Chương 269: Chín quả Long Môn
Ngự Thú tông.
Bí cảnh Liên Phủ bị phát hiện nhanh, mà khai thác cũng nhanh. Khi bí cảnh vừa mới xuất thế, đã bị Từ Thanh thu vào tay. Một phần cơ duyên to lớn như thế, tu sĩ ngấp nghé không ít, thế nhưng vì bị Từ Thanh chiếm mất, nên không ít thế lực đành phải dập tắt niệm đầu này.
Lâm Vân Văn, Lâm Vân Võ đang luyện hóa một đóa Tịnh Đế Băng Hỏa Liên. Băng Hỏa liên cực kỳ hiếm thấy, trong bí cảnh trùng hợp lại có một đóa. Nó không chỉ có thể nâng cao linh lực, mà còn có thể cường hóa thể chất của hai người. Sau khi luyện hóa xong Băng Hỏa liên, linh lực của hai người đã tăng trưởng không ít.
Mắt thấy Lâm Vân Võ có xu hướng đột phá lên Trúc Cơ hậu kỳ, Từ Thanh liền ra tay, đem linh lực trong cơ thể hai người áp chế xuống. Tu vi của hai huynh đệ Lâm Vân Văn bắt đầu hạ xuống, nhưng linh lực trong cơ thể lại đậm đặc hơn rất nhiều. Dược lực của Băng Hỏa liên lưu chuyển trong cơ thể hai người, khiến cho cường độ kinh mạch cùng huyết nhục toàn thân nhanh chóng được nâng cao. Từ Thanh ra tay, đã đem hiệu dụng của Băng Hỏa liên từ tăng cường linh lực chuyển hướng sang cường hóa thể chất.
Từ Thanh nhìn hai huynh đệ, hỏi: “Cảm giác thế nào?”
Lâm Vân Văn đáp: “Rất tốt, đa tạ sư phụ.”
Từ Niệm Như bĩu môi nói: “Lão tổ, nếu ngài không ra tay, bọn họ có lẽ đã xông vào Trúc Cơ hậu kỳ rồi.”
Từ Niệm Như nhìn huynh đệ Lâm Vân Văn, trong lòng thầm kinh hãi. Theo lý mà nói, sau khi tu sĩ tiến giai Trúc Cơ thì tốc độ tu luyện sẽ chậm lại. Nhưng huynh đệ Lâm Vân Văn lại không giống vậy, sau khi tiến giai Trúc Cơ, tốc độ tinh tiến tu vi trái lại ngày càng nhanh hơn. Nếu hai huynh đệ Lâm Vân Văn lúc này tiến vào Trúc Cơ hậu kỳ, e là sẽ dấy lên một trận phong ba không nhỏ trong tông môn.
Từ Thanh nói: “Tu luyện quá nhanh cũng không phải chuyện tốt gì, vạn trượng cao lâu bình địa khởi, Trúc Cơ kỳ càng phải chú ý mài giũa linh lực, căn cơ vững chắc thì tương lai mới dễ dàng đánh vào cảnh giới Kim Đan, một mực cầu nhanh không phải là chuyện tốt.”
Từ Thanh thầm nghĩ: Nếu mục tiêu của hai người Lâm Vân Văn chỉ là Trúc Cơ đỉnh phong thì tu luyện càng nhanh càng tốt, nhưng với tư chất lộ ra hiện tại của hai người, bọn họ tuyệt đối là mầm non tốt để đánh vào Kim Đan, không cần thiết phải tham bát bỏ mâm.
Hai người Lâm Vân Văn vội vàng chắp tay nói: “Sư phụ nói phải.”
Từ Niệm Như bảo: “Linh lực của hai người bọn họ mài giũa cũng đã hỏa hầu tương đương rồi, khổ tu thêm vài tháng nữa là có thể tiến giai Trúc Cơ hậu kỳ.”
Từ Thanh gật đầu nói: “Nếu có Long Môn quả, bây giờ chắc là có thể trùng kích Trúc Cơ hậu kỳ rồi.”
Từ Niệm Như nói: “Long Môn quả đâu có dễ trồng ra như vậy!”
Năm đó, vị linh thực sư kia chính vì không trồng được Long Môn quả nên mới đem một mạch bán sạch bách bấy nhiêu cây Kim Lý quả như vậy.
Từ Thanh mỉm cười nói: “Bản lĩnh của linh thực sư có cao có thấp, chuyện này cũng không nói trước được, phong thủy Vân Vụ sơn không tệ, có lẽ sẽ có kinh hỉ.”
Trước đó, khi tiến về đối chiến Lam Thương Giao, Lâm Viễn Kiều đã góp sức không nhỏ. Từ Thanh lúc này mới phát hiện ra, mặc dù ông đã cố gắng đánh giá cao bản lĩnh của vị này nhưng chung quy vẫn là nhìn thấp người ta. Không phải người một nhà, không tiến vào cũng một cửa. Nếu thực lực của Lâm gia chủ vượt xa dự liệu, vậy linh thực thuật của Lâm phu nhân có lẽ cũng không thể coi thường.
……
Chuyện của bí cảnh Liên Phủ náo nhiệt một trận rồi lại quy về bình lặng. Lâm gia một lần nữa bắt đầu giấu tài náu mình. Có điều, sau khi xảy ra chuyện bí cảnh Liên Phủ, Lâm gia dù cho có điệu thấp đến mấy, đông đảo thế lực cũng không dám khinh suất Lâm gia nữa. Trong mắt các thế lực lớn, Lâm gia thuộc kiểu hoặc là không động, đã động là làm một vố lớn, thâm bất khả trắc.
Nhờ đạt được cơ duyên trong bí cảnh Liên Phủ, tu vi của mấy người Lâm Vân Dật tiến thêm một bước tăng trưởng. Thực lực của Lâm Vân Dật tiến bộ không nhỏ, mà thực lực của Địa Ngục Viêm Long cũng có bước tiến dài.
Lâm Vân Tiêu hấp tấp xông vào phòng: “Tam ca, kết quả rồi, kết quả rồi!”
Lâm Vân Dật liếc Lâm Vân Tiêu một cái, hỏi: “Cái gì kết quả rồi?”
Lâm Vân Tiêu đáp: “Kim Lý quả đó!”
Lâm Vân Dật hỏi: “Kết được bao nhiêu quả?”
Lâm Vân Tiêu nói: “Chín quả.”
Lâm Vân Dật ngạc nhiên: “Nhiều như vậy sao?”
Lâm Vân Tiêu nói: “Mẫu thân cũng rất bất ngờ, có lẽ là vì Địa Ngục Viêm Long đại nhân dạo này cứ lượn lờ suốt trong rừng quả.”
Lâm Vân Dật bảo: “Hẳn là vậy đi.” Rồi lại hỏi: “Không biết đám Kim Lý quả này có mấy quả vượt qua được Long Môn.”
Lâm Vân Tiêu hớn hở: “Hẳn là đều có thể.”
Lâm Vân Dật nhìn hắn nói: “Ngươi xem ra rất có lòng tin nha!”
Lâm Vân Tiêu lý luận: “Chúng ta chẳng phải có rồng sao? Nghe nói cây Kim Lý quả là họ hàng xa của cây Kim Long quả, mà cây Kim Long quả thực chất là linh thụ bạn sinh của Kim Long, chúng ta có rồng bên cạnh, tự nhiên không phải là thứ mà linh thực sư bình thường có thể so sánh được.”
Lâm Vân Dật gật đầu nói: “Quả thực như vậy.”
Lâm Vân Tiêu có chút kích động nói: “Nhiều Long Môn quả thế này, đều tìm không ra đủ người để ăn luôn ấy.”
Lâm Vân Dật cười mắng: “Nhìn cái điệu bộ đắc ý của ngươi kìa, lời này của ngươi cứ đợi đến khi vượt Long Môn kết thúc rồi hãy nói.”
Nhanh chóng một tháng thời gian trôi qua, chín quả Kim Lý quả rốt cuộc đã hoàn thành vượt Long Môn.
Lâm Vân Dật cảm thán: “Thế mà lại bị Tiểu Tứ đoán trúng rồi, thế mà thật sự toàn bộ đều vượt Long Môn thành công.” Sau đó nói thêm: “Long Môn quả vừa mới thu hái xong, Tiểu Tứ liền lấy một quả đi bế quan rồi, hắn đã trầm tích hồi lâu, nghĩ đến lần này xuất quan hẳn là có thể thuận lợi tiến giai Trúc Cơ hậu kỳ.”
Giang Nghiễn Băng cười nói: “Tiểu Tứ nói đúng mà, chúng ta dù sao cũng có rồng nha!”
Lâm Vân Dật nói: “Nói cũng phải, đúng là không thể xem nhẹ Tiểu Hắc đại nhân được. Cho dù chỉ còn lại hồn thể, nhưng cũng không thể vì thế mà không xem Tiểu Hắc là rồng.”
Giang Nghiễn Băng tính toán: “Tổng cộng chín quả, bên chỗ đại ca gửi sáu quả, còn lại phụ thân, mẫu thân cùng Tiểu Tứ, vừa vặn đủ chia.”
Lâm Vân Dật gật đầu: “Như vậy là thỏa đáng rồi.”
Giang Nghiễn Băng mỉm cười: “Thực ra có không đủ dùng thì cũng không cần nôn nóng, ta ước chừng đợt Long Môn quả tiếp theo sắp sửa mọc ra rồi.”
Lâm Vân Dật đáp: “Nghĩ đến là vậy.”
Địa Ngục Viêm Long bỗng nhiên xông vào, chất vấn: “Hai người các ngươi đang rầm rì cái gì đó, có phải đang nói xấu ta không?”
Lâm Vân Dật lập tức phủ nhận: “Làm sao có thể? Chúng ta đang khen ngợi Tiểu Hắc đại nhân ngài đây, Tiểu Hắc đại nhân quả thực là thủ đoạn xuất thần nhập hóa, thế mà lại thúc sinh ra được nhiều Long Môn quả đến vậy.”
Địa Ngục Viêm Long vênh váo: “Dễ nói, dễ nói, mấy quả phế phẩm mà thôi, không là gì cả.”
Lâm Vân Dật thăm dò: “Ý của đại nhân là, tiếp theo vẫn còn nữa?”
Địa Ngục Viêm Long khẳng định: “Tự nhiên, đợt tiếp theo đang trên đường tới rồi.”
Lâm Vân Dật cung kính: “Vất vả cho đại nhân rồi.”
Địa Ngục Viêm Long trước đó đi theo bọn họ tiến vào bí cảnh Liên Phủ, ăn không ít bảo liên, đạt được chỗ tốt to lớn, sự ảnh hưởng đối với rừng cây Kim Lý quả càng thêm tiến bước nâng cao. Nghĩ đến đợt Long Môn quả kết ra tiếp theo sẽ không chỉ dừng lại ở con số chín.
Giang Nghiễn Băng nhìn nhận: “Ta thấy mấy cây Kim Lý quả kia dạo gần đây hình như đại biến dạng rồi, long văn trên thân cây dường như cũng thay đổi không nhỏ.”
Địa Ngục Viêm Long khen: “A Nghiễn hảo nhãn lực.”
Giang Nghiễn Băng khiêm tốn: “Tiểu Hắc đại nhân quá khen.”
Địa Ngục Viêm Long tự hào: “Mấy cây Kim Lý quả đó dưới sự ảnh hưởng của bổn đại nhân, phẩm chất đã được nâng cao rồi.”
Giang Nghiễn Băng ca tụng: “Thủ đoạn này của đại nhân quả thực lợi hại.”
Địa Ngục Viêm Long vẫy vẫy cái đuôi: “Cái này có là gì, chuyện nhỏ một cái.”
……
Ngự Thú tông.
Từ Niệm Như nhìn Lâm Vân Võ, ngạc nhiên: “Cho ta?”
Lâm Vân Võ gật đầu: “Phải.”
Từ Niệm Như hỏi: “Vật tốt gì thế?”
Lâm Vân Võ đáp: “Sư tỷ nhìn xem sẽ biết.”
Từ Niệm Như mở hộp ra, kinh ngạc thốt lên: “Long Môn quả! Sao có thể chứ? Thời gian hẳn là chưa tới mới phải!”
Lâm Vân Võ giải thích: “Trước đó, trong số linh quả thụ mà ta mua có một cây mấy chục năm không kết quả, cây kia sau khi đưa vào Vân Vụ sơn, rốt cuộc dưới sự chăm sóc tỉ mỉ của nương ta đã kết quả rồi.”
Từ Niệm Như nói: “Nói như vậy, quả linh quả này muôn vàn quý giá, ta không thể nhận.”
Lâm Vân Võ thuyết phục: “Sư tỷ chẳng phải muốn mau chóng tiến giai sao?” Trong lòng hắn thầm nghĩ: Gần đây Tạ gia lão tổ sắp sửa xuất quan sớm, Giang Việt Nhiễm mấy năm nay cũng có tế ngộ, sắp tiến vào Trúc Cơ trung kỳ rồi, sư tỷ nếu như có thể tiến giai vào lúc này, hẳn là có thể thu hút đi không ít sự chú ý, san sẻ bớt áp lực cho hai huynh đệ bọn họ.
Từ Niệm Như chính khí: “Dù là như vậy cũng không thể đoạt cơ duyên của người khác!”
Lâm Vân Võ cười bảo: “Sư tỷ yên tâm, cho dù không có quả linh quả này, ta và đại ca cũng có thể rất nhanh tiến giai, tỷ cứ việc cầm lấy dùng là được.”
Lâm gia lần này thu hoạch chín quả Long Môn quả, đã gửi qua đây sáu quả. Hai huynh đệ bọn họ cùng với Viên Nguyệt, Khuyết Nguyệt bốn người cộng lại cũng chỉ dùng hết bốn quả. Chẳng bao lâu nữa có lẽ sẽ có đợt Long Môn quả thứ hai trưởng thành, thực sự không thiếu một quả Long Môn quả này.
Từ Niệm Như nghe vậy thì đảo mắt trắng, có chút bất đắc dĩ nói: “Nếu đã vậy, ta liền nhận phần tình nghĩa này của ngươi.”
Lâm Vân Võ khách khí: “Sư tỷ không cần khách sáo.”
……
Động phủ của Từ Thanh.
Từ Niệm Như mở hộp ngọc ra, thưa: “Lão tổ, đây là Lâm sư huynh cho con.”
Từ Thanh nhìn vật trong hộp: “Long Môn quả, nhanh như vậy đã kết ra rồi sao?”
Từ Niệm Như kể: “Nghe nói cây Kim Lý quả mà Lâm gia mua trước đó có một cây luôn không kết quả, có lẽ là vì đổi môi trường nên cây kia liền kết quả.”
Từ Thanh trầm ngâm: “Lâm Vân Võ cũng sắp đột phá, hắn thế mà lại đem quả này cho con.”
Từ Niệm Như ỉu xìu nói: “Hắn nói hắn không cần linh quả cũng có thể đột phá.”
Từ Thanh thở dài một tiếng, bảo: “Thôi vậy, hắn đã cho con thì con cứ ăn đi.”
Từ Niệm Như gật đầu: “Dạ! Lão tổ, Tạ trưởng lão sắp xuất quan rồi sao?”
Từ Thanh lãnh đạm: “Nghe nói ta đạt được cơ duyên của Liên Phủ nên ngồi không yên, cho nên xuất quan đi, dù sao cũng chẳng chênh lệch bao nhiêu thời gian, xuất quan sớm thì xuất quan sớm đi, để mắt kỹ một chút là được.” Năm đó Từ Thanh vì lo lắng Tạ lão quái lại ra tay với Lâm gia nên mới cường thế bức lão bế quan. Đến nay đã gần mười năm trôi qua, thực lực của Lâm gia hẳn là đã tăng trưởng không ít, giờ đây trừ phi Tạ lão quái đích thân ra tay, bằng không an nguy của Lâm gia là vô sự.
Từ Niệm Như nói: “Tạ lão tổ hẳn là nhìn trúng cơ duyên của lão tổ ngài rồi!”
Từ Thanh hừ lạnh một tiếng: “Bí cảnh Liên Phủ đó là bổn lão tổ vất vả đoạt được, không có đạo lý chia cho kẻ khác một chén canh.”
Từ Niệm Như mỉm cười: “Lão tổ nói phải.”
……
Tạ Du tiền cước vừa mới xuất quan, hậu cước Từ Niệm Như liền tiến giai Trúc Cơ trung kỳ. Chuyện Từ Niệm Như tiến giai Trúc Cơ trung kỳ ảnh hưởng không nhỏ, lập tức lấn át cả danh tiếng xuất quan của Tạ lão tổ.
“Từ sư tỷ thế mà lại tiến giai rồi.”
“Tích lũy của Từ sư tỷ là đủ rồi, chỉ là tam linh căn thường thường sẽ bị kẹt ở bình cảnh, không ngờ tới lại tiến giai đơn giản như vậy.”
“Chắc là đã phục dụng thiên tài địa bảo gì đó rồi.”
“Cũng không biết là thiên tài địa bảo gì mà hiệu quả lại tốt đến thế.”
“Đa phần là tuyệt thế bảo dược tìm thấy trong bí cảnh Liên Phủ.”
“Nói có lý, đồ tốt trong bí cảnh kia nghĩ đến là không ít.”
“……”
Tin tức Từ Niệm Như tiến giai Trúc Cơ trung kỳ khiến cho hai vị Kim Đan trưởng lão khác của tông môn cũng có chút ghen tị. Việc nàng tiến giai càng khiến đông đảo tu sĩ thêm phần tò mò đối với bảo vật mà Từ Thanh trưởng lão đạt được.
Giang Việt Nhiễm nghe được tin này thì có chút khó mà tin nổi. Nàng dạo gần đây cũng lờ mờ cảm nhận được bình cảnh Trúc Cơ trung kỳ, nàng vốn tưởng rằng với thiên phú của mình có thể nhanh hơn Từ Niệm Như một bước, kết quả lại bị vượt qua. Giang Việt Nhiễm mím môi, tu sĩ trong tông môn đều đang tò mò Từ Thanh rốt cuộc đã đạt được gì trong bí cảnh Liên Phủ. Nàng lại có trực giác rằng Từ Niệm Như có thể tiến giai chưa chắc là vì cơ duyên trong bí cảnh, rất có khả năng là vì Lâm gia.
Lâm Viễn Kiều sớm đã là Trúc Cơ hậu kỳ nhưng vẫn luôn ẩn giấu tu vi. Phụ thân từng hoài nghi Thẩm Thanh Đường cũng ẩn giấu tu vi. Bên cạnh giường ngủ, lẽ nào để kẻ khác ngáy khò khò, Lâm gia đã mạnh mẽ quá mức rồi. Theo lý mà nói, Ngự Thú tông nên an bài một trận “ngoài ý muốn”. Chỉ là xem dáng vẻ kia của Từ Thanh, rõ ràng là có ý muốn bảo hộ Lâm Viễn Kiều rồi.
—