Chương 178: Lâm Viễn Kiều tiến giai
Lâm Viễn Kiều tĩnh tọa trong tu luyện thất, linh lực toàn thân phập phồng dữ dội, bỗng nhiên đột phá, xung kích thẳng vào Trúc Cơ trung kỳ.
Lâm Vân Dật nhìn Lâm Viễn Kiều, lộ ra vẻ vui mừng khôn xiết, nói: “Chúc mừng phụ thân tu vi đại tiến.”
Lâm Viễn Kiều đáp: “Cũng nhờ dính chút phúc khí của Hỏa Dực Hổ!”
Hóa ra Cổ Điêu đã bị Hỏa Dực Hổ nuốt trọn không còn một mống. Sau khi ăn thịt Cổ Điêu, Hỏa Dực Hổ thuận lợi đột phá, đặt chân vào Trúc Cơ hậu kỳ.
Lâm Viễn Kiều cũng mượn luồng gió đông này, đưa tu vi sải bước tiến vào Trúc Cơ trung kỳ.
Lâm Viễn Kiều vận chuyển linh lực, tâm tình vô cùng tốt. Đi ngược về mười mấy năm trước, hắn tuyệt đối không dám xa vời hy vọng bản thân có thể tiến giai Trúc Cơ trung kỳ nhanh đến như vậy.
Lâm Viễn Kiều không kìm được mà nghĩ đến Lâm Bắc Vọng. Lão tổ tận tụy cả đời cũng chỉ dừng chân ở Trúc Cơ sơ kỳ, nếu ngài có linh thiêng nhìn thấy hắn tiến giai Trúc Cơ trung kỳ, chắc chắn sẽ muôn phần ngậm cười nơi chín suối, chỉ tiếc là…
Lâm Vân Dật hỏi: “Phụ thân cảm thấy thế nào?”
Lâm Viễn Kiều nói: “Trúc Cơ trung kỳ và sơ kỳ quả thực chênh lệch không nhỏ. Giờ mà có gặp lại thú triều, ta chắc chắn có thể ứng phó tốt hơn.”
Lâm Vân Dật cười bảo: “Nghe qua có vẻ rất cừ. Hỏa Dực Hổ lần này gặm mất nửa con Cổ Điêu Trúc Cơ, xem ra không uổng công nó ăn nhiều như vậy.”
Lâm Viễn Kiều chặc lưỡi: “Con Cổ Điêu đó dầu gì cũng là yêu thú Trúc Cơ hậu kỳ, có công hiệu thần kỳ như vậy cũng chẳng có gì lạ. Chỉ tiếc là, con Cổ Điêu nhìn thì to xác thế thôi chứ căn bản không đủ chia.”
Huyết nhục của yêu thú Trúc Cơ vô cùng bổ dưỡng, nếu đem bán số thịt của Cổ Điêu Trúc Cơ hậu kỳ này, tin rằng có không ít tu sĩ Trúc Cơ sẵn sàng hào phóng dốc hầu bao, bán được hơn năm mươi vạn linh thạch là cái chắc.
Có điều hiện tại Lâm gia đang trong giai đoạn đi lên, linh vật bậc này đương nhiên không thể để người ngoài hưởng lợi.
Lâm Vân Dật mỉm cười, nói: “Cổ Điêu ăn hết rồi, chẳng phải vẫn còn một con Ô Linh Ngu Thứu sao?”
Lâm Viễn Kiều gật đầu: “Ba đứa các ngươi đều đang chuẩn bị Trúc Cơ, ăn chút huyết nhục của yêu thú Trúc Cơ rất có lợi, các ngươi cứ chia nhau phần hơn đi.”
Lâm Vân Dật lắc đầu, nói: “Không vội, phụ thân đừng quên Cực Phong Thiên Ưng.”
Trận đại chiến vừa qua, Cực Phong Thiên Ưng bỏ ra không ít sức lực. Hỏa Dực Hổ nôn nóng đột phá nên đã xọc thẳng vào ngốn sạch nửa con Cổ Điêu, bên phía Cực Phong Thiên Ưng cũng không thể để nó chịu thiệt thòi quá được.
Theo như Lâm Vân Dật quan sát, Cực Phong Thiên Ưng cũng sắp sửa đột phá đến nơi rồi.
Một khi Cực Phong Thiên Ưng đột phá, thực lực của mẫu thân cũng sẽ tăng vọt theo một tầng. Biết đâu chừng không lâu nữa, nàng cũng có thể giống như phụ thân, tiến giai Trúc Cơ trung kỳ.
Lâm Viễn Kiều nghe vậy liền thở dài một tiếng, nói: “Lần này thịt bốn con yêu thú Trúc Cơ mà xem ra vẫn có chút eo hẹp, không đủ nhét kẽ răng nhỉ!”
Lâm Vân Dật tiếp lời: “Thì tại nhà chúng ta toàn là nhân tài tốn cơm tốn gạo mà!” Hỏa Giao đã bị Tiểu Hắc đại nhân nuốt chửng vào bụng, cái bao tử của Hỏa Dực Hổ cũng chẳng phải dạng vừa, lại thêm Cực Phong Thiên Ưng cùng với cả bầy chim ưng nữa, đúng là một cái hố không đáy.
Lâm Viễn Kiều cười khổ một tiếng, nói: “Hình như đúng là vậy thật.”
Trong gia tộc số lượng Trúc Cơ đông đảo, mà người chuẩn bị Trúc Cơ cũng nhiều vô kể.
Tuy nói những năm này gia tộc kiếm được nhiều linh thạch hơn trước, nhưng lượng tiêu hao cũng vô cùng kinh người.
Nhóm người Lâm Vân Dật muốn Trúc Cơ phải tiêu tốn một khoản lớn, Cực Phong Thiên Ưng lại chạm đến ngưỡng cửa đột phá Trúc Cơ trung kỳ.
Nếu Cực Phong Thiên Ưng muốn tranh thủ đột phá, Lâm gia bọn họ cũng phải toàn lực hỗ trợ.
Lâm Viễn Kiều sực nhớ ra: “Đại ca ngươi truyền tin về, nói là Tạ Du đã bế quan rồi, đoán chừng sẽ bế quan mười năm.”
Lâm Vân Dật nhướng mày: “Bế quan tốt chứ! Hắn quả thực nên bế quan.”
Lấy lớn hiếp nhỏ mà lại thua đến mức thảm hại, vị này lần này mất mặt đến tận nhà, cũng nên bế quan để tránh đầu sóng ngọn gió.
Thế nhưng Tạ Du bế quan đối với bọn họ lại là chuyện tốt. Trong thời gian ngắn, họ không cần lo lắng vị này sẽ đích thân ra tay đối phó với Lâm gia nữa.
Chờ thêm mười năm nữa, hắn, A Nghiễn, Tiểu Tứ cùng Tiểu Hồ Ly đều đã tiến giai Trúc Cơ.
Bốn người bọn họ nếu có thể tiến giai Trúc Cơ, tập hợp toàn lực của cả nhà lại thì ngay cả tu sĩ Kim Đan cũng có thể quần thảo một trận.
Lâm Viễn Kiều nghiêm giọng: “Phải mau chóng nâng cao thực lực thôi.”
Lâm Viễn Kiều trước đây luôn muốn làm một vị gia chủ giữ vững gia nghiệp, chỉ nghĩ sau khi Trúc Cơ sẽ miễn cưỡng chống đỡ Lâm gia, không cầu có công, chỉ cầu không có lỗi. Nhưng cục diện hiện tại đã không cho phép hắn tiếp tục an phận thủ thường nữa rồi.
Tạ Du lúc đầu ra tay với Lâm gia là nhắm vào lão đại và lão nhị, nhưng bây giờ Lâm gia bọn họ đã hóa giải được kiếp nạn này, e rằng đã chính thức lọt vào mắt xanh của một vị Kim Đan.
Bọn họ đã giết tu sĩ Trúc Cơ của Tạ gia, kẻ đó thực lực xuất chúng, thiên tư bất phàm, địa vị ở Tạ gia tuyệt đối không thấp.
Tạ Du hẳn là hận thấu xương bọn họ rồi. Thay vì gửi gắm hy vọng vào việc đối thủ nương tay, chi bằng tự nâng cao thực lực của chính mình, để đến lúc kẻ địch đánh tới còn có thêm vài phần hộ thân.
Qua trận chiến này, e rằng đã có không ít thế lực chú ý tới sự khác thường của Hỏa Dực Hổ và Cực Phong Thiên Ưng. Lần tới nếu có kẻ muốn ra tay với Lâm gia, hẳn là sẽ thận trọng hơn nhiều.
Lâm Viễn Kiều thở dài: “Con đường phía trước của lão đại và lão nhị không dễ đi đâu!”
Ở Ngự Thú Tông có Từ Thanh trông chừng nên người ta khó mà giở trò, nhưng một khi hai đứa rời khỏi tông môn, e rằng phải đối mặt với vô vàn mưu mô tính toán của các phương.
Dù vậy, ngọc không mài không sáng, lão đại và lão nhị đã Trúc Cơ rồi, cũng đến lúc phải ra ngoài xông pha một chuyến.
Lâm Vân Dật khuyên nhủ: “Phụ thân không cần quá lo lắng, đại ca và nhị ca chắc chắn đã có tính toán riêng.”
Lâm Viễn Kiều gật đầu: “Hy vọng là thế.”
……
Lâm Vân Dật vừa bước ra ngoài liền bị Lâm Vân Tiêu chặn đường.
Lâm Vân Tiêu hớt hải hỏi: “Tam ca, phụ thân tiến giai Trúc Cơ trung kỳ rồi sao?”
Lâm Vân Dật đáp: “Phải, sao đệ biết?”
Lâm Vân Tiêu cười hì hì: “A Nghiễn ca nói đó, Ngân Đoàn kể cho huynh ấy nghe.”
Lâm Vân Dật ngẩn ra: “Thế à?”
Phụ thân tiến giai có thiết lập kết giới che chắn, linh lực dao động bị che giấu tới bảy tám phần, vậy mà Ngân Đoàn vẫn cảm ứng được. Khả năng cảm nhận của con tiểu hồ ly này ngày càng nhạy bén rồi.
Lâm Vân Tiêu có chút kích động nói: “Tốc độ tu luyện của phụ thân nhanh thật đó! Trong số những tu sĩ dùng Trúc Cơ Đan cùng đợt với phụ thân, phụ thân chắc chắn là người đầu tiên tiến giai Trúc Cơ trung kỳ.”
Lâm Vân Dật gật đầu: “Quả đúng như vậy, vận khí của phụ thân rất tốt, không phải tu sĩ Trúc Cơ nào cũng có được vận khí như phụ thân đâu.”
Lâm Vân Tiêu hớn hở đề xuất: “Chúng ta có nên tổ chức một đại tiệc ăn mừng tiến giai không huynh? Cái gã gia chủ rùa rụt cổ của Giang gia kia lúc nào cũng so kè với phụ thân, nếu để lão biết tin phụ thân tiến giai Trúc Cơ trung kỳ, vẻ mặt lão lúc đó chắc chắn sẽ rất đặc sắc.”
Lâm Vân Dật gạt đi: “Thôi bỏ đi.”
Khoảng cách giữa Trúc Cơ trung kỳ và sơ kỳ không hề nhỏ, phần lớn tu sĩ Trúc Cơ khi tiến giai đều sẽ tổ chức khánh điển ăn mừng.
Có điều phụ thân tiến giai Trúc Cơ cũng mới được vài năm, nếu lúc này lại rầm rộ làm tiệc tùng thì quá mức phô trương rồi.
Hơn nữa, bọn họ vừa mới giết chết tu sĩ Trúc Cơ của Tạ gia, hiện tại chính là lúc phải giấu mình chờ thời.
Khéo quá hóa vụng, lúc này mà tung tin phụ thân tiến giai Trúc Cơ trung kỳ, e rằng không chỉ Tạ gia mà các thế lực khác cũng sẽ nảy sinh lòng kiêng kị đối với Lâm gia.
Súng bắn chim đầu đàn, Lâm gia thời gian qua chiếm hết hào quang rồi, cũng nên trầm ổn thấp điệu một chút.
Lâm Vân Tiêu tiếc nuối: “Uổng quá đi!”
Lâm Vân Dật cười nói: “Đúng là hơi đáng tiếc, đợi sau này mẫu thân tiến giai Trúc Cơ trung kỳ rồi cùng tổ chức một thể cũng chưa muộn.”
Lâm Vân Tiêu gật gù: “Hình như cũng đúng. À phải rồi, Hỏa Dực Hổ đang chạy tới lãnh địa của Cực Phong Thiên Ưng quậy phá kìa, A Nghiễn ca bảo huynh mau tới đó xem thử.”
Lâm Vân Dật nhíu mày: “Hỏa Dực Hổ quậy phá?”
Lâm Vân Tiêu gật đầu cái rụp: “Đúng vậy! Hỏa Dực Hổ tiến giai Trúc Cơ hậu kỳ nên tinh lực dồi dào quá mức, đang hùng hùng hổ hổ chạy sang lãnh địa của Cực Phong Thiên Ưng để khiêu khích kìa.”
Lâm Vân Dật lườm hắn: “Chuyện này sao đệ không nói sớm?”
Lâm Vân Tiêu gãi gãi đầu, thẹn thùng đáp: “Tại đệ nghe tin phụ thân thật sự tiến giai Trúc Cơ trung kỳ nên kích động quá, run rủi thế nào lại quên béng mất.”
Lâm Vân Dật cạn lời nhìn Lâm Vân Tiêu, nói: “Mau đi thôi.”
……
Lâm Vân Dật vội vội vàng vàng chạy tới lãnh địa của Cực Phong Thiên Ưng.
Giang Nghiễn Băng thấy hắn liền bảo: “Ngươi tới rồi!”
Lâm Vân Dật đáp: “Tới rồi.”
Giang Nghiễn Băng hối thúc: “Mau lại đây can gián tụi nó đi.”
Lâm Vân Dật lộ vẻ bất lực: “Trận này e là khó can đây.”
Giang Nghiễn Băng đồng tình: “Đúng là không dễ khuyên chút nào.”
Giàu sang không về làng cũ thì chẳng khác nào mặc áo gấm đi đêm.
Hỏa Dực Hổ vừa mới tiến giai Trúc Cơ hậu kỳ, đương nhiên là muốn ra oai một chút.
Khắp Vân Vụ Sơn này, đối tượng thích hợp nhất để nó vênh váo không ai khác chính là Cực Phong Thiên Ưng – đối thủ truyền kiếp của nó.
Hỏa Dực Hổ sáng sớm tinh mơ đã chạy tới địa bàn của Cực Phong Thiên Ưng để diễu võ dương oai. Bầy chim ưng đối mặt với sự khiêu khích của Hỏa Dực Hổ, tuy căm phẫn sục sôi nhưng cũng chẳng làm gì được.
Tốc độ trưởng thành của Hỏa Dực Hổ mấy năm nay quá nhanh, đã bỏ xa Cực Phong Thiên Ưng ở phía sau từ lâu.
Bầy chim ưng đứng trước mặt Hỏa Dực Hổ lại càng chịu uất ức.
Yêu thú cực kỳ coi trọng huyết mạch. Những năm gần đây, uy áp của Hỏa Dực Hổ ngày một cường đại, Cực Phong còn có thể gắng gượng chống đỡ, chứ đám thuộc hạ tầng lớp Luyện Khí của nó thì thảm hại vô cùng.
Hỏa Dực Hổ vừa thả nhẹ chút uy áp, hàng loạt phi ưng đã bị mất đà, cắm đầu thẳng xuống đất như sung rụng.
Nhìn thấy Lâm Vân Dật đi tới, Hỏa Dực Hổ liền hướng về phía hắn gầm rú ngao ngao đầy đắc ý.
Hỏa Dực Hổ có thể tiến giai nhanh như vậy, Lâm Vân Dật quả thực công lao không nhỏ.
Mà Cực Phong Thiên Ưng vừa nhìn thấy Lâm Vân Dật liền tức giận đến mức nổi trận lôi đình.
Lâm Vân Dật chẳng cần nói câu nào, chỉ cần đứng ở đó thôi là đã có chút mùi vị châm dầu vào lửa rồi. Vị này mà mở miệng, Cực Phong Thiên Ưng e là sẽ tức điên lên mất.
Lâm Vân Dật cảm thán: “Hỏa Dực Hổ tiến vào Trúc Cơ hậu kỳ xong, thực lực đại tăng gớm thật!”
Giang Nghiễn Băng gật đầu: “Thực lực quả thực đã nâng cao rất nhiều.”
Huyết mạch của Hỏa Dực Hổ vẫn luôn không ngừng thăng hoa, chiến lực theo đó tăng tiến theo từng ngày. Lần tiến giai Trúc Cơ hậu kỳ này, huyết mạch của nó dường như lại được nâng lên một tầm cao mới.
Với chiến lực hiện tại của nó, dưới cấp độ Kim Đan e là khó tìm được địch thủ.
Có điều, vị ở Tạ gia kia tạm thời chắc chưa thể hạ mình đích thân ra tay đâu. Nô bộc cấp Trúc Cơ vô cùng hiếm thấy, vả lại cho dù là tu sĩ Kim Đan cũng không cách nào khống chế được quá nhiều tu sĩ Trúc Cơ làm nô dịch, chết mất hai tên thì tổn thất của kẻ đứng sau màn cũng không hề nhỏ.
Hỏa Dực Hổ khoe khoang một hồi, sau đó nghênh ngang đắc ý bỏ đi.
Bầy chim ưng nhìn theo bóng lưng của Hỏa Dực Hổ, tức tối nhảy lên nhảy xuống, kêu toán loạn.
Lâm Vân Dật ném cho bầy chim ưng mấy khay đan dược, lúc này mới dập tắt được phần nào ngọn lửa giận dữ của bọn chúng.
……
Ngự Thú Tông.
Viên Nguyệt và Khuyết Nguyệt đang ở trong Luyện Khí Đường, dùng răng gặm các loại vật liệu luyện khí nghe rôm rả “rắc rắc”.
Đủ loại vật liệu cứng như sắt đá, dưới móng vuốt và kẽ răng của hai đứa nhỏ lại biến thành món thức ăn giòn rụm, thơm ngon lạ thường.
“Viên Nguyệt và Khuyết Nguyệt lớn nhanh thật đấy!”
“Sức ăn ngày càng tốt, tốc độ tinh luyện vật liệu so với mấy ngày trước lại tăng thêm một tầng rồi.”
“Tốc độ trưởng thành này thật đáng sợ.”
“Hình như huyết mạch cũng được nâng cao rồi, uy áp ngày càng mạnh. Mấy con yêu thú Trúc Cơ trong tông môn khi nhìn thấy Viên Nguyệt và Khuyết Nguyệt đều có chút kiêng dè.”
“Chắc chắn là nhờ công lao của Ngũ Độc Hương rồi. Mấy ngày trước, mùi hương của Ngũ Độc Hương tỏa ra làm cho biết bao linh thú trong tông môn mê mẩn đến đảo điên thần hồn.”
“…”
Một đám luyện khí sư vây quanh Viên Nguyệt và Khuyết Nguyệt, thỉnh thoảng lại thốt lên những tràng tán thưởng trầm trồ.
Lâm Vân Văn và Lâm Vân Võ tâm tình rất tốt. Sau đợt thú triều vừa rồi, Lâm gia kiếm được một khoản kếch xù, hầu bao của hai anh em rốt cục cũng được rủng rỉnh.
Ngoài những món đồ do gia tộc gửi tới, hai huynh đệ dạo gần đây còn tự bỏ tiền túi mua cho hai đứa nhỏ một ít thiên tài địa bảo để tẩm bổ thêm.
Lượng lớn tài nguyên tu luyện đập vào người, hiệu quả mang lại quả nhiên vô cùng rõ rệt.
Giang Việt Nhiễm nhìn Khuyết Nguyệt đang sống sinh long hoạt hổ thì trong lòng dấy lên những cảm xúc phức tạp.
Năm xưa khi nàng mới vào tông môn, Khuyết Nguyệt còn chỉ là một con bọ ngựa nhỏ thọt chân bị người ta chê cười chế giễu, vậy mà giờ đây, nó đã đạt tới Luyện Khí tầng chín rồi.
Cứ theo đà tốc độ này, con bọ ngựa này khéo còn tiến vào Trúc Cơ trước cả nàng một bước không chừng.
Theo như nàng được biết, trận thú triều trước đó đã giúp Lâm gia vớ bẫm một mớ, chỉ riêng đống xác yêu thú kia thôi cũng đã đáng giá liên thành.
Giờ nhìn lại, thu hoạch thực tế của Lâm gia dường như còn kinh khủng hơn nhiều so với những gì người ngoài dự đoán.
—