngạc đến mức này.”
Dược Thất thu liễm thần sắc, đáp: “Ta chỉ cảm thấy chuyện này dường như quá mức trùng hợp mà thôi.”
“Đúng là trùng hợp thật. Các ngươi có biết điều trùng hợp hơn là gì không? Phó đảo chủ cách đây không lâu tiến giai Kim Đan, đạo lữ của Lâm Tứ là Trì Cẩn cách đây không lâu cũng tiến giai Kim Đan luôn.”
“Chuyện này cũng quá trùng hợp rồi!”
“Chớ có nói thế chứ!”
Dược Thất có chút kích động hỏi: “Trì Cẩn tiến giai Kim Đan rồi?”
“Đúng vậy! Quản sự quen biết vị Trì Cẩn này sao?”
Dược Thất đáp: “Có nghe nói qua.”
Một tên dược nô lập tức hăng hái kể tiếp: “Vị Trì Cẩn này vô cùng nổi danh, tuy là nam tử nhưng lại thân hoài Cực Âm Chi Thể. Cực Âm Chi Thể chỉ có thể phối với Cực Dương Chi Thể. Nghe nói vị này đã đá văng một Cực Dương Chi Thể, rồi lại tìm một Cực Dương Chi Thể khác. Cực Dương Chi Thể mà cũng có thể kén chọn như vậy, đúng là không tầm thường chút nào.”
“Nghe nói vị sau này mà hắn chọn là Lâm Tứ, mang Lôi Hỏa song linh căn, thiên tư không hề thua kém Thiên linh căn bao nhiêu.”
“Lâm Tứ này liệu có phải là huynh đệ với đảo chủ chúng ta không nhỉ?”
“Khó nói lắm, vị này nghe nói là một Lôi tu, vô cùng lợi hại, mấy vị trên đảo chúng ta dường như đều là Hỏa tu.”
“Biết đâu lại là người một nhà.”
“Họ Lâm cũng là đại họ, người họ Lâm trong thiên hạ nhiều vô kể, cũng không thể vì một chút trùng hợp này mà khẳng định bọn họ là huynh đệ được.”
“Nói cũng phải, tên của đảo chủ và quản sự chúng ta nghe quá qua loa, đại xác suất là hóa danh, có khi bọn họ căn bản chẳng mang họ Lâm.”
“Mà nói đi cũng phải nói lại, đảo chủ thời gian trước luyện chế ra Vương cấp Tuyết Tủy Đan, nghe nói đan dược này có kỳ hiệu đối với tu sĩ Cực Âm Chi Thể, không lẽ là chuẩn bị cho Trì Cẩn chứ?”
“Chắc là không phải đâu, Tuyết Tủy Đan đối với nhiều tu sĩ đều có hiệu quả, chẳng qua là tương đối thích hợp với Cực Âm Chi Thể mà thôi, đảo chủ chắc là luyện chế cho Phó đảo chủ đấy.”
“……”
Dược Thất nghe mọi người bàn tán, trên mặt bình thản nhưng trong lòng đã dâng lên sóng cuộn biển gầm.
Dược Thất thầm nghĩ: Lâm Tứ ở bên ngoài kia, rất có thể chính là đệ đệ của mấy người bọn họ.
Mấy vị này có lẽ đã biết rõ thân phận thực sự của lão, chính vì tầng quan hệ của Trì Cẩn này nên thái độ đối với lão mới quỷ dị như vậy. Đôi khi thái độ của bọn họ đối với lão có chút giống như đối đãi với trưởng bối. Trước đó lão còn tưởng là ảo giác của bản thân, giờ nhìn lại, thái độ của mấy vị này sở dĩ như vậy, toàn bộ đều là nể mặt Trì Cẩn.
Mấy vị này khách khí với lão như thế, có thể thấy được họ mười phần coi trọng Trì Cẩn, Trì Cẩn lần này hẳn là không chọn sai người rồi.
—