Chương 161: Dịch và Kỷ Viễn
Giải đấu tiến hành cho tới nay, Phong Minh đã kết giao không ít tuyển thủ tham gia dự thi, đôi bên cùng trao đổi rất nhiều thông tin của các vùng miền.
Lần này tới xem Đại hội Trận pháp sư, mọi người lại tụ tập một chỗ bàn luận về tình hình của các trận pháp sư khắp nơi.
Phong Minh cũng không ngờ tới, lại có người nhắc đến hai anh em Văn Võ từng xuất hiện trong Huyền Nguyệt bí cảnh, trong đó Võ Hải chính là một kỳ tài trận pháp.
Một người nói: “Ta đã đặc biệt tra cứu danh sách tham gia Đại hội Trận pháp sư, phát hiện không hề có tên của Võ Hải. Là do Võ Hải không đến, hay là tuổi của hắn đã quá giới hạn rồi? Lúc trước nghe đồn thổi thần kỳ như vậy, ta thực sự muốn tận mắt chứng kiến trình độ trận pháp của vị Võ Hải này xem sao.”
“Đúng vậy, đúng vậy, Phong luyện dược sư chắc là rất quen thuộc với người này chứ, hắn chính là xuất hiện ở vùng bờ cõi bên các ngươi mà.”
Phong Minh: …
Phong Minh có chút lúng túng xoa xoa mặt, mở mắt nói mò: “Ta quen thuộc hồi nào đâu, các ngươi cũng đâu phải không biết, ta vốn không tham gia chuyến khám phá Huyền Nguyệt bí cảnh, căn bản chẳng có cơ hội để quen biết hai anh em Văn Võ đó. Chờ tới khi danh tiếng của bọn họ truyền ra ngoài thì bên ngoài đã mất đi tung tích của họ rồi, biết đi đâu mà quen?”
Nhìn dáng vẻ nghiêm túc đàng hoàng của Phong Minh, Trần Thiên Lãng đang ngồi một bên chờ xem thi đấu, cùng với Bùi Ứng Mẫn, đều liếc mắt nhìn sang phía Bạch Kiều Mặc.
Khi phát hiện Bạch Kiều Mặc không có bất kỳ phản ứng bất thường nào, trong mắt hai người lộ ra vẻ dở khóc dở cười.
Hai cái người này, thật khiến bọn họ không biết phải nói gì cho phải.
Nhưng họ thì làm được gì bây giờ? Ai bảo hai người này đều là tiểu sư đệ chứ. Làm sư huynh như bọn họ, ngoài việc bao dung và giúp đỡ che giấu ra thì còn có thể làm được gì nữa đây.
Trần Thiên Lãng ngưng âm truyền thanh nói: “Tiếc thật, tiểu sư đệ của ngươi không dự thi, nếu không Thư viện của chúng ta lại ôm thêm một cái quán quân rồi.”
Trận đấu của Phù sư và Khí sư, tuy Tứ Hồng thư viện cũng đều giành được từ một đến hai suất, nhưng các vị trí Quán quân, Á quân, Quý quân đều vô duyên với Thư viện.
Hoàng gia Học viện trái lại thu hoạch rất phong phú, Đại hội Trận pháp sư này nếu không có hắc mã nào xông ra thì chắc chắn lại là sân nhà của Hoàng gia Học viện rồi.
Bùi Ứng Mẫn nhún vai: “Ta biết làm sao giờ? Tiểu sư đệ lại không muốn để lộ trình độ trận pháp của hắn, nếu không thì những kẻ có mặt ở đây thực sự không đủ để hắn nhìn.”
Nếu Bạch Kiều Mặc ra sân, tuyệt đối sẽ giống như trận thi đấu của Luyện dược sư, dùng thực lực tuyệt đối nghiền ép toàn trường.
Bùi Ứng Mẫn lại nói: “Nhưng mà cũng không sao, đợi đến lúc Đại tỷ thí Võ thí, tiểu sư đệ chắc chắn có thể lấy lại thể diện. Đối với tiểu sư đệ mà nói, chỉ cần cầm chắc danh ngạch là được rồi.”
Trần Thiên Lãng nghĩ lại thấy đúng là như vậy, thế là không xoắn xuýt vào đề tài này nữa, hỏi: “Nhị sư đệ kia của ngươi lần này thế mà không lộ mặt? Người đã chạy đi đâu rồi? Chẳng có ai biết chạy hơn hắn.”
Bùi Ứng Mẫn cũng bất lực: “Sớm đã không liên lạc được rồi, e là hiện tại đã không còn ở trong biên giới Đông Mộc hoàng triều nữa. Lần trước liên lạc hắn còn hứa hẹn rõ ràng, nói là sẽ mang quà gặp mặt về cho tiểu sư đệ cơ đấy.”
Trần Thiên Lãng nghe vậy cười lớn, so với Bùi Ứng Mẫn, các sư huynh đệ bên phía họ thật sự là quá ngoan ngoãn, hiện tại cũng chỉ có đứa nhỏ tuổi nhất là thích chạy ra bên ngoài, sau này đại khái cũng là cái tính không chịu ở nhà.
Trong lúc Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đang nghe người khác “nhai lại chuyện cũ” bàn tán về anh em Văn Võ, thì có mấy người đi tới bên cạnh, vừa vặn nghe được nội dung cuộc trò chuyện của họ.
Một người trong đó khinh miệt nói: “Võ Hải? Cái tên nghe còn chưa từng nghe qua, không phải là các ngươi không đưa ra được nhân thủ ra hồn nào trong cuộc thi trận pháp sư nên mới bịa đặt ra một người đấy chứ.”
Lời này là châm chọc toàn bộ Tứ Hồng thư viện rồi, các đệ tử Thư viện có mặt ở đó đều ngẩng đầu nhìn qua, chỉ nhận ra một người song nhi trong số đó, chính là bại tướng dưới tay Phong Minh – Thu Dịch, mấy người còn lại đều mang khuôn mặt đầy ngạo khí nhìn sang.
Phong Minh liền chẳng hề khách khí vặn lại: “Các ngươi chưa từng nghe qua cái tên đó thì có nghĩa là không tồn tại sao? Chẳng lẽ các ngươi là Sáng thế chủ, nói cái gì là cái đó chắc.”
Lời này nếu là người khác nói, đối phương sẽ lập tức mở miệng giễu cợt lại ngay, kết quả vừa nhìn rõ là cái gã Phong Minh này, kẻ vừa lên tiếng bên phía đối phương liền nghẹn lời.
Hắn rất muốn lý trực khí tráng đánh trả, nhưng ví dụ sống sờ sờ đang bày ra ngay trước mắt bọn họ kia kìa.
Trước khi Phong Minh đến Hoàng thành, có mấy ai ở Hoàng gia Học viện nghe qua danh hiệu của y?
Cho dù biết Dư Tiêu thu nhận một tiểu đệ tử, thì cũng đều dùng danh xưng “tiểu đệ tử của Dư Tiêu” để gọi thay y.
Còn về việc y họ gì tên chi thì một chút cũng không quan trọng, lại càng không nghĩ rằng y có thể có trình độ đánh bại luyện dược sư do Hoàng gia bồi dưỡng ra.
Thế nhưng hiện tại thực tế đã tát thẳng vào mặt bọn họ một cái đau đớn, ngay cả luyện dược sư xuất sắc nhất được Hoàng gia dốc lòng bồi dưỡng cũng đều bại dưới tay tên này.
Người nọ nghẹn một hồi, nhưng không chịu nhận thua, tiếp tục nói: “Vậy các ngươi gọi cái vị Võ Hải trong miệng các ngươi ra đây, lên đài cùng thi đấu xem nào.”
Bạch Kiều Mặc trong lòng trợn trắng mắt, “Võ Hải” mà thực sự đi ra thì làm gì còn chỗ cho những kẻ này mở miệng nói chuyện?
Hắn nói: “Trận pháp sư có trình độ trận pháp cao nhất ở chỗ các ngươi là ai? Chẳng lẽ là ngươi?”
Người nọ lại một lần nữa bị nghẹn, Thu Dịch đều sinh lòng đồng cảm với người này rồi. Bản thân gã trước đó đã từng lĩnh giáo qua, Phong Minh này không chỉ có trình độ luyện dược lợi hại, mà công phu trên mồm mép cũng không hề kém cạnh chút nào.
Thu Dịch giải vây nói: “Trận pháp sư giỏi nhất tham gia dự thi lần này của chúng ta là Kỷ Viễn Kỷ sư huynh, đã thông qua Trận điện chứng nhận là Trận pháp sư tứ phẩm.”
Phong Minh thầm nghĩ, đã là Trận pháp sư tứ phẩm rồi, vậy chứng minh xác thực là có bản lĩnh, thế nhưng y vẫn không cho rằng kẻ tên Kỷ Viễn này có thể thắng được Bạch Kiều Mặc.
Y cố ý ngó nghiêng một vòng, phát hiện mấy người trước mắt không có ai tự nhận thân phận Kỷ Viễn, y liền lộ ra vẻ tò mò khoa trương: “Kỷ Viễn không có ở đây à?”
Biểu cảm này của y làm quá rõ ràng, Thu Dịch lập tức hiểu ra, mặt mũi đỏ bừng.
Mấy người khác phản ứng chậm vài nhịp, cũng bị chọc tức đến mức xém hộc máu.
Phong Minh chính là đang ngay thẳng nói rằng, chính chủ Kỷ Viễn còn chưa thèm đến, mấy cái kẻ này chạy tới đây diễu võ dương oai cái gì? Làm như cái kẻ vừa mở mồm châm chọc lúc nãy chính là bản thân Kỷ Viễn không bằng.
Chờ đến khi bản thân có bản lĩnh lớn như vậy rồi hãy chạy tới đây châm chọc nhé.
Thu Dịch đều muốn quay đầu bỏ chạy cho rồi, gã cũng không biết vì sao hai chân lại không nghe lời mà đi theo tới đây.
Chính gã cũng không phát giác ra, kể từ sau khi cuộc thi Luyện dược sư kết thúc, gã vô cùng chú ý đến Phong Minh.
Khi người khác bàn tán về người này, gã liền không tự chủ được mà vểnh tai lên nghe.
Lúc nhận thức được điều này, gã tự nhủ với bản thân rằng, đây là để tăng thêm sự hiểu biết về kẻ địch, biết người biết ta, trăm trận trăm thắng.
Phong Minh thì thẳng thừng bỉ bôi mấy tên kia, nhưng đối với Thu Dịch, ấn tượng của y thực ra không tệ. Người này trong việc luyện dược quả thực có chút bản lĩnh, đáng tiếc vì mối quan hệ thân phận của gã, Phong Minh không thể nào kết giao thâm sâu với gã được.
Phong Minh đi ra, bày ra tư thế như anh em cốt nhục vỗ vỗ vai Thu Dịch, nói: “Ngươi ở cùng một chỗ với mấy tên này, không thấy hạ thấp giá trị bản thân sao?”
“Tên họ Phong kia ngươi nói cái gì đó?” Mấy người kia thực sự nổi giận, thật muốn đánh nát cái miệng của y.
Phong Minh còn chê lượng thù hận kéo về chưa đủ lớn, chỉ chỉ Thu Dịch, lại chỉ chỉ bọn họ nói: “Thu Dịch đều là Luyện dược sư tứ phẩm rồi, các ngươi thì sao? Kỷ Viễn đích thân tới tuyên chiến thì cũng thôi đi, các ngươi tính là cái thá gì?”
Lại cười híp mắt nói với Thu Dịch: “Ngươi với cái người tên Kỷ Viễn kia quan hệ thế nào?”
Thu Dịch ở cái vỗ vai đầu tiên của Phong Minh đã trực tiếp ngây người, gã từ khi nào lại có quan hệ thân cận với Phong Minh như vậy chứ?
Gã rõ ràng coi Phong Minh là kẻ địch, thề phải đánh bại y trên phương diện luyện dược mà.
Chính vì điều này dẫn đến phản ứng của y chậm vài nhịp, đến khi nghe được câu hỏi của Phong Minh, gã theo bản năng đáp: “Quan hệ cũng tốt, Kỷ sư huynh rất quan chiếu ta.”
Hai chữ “quan chiếu” này dùng tương đối vi diệu, Phong Minh lộ ra vẻ mặt đã hiểu, lại vỗ vỗ vai Thu Dịch đầy ý vị sâu xa nói: “Vậy ngươi và Kỷ sư huynh của ngươi phải bảo trọng nhiều vào nhé.”
Nói xong Phong Minh liền tiêu sái vẫy vẫy tay, xoay người đi trở về khán đài, để lại một mình Thu Dịch ngơ ngác mờ mịt.
Mấy người khác tức tới mức nhảy dựng lên, muốn đánh nhau với Phong Minh, thế nhưng bị một câu nói của Thu Dịch ngăn lại rồi bị gã mang đi.
Thu Dịch thân phận cao nhất, lại là Luyện dược sư tứ phẩm, gã nói một câu không ai dám phản đối, chỉ đành ấm ức đầy mình mà rời đi.
Trên suốt chặng đường, họ không ngừng nói những lời hạ thấp Phong Minh để phát tiết một phen.
Thu Dịch căn bản chẳng quan tâm bọn họ nói cái gì, cách nhìn của bọn họ cũng không ảnh hưởng được tới bản thân Thu Dịch.
Thu Dịch vẫn đang suy nghĩ câu nói cuối cùng Phong Minh bỏ lại rốt cuộc có ý gì?
Khi gã trở lại phía Hoàng gia Học viện, mấy người khác thừa cơ rêu rao hành vi ác liệt của Phong Minh, cái tên khốn kiếp đó quá không biết xấu hổ.
Kỷ Viễn liền đi tới trước mặt Thu Dịch, rõ ràng rất hiểu rõ suy nghĩ của Thu sư đệ: “Thu sư đệ lại đi gặp Phong Minh kia sao? Thu sư đệ không cần quá để ý đến y.”
Thu Dịch hiểu ý của Kỷ sư huynh, là lo lắng bản thân chịu đả kích quá lớn, dẫn đến ảnh hưởng đến lòng tiến thủ trên con đường luyện dược thuật.
Kỷ sư huynh nghĩ sai hướng rồi, gã không những không dừng lại lòng tiến thủ, ngược lại càng thêm có ý chí chiến đấu, Phong Minh chính là mục tiêu mà gã muốn đánh bại.
Thu Dịch nghĩ vẫn là câu nói kia của Phong Minh, sau đó đem lời của Phong Minh lặp lại cho Kỷ Viễn nghe: “Kỷ sư huynh, huynh nói xem lời này của Phong Minh có ý gì?”
Kỷ Viễn nghe xong biểu cảm cũng trở nên vi diệu, nhưng hắn hiểu biết về Phong Minh rất ít: “Thu sư đệ nghĩ Phong Minh là người như thế nào? Là người nói năng bừa bãi, ăn nói lung tung sao?”
Ấn tượng đầu tiên của Thu Dịch về Phong Minh rất tồi tệ, cảm thấy đó là một kẻ cuồng vọng.
Nhưng đến hiện tại sớm đã thay đổi nhận thức này, gã lắc đầu nói: “Ta nghĩ y không phải là người như vậy, cho nên mới không hiểu vì sao y lại đặc biệt nói lời như thế. Chẳng lẽ nói Phong Minh thực ra có quen biết Võ Hải kia, và cho rằng Kỷ sư huynh có cơ hội giao thủ với Võ Hải? Nhưng nghe những người khác nói, kỳ tài trận pháp tên Võ Hải này không hề tham gia giải đấu lần này.”
Nếu là bình thường, Kỷ Viễn đối với cái gọi là kỳ tài trận pháp đồn thổi bên ngoài là khinh thường không thèm nhìn tới.
Trận pháp sư giỏi nhất đều ở Hoàng thành và Hoàng gia, cái gọi là thiên tài bên ngoài chẳng qua chỉ là thiên tài trong mắt người ngoài mà thôi.
Hắn trước đây còn đặc biệt đi tìm vài người gọi là thiên tài để so tài, không một ai không phải là bại tướng dưới tay hắn.
Nhưng cố tình lại lòi ra một quái thai như Phong Minh, ngay cả Thu Dịch mà hắn nhận định là thiên tài giống như mình cũng bại dưới tay y, điều này mới khiến hắn tỉnh táo lại đôi chút, hóa ra bên ngoài thực sự cũng có thiên tài tồn tại, không phải tất cả đều là hư danh.
“Xem ra Phong Minh này rất suy tôn cái gã tên Võ Hải kia, ta sẽ sai người tìm kiếm tư liệu của Võ Hải này xem có thực sự có bản lĩnh hay không, nếu có cơ hội sẽ đích thân tìm hắn lĩnh giáo một phen.”
Thu Dịch nghĩ thấy cũng đúng, đẩy Kỷ Viễn một cái: “Trận đấu bắt đầu rồi, Kỷ sư huynh vẫn là an tâm chờ lên đài đi.”
“Được rồi.” Kỷ Viễn tuy không cho rằng có người có thể đánh bại mình, nhưng ý tốt của sư đệ, hắn vẫn ghi nhận.
Bên phía Tứ Hồng thư viện, Trần Thiên Lãng chỉ vào một người ngồi xuống cạnh vị trí của Thu Dịch nói: “Tiểu sư đệ, nhìn thấy chưa, đó chính là Kỷ Viễn.”
Nói cho Phong Minh nghe, cũng là nói cho Bạch Kiều Mặc nghe, Bạch sư đệ chắc chắn có cơ hội giao thủ với Kỷ Viễn này, hiện tại tranh thủ lúc thi đấu xem xét trước trình độ của đối phương một chút.
—