Chương 129: Không phải kẻ ăn bám
Thanh Khê sơn.
Từ khi Lâm gia tiến trú Vân Vụ sơn, phu thê Lâm Viễn Kiều phần lớn đều ở lại trấn giữ nơi đó, còn Lâm Bắc Vọng thì lưu lại thủ vững Thanh Khê sơn.
Đàn gà trên Thanh Khê sơn đã bị dời đi tới bảy tám phần mười, so với trước kia thì vắng vẻ hơn không ít.
Lâm Bắc Vọng có chút khó mà tin nổi, lên tiếng hỏi: “Ngươi nói là, ngươi đã ký kết khế ước với con Hỏa Dực Hổ kia rồi?”
Lâm Viễn Kiều gật đầu, nét mặt tràn đầy xuân phong, đắc ý nói: “Phải, ta đã có một con linh sủng Trúc Cơ.”
Lâm Bắc Vọng: “Vận khí của ngươi thật tốt.”
Lâm Viễn Kiều: “Ta cũng không ngờ vận khí của mình lại tốt đến vậy, vừa mới đột phá Trúc Cơ đã khế ước được một con linh sủng Trúc Cơ.”
Lâm Bắc Vọng có chút kích động nói: “Như vậy tính ra, địa bàn của Vân Vụ sơn đã bị Lâm gia chúng ta chiếm mất hai phần ba rồi.”
Từ sau khi Lâm gia tiến vào Vân Vụ sơn, Lâm Bắc Vọng kỳ thực luôn sống trong cảnh nơm nớp lo sợ. Hắn chỉ sợ hai vị bá chủ còn lại của Vân Vụ sơn sẽ liên thủ tiến công trú địa của Lâm gia.
Có điều, gia tộc muốn phát triển thì không thể không mạo hiểm chút nào. Giờ đây Hỏa Dực Hổ đã trở thành linh sủng của Lâm Viễn Kiều, nguy cơ này coi như đã được hóa giải hơn nửa. Địa bàn của Hỏa Dực Hổ nằm ở chính giữa Vân Vụ sơn, Cực Phong Thiên Ưng muốn tiến đánh Lâm gia thì buộc phải băng qua lãnh địa của Hỏa Dực Hổ trước.
Hỏa Dực Hổ quy thuận, độ an toàn của Lâm gia liền được nâng cao rất nhiều.
Lâm Viễn Kiều có chút đắc ý nói: “Hỏa Dực Hổ mang trong mình huyết mạch Kỳ Lân, một khi huyết mạch hoàn toàn thức tỉnh thì khả năng rất lớn có thể đặt chân vào Kim Đan cảnh. Chấn động khắp Ngự Thú tông e là cũng khó tìm ra được mấy con linh thú có tiền đồ rộng mở như thế này.”
Lâm Bắc Vọng: “Lời này có thật không?”
Lâm Viễn Kiều: “Hẳn là không sai biệt lắm.”
Lâm Bắc Vọng: “Nhi tử của ta quả thực là phúc duyên thâm hậu.”
Lâm Viễn Kiều lại lộ ra vẻ lo lắng, nói: “Khế ước được Hỏa Dực Hổ là chuyện tốt, có điều, Tiểu Tam dường như đã xảy ra chuyện rồi.”
Lâm Bắc Vọng nghe vậy, sắc mặt tức thì đại biến: “Tiểu Tam xảy ra chuyện gì?!”
Lâm Viễn Kiều bèn đơn giản thuật lại chuyện về hư ảnh Hắc Long kia.
Nghe Lâm Viễn Kiều kể sơ qua ngóc ngách sự tình, Lâm Bắc Vọng tràn đầy kinh ngạc hỏi: “Trên người Tiểu Tam có một luồng hắc ảnh?”
Lâm Viễn Kiều gật đầu đáp: “Hình như không phải vật tầm thường, giống như hồn phách của loại yêu thú nào đó.”
Lâm Bắc Vọng: “Tiểu Tam nói thế nào?”
Lâm Viễn Kiều lo lắng khôn nguôi: “Hồn phách yêu thú kia ngụy trang thành trứng Cửu Viêm Điểu để ép mua ép bán, dường như đã cưỡng ép trói buộc với Tiểu Tam rồi. Con yêu thú đó hình như là nhắm trúng Càn Dương Thánh Thể của Tiểu Tam.”
Lâm Bắc Vọng nhịn không được cảm thán: “Thể chất này của Tiểu Tam xem ra thật ghê gớm nha!”
Lâm Viễn Kiều: “Thể chất của Tiểu Tam quả thực rất được các yêu thú hệ Hỏa yêu thích.”
Theo như Lâm Viễn Kiều biết, loại thánh thể đơn thuộc tính này còn được gọi là “Giá Y Thánh Thể”, trước khi Trúc Cơ thì thể chất này đối với bất kỳ kẻ nào cũng là một miếng mồi ngon.
Hỏa Dực Hổ vốn rất thích Tiểu Tam, nếu có thể lựa chọn, nó hẳn là muốn ký khế ước với Tiểu Tam hơn. Đáng tiếc luồng hắc ảnh trên người Tiểu Tam không cho phép. Hỏa Dực Hổ kiêng dè luồng hắc ảnh kia đến cực điểm, cuối cùng chỉ đành từ bỏ.
Hỏa Dực Hổ chính là tồn tại Trúc Cơ trung kỳ, vậy mà lại kiêng dè luồng hắc ảnh kia như thế, đủ thấy hắc ảnh đó tuyệt đối không đơn giản.
Lâm Bắc Vọng thở dài: “Thôi bỏ đi, là phúc không phải họa, là họa tránh không khỏi, nói không chừng đây lại là đại cơ duyên!”
Lâm Viễn Kiều: “Ta cũng nghĩ như vậy, vận đạo của Tiểu Tam chắc là vẫn không tệ.” Tàn hồn kia nhìn qua đã biết là bất phàm, nếu có thể thu về cho mình sử dụng thì tất sẽ được lợi vô cùng.
Lâm Bắc Vọng nhìn Lâm Viễn Kiều, nhận xét: “Linh lực của ngươi tăng tiến không ít nha!”
Lâm Viễn Kiều mỉm cười đáp: “Quả thực tăng lên rất nhiều, đại khái phải tới hai phần!”
Lâm Bắc Vọng khen ngợi: “Tốt, tốt lắm! Vừa mới Trúc Cơ đã gặp được kỳ ngộ thế này, tiền đồ vô lượng!”
Lâm Viễn Kiều: “Đều là nhờ hưởng phúc của mấy đứa Tiểu Tam.”
Hỏa Dực Hổ là yêu thú Trúc Cơ trung kỳ, sau khi ký kết khế ước, một luồng linh lực hùng hậu đã tràn vào trong cơ thể hắn, luồng linh lực này trực tiếp giúp hắn miễn đi mười mấy năm khổ tu. Có luồng linh lực này bổ trợ, thời gian hắn tiến giai lên Trúc Cơ trung kỳ hẳn là có thể rút ngắn không ít, tương lai có lẽ còn có hy vọng tranh thủ kết Đan.
Lâm Bắc Vọng nói: “Hỏa Dực Hổ đã giải quyết xong, giờ chỉ còn lại một con Cực Phong Thiên Ưng, nếu có thể bắt luôn con phi ưng kia thì tốt biết mấy.”
Lâm Viễn Kiều trầm ngâm một lát rồi đáp: “Hài nhi cũng nghĩ như vậy.”
Lâm Viễn Kiều thầm tính toán: Khi chu quả trên Chu Quả thụ chín rộ sẽ rất dễ dẫn phát thú triều. Hiện tại Hỏa Dực Hổ đã quy thuận, mối đe dọa từ thú triều liền giảm đi đáng kể. Nếu bọn hắn có thể thu phục luôn cả Cực Phong Thiên Ưng thì coi như hoàn toàn giải quyết được nỗi lo về sau này.
Lâm gia hiện tại đã có ba vị Trúc Cơ, cộng thêm một con yêu thú Trúc Cơ, xác suất bắt gọn Cực Phong Thiên Ưng là rất lớn. Ưu thế của Cực Phong Thiên Ưng nằm ở khả năng bay lượn, nếu bọn hắn có thể hạn chế năng lực bay của đối phương thì tỷ lệ thành công sẽ cực kỳ cao.
Dĩ nhiên chuyện này vẫn cần phải bàn bạc kỹ hơn, tốt nhất là có thể biến con Cực Phong Thiên Ưng kia thành linh thú hộ tộc của gia tộc, như vậy Vân Vụ sơn sẽ không còn hậu hoạn nào nữa. Lâm Viễn Kiều thầm nghĩ phải nhanh chóng tìm cách lùng sục một tấm cuộn khế ước cấp cao mới được. Hắn có thể dựa vào tấm cuộn rách nát trước đó để khế ước với Hỏa Dực Hổ hoàn toàn là ăn may, vận khí như vậy không phải lúc nào cũng có.
…
Lâm Vân Dật có chút mệt mỏi, vừa trở về liền đi thẳng vào phòng tọa thiền nghỉ ngơi.
Hư ảnh Hắc Long lúc này đang lượn lờ quanh cổ tay của Lâm Vân Dật.
Lâm Vân Dật hỏi: “Tiền bối đã ăn no chưa?”
Hư ảnh Hắc Long đáp: “Mới được ba phần no thôi!”
Lâm Vân Dật cạn lời: “Hấp thụ nhiều hỏa diễm chi lực của Hỏa Dực Hổ như vậy mà mới chỉ được ba phần no, tiền bối xem ra là quá khó nuôi rồi.”
Hư ảnh Hắc Long: “Bản tọa chuẩn bị ngủ đây.”
Lâm Vân Dật: “Tiền bối mau nghỉ ngơi đi.”
Hư ảnh Hắc Long căn dặn: “Bản tọa lần này trầm thuỵ đại khái sẽ mất một năm. Tiểu tử ngươi phải nỗ lực tu luyện đấy nhé! Tuyệt đối không được lười biếng, tranh thủ sớm ngày Trúc Cơ để thức tỉnh Càn Dương Chân Hỏa.”
Lâm Vân Dật: “Được.”
Hư ảnh Hắc Long tùy tiện ném ra mấy cái túi trữ vật, nói: “Cái này cho ngươi.”
Lâm Vân Dật kinh ngạc: “Đây là…”
Hư ảnh Hắc Long: “Trước kia có mấy tên tu sĩ quấy rầy bổn đại nhân ngủ ngon để lại.”
Lâm Vân Dật thầm nghĩ, chẳng lẽ là đồ vật của mấy kẻ xui xẻo đi “tìm bảo vật” để lại sao? Hắn liền chắp tay: “Đa tạ tiền bối.”
Hư ảnh Hắc Long hừ hừ một tiếng, ngạo nghễ nói: “Bản tọa cũng không phải kẻ ăn bám.”
Lâm Vân Dật phụ họa: “Tiền bối nói phải, ngài hào phóng như vậy, sao có thể là kẻ ăn bám được chứ?”
Hư ảnh Hắc Long hừ lạnh: “Ngươi hiểu được là tốt. Tuy đều là vài món hàng rẻ tiền, nhưng ngươi mới chỉ Luyện Khí, cũng chưa dùng được bảo vật gì tốt cả.”
Lâm Vân Dật cười nói: “Có hàng rẻ tiền cũng tốt rồi! Đa tạ đại nhân.”
Lâm Vân Dật thầm nghĩ: Trước đó vì mua sắm đan lô Huyền cấp cùng linh thảo, không chỉ bản thân hắn cạn kiệt túi tiền, mà a Nghiễn cùng Tiểu Tứ cũng phải đại xuất huyết. Hy vọng trong mấy cái túi trữ vật của hư ảnh Hắc Long này có thể có vài món đồ tốt.
Giang Nghiễn Băng đẩy cửa bước đi vào.
Giang Nghiễn Băng hỏi: “Con long kia đâu rồi?”
Lâm Vân Dật đáp: “Đã đi nghỉ rồi, ước chừng phải một năm sau mới tỉnh lại.”
Sau khi Hắc Long chìm vào giấc ngủ, Lâm Vân Dật đã thử tu luyện lại. Cảm giác như cái lỗ thủng rách nát trong cơ thể đã bị lấp đầy, lúc này khi luyện hóa linh thạch liền không còn cái loại cảm giác phí công vô ích như trước nữa.
Giang Nghiễn Băng: “Đó rốt cuộc là thứ gì?”
Lâm Vân Dật: “Hẳn là một tồn tại cực kỳ lợi hại, chỉ tiếc là hình như chỉ còn lại một bộ hồn thể.”
Giang Nghiễn Băng: “Dù là hồn thể thì vẫn không thể khinh thường.” Chỉ một sợi hồn thể đã có thể khiến Hỏa Dực Hổ kiêng dè đến mức đó, thời kỳ toàn thịnh của nó lợi hại ra sao có thể tưởng tượng được.
Lâm Vân Dật: “Quả thực như vậy.”
Giang Nghiễn Băng nhìn Lâm Vân Dật, có chút lo lắng hỏi: “Ngươi có hiểu biết gì về luồng hắc ảnh đó không?”
Lâm Vân Dật: “Hình như là tàn hồn của Địa Ngục Viêm Long.”
Giang Nghiễn Băng: “Địa Ngục Viêm Long… Cũng không biết vị này thời kỳ toàn thịnh lợi hại đến mức nào, ngươi có biết lai lịch của nó không?”
Lâm Vân Dật lắc đầu nói: “Không biết, nó không chịu nói.” Lâm Vân Dật đã cẩn thận hồi tưởng lại tình tiết trong nguyên tác, trong sách dường như hoàn toàn không có ghi chép nào về con long này. Hư ảnh con long này rất có thể là vì hắn mà đã thức tỉnh sớm hơn.
Giang Nghiễn Băng vẻ mặt đầy ưu tư: “Thứ này lai lịch bất minh, quả thực khiến người ta không yên lòng.”
Lâm Vân Dật nhìn Giang Nghiễn Băng, mỉm cười an ủi: “Yên tâm đi, nó tạm thời hẳn là không có ác ý.” Con hư ảnh Hắc Long kia rõ ràng là muốn mượn Càn Dương Chân Hỏa để thức tỉnh, bọn hắn hiện tại có thể nói là người ngồi chung một chiếc thuyền.
Giang Nghiễn Băng nghĩ ngợi rồi nói: “Hay là đi hỏi Hỏa Dực Hổ xem thế nào, vị kia có lẽ biết được chút ít.”
Lâm Vân Dật gật đầu: “Cũng được, làm hàng xóm nhiều năm như vậy, hợp tình hợp lý là phải có hiểu biết nhất định.”
Giang Nghiễn Băng rủ hàng mi xuống, trong lòng vẫn ẩn chứa tia lo âu.
Lâm Vân Dật nhìn thần sắc của Giang Nghiễn Băng, bèn đổi chủ đề cười nói: “Không nói cái này nữa, trước khi Hắc Long trầm thuỵ có ném cho ta mấy cái túi trữ vật.”
Giang Nghiễn Băng nghe vậy liền nói: “Xem ra Hắc Long tiền bối cũng không phải hoàn toàn vô dụng.”
Lâm Vân Dật: “Mau xem đồ vật bên trong trước đã, ta còn chưa kịp nhìn.”
Giang Nghiễn Băng: “Được.”
Lâm Vân Dật đem đồ đạc trong mấy cái túi trữ vật lần lượt đổ ra ngoài. Linh thạch trong vài cái túi cộng lại được tầm một vạn ba ngàn viên.
Lâm Vân Dật lắc đầu cảm thán: “Đúng là rồng sa vũng cạn mà! Trên người vị này thế mà lại chỉ có bấy nhiêu linh thạch.”
Giang Nghiễn Băng nói: “Có hơn một vạn linh thạch đã là không dễ dàng rồi, tổng thể vẫn tốt hơn là không có gì.”
Lâm Vân Dật: “Nói cũng phải!”
Giang Nghiễn Băng thốt lên: “Cuộn khế ước!”
Lâm Vân Dật kinh ngạc: “Không ngờ trong túi trữ vật này lại có cuộn khế ước, chỉ tiếc là chỉ là cuộn khế ước cấp Phàm. Tuy nhiên nhìn qua thì phẩm chất có vẻ còn cao hơn tấm trước đó của phụ thân một chút.”
Giang Nghiễn Băng đoán: “Hắc Long tiền bối có lẽ căn bản không biết rõ bên trong túi trữ vật cụ thể có những thứ gì đâu.”
Lâm Vân Dật: “Chắc chắn là vậy rồi.” Tu sĩ thì sẽ quan tâm đến cuộn khế ước, chứ yêu thú đời nào lại thích thứ này. Rất nhiều yêu thú khi phát hiện ra cuộn khế ước đều sẽ trực tiếp hủy đi. Mấy cái túi trữ vật Hắc Long lấy ra phẩm tướng đều rất bình thường, có lẽ đều thuộc về các tu sĩ Luyện Khí, Hắc Long rất có thể còn chẳng buồn xem bên trong có gì đã trực tiếp thu lại rồi.
Lâm Vân Dật tìm tòi trong túi trữ vật, phát hiện ra vài môn công pháp, thuộc tính Thủy, thuộc tính Thổ, thuộc tính Mộc đều có đủ. Lâm Vân Dật đã đạt được Phần Diễm Quyết và Ngũ Hành Luân Hồi Công nên đối với công pháp thông thường cũng không mấy hứng thú, thế nhưng những công pháp này lại có thể tăng cường thật mạnh nội hàm nội hàm của Lâm gia. Phần Diễm Quyết và Ngũ Hành Luân Hồi Công tuy là tuyệt đỉnh công pháp, nhưng điều kiện tu luyện quá cao, đệ tử gia tộc bình thường căn bản không tu luyện nổi.
Giang Nghiễn Băng khẽ reo lên: “Song Ngư ngọc truỵ! Cặp ngọc truỵ này hình như phẩm chất không tệ.”
Lâm Vân Dật kiểm tra qua cặp ngọc truỵ, gật đầu: “Là Huyền cấp linh ngọc, phẩm chất quả thực rất tốt. Vừa vặn mang đi làm khẩu phần lương thực cho Viên Nguyệt và Khuyết Nguyệt.”
Viên Nguyệt và Khuyết Nguyệt cần hấp thụ ngọc thạch cùng các vật liệu luyện kim để tẩm bổ. Theo như Lâm Vân Dật biết, Viên Nguyệt và Khuyết Nguyệt gần đây tuy nuốt chửng không ít vật liệu luyện kim, nhưng vật liệu ngọc thạch được tiếp xúc lại không nhiều, cứ tiếp tục như vậy sẽ dễ bị mất cân bằng dinh dưỡng.
Đại ca và nhị ca muốn đứng vững gót chân trong tông môn thì nhân mạch là vô cùng quan trọng. Từ Thanh tuy rằng lợi hại, thế nhưng các tu sĩ thuộc mạch này trong tông môn lại không nhiều. Nhờ hưởng phúc của Khuyết Nguyệt và Viên Nguyệt, không ít luyện khí sư trong tông môn đều có quan hệ khá tốt với đại ca và nhị ca. Khuyết Nguyệt, Viên Nguyệt vừa biết kiếm linh thạch, lại vừa có thể giúp đỡ lôi kéo lòng người, thực sự không thể bạc đãi chúng được.
Giang Nghiễn Băng gật đầu đồng tình: “Cũng tốt, đạt được cặp ngọc truỵ này, Khuyết Nguyệt và Viên Nguyệt có lẽ có thể tiến thêm một bước.”
—