Chương 137: Giang Gia Đến Thăm
Giang gia.
Giang Hoài Húc: “Mạnh Hà đã đến Lâm gia rồi sao?”
Giang Hoài An: “Vâng, không chỉ mỗi Mạnh Hà, các vị tộc trưởng của mấy thế gia tu chân tại Trường Tuyền Thành gần đây đều đã đến Lâm gia bái phỏng.”
Giang Hoài Húc nghe vậy, thần sắc không khỏi có chút ảm đạm. Năm đó, khi con gái gã được một vị tu sĩ Kim Đan thu làm đệ tử, Giang gia cũng từng vẻ vang, nở mày nở mặt một thời.
Thế nhưng, ngay cả vào lúc náo nhiệt nhất, Giang gia cũng chẳng thể sánh bằng Lâm gia hiện tại. Đến cả mấy lão quái vật bế quan không màng thế sự của các thế gia tu chân lâu đời cũng đều tự thân xuất đầu lộ diện.
Giang Hoài An thở dài một tiếng, nói tiếp: “Mấy gia tộc ở Trường Tuyền Thành đã bán một lượng lớn linh nga cho Lâm gia. Bây giờ, mối quan hệ giữa Lâm gia và các thế gia tu chân ở Trường Tuyền Thành vô cùng mật thiết.”
Giang Hoài Húc: “Lâm Viễn Kiều quả là khéo tính toán. Chỉ bằng việc thu mua nga trùng mà có thể trói chặt mấy thế gia tu chân của Trường Tuyền Thành lên cùng một con thuyền.”
Trước đó, không ít người cho rằng Lâm gia thật quá hoang phí, thế mà lại bỏ ra nhiều linh thạch đến vậy chỉ để mua nga trùng.
Giờ nhìn lại mới thấy Lâm Viễn Kiều thật sự mưu tính sâu xa. Biến tướng bên ngoài là để nuôi gà, nhưng thực chất hành động này lại có thể lôi kéo hàng loạt thế gia tại Trường Tuyền Thành về phe mình trong nháy mắt.
Giang Hoài Húc thầm cảm thán, Lâm Viễn Kiều đúng là kẻ giả heo ăn thịt hổ, ngày trước trông thì thành thật chất phác, nay rốt cuộc cũng chịu bộc lộ tài năng.
Giang Hoài Húc: “Có biết Mạnh Hà và Lâm Viễn Kiều đã trò chuyện những gì không?”
Giang Hoài An lắc đầu, đáp: “Không dò thám được gì cả.”
Giang Việt Nhiễm đã truyền tin tức về, nghi ngờ biến cố nga trùng ở Trường Tuyền Thành có liên quan đến Lâm gia.
Giang Hoài Húc từng phái người đi điều tra, phát hiện Lâm Viễn Kiều đã tới Mạnh gia bái phỏng Mạnh Hà.
Sau đó không lâu, nạn nga trùng hoành hành tại Trường Tuyền Thành liền dần dần được khống chế.
Phần lớn mọi người đều nghĩ là do Lâm Viễn Kiều thu mua nga trùng với số lượng lớn, lũ nga trùng bị linh kê ăn đến sợ hãi, thế nên số lượng mới giảm dần.
Nhưng Giang Hoài Húc lại cảm thấy sự tình không hề đơn giản như vậy. Các đại gia tộc Trường Tuyền Thành đã hao tổn biết bao tâm tư vào việc trừ khử nga trùng, nếu dễ giải quyết đến thế thì bọn họ đã sớm giải quyết xong từ lâu rồi.
Chuyến đi lần này của Mạnh Hà tộc trưởng tới Vân Vụ Sơn mang lại cho Giang Hoài Húc một cảm giác vô cùng bất an.
Tài nguyên của Ngự Thú Tông cũng có hạn, sự tranh đoạt giữa các đệ tử nội môn lại vô cùng khốc liệt.
Việc huynh đệ Lâm gia thăng tiến như diều gặp gió gây ra ảnh hưởng không nhỏ tới con gái ông ta.
Không nói đâu xa, kể từ khi Lâm Vân Văn tiến vào Ngự Thú Tông, số người đến Giang gia tặng lễ đã giảm đi quá nửa.
Giang Hoài Húc mơ hồ có một loại cảm giác, huynh đệ Lâm gia có thể tu luyện nhanh chóng đến vậy, có lẽ là có liên quan tới vị Mạnh Hà tộc trưởng kia.
Sau khi đắn đo cân nhắc hồi lâu, Giang Hoài Húc rốt cuộc vẫn gửi bái thiếp cho Lâm gia.
……
Lâm gia.
Lâm Vân Dật: “Giang gia chủ muốn tới sao?”
Lâm Viễn Kiều: “Đúng vậy, ông ta muốn tới Vân Vụ Sơn xem thử.”
Lâm Vân Dật: “Giang Hoài Húc này xem ra đã ngồi không yên nữa rồi, phải đích thân tới đây dò thám tình hình.”
Lâm Viễn Kiều: “Đã muốn tới thì cứ để ông ta tới đi. Dẫu sao người đến xem cũng đã nhiều rồi, chẳng thiếu thêm một Giang Hoài Húc nữa đâu.”
Lâm Vân Dật: “Nói cũng phải.”
Lâm Vân Tiêu: “Giang Hoài Húc liệu có phải đã nghe ngóng được chuyện của Tử Mẫu Trạc nên mới tới không?”
Lâm Viễn Kiều liếc nhìn Lâm Vân Tiêu một cái, nói: “Chắc là không đâu, chuyện này ngoài mấy người Lâm gia chúng ta ra thì ngay cả bản thân Mạnh Hà có khi còn chẳng rõ.”
Lâm Vân Dật ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, thầm nghĩ: Giang Hoài Húc chắc chắn chưa nhận được tin tức, nhưng trong cõi u minh có lẽ đã cảm ứng được điều gì đó. Dù sao ở trong nguyên tác, Tử Mẫu Trạc chính là một trong những kim thủ chỉ quan trọng của nữ chính.
Hai ngày sau, Lâm Viễn Kiều đích thân tiếp đón Giang Hoài Húc.
Giang Hoài Húc không đi một mình, mấy vị trưởng lão Luyện Khí hậu kỳ của Giang gia cũng đi cùng.
Giang Hoài Thanh biết chuyện này, cũng dày mặt đi theo.
Nhìn Lâm Viễn Kiều thần thái rạng ngời, trong lòng Giang Hoài Húc không khỏi cuộn trào một trận sóng gió.
Giang Hoài Húc thầm nghĩ, lời đồn đại bên ngoài quả thực quá mức hoang đường. Trước đó còn có tin đồn vị này bị trọng thương sắp chết.
Thế mà hiện tại nhìn Lâm Viễn Kiều lại tốt đến không thể tốt hơn, so với lần gặp mặt trước, khí tức của ông ta dường như lại mạnh lên mấy phần.
Dù Giang Hoài Húc trước đây không mấy tin tưởng vào lời đồn bên ngoài, nhưng khi chứng kiến dáng vẻ sinh long hoạt hổ của Lâm Viễn Kiều, ông ta vẫn không kìm được sự thất vọng.
Cùng là tân tấn Trúc Cơ, nhưng sau khi đột phá, tu vi của Giang Hoài Húc không có tiến triển gì nhiều.
Đứng trước mặt Lâm Viễn Kiều, ông ta có một cảm giác bị áp chế sâu sắc. Đối mặt với Lâm Viễn Kiều còn áp lực hơn cả đối mặt với cường giả Trúc Cơ trung kỳ, thứ cảm giác này khiến ông ta vô cùng khó chịu.
Giang Hoài Húc thầm hoài nghi không biết Lâm Viễn Kiều có phải đã đạt được linh đan diệu dược gì từ tay hai đứa con trai hay không.
Nghĩ đến đây, trong lòng Giang Hoài Húc không khỏi chua xót. Con gái ông ta tuy trở thành thân truyền đệ tử của Đan Vương, nhưng đan dược nàng luyện chế ra trước tiên phải dùng để đổi lấy tài nguyên tu luyện, số lượng đan dược ông ta nhận được từ tay con gái vô cùng hạn chế.
Dù có thể thấu hiểu cho nỗi khó xử của con gái, nhưng ông ta vẫn không tránh khỏi có chút hụt hẫng.
So với Giang Hoài Húc, thần sắc của Giang Hoài Thanh lại càng thêm sa sút, cô quạnh.
Lâm Viễn Kiều nhìn Giang Hoài Thanh một cái, thầm cảm thán, vị này trông già đi không ít nha!
Theo lý mà nói, sau khi phục dụng Trúc Cơ Đan, dù đột phá thất bại thì thực lực của vị này cũng phải tăng tiến lớn mới đúng, nhưng tinh khí thần của ông ta lúc này lại như bị rút cạn trong nháy mắt, toát ra một vẻ tử khí trầm trầm.
Nhận ra ánh mắt của Lâm Viễn Kiều, Giang Hoài Thanh có chút ngượng ngùng né tránh.
Lâm Viễn Kiều thầm thở dài, tu chân giới khốn cùng tàn khốc, kẻ nhìn thấu mạnh được yếu thua mới có thể sinh tồn.
Vài năm trước, Giang Hoài Thanh nhìn ông luôn với thái độ cao cao tại thượng, giờ đây lại có bộ dạng lấm la lấm lét này.
Cũng may là ông đã tiến giai Trúc Cơ thành công, nếu như thất bại, kết cục e là còn thê thảm hơn cả Giang Hoài Thanh.
Giang Hoài Húc nặn ra một nụ cười gượng gạo, nói: “Lâm đạo hữu tu vi đột phá vượt bậc, chúc mừng chúc mừng!”
Lâm Viễn Kiều chắp tay sau lưng, có chút đắc ý nói: “Trước đó có đại chiến một trận với Hỏa Dực Hổ, chịu chút thương tích, nhưng lại trong họa được phúc, có chút đột phá nhỏ.”
Giang Hoài Húc nghe vậy, sắc mặt hơi biến đổi, nói: “Lâm đạo hữu quả là hảo phúc khí.”
Lâm Viễn Kiều: “Quả thực là vận khí tốt.” Vừa mới tiến giai không lâu đã ký kết khế ước với Hỏa Dực Hổ mang huyết mạch Kỳ Lân, quanh vùng này tìm mỏi mắt cũng không ra người thứ hai có được cơ duyên như ông.
Nhìn dáng vẻ xuân phong đắc ý của Lâm Viễn Kiều, Giang Hoài Húc cảm thấy toàn thân khó chịu vô cùng.
Giang Hoài Húc không tự nhiên, nhưng Lâm Viễn Kiều lại hết sức sảng khoái, hãnh diện vô cùng.
Giang Hoài Húc: “Vân Vụ Sơn này được kinh doanh rất tốt, Lâm đạo hữu công lao to lớn.”
Lâm Viễn Kiều: “Đây đều là kết quả từ sự nỗ lực chung của toàn thể Lâm gia, ta thực chất cũng chẳng có công lao gì.”
Giang Hoài Húc: “Lâm đạo hữu quá khiêm tốn rồi, nếu không có ngươi nắm giữ đại cục, làm sao có được cảnh tượng như thế này.”
Lâm Viễn Kiều: “Quá khen, quá khen rồi!”
Kẻ thực sự đứng sau nắm giữ đại cục đâu phải là ông, mà là lão tam. Có điều, lời này dẫu ông có nói ra thì e rằng cũng chẳng có mấy ai tin.
Dưới sự bồi đồng của Lâm Viễn Kiều, Giang Hoài Húc đi tới bãi nuôi gà và linh điền xem xét một lượt.
Bãi nuôi gà trên núi của Lâm gia được xây dựng vô cùng xa hoa, linh thảo trong linh điền sinh trưởng hết sức tươi tốt.
Khắp nơi trên Vân Vụ Sơn có rất nhiều tu sĩ cùng võ giả đang hoạt động, những người này ai nấy đều tràn đầy sức sống, thần thái rạng ngời, trong ánh mắt tràn đầy hy vọng.
Nhìn phong mạo của các tu sĩ Lâm gia, áp lực trong lòng Giang Hoài Húc lại tăng thêm vài phần.
Bốn bề Vân Vụ Sơn đều là một cảnh tượng vui tươi hớn hở, sự trỗi dậy của Lâm gia đã hiển hiện thế không thể cản.
Ba người Lâm Vân Dật trốn trong rừng cây, lặng lẽ quan sát người của Giang gia.
Lâm Vân Tiêu: “Giang Hoài Thanh cũng tới kìa.”
Lâm Vân Dật: “Không ngờ ông ta lại dám vác mặt đến đây.”
Theo như y biết, kể từ sau khi Giang Hoài Thanh vạch trần chuyện Giang Hoài Húc phải phục dụng tới hai viên đan dược mới tiến giai thành công, ông ta liền luôn phải ngồi ghế lạnh. Không ngờ lần này vậy mà cũng đi theo.
Giang Nghiễn Băng mỉm cười, nói: “Nhìn bộ dạng của Giang Hoài Thanh, hẳn là đang hối hận vì đã tới rồi.”
Nghe nói trước kia Giang Hoài Thanh lúc nào cũng kén cá chọn canh đối với Lâm Viễn Kiều, giờ đây tận mắt chứng kiến kẻ mà mình từng coi thường lại sống tốt như thế này, e là còn khó chịu hơn cả lúc ông ta đột phá Trúc Cơ thất bại.
Lâm Vân Tiêu: “Tam ca, huynh có muốn ra gặp người Giang gia một chút không?”
Lâm Vân Dật: “Ta sao? Ta thì khỏi đi, đệ ra gặp bọn họ là được rồi.”
Giang Nghiễn Băng: “A Dật tốt nhất đừng đi, để Tứ đệ đi là hợp nhất, ngươi mà ra đó, người Giang gia nhất định sẽ khen ngợi đệ hết lời cho xem.”
Lâm Vân Tiêu ấm ức liếc nhìn Giang Nghiễn Băng một cái, nói: “Nghiễn ca, huynh thật không phúc hậu chút nào. Xót thương tam ca nên liền đẩy đệ ra làm bia đỡ đạn chứ gì.”
Lâm Vân Dật: “Nói bậy bạ gì đó? A Nghiễn đây là muốn tốt cho đệ, chẳng phải đang đẩy đệ ra để nhận lời khen đó sao? Sao lại thành bia đỡ đạn được?”
Lâm Vân Tiêu: “Hai chọi một, ta không thèm nói chuyện với hai người các huynh nữa.”
……
Ngự Thú Tông.
Lâm Vân Võ: “Phụ thân vậy mà lại gửi tới nhiều linh thạch như thế này, đây là phát tài rồi sao?”
Lâm Vân Văn: “Hình như là lại kiếm được một món tiền phi nghĩa, số linh thạch này tới thật đúng lúc.”
Lâm Vân Võ: “Linh thạch trung phẩm thì cũng thôi đi, thế mà lại có cả hai viên linh thạch thượng phẩm.”
Linh thạch thượng phẩm cực kỳ hiếm có, các vị trưởng lão Kim Đan trong tông môn ngày thường phần lớn cũng chỉ dùng linh thạch trung phẩm để tu luyện, phụ thân vậy mà có thể kiếm được linh thạch thượng phẩm.
Từ Thanh từng kiểm tra qua tình trạng của hai huynh đệ bọn họ, nhận định tiến giai có chút quá nhanh, căn cơ không đủ vững chắc, cần phải tốn chút thời gian để củng cố tu vi.
Có được mớ linh thạch phẩm chất cao này, bọn họ có thể tiết kiệm được vài tháng khổ tu.
Lâm Vân Văn: “Không chỉ có linh thạch, tam đệ còn gửi tới một lượng lớn Thú Linh Đan.”
Lâm Vân Văn thầm thở phào nhẹ nhõm, trước đó chi tiêu của bọn họ không ít, linh thạch trên người có phần eo hẹp, số linh thạch gia tộc gửi tới lần này xem như đã giải quyết được nhu cầu cấp bách.
Có được lô vật tư này, chuỗi ngày tiếp theo bọn họ cũng có thể nhẹ nhõm hơn nhiều.
Lâm Vân Võ: “Lô Thú Linh Đan này hình như có chút khác biệt so với trước kia.”
Lâm Vân Văn: “Lô Thú Linh Đan này dường như là được luyện chế từ Thú Ảnh Thảo.”
Theo như hắn biết, gia tộc vô cùng biết cách vật tận kỳ dụng. Tại lãnh địa của Hỏa Dực Hổ và Cực Phong Thiên Ưng, gia tộc đã gieo trồng một lượng lớn Thú Ảnh Thảo.
Cả hai con yêu thú kia đều không hề đơn giản, Thú Ảnh Thảo chịu ảnh hưởng từ khí tức của hai đại yêu thú đó liền sinh trưởng vô cùng nhanh chóng. Tam đệ chắc hẳn đã đem số linh thảo này luyện chế thành đan dược cả rồi.
Lâm Vân Võ: “Kệ nó được luyện chế thế nào đi, chỉ cần có hiệu quả là tốt rồi.”
Cảm nhận được khí tức của Thú Linh Đan, Viên Nguyệt và Khuyết Nguyệt liền lao ra, ngoạm lấy đan dược rồi tống thẳng vào miệng, ăn vô cùng ngon lành.
Từ Niệm Như vừa lúc bước vào, chứng kiến cảnh này.
Từ Niệm Như nói: “Nghe nói Thú Linh Đan đã được gửi tới rồi.”
Lâm Vân Võ: “Đúng vậy, có điều chủng loại lần này có chút khác biệt.” Cùng là Thú Linh Đan nhưng cũng có nhiều loại biến thể khác nhau.
Từ Niệm Như kiểm tra đan dược một chút, nhận xét: “Phẩm tướng khá tốt, hiệu quả cụ thể ra sao, cứ mang đi cho đàn ong ăn thử là biết ngay.”
Lâm Vân Võ: “Ta cũng đi xem thử.”
Từ Niệm Như: “Được.”
Ba người Từ Niệm Như đi tới nơi đặt tổ ong, Từ Niệm Như rải đan dược vào trong đàn ong.
Phản ứng của đàn ong lại có sự phân hóa rõ rệt, một số linh phong trực tiếp lao vọt tới, một số linh phong khác lại bay ra xa một chút, giống như đang kiêng dè điều gì đó, tỏ ra vô cùng hoảng hốt bất an.
Từ Niệm Như có chút hoang mang hỏi: “Sao lại thế này?”
Trước kia, Thú Linh Đan mà Lâm Vân Võ mang ra, lũ linh phong đều vô cùng yêu thích.
Lần này thì lại khác hẳn, một bộ phận linh phong giống như rơi vào điên cuồng, cực kỳ say mê đan dược, bộ phận còn lại thì lại kính nhi viễn chi, không dám tới gần.
Từ Thanh lặng lẽ bước ra: “Đan dược này hẳn là được luyện chế từ Thú Ảnh Thảo, trên viên đan còn sót lại khí tức của yêu thú tại nơi linh thảo sinh trưởng, một số linh phong kiêng dè luồng khí tức này nên mới không dám tới gần.”
Lâm Vân Văn nghe vậy liền lập tức thông suốt. Cực Phong Thiên Ưng thì thôi đi, nhưng Hỏa Dực Hổ dường như mang trong mình huyết mạch Kỳ Lân, loại huyết mạch này vô cùng hung bạo, bảo sao một số linh phong không chịu đựng nổi.
Từ Niệm Như: “Vậy phải làm sao bây giờ?”
Từ Thanh: “Cứ thuận theo tự nhiên đi.”
Tu chân giới vốn là mạnh được yếu thua, loại linh phong ngay cả chút uy áp này cũng không chịu đựng nổi thì sau này định sẵn là chẳng thể có tiền đồ gì lớn lao.
Từ Thanh liếc nhìn huynh đệ Lâm gia một cái, khí tức yêu thú tàn lưu trên linh đan tuy rất nhạt, nhưng lại có sức uy hiếp lớn đến thế. Thấy rõ yêu thú tại nơi linh thảo sinh trưởng có phẩm tướng vô cùng bất phàm, cũng không biết vị luyện đan sư kia tìm đâu ra nhiều nguyên liệu như vậy.
Từ Thanh tuy có chút tò mò, nhưng đoán chừng chuyện này có liên quan đến bí mật của Lâm gia nên cũng không hỏi nhiều.
—