← Pháo hôi gia tộc nghịch tập sử

Chương 241: Bảo hạp tài liệu

23 min read 01.09.2026

Trong Đan đường của Ngự Thú tông.

“Nghe nói chưa, bên trong bảo hộp truyền thừa của Ninh Châu trưởng lão là một bộ công pháp ngũ hành.”

“Đã bao nhiêu năm qua đi, câu đố này rốt cuộc cũng được giải khai rồi.”

“Nghe nói đó là một bộ công pháp ngũ hành vô cùng lợi hại, phẩm cấp cao tới hù người.”

“Phẩm cấp cao thì có tác dụng gì chứ, chỉ có tu sĩ ngũ linh căn mới có thể tu luyện được thôi.”

“Lâm gia vừa vặn lại có đến hai người mang ngũ linh căn đấy!”

“Ta lại nghe nói công pháp kia tuy rằng lợi hại dị thường, nhưng tài nguyên tiêu hao cần thiết để tu luyện cũng là một con số khổng lồ, Lâm gia chỉ là một gia tộc nhỏ, e rằng gánh vác không nổi.”

“Nghe đồn vào thời thượng cổ, các loại tài nguyên tu tiên phong phú vô cùng. Khi đó, ngũ linh căn là tư chất cực kỳ ưu việt, nếu ở trong các đại tông môn thì đều được dốc sức bồi dưỡng thành nòng cốt.”

“Đó đã là chuyện của thời thượng cổ rồi, hiện tại linh khí bần cùng, lấy đâu ra nhiều tài nguyên như vậy để đắp lên người một kẻ ngũ linh căn chứ!”

“Có người nói Lâm Vân Văn và Lâm Vân Võ đều không mảy may hứng thú với bộ công pháp ngũ hành kia. Xem ra Lâm gia định từ bỏ Lâm tam, dồn lực nâng đỡ Lâm tứ rồi.”

“Tài nguyên của Lâm gia có hạn, đương nhiên phải tập trung tài nguyên tu luyện để bồi dưỡng một người rồi. Lâm Vân Tiêu đều đã Trúc Cơ, cân nhắc một chút là biết ngay nâng đỡ hắn mới là lựa chọn có lời hơn.”

“…”

Giang Việt Nhiễm nghe mấy tên đồng môn bàn tán xôn xao, trong lòng không khỏi cảm thấy nặng nề.

Năng lực của Viên Nguyệt và Khuyết Nguyệt thật sự quá mức đáng sợ. Đa phần các tu sĩ đều đang đỏ mắt ghen tị với bản lĩnh vơ vét của cải của hai tiểu gia hỏa kia, mà lại vô tình bỏ qua sức phá hoại kinh hoàng của chúng.

Hộp truyền thừa kia có phòng ngự tuyệt đỉnh, có thể chống đỡ được cả một kích của tu sĩ Kim Đan, vậy mà giờ đây lại bị hai con bọ ngựa kia gặm ra một lỗ hổng.

Có hai con linh sủng như vậy trợ lực, huynh đệ Lâm Vân Văn có thể nói là như hổ mọc thêm cánh.

Giang Việt Nhiễm hoàn toàn không nghĩ rằng Lâm gia có ý định từ bỏ Lâm Vân Dật.

Gia tộc Lâm gia này quá mức tà môn, cặp huynh đệ lòng dạ đen tối Lâm Vân Văn kia có khi đã sớm có được công pháp ngũ hành rồi không chừng.

Chính vì đã sớm nắm công pháp trong tay, cho nên hai người bọn họ mới hoàn toàn thờ ơ với thứ trong bảo hộp kia.

Lâm Vân Văn và Giang Nghiễn Băng có thể toàn thân lui ra khỏi bí cảnh, có lẽ bên trong còn ẩn giấu bí mật động trời nào đó.

Luyện Khí đường của Ngự Thú tông.

“Viên Nguyệt và Khuyết Nguyệt thật là lợi hại nha! Bảo hộp kiên cố đến vậy mà cũng gặm ra được.”

“Nghe nói năm đó từng có luyện khí sư ném cái hộp kia vào trong lò, tôi luyện suốt một tháng trời mà nó vẫn vẹn nguyên không sứt mẻ gì.”

“Khuyết Nguyệt và Viên Nguyệt hung tàn lắm. Hôm nọ ta tận mắt nhìn thấy Khuyết Nguyệt trước khi đem rã một thanh pháp kiếm, chỉ cần vung vài cái kìm đã băm vằn thanh kiếm đó thành sáu khúc.”

“Sau này nếu có giao thủ với Viên Nguyệt và Khuyết Nguyệt, tốt nhất là đừng dùng pháp khí làm bằng kim ngọc, bằng không e rằng sẽ bị chúng cắt đứt trong nháy mắt.”

Ngự Thú tông vốn sùng bái võ lực, Khuyết Nguyệt và Viên Nguyệt vừa tiến giai Trúc Cơ trung kỳ, không ít người trong tông môn đều muốn thử xem thủ đoạn của hai tiểu gia hỏa này thế nào.

Tuy rằng hai tiểu gia hỏa tiến giai Trúc Cơ chưa được bao lâu, nhưng linh lực toàn thân lại vô cùng dư dả, phòng ngự kinh người. Đáng nói hơn là chúng khắc chế các loại pháp khí kim ngọc, có thể tiết ra một loại độc dịch làm mềm pháp khí cực nhanh, thập phần khó chơi.

Những tu sĩ từng luận bàn với Khuyết Nguyệt và Viên Nguyệt, pháp khí của họ đa phần đều đã “tráng liệt hy sinh”. Thời gian dần qua, chúng tu sĩ đều kính nhi viễn chi, không dám trêu vào hai tiểu gia hỏa nữa.

“Không biết cái bảo hộp kia được chế tạo từ linh tài gì, giờ này chắc đã bị rã ra hết rồi nhỉ.”

“Nghe nói cái bảo hộp đó đã bị Khuyết Nguyệt và Viên Nguyệt hợp lực ăn sạch rồi.”

“Cái bụng của hai con bọ ngựa này cũng tốt quá đi, bảo hộp cứng như vậy mà cũng nuốt trôi cho được.”

“Nghe đồn bảo hộp kia được chế tạo từ linh tài ngũ hành, linh tài tách ra được cũng rất thích hợp để luyện chế pháp khí ngũ hành.”

“Linh tài của bảo hộp đó khá đặc biệt, cho dù đã rã ra thì muốn tôi luyện lại thành pháp khí cũng chẳng phải chuyện dễ dàng.”

“Rồi sẽ có cách thôi, linh tài đặc biệt như vậy, pháp khí luyện chế ra chắc chắn không tầm thường.”

“…”

Trong khi phần lớn tu sĩ trong tông môn đang bàn tán về công pháp ngũ hành, thì các tu sĩ ở Luyện Khí đường lại có hứng thú nồng hậu hơn với cái hộp chứa công pháp kia.

Lâm gia.

Giang Nghiễn Băng nhìn Lâm Vân Dật, hỏi: “Gặp được chuyện gì tốt sao? Mà trông ngươi vui vẻ thế?”

Lâm Vân Dật cười đáp: “Đúng là gặp chuyện tốt thật. Ngươi còn nhớ cái hộp truyền thừa của vị trưởng lão Ngự Thú tông kia không?”

Giang Nghiễn Băng gật đầu: “Nhớ rõ.”

Lâm Vân Dật nói: “Viên Nguyệt và Khuyết Nguyệt đã gặm nát cái hộp đó rồi.”

Giang Nghiễn Băng có chút kinh ngạc: “Viên Nguyệt và Khuyết Nguyệt đã có thể gặm nổi cái hộp đó rồi sao?”

Lâm Vân Dật gật đầu nói: “Đúng vậy nha! Ta cũng rất bất ngờ. Đại ca nói sau khi Khuyết Nguyệt và Viên Nguyệt tiến giai Trúc Cơ thì thức tỉnh một loại năng lực đặc thù, bản lĩnh phân giải linh tài luyện khí tăng tiến vượt bậc.”

Giang Nghiễn Băng tán thưởng: “Nghe có vẻ rất lợi hại.”

Lâm Vân Dật tiếp lời: “Thật sự rất lợi hại, bên trong bảo hộp đó chứa Ngũ Hành Luân Hồi Quyết, mà bản thân cái hộp cũng là một loại linh tài ngũ hành đặc biệt.”

Giang Nghiễn Băng có chút kích động: “Ý của ngươi là, linh tài chiết xuất từ bảo hộp kia có thể luyện chế thành pháp khí ngũ hành?”

Lâm Vân Dật gật đầu: “Chính xác, hẳn là có thể luyện chế ra pháp khí vô cùng lợi hại.”

Mấy người Lâm Vân Dật những năm gần đây tu vi tăng vọt, nhưng phẩm cấp của pháp khí lại không theo kịp, việc thiếu thốn pháp khí vừa tay ảnh hưởng không nhỏ tới chiến lực của bọn họ.

Trước đó ở trong bí cảnh, Lâm Vân Dật tuy có đoạt được mấy kiện pháp khí Huyền cấp.

Thế nhưng phẩm chất của những pháp khí này đa phần đều tầm thường, độ hòa hợp với Lâm Vân Dật cũng chẳng được bao nhiêu.

Lâm Vân Dật cảm thán: “Linh tài ngũ hành này thập phần khó cầu.”

Cái hộp chứa Ngũ Hành Luân Hồi Quyết kia trước đây từng được dùng như một tấm khiên đỡ đòn, nghe nói thứ này có thể cản được cả một đòn công kích của cường giả Tiên Vương. (chỗ này tác giả viết rõ là 仙王 nha, chắc nhầm lẫn gì đó)

Giang Nghiễn Băng gợi ý: “Số lượng linh tài không hề nhỏ, có thể cân nhắc luyện chế một thanh Ngũ Hành Kiếm.”

Giang Nghiễn Băng thầm nghĩ: Độ khó để tôi luyện loại linh tài ngũ hành này không hề thấp, nhưng may mắn là Lâm Vân Dật có Càn Dương Chân Hỏa.

Càn Dương Chân Hỏa không hề tầm thường, pháp khí được tôi luyện từ nó, phẩm chất chắc chắn sẽ cực kỳ kinh diễm.

Lâm Vân Dật nói: “Đại ca bảo vị trưởng lão kia lúc ấy đang trong cơn thất vọng tuyệt vọng nên đã nhất thời quên phắt mất chuyện bảo hộp bị ăn. Chờ đến khi lão phản ứng lại, e là sẽ có chút rắc rối.”

Toàn bộ bảo hộp đều bị gặm sạch, số linh tài thu được đại ca giữ lại một nửa, nửa còn lại đã lén gửi về đây rồi.

Giang Nghiễn Băng mỉm cười: “Đại ca thật vất vả.”

Lâm Vân Dật tinh nghịch nói: “Ta phải gửi thêm cho đại ca ít rượu ngon mới được. Nghe nói Ninh trưởng lão kia đại hạn sắp đến, chặng cuối của cuộc đời chính là lúc thích hợp nhất để mượn rượu tiêu sầu.” Rượu vào lời ra, đầu óc mơ màng rồi thì những chuyện khác cũng sẽ quên sạch, biết đâu lại chẳng phát hiện ra chuyện linh tài bị bớt xén kia đâu.

Ngự Thú tông.

Từ Niệm Như đánh giá Lâm Vân Võ, mở miệng hỏi: “Nghe nói ngươi đưa rất nhiều linh tửu cho Ninh Châu trưởng lão?”

Lâm Vân Võ gật đầu thừa nhận: “Ninh Châu trưởng lão phát hiện bên trong bảo hộp là công pháp ngũ hành thì biết bản thân kéo dài tuổi thọ vô vọng, đau lòng quá độ. Ta liền tặng lão một ít rượu ngon, chính là ‘hà dĩ giải ưu, duy hữu mỹ tửu’ .” (Lấy gì để giải tỏa sầu muộn, chỉ có rượu ngon mà thôi)

Chuyện về công pháp ngũ hành đã làm náo loạn một thời gian, sau khi biết rõ ngọn ngành, đông đảo các thế lực vốn ôm lòng nhòm ngó truyền thừa cũng dần dần bỏ cuộc.

Ngũ linh căn bồi dưỡng quá mức gian nan, cho dù có công pháp ngũ hành tuyệt đỉnh đi chăng nữa, các tông môn cũng không muốn lãng phí tài nguyên tu luyện lên người một kẻ có tư chất phế tài như thế.

Ninh Châu trưởng lão sau khi biết được sự thật thì thất vọng tràn trề, suốt ngày chìm đắm trong men rượu, say sưa qua ngày.

Từ Niệm Như híp mắt: “Ngươi từ khi nào lại tử tế như vậy? Chắc chắn là làm chuyện gì khuất tất rồi chứ gì?”

Lâm Vân Võ có chút xấu hổ gãi đầu: “Làm gì có chuyện đó? Sư tỷ đa nghi quá rồi.”

Từ Niệm Như hừ lạnh: “Cái hộp ngũ hành kia bị ăn mất, phân lượng linh tài tinh luyện ra có vấn đề đúng không?”

Lâm Vân Võ ngạc nhiên: “Sư tỷ cũng nhìn ra sao?”

Từ Niệm Như xì một tiếng khinh miệt: “Hụt mất một nửa phân lượng, là người thì ai chẳng nhìn ra được.”

Lâm Vân Võ cười khổ: “Phen này phiền phức rồi đây!”

Từ Niệm Như nói: “Chứ còn sao nữa, phiền phức của ngươi lớn rồi. Ngươi không biết trong tông môn có bao nhiêu kẻ đang chực chờ nắm thóp ngươi hay sao? Ninh Châu trưởng lão hiện tại đang đau buồn quá độ nên quăng cái hộp ngũ hành ra sau đầu, nhưng các luyện khí sư khác thì vẫn nhớ kỹ đấy. Cái hộp kia có thể đỡ được đòn tấn công của tu sĩ Kim Đan, tuyệt đối không phải vật tầm thường, không biết có bao nhiêu người đang thèm nhỏ dãi đâu.”

Lâm Vân Võ thở dài một tiếng, có chút bất lực: “Muốn xơi chút đồ tốt quả thực không dễ dàng gì.”

Từ Niệm Như nói: “Nếu lòng dạ ngươi không đen tối như thế thì chuyện đã dễ giải quyết hơn rồi. Nhưng mà cũng không phải là không có cách.”

Lâm Vân Võ sáng mắt: “Cách gì vậy?”

Từ Niệm Như lấy ra một khối kim thạch ngũ sắc, nói: “Đây là Ngũ Hành Linh Lung Kim, cũng là linh tài ngũ hành, so với linh tài của bảo hộp kia thì kém hơn không ít. Thế nhưng cái hộp kia đã bị Viên Nguyệt và Khuyết Nguyệt ăn vào bụng, có thể nôn ra linh tài gì thì còn phải xem bản lĩnh của hai đứa chúng nó.”

Lâm Vân Võ tràn đầy cảm kích: “Đa tạ sư tỷ đã chỉ điểm.”

Từ Niệm Như khoát tay: “Không cần tạ ta, cái này là lão tổ đưa cho ta đấy.”

Lâm Vân Võ vội nói: “Thật sự phải đa tạ sư phụ. Sư phụ trăm công nghìn việc mà vẫn phải bận lòng vì chút chuyện nhỏ nhặt của chúng ta, làm đồ đệ như ta thật sự hổ thẹn trong lòng.”

Từ Niệm Như lắc đầu nói: “Cũng không cần phải quá hổ thẹn làm gì, đưa thêm nhiều linh tửu tới là được rồi, đừng có chỉ biết hiếu kính mỗi Ninh trưởng lão.”

Lâm Vân Võ mỉm cười: “Sư tỷ nhắc nhở rất đúng.”

Từ Niệm Như như có điều suy nghĩ nhìn Lâm Vân Võ, thầm nghĩ: Bộ công pháp kia e là Lâm gia đã sớm cầm chắc trong tay rồi, nếu không phải vậy, Lâm gia cũng chẳng rảnh rỗi đi thu thập linh tài của bảo hộp làm gì.

Lâm Vân Võ bị Từ Niệm Như nhìn đến mức có chút nổi da gà: “Sư tỷ đang nghĩ gì thế?”

Từ Niệm Như hỏi: “Linh tài ngũ hành tinh luyện từ bảo hộp kia không dễ xử lý đâu, thứ đó có thể luyện chế thành pháp khí được không?”

Lâm Vân Võ lắc đầu: “Ta cũng không biết nữa!”

Từ Niệm Như nói: “Linh tài đó vô cùng đặc biệt, ta thấy mấy vị luyện khí sư bên Luyện Khí đường dường như cũng bó tay bất lực.”

Lâm Vân Võ đáp: “Từ từ nghiên cứu, rồi sẽ có cách thôi.”

Từ Niệm Như có chút tò mò: “Ngươi giữ lại đống linh tài kia rồi, giờ tính sao?”

Lâm Vân Võ buột miệng: “Chắc là đang ném vào trong nồi nấu rồi.” Linh tài đã sớm được gửi về gia tộc, tình hình cụ thể hiện tại thế nào hắn cũng không rõ lắm.

Từ Niệm Như gặng hỏi: “Nấu ra được kết quả gì chưa?”

Lâm Vân Võ: “Chắc là chưa đâu.”

Từ Niệm Như gật đầu: “Đến tu sĩ của Luyện Khí điện còn chẳng nghiên cứu ra được trò trống gì, gia tộc ngươi xử lý không được cũng là chuyện bình thường.”

Lâm Vân Võ phụ họa: “Sư tỷ nói phải.”

Nhưng trong lòng Lâm Vân Võ lại thầm nghĩ: Tam đệ nhà ta không giống với đám giá áo túi cơm ở Luyện Khí điện kia đâu, trong tay đệ ấy có Càn Dương Chân Hỏa, muốn xử lý loại linh tài đặc thù này chắc chắn là dễ như trở bàn tay.

Sau khi phát hiện bên trong bảo hộp truyền thừa chỉ là một bộ công pháp ngũ hành, Ninh Châu bắt đầu mượn rượu tiêu sầu.

Giai thoại về “Bảo hộp truyền thừa” đã lưu truyền trong tông môn từ rất lâu rồi.

Tuy rằng biết rõ đó là công pháp ngũ hành, nhưng vẫn có rất nhiều tu sĩ mộ danh tìm tới tận cửa để xin được chiêm ngưỡng.

Ninh Châu cũng không từ chối, tu sĩ nào tới cửa chỉ cần bỏ ra một khoản linh thạch là có thể mượn đọc công pháp.

Chuyện về linh tài của hộp ngũ hành cuối cùng vẫn bị người ta chú ý tới.

Trên thực tế, Ninh Châu cũng đã sớm phát hiện ra điểm bất thường, thế nhưng lão thọ nguyên sắp cạn, một lòng chỉ nghĩ đến chuyện kéo dài mạng sống nên cũng chẳng thèm để tâm đến việc này. Lại thêm huynh đệ Lâm Vân Văn tặng không ít rượu ngon, lão liền mắt nhắm mắt mở cho qua chuyện.

Nhưng khi lượng tu sĩ tìm tới cửa ngày một đông, rất nhanh đã có kẻ dòm ngó tới số rượu của Ninh Châu.

Không ít tu sĩ trong Ngự Thú tông đã sớm phát hiện huynh đệ Lâm gia thường xuyên biếu xén đủ loại linh tửu cho Từ Thanh.

Từ Thanh là một vị Kim Đan cường giả, hảo hán tu sĩ tuy rằng thèm thuồng linh tửu của Lâm gia nhưng rốt cuộc cũng không dám vuốt râu hùm.

Nay biết huynh đệ Lâm Vân Văn cũng tặng cho Ninh Châu không ít rượu ngon, vài kẻ lập tức không ngồi yên được nữa.

Ninh Châu tu vi tuy rằng không yếu, nhưng chung quy cũng chỉ là một tu sĩ Trúc Cơ mà thôi.

Ban đầu khi đồng đạo ghé thăm, Ninh Châu còn hào phóng tiếp đãi, nhưng rất nhanh lão liền nhận ra “dã tâm lang sói” của đám người này. Lão nổi trận lôi đình, lập tức ra tay đuổi thẳng cổ tất cả bọn họ đi.