Chương 159: Bất Quá Như Thế
Á quân Thủy Anh Nhân là một nữ luyện dược sư, cũng giống như Thu Dịch, nàng đến từ Học viện Hoàng gia, đồng thời là đồ tôn của Khâu Trần, từng được Khâu Trần đích thân chỉ điểm.
Vốn dĩ đoạt được vị trí á quân phải là một vinh dự vô cùng lớn lao, nhưng trước bao ánh mắt nhìn vào, Thủy Anh Nhân lại chẳng hề có cảm giác đó. Thật sự là bởi khoảng cách giữa vị trí á quân của nàng và hai vị trí quán quân, phó quán quân quá mức xa vời. Nhìn dung mạo của quán quân và phó quán quân một người so với một người càng thêm trẻ tuổi, Thủy Anh Nhân đã cận kề tuổi băm không khỏi cảm thấy chút xấu hổ.
Nhưng phần thưởng thuộc về nàng thì nàng vẫn phải lên đài để nhận. Tuy rằng nàng không thiếu tài nguyên, nhưng đồ thưởng lần này quả thực rất khó tìm. Bất kể trong lòng nghĩ thế nào, trên mặt Thủy Anh Nhân vẫn giữ vẻ vô cùng trầm ổn. Dư Tiêu thấy vậy liền quay sang khen ngợi Khâu Trần một câu.
Khâu Trần giật giật khóe miệng, lời khen này thà đừng khen còn hơn.
“Phần thưởng của á quân gồm: ba viên Dưỡng Hồn Đan, một chiếc áo choàng phòng hộ linh y tứ phẩm cao cấp, một chiếc đỉnh luyện đan tứ phẩm cao cấp, một quả trứng linh thú tứ phẩm cao giai.”
Phần thưởng này vừa được đọc lên, khán giả phía dưới lập tức xôn xao. Nếu số đồ này quy đổi thành nguyên tinh thì phải nhiều đến nhường nào? Hoặc có thể nói, có những thứ thuộc loại vô giá, muốn bỏ nguyên tinh ra mua cũng chẳng có nơi nào bán. Chỉ riêng Dưỡng Hồn Đan được tính bằng viên, là đã đủ biết giá trị của nó còn cao hơn cả cả một bình Ninh Thần Đan hay Ích Thần Đan rồi.
Phong Minh thầm nghĩ, đồ tốt trong tay hoàng thất quả thực rất nhiều, lần này lại chịu chơi mà đem ra như vậy.
Thủy Anh Nhân đầy mặt nụ cười nhận lấy phần thưởng, vui bừng bừng đi xuống đài. Những thứ khác thì thôi đi, Dưỡng Hồn Đan là thứ hợp ý nàng nhất, Dưỡng Hồn Đan trợ giúp cho hồn lực lớn hơn nhiều so với Ích Thần Đan. Dưỡng hồn dưỡng hồn, nghe tên là đã biết, đó là thứ để tẩm bổ và làm tráng đại hồn lực.
“Tiếp theo, xin mời phó quán quân Thu Dịch lên đài nhận thưởng.”
Thu Dịch chẳng mấy vui vẻ gì, những thứ này đối với người khác thì rất khó có được, nhưng nếu hắn muốn thì vẫn có thể kiếm ra. Hắn vừa ngẩng đầu lên liền thấy dáng vẻ hớn hở vui mừng của Phong Minh, hứng thú lại càng giảm xuống.
Vì sao? Bởi vì hắn đột nhiên phát hiện, khoảng cách giữa hắn và Phong Minh lại bị kéo giãn ra xa hơn. Hắn là người từng phục dụng qua đan dược có trợ giúp cho hồn lực tráng đại, thế nhưng Phong Minh – một song nhi có xuất thân bình thường này, đừng nói là phục dụng, sợ rằng ngay cả cơ hội mở mang tầm mắt cũng rất hiếm hoi, chẳng thế mà nhìn xem, y đã vui mừng đến nông nỗi kia rồi.
Thế nhưng ngay trong tình cảnh như vậy, luyện dược thuật của y vẫn vượt qua chính mình, từ đó có thể thấy thiên phú của y cao đến mức nào, bỏ xa mình ở phía sau. Cho nên, cầm cái danh phó quán quân này thì có gì đáng để vui mừng sao?
Chẳng có một chút nào.
Vì vậy, biểu cảm của Thu Dịch khi lên đài nhận giải là người có vẻ đạm mạc nhất trong số mười chín người trước đó, tỏ ra không chút động lòng. Khâu Trần rất hiểu suy nghĩ của hắn, cho nên trước tiên đã khích lệ hắn một phen, sau đó mới trao giải thưởng cho hắn.
Đúng như Trần Thiên Lãng nghĩ, phần thưởng vốn định sẵn cho quán quân thực chất là để thiết kế riêng cho Thu Dịch. Khi kết quả trận đấu được công bố, trong hoàng thất có người muốn nuốt lời, tuy nhiên bọn người Khâu Trần kiên quyết phản đối. Dược Điện bọn họ là tồn tại thế nào cơ chứ? Nếu hoàng thất tiếc rẻ chút đồ này, Dược Điện bọn họ thà tự mình bỏ ra còn hơn.
Cũng may hoàng thất làm việc không đến mức quá tuyệt tình, phần thưởng trao cho phó quán quân vẫn vô cùng phong phú.
“Năm viên Dưỡng Hồn Đan, một bình Địch Hồn Thủy, một chiếc linh y tứ phẩm cao cấp, một chiếc đỉnh luyện đan tứ phẩm cao cấp, một quả trứng linh thú ngũ cấp.”
Toàn trường lại một lần nữa oanh động, ngay cả Địch Hồn Thủy cũng được đem ra, hơn nữa còn xuất hiện cả trứng linh thú ngũ cấp nữa! Hoàng thất và tổng điện Dược Điện lần này đúng là vung tay quá trán rồi.
Điều này khiến cho người của Trận Điện, Phù Điện, Khí Điện đều buồn bực khôn nguôi. Bị Dược Điện làm một vố như thế này, đến lượt bọn họ, nếu phần thưởng có kém cạnh chút thì cũng ngượng ngùng không dám đưa ra, có khi nào bọn họ phải điều chỉnh lại danh sách giải thưởng không đây?
“Dược Điện lần này làm cái trò gì vậy, ngay cả trứng linh thú ngũ cấp và Địch Hồn Thủy cũng mang ra, định khoe khoang bản lĩnh của mình chắc?”
“Hì hì, các ngươi không biết rồi, vốn dĩ người trong hoàng thất chuẩn bị những thứ tốt hơn này là dành cho quán quân, kết quả lần này bọn họ tính sai một bước, bây giờ tiến thoái lưỡng nan rồi.”
“Hóa ra là thế, vốn dĩ vị trí quán quân đã như ván đóng thuyền, lại bị một con hắc mã đột nhiên xông ra cướp mất, đáng đời lắm.”
Khâu Trần đầy mặt hồng quang tuyên bố vị trí quán quân cuối cùng: “Xin mời quán quân của chúng ta, luyện dược sư Phong Minh lên đài nhận giải!”
Mắt Phong Minh đã híp lại vì vui sướng, cuối cùng cũng đến lượt hắn rồi! Chao ôi, đồ tốt sắp sửa vào tay hắn rồi, thực sự có Địch Hồn Thủy như lời ngũ sư huynh nói, chắc chắn còn không chỉ một bình đâu nhỉ. Địch Hồn Thủy và Dưỡng Hồn Đan mấy thứ này, càng nhiều càng tốt nha.
Tuy rằng Dư Tiêu luôn khiến Khâu Trần cạn lời, nhưng nhìn thấy Phong Minh, Khâu Trần vẫn vô cùng vui vẻ. Bởi vì đây là hậu bối trẻ tuổi trong giới luyện dược sư của bọn họ, có khả năng sẽ trưởng thành thành nhân vật dẫn đầu giới dược sư trong tương lai của Đông Mộc hoàng triều. Đối với một hậu bối xuất sắc như vậy, hắn sao có thể không thích cho được? Hắn đâu phải kẻ có tâm địa hẹp hòi, thích chèn ép hậu bối, không chịu nổi việc người khác bồi dưỡng ra được hậu bối tốt hơn mình.
Phong Minh vốn định giao Huyền Tinh Quy cho Bạch Kiều Mặc trông nom hộ, ngặt nỗi Huyền Tinh Quy lại bám chặt lấy bả vai hắn, thế nào cũng không chịu xuống. Thế là Phong Minh đành mang theo một con rùa nhỏ, cùng nhau lên đài nhận giải.
Con rùa nhỏ nghếch cao cái cổ lên, chọc cho khán giả trên khán đài đều vui vẻ lên cả. Vật nuôi giống chủ, con Huyền Tinh Quy này có cùng một đức tính với chủ nhân của nó, đều vô cùng thối hoắc, thích làm màu.
Khâu Trần cười híp mắt còn xoa xoa cái mai của Huyền Tinh Quy, nói: “Tiểu Phong rất tốt, sau này hãy cố gắng tiến thêm một bước, vượt qua sư phụ của ngươi nhé.”
Phong Minh rất muốn thốt ra một câu: “Vượt qua sư phụ thì đó là chuyện đương nhiên rồi”, nhưng nghĩ lại vẫn nên giữ chút thể diện cho sư phụ, bèn làm ra vẻ khiêm tốn: “Sư phụ mãi mãi là sư phụ của ta.”
Dư Tiêu đầy đầu vạch đen, Khâu Trần đây là đang khiêu khích quan hệ sư đồ bọn họ đúng không? Còn nữa, ý trong lời nói của tiểu đệ tử là, cho dù ngày sau có vượt qua người sư phụ này thì hắn vẫn là sư phụ của đồ đệ, điều này sẽ không thay đổi. Dư Tiêu cũng cảm thấy ngứa tay, muốn gõ vào đầu tiểu đệ tử một cái, còn chưa đuổi kịp đâu mà đã nghĩ tới chuyện vượt qua rồi.
Khâu Trần sao lại không nghe ra được ý tứ, trong lòng vui vẻ vô cùng. Lá gan và khẩu khí của song nhi Phong Minh này quả nhiên là lớn như nhau. Có loại đồ đệ này cũng không biết là nên vui hay nên sầu nữa, thôi đi, mấy chuyện này cứ để tự Dư Tiêu đi mà đau đầu.
“Mau tới xem phần thưởng của ngươi này, chắc chắn sẽ khiến ngươi vừa ý.”
Phong Minh liên tục gật đầu như giã tỏi, hắn chắc chắn sẽ vô cùng vừa ý.
“Một bình Dưỡng Hồn Đan, cách dùng Dưỡng Hồn Đan thì đi mà hỏi sư phụ ngươi.”
Phong Minh lại gật đầu: “Nhất định sẽ hỏi rõ ràng rồi mới phục dụng.”
“Ừm, ba bình Địch Hồn Thủy, cách dùng cũng đi hỏi hắn nốt.”
“Được được, tốt quá.” Vừa gật đầu, hắn vừa nhanh chóng giật lấy ba bình Địch Hồn Thủy vào tay, cứ như thể chậm một bước là sẽ bị hụt mất vậy.
“Một chiếc áo choàng phòng hộ linh y ngũ phẩm.”
Chao ôi, tốt quá rồi, thế mà lại là ngũ phẩm, Phong Minh sướng đến phát điên.
“Một chiếc đỉnh luyện đan ngũ phẩm, hy vọng Phong luyện dược sư sau này sẽ tận dụng thật tốt, phát dương quang đại.”
“Không vấn đề gì, cứ giao cho ta.”
“Một quả trứng linh thú hệ phi hành ngũ phẩm.”
Đúng là cầu được ước thấy, hắn vốn cảm thấy hắn và Bạch đại ca đang thiếu một con sủng thú biết bay, nhưng loại phẩm giai cao thì không dễ kiếm chút nào. Không ngờ tới lại được một con ngũ phẩm, quả thực là quá tốt rồi. Chẳng ngờ chỉ luyện có mấy lò đan mà đã thu hoạch được nhiều đồ tốt như vậy, so với việc lén lén lút lút làm chuyện xấu hố người thì còn kiếm đậm hơn nhiều. Trận đấu kiểu này cứ cho hắn xin thêm vài trận nữa đi, làm một tá lại càng tốt.
“Được rồi, đại hội luyện dược sư lần này đến đây là kết thúc, mời các vị khán giả tiếp tục đón xem các trận đấu càng thêm phần đặc sắc ở phía sau.”
Phong Minh vui phơi phới đi xuống đài, rất nhiều khán giả trong trường đấu ghen tị đến đỏ cả mắt, đồ tốt như vậy, bọn họ cũng muốn có nha.
Trở lại khán đài, Trần Thiên Lãng hướng về phía Phong Minh dựng ngón tay cái. Trong số mấy huynh đệ đồng môn bọn họ, sợ là tiểu sư đệ có gia sản kếch xù nhất rồi, đúng là kẻ đến sau vượt lên trước mà.
Bạch Kiều Mặc cũng vui lây cho Phong Minh. Trận đấu ngày hôm đó kết thúc, khi trở về khách viện, hắn vẫn luôn hộ tống Phong Minh mà đi, bằng không cái người này sợ là vui đến mức không biết nhìn đường nữa rồi.
Về đến khách viện, khi chỉ còn lại hai người ở riêng với nhau, sự hưng phấn của Phong Minh vẫn chưa hề nguôi ngoai. Hắn còn dùng giọng điệu đầy tiếc nuối nói với Bạch Kiều Mặc: “Lỗ to rồi, biết thế trước đó huynh nên đi đăng ký thi đấu trận pháp sư, như vậy chúng ta lại có thể đem một cái quán quân về nữa rồi.”
Bạch Kiều Mặc bật cười, xoa xoa đầu Phong Minh: “Chẳng phải đã nghe Trần sư huynh nói rồi sao, phần thưởng quán quân lần này vốn là chuẩn bị cho Thu Dịch, cho nên quy cách mới cao như thế. Các trận thi đấu khác, sợ là không có đồ tốt như vậy đâu.”
Phong Minh nghĩ nghĩ, lại ghé tai nói nhỏ: “Đáng tiếc là không thể được chiêm ngưỡng hồn thạch.”
Bạch Kiều Mặc suýt chút nữa thì phì cười, Phong Minh lúc nào cũng có thể chọc cười hắn: “Sự tồn tại của hồn thạch đối với bên ngoài là tuyệt mật, cho nên hầu như không có khả năng mang ra làm phần thưởng đâu.”
Phong Minh gật gật đầu: “Đúng vậy, ta chính vì biết rõ nên mới thấy tiếc, nhưng không sao hết, ta chắc chắn sẽ có cơ hội được chiêm ngưỡng, hơn nữa còn có cơ hội được dùng tới nữa.”
Khi Dư Tiêu trở về liền gọi tiểu đồ đệ qua, cẩn thận dặn dò hắn cách dùng Dưỡng Hồn Đan và Địch Hồn Thủy. Thứ trước thì giống như các loại đan dược khác, dùng để uống, nhưng Địch Hồn Thủy thì lại là dẫn hồn lực ra ngoài, rồi gột rửa trong Địch Hồn Thủy. Hơn nữa, bất kể là Dưỡng Hồn Đan hay Địch Hồn Thủy, sau khi dùng một lần đều cần phải cách một khoảng thời gian mới được dùng tiếp, bằng không hiệu quả sẽ không lớn.
“Sư phụ, hai thứ này đối với sư phụ cũng có tác dụng lớn đúng không? Hay là con chia cho sư phụ một nửa nha, như vậy tỷ lệ đột phá của sư phụ sẽ cao hơn chút đúng không?” Đồ tốt vừa mới tới tay, Phong Minh đã chẳng hề do dự mà muốn chia đi một nửa.
Dư Tiêu vô cùng cảm động, lắc đầu từ chối: “Sư phụ không lấy, con cứ giữ lại cho bản thân dùng đi. Có những thứ con tặng cho sư phụ trước đó, đã đủ cho sư phụ tiêu hóa rồi. Nếu thế này mà còn không đột phá nổi, thì chẳng phải người làm sư phụ như ta quá mức vô năng hay sao.”
Phong Minh nghĩ nghĩ, vẫn cứng rắn để lại một nửa Địch Hồn Thủy. Thời gian tu luyện của sư phụ dài hơn hắn, việc tấn cấp Khai Hồn cảnh lại quan trọng đến thế, gột rửa tạp chất trong hồn lực lại càng có vẻ đặc biệt quan trọng hơn. Hắn nói: “Sư phụ tấn cấp rồi thì chỗ dựa của đồ đệ mới càng vững chắc, đi ra ngoài cũng không ai dám bắt nạt đồ đệ nữa. Sư phụ, người nhất định phải tấn cấp thành công đó nha!”
Dư Tiêu nghe mà dở khóc dở cười, Địch Hồn Thủy quả thực hắn có thể dùng tới, nếu gột rửa đi tạp chất trên hồn lực, đối với việc tấn cấp của hắn đúng là có sự trợ giúp vô cùng to lớn. Lần này nếu không phải vì Thu Dịch tham gia liên đấu, sợ là hoàng thất cũng không có lòng tốt đem thứ đồ tốt như vậy ra đâu.
“Được rồi, lần này sư phụ liền hưởng sái hào quang của đồ đệ, dùng thử một lần vậy. Đợi sau khi sư phụ tấn cấp, sẽ tìm cho Minh nhi đồ tốt hơn nữa.”
Phong Minh lúc này không đùn đẩy nữa: “Đúng, đúng, con đợi đây.”
Sau khi Phong Minh rời đi, Dư Tiêu vẫn còn chìm đắm trong niềm cảm động. Từ khi thu nhận tiểu đệ tử này, lợi ích hắn có được từ trên người tiểu đệ tử quả thực quá nhiều rồi. Trước có Ngưng Hồn Thảo, sau lại có Địch Hồn Thủy, nếu để bọn người Khâu Trần biết được, chắc chắn sẽ càng hối hận vì đã không tranh giành thu nhận Phong Minh làm đồ đệ cho mà xem. Có đệ tử như vậy, đời này hắn không còn gì hối tiếc nữa, chỉ mong đồ đệ tương lai thật sự có thể trường giang sóng sau đè sóng trước, đi được xa hơn cả người sư phụ này.
—