← Pháo hôi gia tộc nghịch tập sử

Chương 335: Khách không mời mà đến

23 min read 01.09.2026

Trong lương đình.

Trì Cẩn nhìn Lâm Vân Tiêu, vẫn còn chưa hoàn hồn, kinh hãi nói: “Sao ngươi lại trực tiếp luyện hóa Vạn Niên Tử Lôi Thạch như vậy? Thậm chí còn chẳng thèm tìm một nơi yên tĩnh, thích hợp nữa.”

Lâm Vân Tiêu đáp: “Chẳng phải có ngươi hộ pháp cho ta đó sao?”

Trì Cẩn lắc đầu, nói: “Ngươi cũng quá manh động rồi, cứ như vậy, tin tức ngươi có Linh hỏa trong người sẽ không giấu được nữa đâu.”

Lâm Vân Tiêu nói: “Sư phụ từng bảo, Ẩn tức thuật của ta tu luyện chưa tới nơi tới chốn. Chuyện Linh hỏa này, muốn giấu tu sĩ Trúc Cơ thì không khó, chứ muốn giấu tu sĩ Kim Đan thì vô cùng khó khăn. Nếu gặp phải tu sĩ cũng có Linh hỏa thì lại càng khó che giấu hơn nữa. Đã không giấu được thì dứt khoát không giấu nữa.”

Trì Cẩn gật đầu, nói: “Thôi được rồi, ngươi nói cũng có lý.”

Trong đại điện Vô Cực Tông, Giang Sơ Niên, Lôi Khiếu Phong và Lục Vân Phong ba người đang nói dăm ba câu chuyện phiếm.

Dù là huyết mạch của Huyền Thủy Độc Quy thăng cấp, hay là Linh hỏa của Lâm Vân Tiêu thăng cấp, cả ba người đều có thể cảm nhận được một cách rõ ràng.

Tuy cảm ứng được, thế nhưng ba người họ ai nấy đều tỏ ra như không có chuyện gì xảy ra.

Giang Sơ Niên vừa nhấp trà, vẻ mặt tuy bình thản nhưng trong lòng lại dậy sóng không thôi.

Từ sớm, hắn đã cảm nhận được một luồng khí tức Linh hỏa cuồn cuộn trên người Lâm Tứ.

Vừa rồi Linh hỏa thăng cấp, khí tức Linh hỏa đột nhiên bùng nổ, tuy chỉ thoáng qua trong một khắc, nhưng hắn vẫn mơ hồ phán đoán được luồng Linh hỏa này hẳn là mang thuộc tính lôi điện, phẩm tướng thập phần bất phàm, uy lực vượt xa dự đoán của hắn.

Giang Sơ Niên đưa mắt nhìn sang Lôi Khiếu Phong và Lục Vân Phong, hai người này trông ai nấy đều bình tĩnh hơn người, hiển nhiên là đã biết từ lâu.

Giang Sơ Niên bỗng nhiên nghĩ đến khối Vạn Niên Tử Lôi Thạch mà Lục Vân Phong đã vung tiền như rác để mua trong buổi đấu giá trước đó, lúc này mới bừng tỉnh hiểu ra, Linh hỏa của Lâm Tứ rất có thể chính là Tử Cực Lôi Hỏa.

Giang Sơ Niên liếc nhìn Lục Vân Phong một cái. Khi đó hắn còn đang thắc mắc vị này mua khối thạch đầu kia với giá nhiều linh thạch như vậy để làm gì, giờ thì đã hiểu rõ, vị này là chịu sự ủy thác của Trì Cẩn.

Trì Cẩn những năm này luôn bế quan, có lẽ chính là để chờ vị này xuất hiện.

Phải công nhận rằng hai người này vô cùng môn đăng hộ đối, vừa mới gặp mặt là chuyện tốt liên tục kéo đến.

Lâm Vân Tiêu và Trì Cẩn đang trò chuyện, Trì Nguyệt Lăng đã tìm tới nơi.

Trì Nguyệt Lăng vừa đến nơi liền nhìn thấy cảnh tượng hòa hợp vui vẻ giữa Trì Cẩn và Lâm Vân Tiêu.

Trì Nguyệt Lăng luôn cảm thấy Trì Cẩn tính tình lãnh đạm, vạn vạn không ngờ tới hắn cũng có lúc nhiệt tình như thế này.

Theo nàng biết, khi Lôi trưởng lão đề xuất chuyện định hôn, Trì Cẩn đã lập tức đồng ý ngay lập tức.

Trì Cẩn liếc mắt nhìn Trì Nguyệt Lăng một cái, giọng điệu lạnh nhạt nói: “Sao ngươi lại tới đây?”

Trì Nguyệt Lăng đáp: “Nghe nói chỗ đường huynh có khách quý ghé thăm, ta qua đây xem thử.”

Trì Cẩn nói: “Nếu ta nhớ không lầm, ta có treo bảng miễn làm phiền ở bên ngoài.”

Trì Cẩn nhíu nhíu lông mày. Để tránh bị người khác quấy rầy, hắn đã đặc biệt hạ phong cấm, cũng không biết Trì Nguyệt Lăng rốt cuộc làm cách nào để lẻn vào được.

Cũng may là Lâm Vân Tiêu đã luyện hóa xong Vạn Niên Tử Lôi Thạch, bằng không e là lại sinh ra thêm nhiều phiền phức.

Trì Nguyệt Lăng nói: “Ta chỉ đến xem một chút, đường huynh hà tất phải xa cách người khác ngàn dặm như vậy.”

Trì Cẩn đáp: “Tính khí của ta vốn dĩ là thế.”

Trì Cẩn có chút mất kiên nhẫn. Những năm này hắn vẫn luôn bế quan, cố ý vạch rõ giới hạn với Trì Nguyệt Lăng và Nhiếp Lăng.

Thế nhưng hai người này giống như không biết nhìn sắc mặt vậy, cứ năm lần bảy lượt đến trêu chọc hắn, khiến hắn phiền không chịu nổi.

Trì Cẩn cảm thấy Nhiếp Lăng quả thực có bệnh. Trước kia, đối phương ghét bỏ hắn, luôn ở trước mặt hắn thân cận với Trì Nguyệt Lăng nhằm mượn việc đó biểu đạt sự bất mãn đối với hôn ước.

Sau khi hủy bỏ hôn ước, vị này ngược lại giống như cố ý bày tỏ lòng thành, lúc nào cũng vạch rõ giới hạn với Trì Nguyệt Lăng.

Điều khiến hắn càng thêm ghê tởm chính là, sau khi hôn ước hủy bỏ, trong tông môn lại lưu truyền một loại tin đồn.

Nói là, Trì Nguyệt Lăng vì cảm thấy hổ thẹn với hắn nên mới xa lánh Nhiếp Lăng.

Khi Trì Cẩn nghe được lời đồn này, hắn không khỏi khịt mũi coi thường.

Trước đó, khi ở trong bí cảnh, Lâm Vân Dật đã dùng thân phận giả, khiến cho rất nhiều tu sĩ trong bí cảnh lầm tưởng “Đổng Bá Kiệt” là một thiên tài luyện đan sư ẩn mình sâu kín.

Trì Nguyệt Lăng cũng bị lừa gạt đến quay cuồng, tin vào lời đồn này nên đã từ bỏ Nhiếp Lăng để đi theo “Đổng Bá Kiệt”.

Kết quả “Đổng Bá Kiệt” lại là đồ giả, Trì Nguyệt Lăng rốt cuộc rơi vào cảnh xôi hỏng bỏng không.

Trì Cẩn có chút bất mãn, hắn vốn đã thoái hôn rồi, thế mà vẫn không tránh khỏi việc trở thành “kẻ thứ ba” giữa hai người bọn họ, thật sự khiến người ta bực bội.

Nếu như Lâm Vân Dật nghe thấy lời đồn này, chắc hẳn cũng sẽ có chút cảm thán.

Trong nguyên tác, ba người Nhiếp Lăng, Trì Nguyệt Lăng, Trì Cẩn đã dây dưa với nhau rất lâu. Trì Nguyệt Lăng và Nhiếp Lăng chậm trễ không thể tu thành chính quả chính là vì Trì Nguyệt Lăng hy vọng Trì Cẩn có thể tìm được “hạnh phúc” của riêng mình.

Trong nguyên tác, dưới sự trợ lực từ nhiều phía, Trì Cẩn và Đổng Bá Kiệt cuối cùng cũng tu thành chính quả, có như vậy Trì Nguyệt Lăng mới rốt cuộc buông bỏ tâm kết mà đi cùng Nhiếp Lăng.

Tuy rằng sau khi Trì Cẩn gặp được Lâm Vân Tiêu, mọi chuyện đã sinh ra sai lệch so với nguyên tác, nhưng có một số việc vẫn trùng khớp một cách kỳ lạ.

Lâm Vân Tiêu nhàn nhạt liếc nhìn Trì Nguyệt Lăng một cái, rất nhanh đã thu hồi ánh mắt.

Lâm Vân Tiêu có chút không vui, thầm mắng Trì Nguyệt Lăng vẫn cứ như trước, không một chút tinh ý nào.

Hắn và Trì Cẩn lâu ngày mới được gặp lại, còn chưa nói chuyện được bao lâu thì vị này cư nhiên lại chạy tới phá đám.

Lâm Vân Tiêu chống cằm, ẩn ẩn có chút mất kiên nhẫn.

Trì Nguyệt Lăng nhìn thấy vẻ chán ghét hiển hiện trên mặt Lâm Vân Tiêu, theo bản năng nhíu nhíu lông mày.

Trì Nguyệt Lăng mơ hồ cảm thấy điệu bộ này của đối phương có chút quen thuộc. Danh tiếng của nàng trong tông môn xưa nay vốn khá tốt, rất hiếm khi có đồng môn nào lộ ra thần tình căm ghét, chán ngấy với nàng như vậy.

Điệu bộ lúc này của đối phương, giống hệt với “Ôn Hành Thư” ở trong Nguyên Không Cổ Cảnh.

Vốn dĩ “Ôn Hành Thư” chỉ là một đệ tử bình thường, thế nhưng lại tiến giai lên Trúc Cơ trong bí cảnh.

Khi gặp nhau trong bí cảnh, vị này lại đại biến tâm tính, ánh mắt nhìn nàng giống như đang nhìn một con ác thú đáng ghét nào đó. Giờ đây, nàng lại một lần nữa nhìn thấy ánh mắt quen thuộc ấy.

Trì Nguyệt Lăng có chút không cam lòng, cho dù là Trì gia hay là đông đảo trưởng lão trong tông môn, phần lớn đều thiên vị nàng hơn.

Thế nhưng tên Lâm Tứ này lại coi Trì Cẩn như trân bảo, xem nàng như rác rưởi.

Trì Nguyệt Lăng theo bản năng siết chặt nắm tay, “Ôn Hành Thư” chắc hẳn đã sớm bị vị này giết chết rồi.

Cuối cùng cũng thấy được chân diện mục của “Ôn Hành Thư” trong bí cảnh năm đó, trong lòng Trì Nguyệt Lăng trăm mối ngổn ngang.

Trì Nguyệt Lăng nhìn Trì Cẩn, chỉ cảm thấy thể diện của mình đã mất sạch.

Năm đó ở trong Nguyên Không Cổ Cảnh, nàng không thu hoạch được bao nhiêu, ngược lại Trì Cẩn lại thu hoạch tràn đầy.

Sau khi trở ra, Trì Cẩn đoạn tuyệt quan hệ với Nhiếp Lăng, một lòng một dạ tu luyện.

Ban đầu có không ít người cảm thấy Trì Cẩn không xứng với Nhiếp Lăng, nhưng sau khi hai người giải trừ quan hệ, hướng gió lại thay đổi hoàn toàn.

Những năm này, Trì Cẩn cùng linh sủng của hắn song song tiến giai lên Trúc Cơ đỉnh phong, tiền đồ vô lượng, phong bình trong tông môn cũng chuyển biến tốt hơn rất nhiều.

Vài năm trước, rất nhiều đồng môn bắt đầu cảm thấy Nhiếp Lăng không xứng với Trì Cẩn. Hai người bọn họ đã vô ý với nhau thì việc giải trừ hôn ước, ai nấy đều an hảo cũng là chuyện tốt.

Trì Nguyệt Lăng nhìn Lâm Vân Tiêu một cái, lên tiếng hỏi thăm: “Đây chính là người mà đường huynh hằng đêm mong nhớ đó sao?”

Trì Cẩn cũng không hề kiểu cách, trực tiếp đáp: “Đúng vậy! Đây chính là đạo lữ mà ta đã nhận định.”

Lâm Vân Tiêu nghe thấy lời này của Trì Cẩn, có chút đắc ý thẳng lưng lên.

Trì Nguyệt Lăng nói: “Vị này trông quả thực xuất chúng, đường huynh trước đó từ chối nhiều người như vậy, hóa ra là đang chờ vị này.”

Trì Cẩn lơ đãng nói: “Thà thiếu chứ không ẩu, không tìm được người thích hợp thì thà rằng không tìm.”

Lâm Vân Tiêu khoanh tay nói: “Tam ca của ta thường bảo, nhân sinh thuở thiếu thời không nên gặp được người quá mức kinh diễm, nếu như gặp được rồi, những người khác đều sẽ trở thành tạm bợ.”

Trì Nguyệt Lăng nhìn Lâm Vân Tiêu, nói: “Lâm tứ công tử quả thực khiến người ta kinh diễm, ngươi và đường huynh là người quen cũ nhỉ, thảo nào những năm này chẳng ai lọt nổi vào mắt của đường huynh.”

Trì Nguyệt Lăng thầm mắng Lâm Vân Tiêu không biết xấu hổ, cư nhiên lại tự khen ngợi chính mình như vậy.

Lâm Vân Tiêu chớp chớp mắt, nói: “Ý của ta là A Cẩn đã làm ta kinh diễm, những năm này ta nhìn ai cũng thấy giống như kẻ xấu xí.”

Trì Cẩn bị khen đến mức có chút ngượng ngùng, bèn lấy một miếng bánh ngọt nhét vào trong miệng Lâm Vân Tiêu, nói: “Món bánh này rất ngon, mau ăn đi!”

Lâm Vân Tiêu nhai nhai rồi nuốt miếng bánh xuống, nói: “Rất ngon, là ngươi làm sao?”

Trì Cẩn đáp: “Vốn là làm cho lão tổ, hời cho ngươi rồi.”

Lâm Vân Tiêu cười: “Quả thực là hời cho ta rồi.”

Trì Cẩn bảo: “Nếu ngươi thích, lúc đi có thể gói đem theo một ít.”

Lâm Vân Tiêu vui vẻ: “Tốt quá! Tốt quá!”

Trì Nguyệt Lăng nghe hai người họ trò chuyện như thể không có ai xung quanh, cảm thấy vô cùng sượng sùng.

Hai người này cứ ngọt ngào sến súa, hoàn toàn xem nàng như không khí.

Trì Nguyệt Lăng từ trước đến nay chưa từng biết Trì Cẩn cũng có thể dịu dàng như nước như vậy.

Trước đây khi nàng và Trì Cẩn đứng cùng một chỗ, các nam tu gặp được đều sẽ ưu tiên chú ý đến nàng trước tiên.

Tên Lâm Tứ này thì lại khác, trong mắt vị này hoàn toàn không có nàng, thậm chí nàng còn cảm nhận được một luồng sát khí như có như không từ trên người đối phương.

Trì Cẩn nhìn nhìn Trì Nguyệt Lăng, lại nhìn nhìn Lâm Tứ, khẽ nhếch khóe môi.

Những tu sĩ đi gần với hắn thường sẽ bị Trì Nguyệt Lăng thu hút đi mất, cũng may Lâm Vân Tiêu không giống với đám ngu xuẩn kia.

Lâm Vân Tiêu ăn bánh ngọt một cách ngon lành, bỗng nhiên nghĩ đến điều gì đó, từ trong không gian giới chỉ lấy ra một vò linh tửu.

Lâm Vân Tiêu nói: “Đây là thứ ta mang từ trong nhà ra, hương vị cũng không tệ lắm.”

Trì Cẩn hứng thú hỏi: “Là ca ca ngươi ủ sao?”

Lâm Vân Tiêu lắc đầu nói: “Không phải! Ca ca ta tay nghề rất tốt, nhưng vò này là do chính tay ta ủ, ta đã học theo Tam ca rất lâu đấy.”

Trì Cẩn cười: “Vậy thì càng tốt, để ta nếm thử xem sao.”

Lâm Vân Tiêu rót cho Trì Cẩn một chén, Trì Cẩn nâng chén rượu lên, nhấp một ngụm.

Ánh mắt Lâm Vân Tiêu sáng lên lấp lánh gặng hỏi: “Thế nào, thế nào rồi?”

Trì Cẩn mỉm cười nói: “Rất tốt, những năm này ngươi quả nhiên tiến bộ không nhỏ.”

Lâm Vân Tiêu có chút ngượng ngùng nói: “Nếu ngươi thích, ta sẽ ủ thêm một ít nữa.”

Trì Cẩn gật đầu nói: “Vậy thì ta có khẩu phúc rồi.”

Lâm Vân Tiêu gãi gãi đầu nói: “Cái này có đáng là gì đâu.”

Trì Nguyệt Lăng nhìn bộ dạng tình ý nồng nàn của hai người, chỉ thấy vô cùng chướng mắt.

Hai người họ dường như hoàn toàn chìm đắm vào thế giới của hai người, một chút cũng chẳng hề quan tâm đến cảm nhận của người bên cạnh.

Trì Nguyệt Lăng nhìn chằm chằm Lâm Tứ đánh giá một phen, Lâm Tứ trưởng thành trông tuấn lãng hơn “Ôn Hành Thư” rất nhiều, đối phương giống như những gì đông đảo đồng môn đã nói, thoạt nhìn phi thường trẻ tuổi.

Trì Nguyệt Lăng âm thầm hoài nghi, vị này có phải cũng giống như Trì Cẩn, từng dùng qua Trú Nhan Đan hay không.

Trì Nguyệt Lăng lên tiếng: “Đường huynh, ta nghe nói trong sính lễ lần này có nội đan của Thủy Chúc Yêu.”

Trì Cẩn nhàn nhạt liếc nhìn Trì Nguyệt Lăng một cái, lạnh lùng đáp: “Có thì có, thế nhưng không liên quan gì đến ngươi.”

Trì Nguyệt Lăng hỏi: “Ta chỉ muốn hỏi một chút, con Thủy Chúc Yêu đó rốt cuộc là tìm được như thế nào?”

Lâm Vân Tiêu đáp: “Là ta tìm được.”

Trì Nguyệt Lăng gặng hỏi: “Không biết là tìm được ở nơi nào?”

Lâm Vân Tiêu dửng dưng: “Tìm được ở dưới sông.”

Trì Nguyệt Lăng nhíu chặt lông mày, có chút cạn lời, lời này của Lâm Tứ nói ra so với không nói cũng chẳng có gì khác biệt.

Trì Cẩn tựa vào ghế, sắc mặt không vui nói: “Ngươi hỏi thăm chuyện này để làm gì?”

Trì Nguyệt Lăng đáp: “Ta đang nghĩ, biết đâu nơi đó có con Thủy Chúc Yêu thứ hai.”

Lâm Vân Tiêu phụ họa: “Nói cũng phải, như vậy thì càng không thể nói cho ngươi biết tìm thấy ở đâu rồi. Hôm nào ta phải đi tìm lại lần nữa, xem thử có con Thủy Chúc Yêu thứ hai hay không. Tuy A Cẩn đã có rồi, nhưng đồ tốt thì không chê nhiều, càng nhiều càng tốt mà.”

Trì Cẩn nói: “Đừng nghĩ nữa, Thủy Chúc Yêu có thói quen độc lai độc vãng, một núi không thể chứa hai hổ, trong một vùng lãnh thổ chỉ có thể có một con Thủy Chúc Yêu mà thôi. Một khi xuất hiện hai con, tất nhiên sẽ bộc phát một trận ác chiến sinh tử.”

Lâm Vân Tiêu ồ lên một tiếng: “Hóa ra là như vậy!”

Lâm Vân Tiêu liếc nhìn Trì Nguyệt Lăng một cái, ánh mắt tràn ngập vẻ “sao ngươi lại có thể vô tri đến mức này”.

Trì Nguyệt Lăng thấy thần tình đó của Lâm Vân Tiêu, tức giận đến mức suýt chút nữa thổ huyết.