Chương 174: Bán vật phẩm trang bị chiến lợi phẩm
Trường Tuyền thành.
Mấy năm gần đây, Lâm gia và mấy gia tộc trong Trường Tuyền thành đi lại cực kỳ mật thiết, trong đó có mối quan hệ thân cận nhất với Mạnh gia.
Mạnh Hà: “Ngươi nói hai ma tu Trúc Cơ hậu kỳ xâm nhập Vân Vụ sơn đều đã bị giết sạch rồi?”
Mạnh Lâm: “Đúng vậy, lần này xâm nhập Vân Vụ sơn ngoài hai ma tu Trúc Cơ ra, còn có hai con phi cầm Trúc Cơ. Những con phi cầm đó đều đã trở thành món ăn trong nồi rồi. Trận chiến này Lâm gia đánh vô cùng đẹp mắt, quả thực đã khiến các đại tu chân gia tộc đều phải chấn kinh.”
Mạnh Hà trầm ngâm một lát, nói: “Ta tổng thấy chuyện lần này giống như Lâm gia đang mời quân vào chậu.”
Mạnh Lâm: “Mời quân vào chậu? Lâm gia chắc là không có gan lớn như vậy đâu.”
Mạnh Hà: “Tại sao lại không? Nay đã khác xưa, huynh đệ Lâm Vân Văn là thân truyền đệ tử của Kim Đan, lại đều đã tiến giai Trúc Cơ, Lâm gia có thừa tự tin.”
Đà tăng tiến của huynh đệ Lâm Vân Văn quá mạnh mẽ, Tạ gia chắc chắn cũng đã hết cách. Nếu còn không ra tay, về sau sẽ càng ngày càng khó giải quyết.
Mạnh Lâm: “Nghe nói Lâm gia không có thương vong gì mấy, quả thực có chút bất thường.”
Mạnh Hà: “Thực lực của Lâm gia thâm hậu hơn so với tưởng tượng nhiều.”
Mạnh Lâm: “Ta nghe nói lần này Lâm gia có thể bình an vượt qua đại nạn, còn phải đa tạ hai con yêu thú trên núi kia không bỏ đá xuống giếng. Nghe nói hai con yêu thú đó ăn không ít gà của Lâm gia, có lẽ là ăn ra tình cảm rồi.”
Mạnh Hà lắc đầu, nói: “E là chuyện này không đơn giản như thế.”
Mạnh Lâm: “Gia chủ là đã biết được cái gì sao?”
Mạnh Hà: “Lâm gia từng âm thầm bán ra một lô Thú Linh Đan, là dùng Thú Ảnh Thảo để luyện chế, số lượng không ít. Thú Ảnh Thảo thường sinh trưởng ở phụ cận sào huyệt yêu thú, Thú Ảnh Thảo hoang dã cực kỳ hiếm thấy, e là do cố ý gieo trồng.”
Mạnh Lâm: “Chẳng lẽ Lâm gia gieo trồng Thú Ảnh Thảo trong lãnh địa của Cực Phong Thiên Ưng và Hỏa Dực Hổ sao?”
Mạnh Hà: “Rất có khả năng.”
Mạnh Lâm: “Nói như vậy, quan hệ giữa Lâm gia và hai con yêu thú kia tốt hơn rất nhiều so với thế giới bên ngoài tưởng tượng.”
Mạnh Hà: “Sợ là không chỉ đơn giản là quan hệ tốt, có lẽ đã sớm quy thuận rồi.”
Mạnh Lâm: “Quy thuận? Việc đó chắc là không thể nào đâu, hai con yêu thú Trúc Cơ kia kiêu ngạo bất tuần, có thể không dễ thu phục.”
Mạnh Hà nghĩ nghĩ, nói: “Nói cũng phải, có lẽ là ta nghĩ nhiều rồi. Lâm Viễn Kiều, Thẩm Thanh Đường đều chỉ là tân tấn Trúc Cơ, muốn thu phục yêu thú hung hãn như vậy, độ khó vẫn là rất cao. Thế nhưng, đôi bên có lẽ là đã đạt thành một loại quan hệ hợp tác nào đó.”
Mạnh Lâm: “Bất luận là hợp tác hay là bị Lâm gia thu phục, thực lực Lâm gia đều khủng bố hơn trong tưởng tượng. Nghe nói trên núi đang nấu thịt yêu thú, nhiều thịt yêu thú như vậy, trong một chốc một lát e là ăn không hết, Lâm gia chắc sẽ bán ra một phần.”
Mạnh Hà nghĩ nghĩ, nói: “Nếu Lâm gia quả thật bán ra thi thể yêu thú, có thể mua một ít về. Huyết nhục yêu thú đối với tu sĩ mà nói là vật đại bổ, loại yêu thú hoang dã này ngày thường có thể không dễ mua.”
Mạnh Lâm gật đầu, nói: “Ta liền đi an bài ngay.”
Mạnh gia và Lâm gia giao dịch không ít linh kê, trứng linh kê, đối với uy tín của Lâm gia vẫn là rất tin tưởng.
…
Vân Vụ sơn.
Trên Vân Vụ sơn, không ít tu sĩ Lâm gia đi đi lại lại.
Một lượng lớn thi thể yêu thú Luyện Khí được kéo xuống dưới núi bán ra.
Yêu thú Luyện Khí để thời gian dài sẽ bị biến chất, một lúc giết nhiều yêu thú như vậy cũng không kịp ăn, đông đảo tu sĩ Lâm gia đem những yêu thú không lọt vào mắt kéo xuống núi bán đi.
Tu sĩ của không ít thế lực đã sớm nhận được tin tức, thủ ở dưới núi, trố mắt mong chờ.
Yêu thú Lâm gia bán ra giá cả công đạo, sâu sắc được hoan nghênh.
Rất nhiều yêu thú vừa từ trên núi vận chuyển xuống liền bị tranh mua hết sạch.
Phụ cận Vân Vụ sơn tụ tập rất nhiều tu sĩ do các đại thế lực phái tới thám thính, nhiều người cũng muốn mượn những yêu thú chết này để đánh giá thực lực Lâm gia. Yêu thú vận chuyển từ trên núi xuống cung không đủ cầu.
…
Tả Ngôn và Giang Đàm Nhi đứng ở dưới Vân Vụ sơn, nhìn tình huống Vân Vụ sơn, sắc mặt có chút khó coi.
Tin tức Lâm Bắc Vọng qua đời truyền vào Tả gia, Tả Ngôn tức khắc phấn chấn.
Lâm gia trước đó tổng cộng có ba Trúc Cơ, Lâm Bắc Vọng tuy rằng không quản sự nữa, thế nhưng hắn qua đời, Lâm gia thiếu đi một Trúc Cơ, thực lực giảm xuống không ít.
Lão tổ suy đoán Lâm Bắc Vọng qua đời, huynh đệ Lâm gia tất nhiên phải trở về chịu tang, Lâm gia có lẽ sẽ có một trận đại biến động.
Lâm Bắc Vọng chết có chút kỳ quặc, rất có khả năng là bị người ám toán.
Nếu là huynh đệ Lâm Vân Văn chết ở Lâm gia, Lâm gia khoảnh khắc sẽ tan rã chia năm xẻ bảy, bị đánh trở về nguyên hình.
Lâm gia những năm này quang phong tễ nguyệt, làm không ít thế lực đỏ mắt, thế lực mong chờ Lâm gia xui xẻo cũng không ít.
Trời có gió bão bất trắc, người có họa phúc sớm chiều, trên thế gian này, chân trước phong quang vô hạn, chân sau cửu tộc đều diệt, tu chân gia tộc như vậy không ở số ít.
Để nắm bắt động hướng của Lâm gia trong thời gian đầu tiên, xem xem liệu có lợi lộc gì để toan tính hay không.
Tả Ngôn vừa đạt được tin tức Lâm Bắc Vọng qua đời, liền mang theo Giang Đàm Nhi trở về Giang gia thăm thân.
Giống như lão tổ dự liệu, Lâm gia quả nhiên đã xảy ra ngoại ý muốn, lượng lớn yêu thú tập kích Lâm gia.
Đáng tiếc, lão tổ đoán trúng quá trình, lại không đoán trúng kết cục.
Yêu thú tập kích Lâm gia bị diệt không còn một mống, tu sĩ Lâm gia lại không có bao nhiêu thương vong.
Tả Ngôn vô cùng thất vọng, tràn đầy không hiểu, sự kiện lần này đáng ra là do Kim Đan chủ đạo, Kim Đan tu sĩ ra tay, cư nhiên đều không bắt được Lâm gia!
Tả Ngôn âm thầm đối với Tạ Du nhiều thêm vài phần oán khí, dầu gì cũng là Kim Đan trưởng lão, làm việc cư nhiên không đáng tin cậy bực này.
Giang Đàm Nhi nhìn tu sĩ Lâm gia phụ trách bán ra yêu thú kia, trong lòng lòng ghen tị cuộn trào.
Chỉ trong thời gian ngắn ngủi như vậy, yêu thú Lâm gia bán ra đã bán được hơn hai mươi vạn linh thạch.
Tính riêng yêu thú Luyện Khí giá cả tuy không đắt, rẻ thì một ngàn, đắt thì sáu ngàn, nhưng số lượng yêu thú Lâm gia bán ra quá nhiều.
Chớp mắt sắp bán được gần một trăm con rồi, quy mô bán ra yêu thú lớn như vậy, thu hoạch lợi nhuận vẫn là rất khả quan.
Giang Đàm Nhi ước chừng yêu thú Lâm gia lấy ra đều là do người Lâm gia chướng mắt, Lâm gia mượn một trận thú triều lần này hẳn là tàn nhẫn phát một khoản lớn.
Theo Giang Đàm Nhi được biết, tuy rằng đại bá tiến giai Trúc Cơ, nhưng những năm này, thu nhập linh thạch của Giang gia không có tăng trưởng rõ rệt, trái lại là Lâm gia, tùy tiện ra tay một cái liền tài nguyên quảng tiến, Giang gia đây là bị Lâm gia càng quăng càng xa rồi.
Đông đảo tu sĩ hội tụ ở phụ cận quầy hàng của Lâm gia, nghị luận sôi nổi.
“Lâm gia cư nhiên giết nhiều yêu thú Luyện Khí như vậy, thật đáng sợ.”
“Ta thấy là công lao của huynh đệ Lâm Vân Văn, nghe nói hai người này lúc trở về mang theo Vương cấp phù lục.”
“Vương cấp phù lục, uy lực của phù lục này phải lớn đến mức nào a!”
“Ai biết được chứ? Người ta hiện tại là thân truyền đệ tử của Kim Đan, trở về tổng phải mang theo một số vật bảo mệnh.”
“Yêu thú này hình như là bị trận pháp diệt sát.”
“Nói như vậy, hộ tộc trận pháp của Lâm gia có đủ lợi hại.”
“Ta nghe nói hộ tộc trận pháp của Lâm gia chỉ là một bộ Phàm cấp trận pháp, thế nhưng Lâm gia gia chủ đối với trận pháp tiến hành cải tiến rồi.”
“Trận pháp muốn nhập môn cũng không dễ dàng, thiên phú trận pháp của Lâm Viễn Kiều cao đến như vậy sao?”
“…”
Trong lòng Giang Đàm Nhi thất vọng vô cùng, nguyên bản cho rằng Lâm gia lần này định nhiên sẽ xui xẻo, Giang gia có lẽ có thể thừa dịp nghêu sò đánh nhau ngư ông đắc lợi, không nghĩ tới… Trận thú triều lần này, lại là tác thành cho Lâm gia.
Nghe đông đảo tu sĩ xung quanh đánh giá về chiến cục, trong lòng Giang Đàm Nhi giống như đổ ngũ vị bình, khó chịu vô cùng.
Giang Đàm Nhi tâm tình không tốt, tâm tình Tả Ngôn liền càng tồi tệ hơn.
Lâm gia trước đó trong mắt Tả Ngôn chính là một tiểu gia tộc tùy thời có thể tính kế tiêu diệt, giờ đây đã trưởng thành thành một quái vật khổng lồ mà hắn cần phải ngưỡng vọng.
…
Trên Vân Vụ sơn.
Lâm Vân Dật dựng mấy cái giá nướng, nướng các loại yêu thú.
Thu hoạch yêu thú của Lâm gia lần này quá nhiều, yêu thú phẩm tướng tốt lưu lại tự dùng, phẩm tướng kém trực tiếp bán ra.
Ăn huyết nhục yêu thú đối với việc tăng cường khí huyết có hiệu quả rõ rệt.
Hỏa Dực Hổ ở xung quanh nhảy nhót, thỉnh thoảng nhận đồ ăn từ mọi người ném cho.
Hỏa Dực Hổ trong đại chiến trước đó đã bị thương, thế nhưng lúc này đã khôi phục lại rồi, trải qua một trận chiến đấu này, Hỏa Diễm trong họa được phúc, thực lực có tiến bộ không nhỏ.
Đàn ưng ở trên bầu trời lượn lờ, thỉnh thoảng sà xuống tìm kiếm thức ăn.
Đàn ưng do Cực Phong Thiên Ưng dẫn dắt trong trận chiến ngăn chặn thú triều lần này phát huy ra tác dụng không nhỏ.
Nuôi quân ngàn ngày dùng trong một giờ, Lâm Vân Dật trước đó cho đàn ưng ăn không ít đan dược, lần này rốt cuộc cũng phát huy tác dụng rồi.
Trải qua trận thú triều lần này, thực lực của đàn ưng lại có tăng lên không nhỏ.
Huyết nhục yêu thú hiệu quả bồi bổ cực kỳ tuyệt vời, sau khi no say một bữa, khí huyết của mọi người đều được tăng lên rõ rệt.
Rượu đủ cơm no, Lâm Vân Tiêu lười biếng nói: “Tam ca, ta có một tin tức.”
Lâm Vân Dật: “Tin tức gì?”
Lâm Vân Tiêu: “Cách đây không lâu, Tả Ngôn đi cùng Giang Đàm Nhi bí mật đến Giang gia thăm thân.”
Lâm Vân Dật: “Vậy sao? Tin tức rất có ý tứ.”
Giang Nghiễn Băng gặm thịt nướng, nói: “Giang Đàm Nhi lần này sợ là lại thất vọng rồi.”
Tả Ngôn và Giang Đàm Nhi ở thời điểm mới thành hôn liền trở mặt với nhau, trước đó Tả Ngôn thậm chí đều không có đi cùng Giang Đàm Nhi về nhà mẹ đẻ, lần này trái lại đi theo tới.
Nhìn lại, Tả Ngôn và Giang Đàm Nhi có lẽ là ở điểm trông ngóng Lâm gia xui xẻo này đạt thành đồng thuận, đáng tiếc…
Lâm Vân Dật gặm thịt nướng, trong lòng dâng lên vài phần lãnh ý.
Lâm gia bọn họ hiện tại phát triển nhanh chóng, nhưng thế lực tu chân nhìn chằm chằm Lâm gia bọn họ cũng không ít.
Nếu lần này Lâm gia bọn họ biểu hiện không tốt, các thế lực sợ là sẽ nhào lên, đem người Lâm gia bọn họ xé thành từng mảnh nhỏ.
…
Ngự Thú tông.
Khoảng cách giữa Lâm gia và Ngự Thú tông tính ra không quá gần, thế nhưng tình huống phía Lâm gia bên này ngay từ đầu đã truyền vào tông môn.
Tu sĩ Ngự Thú tông quan tâm Lâm gia không ít, chiến huống của Lâm gia khiến đông đảo tu sĩ tông môn đại kinh thất sắc.
“Nghe nói Lâm gia đã xảy ra biến cố yêu thú, mấy trăm đầu yêu thú Luyện Khí dưới sự dẫn dắt của hai đầu yêu thú Trúc Cơ xâm nhập Lâm gia.”
“Đệ tử của Lâm gia không tồi nha! Quy mô thú triều như vậy cũng có thể ngăn chặn được.”
“Nghe nói yêu thú xâm nhập bị giết gần như sạch sành sanh, Lâm gia đại hoạch toàn thắng.”
“Nghe nói Từ Thanh trưởng lão cho Vương cấp phù lục, yêu thú Trúc Cơ kia có lẽ là tử vong dưới Vương cấp phù lục.”
“Hộ tộc pháp trận của Lâm gia chất lượng hình như không tồi.”
“Nghe nói tộc trưởng Lâm gia luôn luôn nghiên cứu pháp trận, có lẽ còn thật cho hắn nghiên cứu ra cái gì.”
“Nghe nói Lâm gia đang bán ra yêu thú, nhiều yêu thú như vậy trái lại có thể bán không ít linh thạch.”
“Không nghĩ tới Lâm gia trong họa được phúc, mượn thú triều phát một khoản tài lộc lớn.”
“Thực lực đủ mới có thể phát tài, thực lực không đủ chính là họa diệt tộc.”
“…”
Không ít đệ tử tin tức linh thông giao lưu tin tức, huynh đệ Lâm Vân Văn tuy chưa trở về tông môn, nhưng danh tiếng của hai người ở tông môn lại tăng lên không ít.
Về phần tương đối, một đám đệ tử đều ngầm hiểu ý mà tránh đi đàm luận Tạ Lệnh Hoài.
Giang Việt Nhiễm nghe đông đảo tu sĩ nghị luận, đầu óc căng thẳng.
Sau khi Lâm gia đánh lui thú triều, danh tiếng tăng lên dữ dội.
Về phần tương đối, danh tiếng của Tạ Du trưởng lão lại chịu ảnh hưởng cực đại.
Tuy rằng tu sĩ tông môn đều không dám trắng trợn chỉ trích Tạ Du trưởng lão.
Thế nhưng sau lưng vẫn là có không ít người suy đoán chuyện Lâm gia là do Tạ Du trưởng lão chủ đạo.
Chuyện này còn liên quan đến hai ma đạo tu sĩ, năm đó Thiên Ma giáo tác loạn, không ít tu sĩ Ngự Thú tông chết ở trong tay ma tu.
Không ít tu sĩ tông môn nói về ma tu đều ghét cay ghét đắng.
Sự kiện Lâm gia liên quan đến ma tu, rất nhiều người đều hoài nghi Tạ Du trưởng lão có câu kết với ma tu, việc này đối với uy tín của lão tạo thành ảnh hưởng không nhỏ.
Không chỉ có như thế, Tạ Lệnh Hoài cũng chịu ảnh hưởng lây, rất nhiều người đều cảm thấy chuyện Tạ gia là do hắn ghen ghét người tài tạo thành, nếu như Tạ Lệnh Hoài đủ ưu tú, Tạ Du trưởng lão căn bản không cần phải như thế.
—