← Pháo hôi gia tộc nghịch tập sử

Chương 281: Thu dọn chiến lợi phẩm

22 min read 01.09.2026

Vừa trải qua một trận đại chiến, một đám tu sĩ đều có phần kích động.

Vốn dĩ không ít tu sĩ đều ôm tâm thái đánh cược một phen mà đến, thế nhưng sau khi chứng kiến “đại cảnh tượng” vừa rồi, chúng tu sĩ đều tràn đầy mong đợi vào tương lai.

Các tu sĩ tụ tập thành từng nhóm ba năm người, vừa ăn thịt uống canh vừa bàn tán, ai nấy đều có chút phấn khích.

“Trước kia ở tông môn, có đồng môn nói với ta rằng điều kiện ở Phong Minh Sa Hải gian khổ lắm, bảo ta mang thêm nhiều linh thực theo mà ăn cho đỡ thèm, bọn họ thật sự là lo xa quá rồi.”

“Đúng vậy! Không ngờ ở tông môn còn chẳng được ăn thịt yêu thú Trúc Cơ, tới nơi này ngược lại lại được ăn.”

“Đây là thịt yêu thú Trúc Cơ đỉnh phong đó, mạnh hơn thịt yêu thú Trúc Cơ bình thường nhiều.”

“Hôm nay tới là hai kẻ Giả Đan, không biết liệu có Kim Đan chân chính nào đến hay không.”

“Nghe nói bên Ma đạo mới có Kim Đan sinh ra, cơ mà đã kết đan rồi thì mục tiêu chắc hẳn phải là mấy vị trưởng lão Kim Đan của tông môn chứ.”

“Bên Ma đạo thích khua chiêng gõ trống khuếch trương thanh thế, biết đâu cái gọi là Kim Đan bên đó lại chính là hai kẻ Giả Đan này?”

“Cũng không phải là không có khả năng.”

“Lâm tam thiếu, uy lực của linh hỏa kia thật là đáng sợ.”

“Uy lực linh hỏa của Giang công tử cũng không yếu đâu nha!”

“Giang gia năm đó rốt cuộc là vì sao nghĩ quẩn mà lại đi đổi hôn ước chứ?”

“Có mắt không tròng thôi!”

“…”

……

Đêm xuống.

Mạnh Hà và Đường Chước ngồi đối diện uống rượu.

Mạnh Hà có chút bất mãn nói: “Ngươi sớm đã biết con hồng hồ ly kia có vấn đề rồi.”

Đường Chước thở dài một tiếng, đáp: “Ban đầu vốn cũng chỉ là có chút hoài nghi thôi.”

Mạnh Hà: “Ngươi cũng không thèm nhắc nhở một tiếng, cứ lạnh lùng nhìn ta làm trò cười.”

Con hồng hồ ly do Hỏa Dực Hổ biến thành kia lông tóc rậm rạp, nhìn qua liền khiến người ta muốn vuốt ve một cái.

Mạnh Hà lúc trước còn muốn ôm con hồ ly kia, kết quả mấy lần đều bị nó né được.

Trước đó, Mạnh Hà còn nghĩ con hồng hồ ly kia có chút cao ngạo lạnh lùng, khó chiều chuộng, giờ nhìn lại thì người ta không phải cao ngạo, mà là khinh bỉ.

Đường Chước: “Thực lực của lão tam, lão tứ Lâm gia dường như còn trên cả lão đại, lão nhị.”

Mạnh Hà: “Chính xác.”

Lâm Vân Tiêu lôi hỏa song tu, tu sĩ có lôi, hỏa linh căn thì chiến lực thường là những kẻ xuất chúng nhất trong số các tu sĩ cùng giai.

Trước kia, hắn còn thấy Lâm Viễn Kiều rõ biết nơi này nguy hiểm mà lại đem cả lão tam, lão tứ trong nhà cùng tiễn tới đây, quả thực là không màng đến sống chết của hai người này.

Giờ nhìn lại, lão tam, lão tứ Lâm gia tới đây là để hộ hàng bảo giá cho lão đại, lão nhị Lâm gia.

Thực lực mạnh mẽ như vậy, cũng khó trách mấy người Lâm gia trước đó có thể từ trong Nguyên Không Cổ Cảnh lui ra nguyên vẹn.

Làm gì có vận may nào, toàn bộ đều là thực lực.

Nghe nói trước đây trong Nguyên Không Cổ Cảnh từng xuất hiện mấy nhân vật truyền kỳ, e rằng chính là nhóm người Lâm Vân Dật.

Đường Chước đầy vẻ kinh ngạc nói: “Lão tứ Lâm gia, cư nhiên lại là Lôi tu.”

Mạnh Hà: “Nghe nói hắn tu luyện kim hệ pháp quyết, ba năm liền đều không thể dẫn khí nhập thể, sau đó đổi tu Hỏa Linh Quyết, lập tức một bước lên mây.”

Lâm Vân Tiêu năm đó ba năm không thể dẫn khí nhập thể, từng có một dạo bị coi là phế tài, chuyện này truyền ra vô cùng rộng rãi, về sau khi hắn tiến giai Trúc Cơ, chuyện này mới dần dần không còn ai nhắc tới nữa.

Đường Chước: “Hắn hẳn là không có kim thủy linh căn.”

Mạnh Hà: “Chắc là vậy, sợ là năm đó lúc kiểm tra linh căn đã xảy ra vấn đề, với tốc độ tiến giai này của hắn thì xác suất lớn là hỏa lôi linh căn.”

Đường Chước: “Nếu quả thật là như thế thì thật sự quá lợi hại rồi.”

Mạnh Hà: “Đúng vậy! Nếu quả thật là như thế thì hắn coi như đã bị trì hoãn vô ích mất ba năm, nếu không phải vậy thì tu vi hiện tại của hắn e rằng còn cao hơn.”

Cùng là song linh căn nhưng cũng phân thành ba bảy loại, hỏa lôi linh căn không nghi ngờ gì chính là song linh căn tốt nhất.

Lâm Vân Tiêu sở hữu dị linh căn như lôi linh căn đã đành, dường như hắn còn nắm giữ một môn công pháp lôi điện cực kỳ bất phàm.

Lâm gia đặt chân lập nghiệp cũng chưa được bao nhiêu năm, căn cơ nông cạn, công pháp lôi điện của Lâm Vân Tiêu nhìn qua vô cùng lợi hại, cũng không biết là từ đâu mà có.

Mạnh Hà lắc lắc đầu, nói: “Giang Hoài Thanh cũng thật là quá thiếu nhãn quang.”

Nghe nói năm đó Giang Hoài Thanh bất mãn với Lâm Vân Dật, muốn từ hôn, Lâm Viễn Kiều từng đề nghị để lão đại hoặc lão tứ thế chỗ, kết quả Giang Hoài Thanh một người cũng không lọt vào mắt xanh.

Mạnh Hà thở dài một tiếng, không nhịn được mà nhỏ một giọt nước mắt đồng cảm cho Giang Hoài Thanh.

Mấy đứa con trai này của Lâm gia, Giang Hoài Thanh nhắm mắt bốc đại một người cũng đều là tuyệt thế thiên tài, cố tình vị này lại một người cũng nhìn không trúng.

Nếu đối phương nhìn thấy trận chiến ngày hôm nay, sợ là sẽ hối hận đến mức hộc máu mà chết.

Đường Chước: “Kỳ thực cũng không trách được Giang Hoài Thanh, chỉ có thể trách Lâm gia ẩn giấu quá sâu.”

Mạnh Hà: “Nói cũng đúng.”

Năm đó Giang gia như mặt trời ban trưa, Lâm gia bấp bênh trong gió bão, Tả gia uy danh hiển hách, đổi lại hắn là Giang Hoài Thanh thì cũng rất khó đưa ra lựa chọn chính xác.

Đường Chước: “Giang Hoài Thanh chính là nghĩ quá nhiều.”

Phế tài lão tam Lâm gia kia dường như lại là kẻ lợi hại nhất trong bốn đứa con của Lâm gia, là Kỳ lân tử đích thực của Lâm gia.

Mạnh Hà thầm nghĩ: “Lâm gia có chút ghê gớm nha! Rốt cuộc là có bao nhiêu chiến lực Trúc Cơ đây.”

Phu thê Lâm Viễn Kiều, lão tam, lão tứ Lâm gia cộng thêm Giang Nghiễn Băng là năm người, Hỏa Dực Hổ lại là tình huống này, Cực Phong Thiên Ưng ước chừng cũng đã sớm quy thuận, lại thêm Ngân Đoàn nữa là ba con linh sủng Trúc Cơ.

Lâm gia lại có tới tám chiến lực Trúc Cơ, phóng mắt nhìn khắp các tu chân giới gia tộc xung quanh Ngự Thú Tông, kẻ có thể sở hữu tám chiến lực Trúc Cơ thì ngoại trừ Lâm gia ra sẽ không tìm được nhà thứ hai.

Lâm gia tu sĩ Trúc Cơ nhiều đã đành, cấp bậc lại còn cao.

Gia tộc khác có được một Trúc Cơ trung kỳ đã là may mắn, Trúc Cơ hậu kỳ của Lâm gia thì quơ một nắm được cả vốc.

Lâm gia cư nhiên trong vòng mấy năm ngắn ngủi đã phát triển tới mức độ này.

Nếu như tính luôn cả huynh đệ Lâm Vân Văn thì còn kinh khủng hơn, huynh đệ Lâm Vân Văn vốn dĩ đã là Trúc Cơ, mỗi người lại có một con linh sủng Trúc Cơ, thế là lại có thêm bốn chiến lực Trúc Cơ nữa.

Lâm Vân Dật, Giang Nghiễn Băng mới Trúc Cơ hậu kỳ đã có thể giết Giả Đan, cho hai người bọn họ thêm chút thời gian, sợ là Kim Đan cũng không thành vấn đề.

Đường Chước: “Hai kẻ tu sĩ Giả Đan này không biết có người sai khiến hay không.”

Mạnh Hà: “Ai biết được chứ, người cũng đã chết rồi.”

Mạnh Hà vốn dĩ không có bao nhiêu nắm chắc về việc huynh đệ Lâm Vân Văn có thể kế thừa vị trí Tông chủ Ngự Thú Tông.

Lựa chọn nương nhờ, một nửa là muốn đánh cược một phen, một nửa là vì Mạnh gia và Lâm gia quan hệ quá sâu, không đứng đội không được, trải qua trận chiến này Mạnh Hà mới phát hiện Tạ Lệnh Hoài có chút không đủ nhìn rồi.

Theo đà này của Lâm gia, qua vài năm nữa, biết đâu chừng Ngự Thú Tông cũng phải bị giẫm dưới chân.

……

Lý Cư An và Liễu Lâm cũng tụ tập lại một chỗ uống rượu, cảm xúc của cả hai đều có chút phức tạp.

Liễu Lâm thở dài một tiếng, có phần mông lung hoang mang.

Liễu Lâm vốn dĩ là muốn bán cho huynh đệ Lâm Vân Văn một cái nhân tình nên mới đi theo mạo hiểm.

Tuy nhiên, sự phát triển của sự việc hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của hắn, bọn họ dường như đã vô tình đâm thủng bí mật của huynh đệ Lâm gia mất rồi.

Lý Cư An: “Bên Ma đạo tổn thất hai kẻ Giả Đan, tổn thất này không nhỏ đâu nha!”

Liễu Lâm: “Chính xác. Hai tu sĩ Giả Đan này trước kia không có danh tiếng gì, bên Ma đạo chắc hẳn là xem như vương bài giấu kín mà sử dụng.”

“Kết quả bây giờ thì tốt rồi, vương bài này còn chưa kịp hiển thị uy phong đã trực tiếp vẫn lạc.”

“Hai cao thủ như vậy lại chết ở nơi này, cũng thật khiến người ta bùi ngùi mãi không thôi.”

Liễu Lâm âm thầm có chút hiếu kỳ, hai ma tu Giả Đan này rốt cuộc có quan hệ gì với Tạ trưởng lão hay không. Nếu như có quan hệ, Tạ trưởng lão biết được tin hai người đã chết thì sẽ có tâm trạng thế nào.

Lý Cư An: “Ngọn lửa kia của Giang Nghiễn Băng, ngươi có nhìn ra là gì không?”

Liễu Lâm: “Cửu Thiên Huyền Hỏa.”

Lý Cư An: “Theo ta được biết, ngọn lửa này có liên quan tới vương thất Vĩnh Khang.”

Liễu Lâm: “Ta nghe nói ngọn lửa này năm đó bị Vĩnh Khang Đế Quân phong ấn, vị kia định giữ lại để sau này sử dụng, chỉ là sau khi Vĩnh Khang Đế Quân băng hà, vương thất không có người kế tục, dường như là không có năng lực thu phục ngọn lửa này nữa, không ngờ lại rơi vào tay Giang Nghiễn Băng.”

Lý Cư An: “Cửu Thiên Huyền Hỏa đã đủ mạnh rồi, nhưng so với ngọn lửa của Lâm Vân Dật thì vẫn thua kém một chút.”

Liễu Lâm: “Vị Lâm tam thiếu này thâm bất khả trắc, trận chiến ngày hôm nay vị này dường như vẫn chưa tung ra toàn lực.”

Lý Cư An gật gật đầu, nói: “Ta nhìn cũng thấy vậy.”

……

Trong trú địa.

Mấy huynh đệ Lâm gia và Giang Nghiễn Băng tụ họp một phòng.

Đại chiến kết thúc, lại tới khâu thu dọn chiến lợi phẩm mà mọi người vô cùng yêu thích.

Tu sĩ Giả Đan cách Kim Đan cũng chỉ có một bước ngắn, tài nguyên tu luyện trên người hai kẻ này vẫn rất phong phú.

Lâm Vân Dật: “Tổng cộng năm trăm sáu mươi vạn linh thạch.”

Lâm Vân Tiêu tâm tình không tệ nói: “Hai tu sĩ Giả Đan này gia sản đủ phong phú nha!”

Lâm Vân Dật: “Nhiều linh thạch thế này ngược lại đủ dùng một thời gian rồi.”

Mấy người Lâm Vân Văn lần lượt ra tay, đem số lượng lớn linh thạch chia nhau.

Mấy năm này, một đám tu sĩ và linh sủng Lâm gia bọn họ tu vi tăng lên đều rất nhanh.

Có thể tu luyện nhanh như vậy tự nhiên là có cái giá phải trả, số linh thạch Lâm Vân Dật năm đó mang ra khỏi bí cảnh đã bị tiêu hao không ít.

Có một khoản linh thạch lớn thế này bổ sung, đủ để phung phí trong một khoảng thời gian.

Lâm Vân Tiêu: “Mấy vị ca ca xem này, ở đây có một cái lò, nhìn qua có chút không tầm thường.”

Lâm Vân Văn hướng về phía cái lò mà Lâm Vân Tiêu lấy ra liếc nhìn một cái, trầm mặc một chút rồi nói: “Cái này hẳn là Thanh Trúc Hương Lô.”

Lâm Vân Tiêu: “Thanh Trúc Hương Lô?”

Lâm Vân Văn: “Vật này có thể ôn dưỡng hỏa, mộc linh căn, vốn là vật của một Đan sư thuộc Ngự Thú Tông ta, vị kia đã vẫn lạc trong đại chiến, Hương Lô cũng không biết tung tích, không ngờ lại nhìn thấy ở chỗ này.”

Lâm Vân Dật: “Hương Lô này thích hợp với mẫu thân.”

Lâm Vân Văn: “Vậy thì mang về cho mẫu thân đi.”

Lâm Vân Võ có chút kích động, nói: “Khối này hẳn là Canh Thiên Kim, là vật liệu cấp Vương.”

Lâm Vân Dật: “Đồ tốt, giao cho Viên Nguyệt, Khuyết Nguyệt đi.”

Tu sĩ sau khi tiến giai Kim Đan đều sẽ nghĩ cách luyện chế một kiện pháp khí cấp Vương.

Hai kẻ này là tu sĩ Giả Đan, chắc hẳn cũng đang mưu tính luyện chế pháp khí cấp Vương.

Viên Nguyệt, Khuyết Nguyệt trong trận chiến lần này ra sức không nhỏ, nếu có vật liệu luyện kim cấp Vương trợ giúp, sai biệt lắm có thể tiến thêm một bước.

Lâm Vân Văn: “Cái bình này hình như là Kim Ngọc Dịch.”

Lâm Vân Dật đón lấy cái bình kiểm tra một chút, nói: “Không tệ, chính là Kim Ngọc Dịch.”

Kim Ngọc Dịch có chỗ tốt đối với việc ngưng kết Kim Đan, vị kia đã ngưng kết Giả Đan nên cũng không dùng được vật này nữa, vị kia dùng không được, vừa vặn làm hời cho bọn họ.

Lâm Vân Văn: “Đây quả là đồ tốt.” Thiên tài địa bảo có thể giúp tu sĩ ngưng kết Kim Đan ít lại càng thêm ít, có thể gặp được vật này, vận khí của họ quả thực không tệ.

Lâm Vân Dật nghịch ngợm một gốc Địa Hỏa Linh Chi, như có điều suy nghĩ.

Giang Nghiễn Băng đầy hứng thú nói: “Gốc Địa Hỏa Linh Chi này có niên đại ngàn năm rồi nha!”

Lâm Vân Dật gật gật đầu, đáp: “Chắc là vậy rồi.”

Giang Nghiễn Băng: “Không ngờ trên tay người này lại có linh dược trân quý như thế.”

Lâm Vân Dật: “Dù sao cũng là tu sĩ Giả Đan, luôn phải có chút đồ tốt lót đáy hòm chứ.”

Giang Nghiễn Băng: “Gốc linh thảo này ngươi định xử lý thế nào.”

Lâm Vân Dật: “Tự nhiên là luyện chế thành Địa Hỏa Linh Chi Đan.”

Giang Nghiễn Băng: “Cũng tốt.”

Địa Hỏa Linh Chi trực tiếp uống cũng có thể được, cũng có thể luyện chế thành đan dược, so với trực tiếp phục dụng thì tự nhiên là hiệu quả luyện chế thành đan dược sẽ tốt hơn.

Lâm Vân Dật híp mắt nói: “Linh chi này nếu như luyện chế thành đan dược, đối với việc phụ thân đánh kích Trúc Cơ đỉnh phong hẳn là có lợi ích lớn.”

Phụ thân trước đó đã chuẩn bị bế quan đánh kích Trúc Cơ đỉnh phong rồi, nghe thấy nhiệm vụ chinh triệu mới vội vội vàng vàng xuất quan, nếu như có Địa Hỏa Linh Chi Đan trợ giúp, tỷ lệ tiến giai thành công hẳn là có thể cao hơn một chút.

Lâm Vân Tiêu: “Không biết phụ thân thế nào rồi.”

Lâm Vân Dật: “Mục tiêu hàng đầu của vị kia tạm thời chắc là chúng ta, bên phía phụ thân tạm thời không cần quá mức lo lắng.”