Chương 163: Bi kịch nhân vật Kỷ Viễn
Trận quyết chiến cuối cùng giữa các trận pháp sư diễn ra vô cùng đặc sắc và kịch liệt. Một mình Kỷ Viễn đối chiến với năm người, khán giả dưới đài chỉ thấy hắn phá giải từng tòa tam phẩm đại trận của năm vị đại sư kia với tốc độ bẻ cành khô, quét lá rụng.
Mà năm vị tam phẩm trận pháp sư kia liên thủ, nhìn có vẻ như đã phá được một tòa trận pháp, nhưng ngay sau đó lại lọt vào giữa một tòa trận pháp khác càng thêm phức tạp. Trận bọc trong trận, tựa như vô cùng vô tận.
Đến khi Kỷ Viễn đã phá sạch cả năm tòa tam phẩm đại trận, năm vị tam phẩm trận pháp sư kia vẫn chưa thể bước ra khỏi tứ phẩm đại trận của hắn.
Thắng bại đã quá rõ ràng. Khoảng cách giữa tam phẩm trận pháp sư và tứ phẩm trận pháp sư, quả nhiên không phải cứ dùng số lượng là có thể bù đắp được.
Khi thời gian thi đấu kết thúc, năm vị tam phẩm trận pháp sư bên trong trận đành phải nói ra hai chữ “nhận thua”, đại hội trận pháp sư chính thức tuyên bố khép lại.
Thế nhưng, những tình cảnh ngoạn mục trong trận đấu vẫn khiến khán giả sau khi ra về không ngớt lời bàn tán say sưa. Đồng thời, danh tiếng của Kỷ Viễn cũng được đẩy lên một đỉnh cao mới, hiện tại đã ngang hàng với Phong Minh.
Phong Minh chẳng muốn đứng cùng hàng với gã này chút nào. Tương tự như vậy, Kỷ Viễn cũng không vui khi nghe người khác đặt tên mình và Phong Minh bên cạnh nhau để bàn luận, hắn càng hy vọng người được nhắc đến cùng mình sẽ là Thu Dịch sư đệ.
Trong mắt Kỷ Viễn, Phong Minh – kẻ song nhi này thật đáng ghét. Nếu không có y phá hoại, hắn và Thu Dịch sư đệ hiện tại đã là một đôi khiến người ta vừa đố kỵ vừa ngưỡng mộ biết bao.
Tuy nhiên, trong lòng hắn dù có chán ghét đến mấy, ngoài mặt tuyệt đối không lưu lộ ra nửa phân. Thậm chí khi người khác nhắc đến Phong Minh, hắn còn tán thưởng hai câu, tỏ ra vô cùng rộng lượng.
Trở về khách viện khi chỉ có hai người ở riêng với nhau, Phong Minh lập tức hỏi Bạch Kiều Mặc: “Trên người Kỷ Viễn này có phải có bí mật gì không?”
Bạch Kiều Mặc thoạt đầu hơi kinh ngạc, Minh đệ quả nhiên nhạy bén, tâm tư hắn vừa khẽ động đã bị Minh đệ phát giác ra rồi.
Hắn kéo Phong Minh ngồi xuống. Minh đệ thích nghe bát quái nhất, mà khi hóng chuyện thì tốt nhất là tay nâng chén trà, bên cạnh có thêm chút điểm tâm linh quả để nhấm nháp.
Bạch Kiều Mặc sửa soạn mọi thứ trước, rót đầy trà rồi mới bắt đầu kể.
“Minh đệ đoán không sai, trên người Kỷ Viễn quả thực có chuyện. Nếu không phải Thu Dịch nhắc đến Kỷ Viễn này, ta cũng không nhớ ra những chuyện đó và cả con người hắn.”
“Kỷ Viễn này hiện nay là đệ tử của Hoàng gia Thủ tịch Trận pháp sư, nhưng sau đó, hắn đã phản môn, trốn khỏi Đông Mộc hoàng thất.”
Phong Minh lập tức “hít” một hơi khí lạnh, hạt khô trên tay cũng quên bẵng không bỏ vào miệng, ánh mắt tràn đầy kinh ngạc cùng vẻ tò mò hóng chuyện: “Sao lại như thế được? Còn Thu Dịch thì sao? Ngươi có ấn tượng gì về Thu Dịch không?”
Đối diện với một “bảo bảo hiếu kỳ” như thế này, Bạch Kiều Mặc làm sao có thể không tận lực thỏa mãn, hắn nói: “Một trận pháp sư thiên tài như vậy phản phản ra hoàng thất, phản bội lại sư phụ của chính mình, động tĩnh náo loạn phi thường lớn. Sau này ta nghe người ta kể lại, sở dĩ Kỷ Viễn phản môn là vì hắn cuối cùng đã phát hiện ra, nguyên nhân hắn trở thành trẻ mồ côi chính là do vị sư phụ tốt kia của hắn.”
Phong Minh lại đảo khí: “Sư phụ hắn giết sạch gia môn hắn rồi sao?”
Y chỉ là thuận miệng đoán mò, không ngờ Bạch Kiều Mặc thật sự gật đầu: “Lúc đó ta đã không còn ở Đông Mộc hoàng triều nữa, cho nên mới nhận được chút phong thanh. Trong phạm vi Đông Mộc hoàng triều, e rằng tu giả bị cấm bàn luận chuyện này. Toàn gia Kỷ Viễn đích xác chết dưới tay sư phụ hắn, hay nói cách khác là chết trong tay hoàng thất. Bởi vì Kỷ gia nơi Kỷ Viễn sinh ra vốn là một gia tộc nổi tiếng về trận pháp.”
Phong Minh vỗ mạnh xuống bàn: “Xem ra quả nhiên là bị diệt môn sát hại cả nhà rồi, chính là để đoạt lấy trận pháp truyền thừa của nhà hắn chứ gì! Mẹ ơi, Kỷ Viễn này cũng quá thảm đi. Hiện tại hắn chẳng biết một chút gì, còn xem kẻ thù diệt môn như sư phụ ân trọng như núi mà kính trọng. Mẹ ơi, càng nghĩ càng thấy hắn chính là nhân vật bi tình nhất rồi.”
Nghĩ đến thân thế bi thảm như vậy của hắn, Phong Minh quyết định sẽ bớt ghét hắn đi một chút: “Thế còn Thu Dịch? Giữa hắn và Thu Dịch có thể có kết cục gì?”
Những ngày qua y cũng nghe không ít lời bàn tán về việc Thu Dịch và Kỷ Viễn là một đôi xứng lứa vừa đôi nhất. Hai người thanh mai trúc mã lớn lên bên nhau từ nhỏ, bây giờ ở bên nhau là chuyện tự nhiên nhất trên đời, ai biết chuyện cũng đều mở miệng chúc mừng một câu.
Thế nhưng bây giờ vấn đề tới rồi nha. Hoàng thất là kẻ thù diệt môn của Kỷ Viễn, mà trên người Thu Dịch lại cố tình chảy dòng máu của hoàng thất. Kỷ Viễn thật sự là thảm hại rồi.
Bạch Kiều Mặc lắc đầu nói: “Kết cục cuối cùng của Thu Dịch ta cũng không rõ lắm, bên ngoài không hề lưu truyền. Thu Dịch đích xác là nhờ có liên tái lần này mới bắt đầu vang danh, nhưng đến sau khi Kỷ Viễn phản xuất hoàng thất thì Thu Dịch cũng bặt vô âm tín. Song không lâu sau đó, Kỷ Viễn đã sát trở lại hoàng thất. Nghe nói trận chiến ấy Kỷ Viễn đã lợi dụng trận pháp của mình hố sát không ít người, nhưng cuối cùng vẫn bỏ mạng, chết dưới sự liên thủ công kích của hai vị Khai Hồn cảnh.”
Phong Minh nghe mà không khỏi thở dài, kết cục này nằm trong dự liệu của y. Kỷ Viễn sau khi phản môn chạy trốn, không đời nào không quay lại báo thù.
Tuy nhiên, báo thù nhanh đến mức đó, Phong Minh suy đoán: “Liệu có phải là Thu Dịch đã xảy ra chuyện gì, cho nên Kỷ Viễn mới vội vàng quay lại báo thù như vậy không? Nếu hắn chuẩn bị thời gian dài hơn một chút, thực lực nâng cao hơn một chút, thì hoàng thất cho dù có cao thủ Khai Hồn cảnh cũng không dễ dàng đưa hắn vào chỗ chết như thế.”
Bạch Kiều Mặc gật đầu: “Có lẽ vậy. Tuy nhiên trước đây ta chỉ nghe nói qua những chuyện này chứ không hề tiếp xúc với bản thân hắn, thành thử tình hình cụ thể hiểu biết cũng không nhiều.”
Phong Minh trà cũng không uống, hạt khô cũng chẳng buồn ăn, y vuốt cằm, tròng mắt chuyển động liên tục.
Bạch Kiều Mặc vừa thấy tình cảnh này liền biết y đang bàn tính điều gì.
Bạch Kiều Mặc trực tiếp hỏi, giữa hai người họ không cần phải đoán tới đoán lui: “Minh đệ muốn làm gì?”
Phong Minh hắc hắc cười hai tiếng, nói: “Ngươi xem, lôi kéo Kỷ Viễn về phía chúng ta thì sao? Dù sao cuối cùng hắn cũng phải phản xuất hoàng thất, chi bằng do chúng ta đến vạch trần trước thì thế nào? Cứ bắt đầu điều tra từ trận pháp gia tộc Kỷ gia kia đi. Hoàng thất và vị sư phụ kia của hắn, ngay cả họ của Kỷ Viễn cũng không thèm đổi lại sao?”
Bạch Kiều Mặc lắc đầu: “Có lẽ bọn họ không nghĩ Kỷ Viễn sẽ biết được, cũng có thể những việc tương tự như vậy bọn họ làm không ít, chẳng coi đó là chuyện gì to tát. Lại càng không ngờ được thiên phú trận pháp của Kỷ Viễn lại lợi hại đến thế, cuối cùng có thể lợi dụng trận pháp hố sát nhiều người như vậy.”
Nói xong những lời này, hắn lại gật đầu: “Có thể tra thử xem trước đây có một gia tộc họ Kỷ nổi tiếng về trận pháp hay không. Kỷ Viễn năm nay mới hai mươi lăm tuổi, Kỷ gia bị diệt cũng chỉ là chuyện của hơn hai mươi năm trước, hẳn là không khó tìm kiếm.”
“Được, chúng ta cứ quyết định như vậy đi.”
Nói xong chuyện này, Phong Minh cuối cùng mới có tâm trạng uống trà ăn hạt khô, y lại một lần nữa cảm khái cho thân thế bi thảm của Kỷ Viễn. Cuộc đời hắn thật sự là lên voi xuống chó nha, hiện tại phong quang vô hạn là thế, đến khắc sự thật được phơi bày, đối với Kỷ Viễn mà nói quả thực quá mức tàn nhẫn rồi.
“Chao ôi, so với Kỷ Viễn này, ngày tháng của chúng ta may mắn cực kỳ, không cần phải lún sâu vào ân oán cừu hận dây dưa.”
Bạch Kiều Mặc nghĩ lại thấy quả đúng như vậy. So với vận mệnh của Kỷ Viễn, hắn cảm thấy những chuyện ở kiếp trước của mình chẳng đáng là bao. Hơn nữa Kỷ Viễn còn vì thế mà táng mạng, quả thực đáng buồn, đáng thán.
Chỉ là nếu trong mắt Minh đệ bớt đi vài phần vương vấn vẻ hóng chuyện thì sẽ càng tốt hơn, Bạch Kiều Mặc thầm buồn cười trong lòng.
Kết quả của một đêm hóng chuyện chính là ngày thứ hai, khi đệ tử của Tứ Hồng thư viện và đệ tử của Hoàng Gia học viện lại chạm mặt, Phong Minh nhìn về phía Kỷ Viễn trong đội ngũ đối diện, trực tiếp ném qua một ánh mắt đồng tình đầy vi diệu.
Kỷ Viễn là người mẫn cảm nhường nào, làm sao lại không nhận ra sự thay đổi trong ánh mắt của Phong Minh.
Trước ngày hôm nay, ánh mắt Phong Minh nhìn hắn chẳng có mấy phần thiện ý, hoặc giả có thể nói là nhìn hắn không thuận mắt, không thuộc về loại người bị dung mạo bên ngoài của hắn thu hút.
Kỷ Viễn đôi khi có cảm giác như bị kẻ song nhi này nhìn thấu bản chất, cảm giác này khiến hắn không hề vui vẻ.
Thế nhưng hôm nay, kẻ song nhi này uống lộn thuốc hay là chập dây thần kinh nào rồi?
Kỷ Viễn thực sự cảm thấy ánh mắt của kẻ song nhi này không giải thích được, khiến người ta không thể hiểu nổi.
Kỷ Viễn còn thấp giọng nói với Thu Dịch bên cạnh: “Cái kẻ song nhi họ Phong này cổ cổ quái quái, nhìn là thấy không bình thường. Thu sư đệ, đệ sau này ít tiếp xúc với y thôi, tốt nhất là cách xa y một chút, đỡ cho bị y lây bệnh.”
Thu Dịch nghe xong không nhịn được “phụt” một tiếng bật cười: “Kỷ sư huynh, huynh làm sao thế? Huynh hiếm khi đối xử với người khác, đặc biệt là song nhi, khắc nghiệt như vậy.”
Thu Dịch thực sự cảm thấy đánh giá của Kỷ sư huynh dành cho Phong Minh có chút khắc nghiệt rồi, điều này không phù hợp với hình tượng ngày thường của Kỷ sư huynh.
Khóe miệng Kỷ Viễn giật giật, quả nhiên hắn cũng bị kẻ song nhi kia ảnh hưởng đến mức không bình thường theo, nhưng vẫn lên tiếng khuyên nhủ: “Thu sư đệ, đệ cứ nghe ta đi. Tên song nhi kia tâm cơ sâu sắc, ta lo Thu sư đệ bị y lừa gạt mà còn không tự biết.”
Thu sư đệ trong lòng trong mắt chỉ có luyện dược thuật, những phương diện khác lại có phần ngây thơ. Nhưng Kỷ Viễn thì khác, trong hơn hai mươi năm trưởng thành vừa qua, hắn đã chứng kiến quá nhiều mặt không quang minh chính đại.
Hắn khác với Thu sư đệ. Thu sư đệ vốn dĩ có huyết mạch tương liên với hoàng thất, còn hắn chỉ là một người ngoài, để có được địa vị như ngày hôm nay, những con đường đã đi qua, những rắc rối đã gặp phải xa không phải là điều Thu sư đệ có thể biết được.
Nếu như hắn biết được đánh giá của Phong Minh dành cho mình, hắn sẽ nói Phong Minh quả thật đã nói đúng. Hắn chính là biểu lý bất nhất, duy chỉ đối với Thu Dịch sư đệ mới là bất đồng.
Kỷ sư huynh hiếm khi kiên trì như vậy, Thu Dịch dẫu có là dỗ dành cũng phải dỗ cho Kỷ sư huynh vui vẻ một chút, thế nên liền nói: “Được rồi, đệ nghe lời Kỷ sư huynh, giữ khoảng cách với y một chút. Cái miệng của tên kia còn khắc nghiệt hơn cả Kỷ sư huynh vừa rồi nữa kìa, khiến người ta nghe xong chỉ muốn nện cho y một trận.”
Kỷ Viễn nghe xong cũng chẳng vui lên được bao nhiêu, ngược lại còn dở khóc dở cười. Sư đệ đây là đang đánh giá kiểu gì thế? Là đang khen hắn hay là đang chê hắn đây.
—
Võ tỉ đại tái bắt đầu, lượng khán giả tràn vào trường đấu càng đông đảo hơn trước.
Bởi vì võ tỉ so với văn đấu thì kịch liệt và có cái để xem hơn rất nhiều, hơn nữa chỉ cần là tu giả thì ai ai cũng có thể xem hiểu.
Không giống như cuộc so tài của trận pháp sư trước đó. Trận pháp sư ở trên đài bày trận tiêu hao thời gian dài đằng đẵng, nếu không có người giải thích thì ai mà xem cho hiểu được, đối với những người không có lòng kiên nhẫn thì thuần túy là lãng phí thời gian.
Võ đấu thì khác rồi, không ít gia đình trong hoàng thành đều dắt díu cả nhà đến xem.
Võ đấu trực tiếp áp dụng hình thức thủ lôi đài chiến. Khi các phương đến nơi từ sớm, đã nhìn thấy ở chính giữa bãi đất trống dâng lên hai mươi tòa lôi đài.
Thể lệ thi đấu cũng được công bố ra ngoài. Phàm là người thủ vững trên lôi đài đến khắc cuối cùng trong thời gian quy định thì chính là lôi chủ, sẽ được tham gia trận chung kết cuối cùng.
Thủ lôi đài chiến tổng cộng diễn ra trong ba ngày, nói cách khác là trong vòng ba ngày sẽ chọn lọc ra sáu mươi vị lôi chủ. Trong ba ngày này, sáu mươi vị lôi chủ này cho đến khi thời gian kết thúc đều phải tiếp nhận xa luân chiến, có thể tưởng tượng được áp lực lớn đến nhường nào.
Thế nhưng đồng thời, ban trọng tài cũng quy định số lần lên đài khiêu chiến của mỗi vị tuyển thủ là có giới hạn chứ không phải vô hạn, bằng không cứ luân phiên khiêu chiến xuống dưới, lôi chủ cũng không chịu đựng nổi.
Cho nên mỗi vị tuyển thủ chỉ có vỏn vẹn sáu cơ hội khiêu chiến, dùng hết sáu lần liền không thể lên đài được nữa.
Số lượng người tham gia võ đấu cũng là đông nhất. Sau khi nhóm người Phong Minh đến nơi không bao lâu, trước mỗi tòa lôi đài đều là những cái đầu đen kịt nhung nhúc, đó đều là các tuyển thủ muốn tranh đoạt vị trí lôi chủ chứ không phải là khán giả.
Dù sao để làm một luyện dược sư, trận pháp sư cũng như khí sư, phù sư thì đều cần phải có thiên phú hồn lực, mà người có thiên phú hồn lực chiếm tỷ lệ cực kỳ nhỏ trong số các tu giả, dẫn đến việc thi đấu võ đấu đông nghẹt người.
Bùi Ứng Mẫn với tư cách là người dẫn đội, liền hạ lệnh cho các đệ tử tham gia thi đấu: “Quan chiến trước đã, đều đừng vội vàng lên đài tranh đoạt lôi chủ, lôi đài không dễ thủ như vậy đâu.”
“Chúng đệ tử đều nghe theo Bùi sư huynh.”
—