Chương 217: Biến dị linh châu
Thời gian thắm thoát thoi đưa, chớp mắt một cái, mấy người đã ở trên đảo hơn một năm.
Trong suốt thời gian qua, Lâm Vân Dật ngoài việc tu luyện thì chính là điên cuồng luyện đan. Lượng lớn linh thảo qua tay hắn đều đã biến thành đan dược.
Nhờ có nguồn linh thảo dồi dào để luyện tay, luyện đan thuật của Lâm Vân Dật tiến bộ vượt bậc.
Dưới sự nỗ lực ngày đêm không ngừng nghỉ, hắn đã tích lũy được hơn năm trăm viên Huyền cấp đan dược.
Tại địa giới Ngự Thú Tông, Huyền cấp linh thảo vốn đã vô cùng hiếm có, Huyền cấp đan dược lại càng khó tìm hơn. Hơn năm trăm viên Huyền cấp đan dược này mà tung ra ngoài, đủ để gợn lên một trận sóng gió kinh hoàng.
Giang Nghiễn Băng đang loay hoay nghịch mấy viên Thiên Nguyên linh châu, tâm trạng có vẻ khá tốt:
“Thiên Nguyên linh châu này quả là bảo vật, hiệu quả trợ giúp tu luyện có thể sánh ngang với thượng phẩm linh thạch.”
Lâm Vân Dật đáp: “Thiên Nguyên linh châu tốt thì tốt thật! Có điều thứ này không dễ tìm cho lắm.”
Phần lớn Thiên Nguyên linh châu đều trầm tích dưới đáy linh tuyền. Mà muốn lặn xuống đáy linh tuyền, cơ thể luôn phải chịu một áp lực nặng nề tựa như Thái Sơn áp đỉnh.
Trước đó khi ở dưới đáy linh tuyền, Lâm Vân Dật tìm được hơn năm mươi viên Thiên Nguyên linh châu.
Lâm Vân Tiêu thì nhiều hơn một chút, tìm được hơn một trăm viên.
Có sự chênh lệch này không phải vì Lâm Vân Dật thua kém Lâm Vân Tiêu, mà do Lâm Vân Dật có quá nhiều việc phải làm, không thể suốt ngày trầm mình dưới linh trì để mò mẫm linh châu được.
Ngược lại, Lâm Vân Tiêu lại có niềm đam mê cực kỳ lớn với việc tìm kiếm Thiên Nguyên linh châu, hầu như ngày nào hắn cũng phải lặn xuống ngó nghiêng một vòng.
Thiên Nguyên linh châu bất kể là dùng để tu luyện hay dùng để xung kích bình cảnh thì hiệu quả đều vô cùng xuất sắc.
Giang Nghiễn Băng nói: “Mấy viên Thiên Nguyên linh châu này là do tiểu tứ mang tới đấy.”
Lâm Vân Dật đầy cảm thán lên tiếng: “Thật là làm khó hắn rồi, đang chìm đắm trong vũng bùn êm ái của tình yêu mà vẫn còn nhớ đến người ca ca này.”
Giang Nghiễn Băng mỉm cười, bảo: “Đánh hổ phải có anh em, ra trận cần tình cha con. Các ngươi là chí thân máu mủ, tiểu tứ đương nhiên là luôn nhớ mong người ca ca là ngươi rồi.”
Lâm Vân Dật tò mò: “Không biết chỗ Trì Cẩn thì hắn tặng bao nhiêu nhỉ?”
Giang Nghiễn Băng đoán: “Chắc là không ít đâu.”
Lâm Vân Dật cười khổ: “Ta hỏi thật thừa thãi. Nhìn cái bộ dạng nịnh bợ của tiểu tứ là biết hắn không thể nào thiếu phần của Trì Cẩn được. Nhưng mà như vậy cũng đúng, muốn rước được mỹ nhân về dinh thì không thể keo kiệt.”
Dưới đáy linh tuyền lạnh thấu xương tủy, hoàn toàn không thích hợp cho những tu sĩ có thể chất như Giang Nghiễn Băng và Trì Cẩn thâm nhập.
Trong nguyên tác, Nhiếp Lăng vì muốn lấy lòng Trì Nguyệt Lăng nên đã tặng chín viên Thiên Nguyên linh châu, còn Trì Cẩn với tư cách là vị hôn đạo lữ của Nhiếp Lăng thì lại chẳng vớt vát được cái gì.
Trong nguyên tác Nhiếp Lăng đã tặng chín viên, tiểu tứ bây giờ thế nào cũng không thể thua kém đối phương được.
Nghe đồn Nhiếp Lăng và Trì Nguyệt Lăng đã rạn nứt, gốc rễ của chuyện này có lẽ là do Nhiếp Lăng trở nên keo kiệt hơn.
Dĩ nhiên chuyện này cũng không thể trách Nhiếp Lăng được. Có tiền thì mới mạnh miệng, vị huynh đài này sau khi tiến vào bí cảnh kiếm chẳng được bao nhiêu, muốn hào phóng cũng lực bất tòng tâm.
Giang Nghiễn Băng đổi chủ đề: “Mà nhắc mới nhớ, dạo này nhiệt huyết tu luyện của tiểu tứ cao thật đấy! Cứ nghe hắn lầm bầm suốt về chuyện Trúc Cơ hậu kỳ.”
Lâm Vân Dật lắc đầu nói: “Phải vậy không! Trước kia chưa từng thấy hắn có nhiệt huyết tu luyện cao đến thế bao giờ. Trì Cẩn nói, sau khi ra ngoài sẽ đợi hắn một trăm năm, còn dặn hắn đừng có nôn nóng, cứ đợi tiến giai lên Trúc Cơ hậu kỳ rồi hãy tính đến chuyện tới Vô Cực Tông, khi đó sóng gió đã lặng bớt, cũng sẽ an toàn hơn.”
Giang Nghiễn Băng gật đầu: “Trì Cẩn suy tính rất chu toàn.”
Lâm Vân Dật thở dài: “Đúng vậy, Trì Cẩn thì sắp xếp như thế, nhưng nhìn cái tính cấp nôn nóng của tiểu tứ, không biết có nhịn nổi đến lúc tiến giai Trúc Cơ hậu kỳ không nữa. Tuy rằng tốc độ tiến giai hiện tại của tiểu tứ không chậm, nhưng muốn bước vào Trúc Cơ hậu kỳ vẫn là một thử thách không nhỏ.”
Giang Nghiễn Băng an ủi: “Ta thấy hắn tu luyện rất nhanh, nếu có thêm chút cơ duyên, biết đâu chừng chẳng mấy chốc sẽ tiến giai Trúc Cơ trung kỳ.”
Lâm Vân Dật thừa nhận: “Linh lực của hắn tăng trưởng quả thực rất nhanh.”
Giang Nghiễn Băng cười nói: “Chuyện tương lai ai mà nói trước được, cứ thuận theo tự nhiên thôi.”
Lâm Vân Dật đáp: “Cũng chỉ đành thế thôi, xem tạo hóa của hắn vậy.”
—
Trong động phủ.
Lâm Vân Tiêu đầy ân cần ra sức dâng tặng: “Mấy viên này là cho ngươi đó, cầm lấy mà dùng đi.”
Lâm Vân Tiêu bưng một vốc Thiên Nguyên linh châu, hướng về phía Trì Cẩn như đang khoe bảo vật.
Trì Cẩn nhíu chặt mày, hỏi: “Ngươi lại xuống linh tuyền rồi à?”
Lâm Vân Tiêu gật đầu lia lịa: “Phải đó, hôm nay ta xuống linh tuyền, phát hiện ra một ổ Thiên Nguyên linh châu. Có điều lúc ấy linh lực hơi cạn kiệt, không chống đỡ nổi nên ta đành phải lên trước. Thật là đáng tiếc, hôm nào ta sẽ rủ tam ca cùng xuống đó thám thính một chuyến.”
Trì Cẩn nhắc nhở: “Cái gì quá cũng không tốt, dưới đáy linh tuyền lạnh thấu xương, ngươi đừng xuống đó quá thường xuyên.”
Lâm Vân Tiêu cười toe toét: “Yên tâm đi, ta biết chừng mực mà, nếu chịu không nổi ta sẽ không gượng ép đâu.”
Trì Cẩn mân mê mấy viên Thiên Nguyên linh châu, cõi lòng không khỏi dậy sóng.
Thiên Nguyên linh châu hỗ trợ tu luyện có hiệu quả cực kỳ tốt.
Trước khi tới đây, Nhiếp Lăng dường như chắc mẩm bản thân có thể tiến vào Ngưng Phong Đảo, còn hứa hẹn với Trì Nguyệt Lăng là sẽ tìm cho nàng ta vài viên Thiên Nguyên linh châu để chơi.
Không ngờ Trì Nguyệt Lăng còn chưa đợi được Thiên Nguyên linh châu thì người nhận được trước lại là hắn.
Số lượng Thiên Nguyên linh châu trong linh trì là có hạn.
Cứ theo cái đà càn quét này của hai huynh đệ Lâm Vân Tiêu, e rằng chẳng mấy tháng nữa, Thiên Nguyên linh châu bên dưới sẽ bị vét sạch sành sanh.
Đến lúc đó, cho dù Nhiếp Lăng thực sự có tới được nơi này thì e là cũng chẳng còn viên nào mà tìm.
Trì Cẩn chống cằm, tâm trạng rất đỗi vui vẻ.
Theo như Trì Cẩn biết, thời gian qua Trì Nguyệt Lăng vẫn đang mải miết tìm kiếm Đổng Bá Kiệt.
Đã lâu như vậy rồi, Trì Nguyệt Lăng chắc hẳn cũng đã nhận ra vài phần bất ổn, chỉ là đâm lao thì phải theo lao, dù có phát hiện ra điểm kỳ lạ thì cũng đã muộn màng.
Tu sĩ trong tông môn trước giờ luôn thích đem Trì Nguyệt Lăng ra so sánh với hắn, mà bản thân Trì Nguyệt Lăng có vẻ cũng rất thích ganh đua với hắn.
Bất cứ thứ gì hắn có, Trì Nguyệt Lăng đều sẽ nghĩ đủ mọi cách để đoạt lấy bằng được. Nếu nàng ta biết hiện tại hắn đang sống những ngày tháng viên mãn, sung túc thế này, e là sẽ tức đến hộc máu mất.
—
Trong phòng luyện đan.
Lâm Vân Dật nhìn Lâm Vân Tiêu, hỏi lại: “Ngươi nói ngươi tìm thấy một ổ Thiên Nguyên linh châu?”
Lâm Vân Tiêu gật đầu cái rụp: “Đúng thế, địa điểm ta đã tăm tia kỹ rồi, tam ca huynh cùng xuống với ta đi.”
Lâm Vân Dật gật đầu: “Cũng được, dạo này việc luyện đan của ta đang bị nghẽn ở bình cảnh, vừa vặn làm chút việc khác để chuyển dời chú ý.”
Lâm Vân Dật có Càn Dương Chân Hỏa hộ thể, khi xuống linh tuyền có thể dùng ngọn lửa bao bọc quanh người, so với Lâm Vân Tiêu thì nhẹ nhàng hơn nhiều.
Lâm Vân Dật phóng ra ngọn lửa bao bọc lấy cả hai, hai người nhanh chóng lặn sâu xuống đáy linh trì.
Theo sự dẫn đường của Lâm Vân Tiêu, họ nhanh chóng tìm được vị trí cái ổ Thiên Nguyên linh châu kia.
Hai người ra tay thoăn thoắt, gom sạch sành sanh cả ổ Thiên Nguyên linh châu mang lên bờ.
Lâm Vân Tiêu mặt mày hớn hở, reo lên: “Tổng cộng ba mươi hai viên, phát tài rồi huynh ơi!”
Lâm Vân Dật khen ngợi: “Khả năng nhìn nhận của ngươi ngày càng tốt dấy, nơi ẩn khuất như vậy cũng bị ngươi đào ra được.”
Lâm Vân Tiêu cười khì: “Tam ca quá khen rồi. Ơ kìa, mấy viên linh châu này hình như trông hơi khác thường, linh châu bình thường đều màu trắng, sao mấy viên này lại là màu lam nhỉ?”
Trì Cẩn cầm lấy viên linh châu xem xét một hồi rồi nói: “Đây là biến dị Thiên Nguyên linh châu, giá trị cao hơn mười lần so với Thiên Nguyên linh châu thông thường.”
Lâm Vân Tiêu gật gù: “Trông đúng là hàng thượng phẩm!”
Trì Cẩn nhìn đống linh châu mà có chút ngẩn ngơ. Biến dị linh châu trân quý hơn linh châu thường rất nhiều, tu sĩ tìm được Thiên Nguyên linh châu tuy có vài người, nhưng kẻ tìm được biến dị Thiên Nguyên linh châu thì lại ít ỏi như lá mùa thu. Thu hoạch lần này quả thực có chút đáng sợ rồi.
Lâm Vân Tiêu nhặt một viên biến dị Thiên Nguyên linh châu đưa cho Trì Cẩn: “Tổng cộng có bốn viên, bốn người chúng ta vừa vặn mỗi người một viên, viên này cho ngươi.”
Trì Cẩn vội vàng từ chối: “Không cần đâu, ta cũng có góp chút công sức nào đâu.”
Lâm Vân Tiêu lý sự: “Ngươi không góp sức thì ta góp sức thay ngươi rồi!”
Lâm Vân Dật cũng lên tiếng: “Đã là tấm lòng của tiểu tứ, A Cẩn ngươi cứ nhận lấy đi.”
Trì Cẩn lúc này mới nhận: “Vậy đệ xin đa tạ tam ca.”
Lâm Vân Tiêu đảo mắt liên hồi, lặng lẽ truyền âm: “Ta đã nhìn kỹ rồi, viên biến dị này là viên to nhất đấy.” =)))
Trì Cẩn liếc Lâm Vân Tiêu một cái, cõi lòng ngập tràn ấm áp.
Lâm Vân Dật nhìn cái bộ dạng không tiền đồ của Lâm Vân Tiêu, chỉ biết bất lực lắc đầu.
—
Ngưng Phong Đảo ngăn cách với thế gian, tài nguyên tu luyện vô cùng dồi dào.
Ngày tháng của nhóm người Lâm Vân Dật trôi qua vô cùng bình lặng.
Thời gian thoi đưa, linh lực của mấy người ngày một tăng tiến.
Lâm Vân Tiêu nhìn Lâm Vân Dật đang bận rộn luyện đan, trong mắt không giấu nổi vài phần ngưỡng mộ.
Động tác của Lâm Vân Dật mượt mà như nước chảy mây trôi, toàn bộ quá trình được hoàn thành liền mạch chỉ trong một hơi.
Lâm Vân Dật lúc mới tiến vào bí cảnh, khi luyện chế các loại Huyền cấp đan dược còn có chút trúc trắc, giờ đây đã càng lúc càng thành thục.
Cùng với việc số lượng chủng loại Huyền cấp đan dược luyện chế ngày một nhiều, thủ pháp luyện đan của hắn ngày càng nhuần nhuyễn, kinh nghiệm luyện đan cũng ngày một phong phú. Dần dà, ngay cả khi luyện chế một số đan dược chưa từng tiếp xúc qua bao giờ, hắn cũng có thể nhanh chóng bắt nhịp.
Trì Cẩn không kìm được cảm thán: “Luyện đan thuật của tam ca ngươi ngày càng cao minh rồi!”
Lâm Vân Tiêu gật đầu đắc ý: “Đúng vậy! Tỷ lệ thành đan của tam ca ngày càng cao.”
Trì Cẩn tặc lưỡi: “Thiên phú luyện đan này của tam ca ngươi đủ để khiến cho đám gọi là thiên tài luyện đan của mấy đại tông môn phải xấu hổ không dám nhìn mặt ai mất.”
Lâm Vân Tiêu nhìn chăm chắm vào lò đan: “Không biết tam ca đang luyện chế đan dược gì nhỉ, trông cứ quen quen.”
Trì Cẩn liếc Lâm Vân Tiêu một cái, bất lực nói: “Trú Nhan Đan chứ gì nữa! Ngươi không nhìn ra được loại này sao?”
Lâm Vân Tiêu ồ lên: “Hóa ra là Trú Nhan Đan, hèn chi ta cứ thấy quen mắt.”
Trì Cẩn thầm đếm: “Một lò, bảy viên!”
Trì Nguyệt Lăng ngày đêm mong mỏi có được Trú Nhan Đan mà vẫn chưa thể chạm tay vào.
Còn vị này một lò liền ra tận bảy viên, đúng là nơi thì hạn hán đến nứt nẻ, chỗ thì mưa lũ ngập lụt.
Luyện đan thuật của vị này thật sự quá đáng nể, đám luyện đan sư Huyền cấp kỳ cựu trong tông môn của bọn họ cũng chẳng có tỷ lệ xuất đan cao được như thế.
Trú Nhan Đan vốn là vật hiếm có, tính cả lò này thì hắn chắc đã luyện ra hơn ba mươi viên Trú Nhan Đan rồi.
Đối với một đại tông môn như Vô Cực Tông của bọn họ thì Trúc Cơ Đan cũng là một thứ vô cùng hiếm hoi.
Nhiều Trú Nhan Đan thế này, chỉ cần tùy tiện mang vài viên tới buổi đấu giá là đủ để khiến cho đông đảo tu sĩ tranh nhau sứt đầu mẻ trán rồi.
Lâm Vân Tiêu hếch mũi: “Thế mới nói chứ.”
Trì Cẩn nhìn Lâm Vân Tiêu đang mắt sáng như sao: “Ngưỡng mộ rồi hả?”
Lâm Vân Tiêu gật đầu cái rụp: “Đúng vậy!”
Trì Cẩn động viên: “Ngươi nỗ lực một chút thì cũng có hy vọng trở thành luyện đan sư mà.”
Lâm Vân Tiêu lắc đầu nguầy nguậy, từ chối: “Ta chẳng có hứng thú với việc trở thành luyện đan sư đâu, tam ca biết luyện đan là được rồi, ta đỡ phải bận tâm lo nghĩ.”
Trì Cẩn cạn lời: “Nói cũng phải.” Hắn hình như hơi đánh giá cao chí tiến thủ của vị huynh đài này rồi. Tuy nhiên, nhìn việc vị này vừa rồi ngay cả Trú Nhan Đan cũng không nhận ra, muốn làm luyện đan sư xem ra quả thực không dễ dàng gì.
Trì Cẩn có chút khó hiểu hỏi: “Nếu đã như vậy, ngươi còn ngưỡng mộ cái gì chứ!”
Lâm Vân Tiêu hào hứng ra mặt: “Ngọn lửa kia của tam ca trông rất ngầu đúng không? Bất kể là đối địch hay luyện đan đều có thể dùng được, ta cũng muốn có một đóa.”
Trì Cẩn thở dài một tiếng, dập tắt hy vọng: “Cái này xem chừng có hơi khó khăn đấy.”
Nếu hắn không nhìn nhầm thì đó chính là Càn Dương Chân Hỏa. Tu sĩ sở hữu Càn Dương Thánh Thể sau khi tiến giai lên Trúc Cơ sẽ tự nhiên thức tỉnh ngọn lửa này, người bình thường không thể nào có được.
Rất nhiều linh hỏa dù đã nhận chủ vẫn có thể bị tước đoạt.
Thông thường, ngay cả khi chủ nhân của linh hỏa bỏ mạng, linh hỏa cũng không hề bị hủy diệt, thế nhưng Càn Dương Chân Hỏa thì lại khác.
Càn Dương Chân Hỏa sinh ra và gắn liền với Thiên Càn Thánh Thể, một khi Thiên Càn Thánh Thể tử vong, Càn Dương Chân Hỏa cũng sẽ tự động tiêu tán giữa đất trời.
Lâm Vân Tiêu phân trần: “Cũng không nhất định phải là ngọn lửa giống hệt như vậy, cứ là linh hỏa là được rồi. Tam ca trước đây từng có một đóa Thanh Miêu Hỏa, nhưng Càn Dương Chân Hỏa quá mức bá đạo, vừa thức tỉnh một cái liền nuốt chửng luôn Thanh Miêu Hỏa. Ban đầu ta còn nghĩ nếu tam ca không cần Thanh Miêu Hỏa nữa thì có thể tặng lại cho ta, ai dè lại bị nuốt mất tiêu.”
Trì Cẩn gật đầu suy ngẫm: “Nếu chỉ đơn thuần là muốn có linh hỏa thì không phải là không thể cân nhắc. Ngươi là Hỏa Lôi linh căn, nếu có thể thu phục được một đóa linh hỏa thì lợi ích đạt được chắc chắn là không nhỏ.”
Lâm Vân Tiêu gật đầu đồng tình: “Ta cũng nghĩ như vậy.”
—