Chương 216: Ác bá gặp ác bá
Ngưng Phong Hồ rộng lớn vô ngần, càng đi sâu vào tâm hồ, người ta càng cảm nhận được một luồng hàn ý thấu xương, luồng hàn ý này thấp thoáng như muốn đóng băng cả linh hồn.
Đám người Lâm Vân Dật lập tức vận chuyển linh lực để chống chọi với luồng khí lạnh này.
Huyền Thủy Độc Quy lững lờ bơi trong hồ, đi liên tục suốt năm ngày trời vẫn chưa thấy bóng dáng Ngưng Phong Đảo đâu. Trong lòng Lâm Vân Dật dâng lên một dự cảm bất tường, hắn bỗng sực nhớ ra một chuyện. Trong sách có ghi chép nước Ngưng Phong Hồ vô cùng đặc biệt, lênh đênh trên hồ càng lâu thì linh hồn càng dễ bị hàn ý ăn mòn.
Kẻ sở hữu Thiên Càn Thánh Thể hay Cực Dương Chi Thể thì còn đỡ, chứ mang Thiên Khôn Chi Thể hay Cực Âm Chi Thể mà trôi dạt trên hồ quá lâu thì sẽ vô cùng nguy hiểm. Trong nguyên tác, cả hai vị nữ chính đều từng tới nơi này, tạo cơ hội cho nam chính ân cần lấy lòng. Chỉ là lúc đó, mấy người bọn họ dường như không phải lênh đênh trên mặt nước lâu đến thế.
Lâm Vân Tiêu có chút nghi hoặc hỏi: “Quy tiền bối, vẫn chưa tới sao?”
Huyền Thủy Độc Quy đáp: “Gấp cái gì? Còn mấy ngày đường nữa cơ.”
Lâm Vân Tiêu nhíu mày: “Cần lâu đến vậy sao?”
Huyền Thủy Độc Quy hừ lạnh: “Dĩ nhiên là cần rồi! Hơn nữa, Vạn Độc Quả các ngươi đưa không đủ, các ngươi phải trả thêm cho ta năm mươi vạn linh thạch nữa, bằng không ta sẽ lật nhào tất cả xuống hồ.”
Con Huyền Thủy Độc Quy vừa nói vừa lắc lư thân hình một cái, đám người Lâm Vân Dật suýt chút nữa đã bị hất văng ra ngoài.
Lâm Vân Tiêu: “…”
Lâm Vân Dật có chút bất mãn nói: “Tiền bối, ngươi tự ý tăng giá giữa đường thế này xem ra không được hay cho lắm.”
Huyền Thủy Độc Quy quay đầu liếc Lâm Vân Dật một cái, khinh bỉ nói: “Ngươi thì biết cái gì! Bản đại nhân từ trăm năm trước đã đột phá từ Trúc Cơ trung kỳ lên Trúc Cơ hậu kỳ. Mà ta đã thăng cấp rồi, thân giá của bản đại nhân đương nhiên cũng phải tăng lên theo chứ, ngươi nói xem có đúng không?”
Lâm Vân Dật gật đầu: “Nói rất có lý, Trúc Cơ trung kỳ và Trúc Cơ hậu kỳ sao có thể giống nhau được.”
Huyền Thủy Độc Quy cười khẩy nói: “Tốt, tốt lắm, ta biết ngay tiểu tử ngươi biết điều mà.”
Lâm Vân Dật chắp tay: “Tiền bối quá khen.”
Huyền Thủy Độc Quy thúc giục: “Đã thế thì mau nộp linh thạch ra đây.”
Lâm Vân Dật mỉm cười: “Tiền bối đừng vội, chuyện này ta còn phải hỏi qua ý kiến vị khách trọ nhà ta đã.”
Huyền Thủy Độc Quy nghe vậy đại nộ, bốn chân khua nhanh tạo thành sóng lớn ngập trời: “Cái gì! Tên khốn kiếp nhà ngươi, còn dám mang theo khách trọ? Ở đây ta tính phí theo đầu người, phải thêm tiền!”
Lâm Vân Dật ung dung: “Chuyện này ngài cứ bàn bạc với khách trọ nhà ta đi. Theo ta được biết, hắn trước đây từng rất giàu có, chỉ cần hắn bằng lòng, đừng nói năm mươi vạn linh thạch, đến cả năm trăm vạn cũng chẳng thành vấn đề.”
Huyền Thủy Độc Quy tỏ vẻ ung dung thong thả nói: “Nếu đã vậy thì gọi khách trọ nhà ngươi ra đây.”
Lâm Vân Dật: “Được, tới ngay đây!”
—
Từng luồng khói đen kịt cuồn cuộn tuôn ra, bao vây lấy đám người Lâm Vân Dật. Trì Cẩn trợn to hai mắt, cảm nhận được một cỗ khí tức cực kỳ khủng bố. Tuy rằng luồng khí tức này không nhắm vào hắn, nhưng vẫn khiến hắn sinh ra cảm giác ngột ngạt đến ngạt thở.
Tim Trì Cẩn đập thình thịch, trong lòng dâng lên vài phần nghi hoặc. Bí cảnh này chỉ có tu sĩ Luyện Khí mới có thể tiến vào, điều này ngay cả đại năng Nguyên Anh cũng không thể thay đổi. Thế nhưng khí tức từ luồng khói đen này lại thâm sâu khó lường, dường như vượt xa cấp độ Trúc Cơ.
Trì Cẩn thầm kinh nghi, chợt nhớ tới việc Lâm Vân Tiêu từng nhắc qua, tam ca của hắn có một con khế ước thú vô cùng đáng lo, suốt ngày chỉ biết ngủ. Trì Cẩn vạn vạn không ngờ tới khế ước thú đó lại là thế này. Theo lý mà nói, loại khế ước thú dữ dằn như vậy tuyệt đối không thể vào được bí cảnh.
Trong lòng Trì Cẩn lo lắng thấp thỏm, âm thầm suy đoán phải chăng Lâm Vân Dật đã tìm ra lỗ hổng nào đó của bí cảnh. Bí mật trên người mấy kẻ này cứ lộ ra hết cái này đến cái khác, thật khiến người ta không cách nào tưởng tượng nổi.
Hư ảnh Địa Ngục Viêm Long dần dần ngưng tụ thành hình giữa không trung! Giang Nghiễn Băng quan sát Địa Ngục Viêm Long, cảm thấy vị này đã thay đổi không ít. Trước kia vị này tuy khí thế rất hùng hồn nhưng luôn mang lại cho hắn cảm giác hư trương thanh thế, bây giờ thì đã hoàn toàn khác biệt. Hỏa diễm chi lực trên người Địa Ngục Viêm Long đã tăng lên gấp mười lần so với trước đó, khí tức vô cùng khủng bố.
Huyền Thủy Độc Quy có chút hoảng sợ nói: “Không biết tiền bối ở đây, đắc tội, thật đắc tội.”
Địa Ngục Viêm Long thong dong hỏi: “Nghe nói ngươi muốn thêm tiền?”
Huyền Thủy Độc Quy run rẩy: “Không có, không có, ta chỉ thấy mấy vị tiểu hữu đây đều là người bất phàm, cho nên mới đùa một chút mà thôi.”
Địa Ngục Viêm Long gật gù: “Hóa ra là đùa giỡn, là đùa giỡn thì tốt, ta suýt chút nữa đã tưởng là thật rồi.”
Huyền Thủy Độc Quy mười phần khách khí nói: “Tiền bối anh minh thần võ, hôm nay có phúc được diện kiến tiền bối, đúng là tam sinh hữu hạnh.”
Địa Ngục Viêm Long hừ lạnh một tiếng: “Xem như ngươi biết điều.”
Trì Cẩn nhìn Huyền Thủy Độc Quy, trong lòng tràn ngập kinh ngạc. Con Huyền Thủy Độc Quy này nghe đồn là một con rùa ác bá kiêu căng ngạo mạn, tính tình thích khuấy nước chọc trời, gây sóng gió. Thế nhưng muốn lên đảo thì trớ trêu thay lại chỉ có thể đi nhờ nó. Trì Cẩn vốn dĩ đã chuẩn bị sẵn tâm lý bị chặt chém, không ngờ con rùa ác bá này rốt cuộc lại đụng phải đối thủ nặng ký.
Trì Cẩn thầm cảm thán, kẻ có thể áp chế được ác bá quả nhiên chỉ có thể là một ác bá khác mà thôi. So với con rùa ác bá kia, con rồng ác bá này dường như còn khó chơi hơn nhiều. Hắn liếc nhìn Lâm Vân Dật một cái, thầm nghĩ: Vị này xem ra đã sớm liệu trước được tình huống này, sở hữu linh sủng lợi hại như vậy, hèn chi hắn lại không sợ hãi gì cả.
Địa Ngục Viêm Long lượn quanh Trì Cẩn một vòng rồi bảo: “Tiểu Tứ, đây là đạo lữ của ngươi sao? Tốt, tốt lắm, rất có mắt nhìn, tiểu tử ngươi đúng là có phúc khí.”
Lâm Vân Tiêu gãi đầu: “Đa tạ tiền bối khen ngợi.”
Địa Ngục Viêm Long lại hỏi Trì Cẩn: “Ngươi thấy Tiểu Tứ thế nào?”
Trì Cẩn mỉm cười đáp: “Rất tốt.”
Địa Ngục Viêm Long cười lớn: “Tốt, tốt lắm, ngươi cũng rất có mắt nhìn. Lâm Tiểu Tứ tuy rằng ngốc một chút, nhưng lại có số trời sinh ăn cơm mềm, phúc khí dồi dào lắm.”
Trì Cẩn nói phụ họa: “Hắn chắc là người có số mệnh phúc vận trời sinh, từ sau khi gặp được hắn, vận may của ta cũng tốt lên rất nhiều.”
Địa Ngục Viêm Long gật đầu: “Được, được lắm, ngươi quả nhiên rất biết nhìn người.”
—
Có Địa Ngục Viêm Long trấn áp, mấy người họ nhanh chóng đặt chân đến Ngưng Phong Đảo. Vừa đưa người lên bờ, Huyền Thủy Độc Quy đã vội vã muốn chuồn đi ngay.
Lâm Vân Tiêu vội kêu: “Không thể thả nó đi được, lát nữa lúc quay về còn phải dựa vào nó.”
Địa Ngục Viêm Long lượn quanh Huyền Thủy Độc Quy một vòng, rồi nhìn Trì Cẩn hỏi: “Người thương của Tiểu Tứ, ngươi có muốn con rùa này không?”
Trì Cẩn nghe vậy thì ngẩn ra một chút, hỏi lại: “Có thể sao?”
Hắn nhìn sang mấy người Lâm Vân Dật, Huyền Thủy Độc Quy này phẩm tướng rất tốt, theo lý mà nói thì đâu đến lượt hắn hưởng chứ!
Lâm Vân Dật gật đầu: “Đương nhiên là được.”
Địa Ngục Viêm Long đã ký khế ước với hắn, A Nghiễn cũng đã có Ngân Đoàn, tứ đệ lại mang thuộc tính hỏa lôi song linh căn, xét về thuộc tính thì không mấy phù hợp với con rùa này.
Lâm Vân Tiêu vội vàng thúc giục: “Nếu ngươi thích, Tiểu Hắc tiền bối có thể giúp một tay.”
Huyền Thủy Độc Quy ở bên cạnh hừ hừ vài tiếng, tỏ vẻ khá bất mãn khi bọn họ tự tiện quyết định quyền sở hữu của nó. Địa Ngục Viêm Long lượn lờ bao quanh Huyền Thủy Độc Quy, điệu bộ vô cùng hung hăng, có vẻ như chỉ cần một lời không hợp là sẽ ra tay ngay lập tức.
Trì Cẩn gật đầu nói: “Ta muốn.”
Dưới sự uy hiếp trắng trợn của Địa Ngục Viêm Long, Trì Cẩn và Huyền Thủy Độc Quy đã thuận lợi ký kết khế ước.
Huyền Thủy Độc Quy bực dọc liếc nhìn nhóm người Lâm Vân Dật một cái: “Làm cái vụ này với các ngươi, ta lỗ nặng rồi.”
Địa Ngục Viêm Long hừ một tiếng, nói: “Ngươi đừng có mà được hời còn khoe mẽ. Vị này sở hữu Cực Âm Chi Thể, thể chất này vô cùng tốt, ngươi ký khế ước với hắn chẳng thiệt thòi chút nào đâu. Hơn nữa, môi trường tu luyện trong bí cảnh này tuy tốt thật, nhưng vì có pháp tắc hạn chế, tu vi càng cao thì chịu áp chế càng lớn, căn bản không cách nào đột phá lên Kim Đan được, ngươi chẳng lẽ không muốn ra thế giới bên ngoài mở mang tầm mắt sao?”
Huyền Thủy Độc Quy hậm hực lầm bầm một hồi rồi lặn xuống nước.
Lâm Vân Tiêu trố mắt: “Nó chạy mất rồi kìa!”
Địa Ngục Viêm Long phất tay: “Chạy thì cứ để nó chạy đi, đã lập khế ước rồi, lát nữa dùng tâm niệm triệu hồi là về ngay.
Lâm Vân Dật dứt khoát: “Chúng ta tiến vào đảo thôi.”
Lâm Vân Tiêu hào hứng: “Được nha! Nghe nói bên trong có vô số bảo vật, những người lên đảo trước đây đều phát tài lớn cả.”
—
Mấy người Lâm Vân Dật rảo bước tiến vào Ngưng Phong Đảo. Không lâu sau, bọn họ phát hiện ra một tòa linh dược viên lớn.
Lâm Vân Dật trầm trồ: “Linh dược viên ở đây quả thực làm người ta kinh ngạc.”
Trì Cẩn giải thích: “Nơi này hiếm khi có dấu chân người lui tới, niên đại của các loại linh thảo nhìn chung đều lâu năm hơn.”
Lâm Vân Dật nhìn thấy một lượng lớn chủ dược dùng để luyện chế Trúc Cơ Đan. Trước đây, để tìm kiếm được nguyên liệu luyện chế Trúc Cơ Đan hắn đã phải tốn biết bao công sức, thế mà ở chỗ này lại mọc tràn lan khắp nơi.
Giang Nghiễn Băng bỗng nhiên kích động reo lên: “A Dật, ngươi nhìn xem!”
Lâm Vân Dật thốt lên: “Tử Hầu Hoa!”
Giang Nghiễn Băng kích động nói: “Có tận năm bông liền!”
Lâm Vân Dật: “Phát tài rồi!”
Giang Nghiễn Băng cười rạng rỡ: “Đúng vậy!”
Lâm Vân Dật không giấu nổi sự phấn khích, Trú Nhan Đan chính là một loại hàng hóa cực kỳ có giá trị trên thị trường. Kể từ sau khi Trì Cẩn dùng Trú Nhan Đan để đổi lấy Viêm Dương Chi Tâm, số lượng tu sĩ đến tìm mua Trú Nhan Đan nhiều không đếm xuể.
Ánh mắt Lâm Vân Tiêu quét qua quét lại bốn phía, bỗng nhiên bị một cây ăn quả thu hút: “Tam ca, kia có phải là cây Ngự Linh Quả không!”
Lâm Vân Dật khẳng định: “Chính xác, quả thực là Ngự Linh Quả thụ.”
Một trong những trấn tông chi bảo của Ngự Thú Tông chính là một cây Ngự Linh Quả cổ thụ. Ngự Linh Quả có thể gia tăng mức độ khế hợp giữa tu sĩ và yêu thú. Thông thường sau khi tu sĩ và yêu thú ký kết khế ước, hai bên sẽ nảy sinh ảnh hưởng qua lại lẫn nhau. Một khi ngự thú tử vong, bản thân tu sĩ cũng sẽ gánh chịu phản phệ, mà Ngự Linh Quả lại có thể làm giảm bớt uy lực của sự phản phệ này.
Tu sĩ Ngự Thú Tông phần lớn đều thu phục khế ước yêu thú, loại quả này đối với bọn họ mà nói chính là vô giá chi bảo. Mỗi khi Ngự Linh Quả thành thục, để tranh giành quyền sở hữu linh quả này, trong tông môn luôn không tránh khỏi một trận long tranh hổ đấu gay gắt.
Ngự Thú Tông thỉnh thoảng cũng sẽ tuồn một ít Ngự Linh Quả ra ngoài, thế nhưng trong tình huống bình thường, chỉ có những tu chân gia tộc lập được cống hiến kiệt xuất cho tông môn mới được hưởng loại đãi ngộ này. Rất nhiều tu chân gia tộc đều lấy việc được phân chia Ngự Linh Quả làm vinh dự, Lâm gia trước kia chỉ là một gia tộc nhỏ bé, căn bản không có được loại vinh hạnh này.
Thời lão tổ còn tại thế từng nhắc đến loại linh quả này, bảo rằng sau khi phục dụng nó có thể hạ thấp mức độ nguy hiểm khi ký khế ước với yêu thú.
Trong lòng Lâm Vân Dật thầm cảm thán, loại Ngự Linh Quả vốn dĩ một trái cũng khó cầu kia, ở chỗ này lại mọc đầy cả một cây, thật sự là quá đỗi hiếm thấy.
Mấy người bọn họ phá vỡ cấm chế, thu gom toàn bộ lượng dược tài khổng lồ vào túi. Lâm Vân Dật ước lượng số dược tài này dư sức chống đỡ cho chi tiêu của Lâm gia trong suốt một trăm năm tới. Làm xong vụ này, bọn họ xem như có thể thảnh thơi nhàn nhã nằm lười suốt nhiều năm liền.
Ngoài số lượng lớn linh thảo kia, mấy người cũng rất nhanh đã tìm được Thiên Nguyên Bích Linh Tuyền. Tu luyện một tháng ở trong linh tuyền này bằng cả một năm ròng rã khổ tu tại lãnh địa Lâm gia. Thời gian tới bọn họ chỉ cần ở lại nơi này an tâm vững chí tu luyện, thu hoạch nhận được chắc chắn sẽ không hề nhỏ.
Thiên Nguyên Bích Linh Tuyền mang lại hiệu quả tôi thể vô cùng tốt, càng đi sâu xuống đáy nước, trọng lực phải chịu càng lớn, hiệu quả tôi thể lại càng thêm rõ rệt. Tất nhiên thái quá đều không tốt, nếu như thể phách không đủ mạnh mà cố tình lặn xuống sâu, lục phủ ngũ tạng sẽ có nguy cơ bị áp lực làm cho rách toạc.
Đám người Lâm Vân Dật đều đã từng tu luyện qua luyện thể thuật, khả năng chịu đựng đối với linh tuyền này cực kỳ mạnh mẽ.
Môi trường tu luyện trên Ngưng Phong Đảo tuyệt hảo vô cùng, đám người Lâm Vân Dật dứt khoát định cư luôn trên đảo. Linh khí trên đảo đậm đặc như sương, mang lại lợi ích rất lớn cho việc tu luyện của mấy người bọn họ. Nhờ có linh tuyền trợ lực, tốc độ tiến bộ của họ nhanh đến thần tốc.
Lâm Vân Dật sở hữu nhiều linh căn, lại còn là tu sĩ đột phá Trúc Cơ từ Luyện Khí tầng mười, tài nguyên cần thiết tiêu hao cho việc tu luyện vô cùng khủng bố. Dưới sự trợ giúp của linh tuyền, linh lực trong cơ thể hắn so với thời điểm mới bước vào Trúc Cơ đã mạnh hơn tới ba phần, đang từng bước áp sát Trúc Cơ trung kỳ.
—