Chương 106: Vang danh tông môn
Ngự Thú tông, trên lôi đài.
Hai huynh đệ Lâm Vân Văn, Lâm Vân Võ cầm kiếm nhìn sang phía Tôn Minh đang đứng đối diện.
Chung quanh, vô số tu sĩ Ngự Thú tông đã tụ hội về đây.
“Đã xảy ra chuyện gì sao?”
“Trưởng lão Từ Thanh mới thu đồ đệ, Trưởng lão Tôn Minh muốn thử thử xem thân thủ của huynh đệ Lâm Vân Võ ra sao ấy mà.”
“Nghe nói hai huynh đệ nhà họ Lâm là Song Sinh Đồng Tâm Thể! Chính vì vậy Trưởng lão Từ Thanh mới một lúc thu nhận cả hai người.”
“Ta có nghe qua về loại thể chất này, mười phần hiếm thấy. Tu sĩ sở hữu thể chất này có tốc độ tu luyện cực kỳ nhanh chóng.”
“Trưởng lão Tôn Minh đã là Trúc Cơ, còn huynh đệ Lâm gia mới chỉ là Luyện Khí, tỷ thí thế này có chút chiến thắng không vẻ vang đúng không?”
“…”
Vị trí thân truyền đệ tử của Từ Thanh, vốn có không ít đệ tử từng thèm muốn.
Khi Tôn Minh còn trẻ, cũng từng khẩn cầu bái Trưởng lão Từ Thanh làm sư phụ nhưng bị cự tuyệt.
Ban đầu, chúng đệ tử trong tông đều nghĩ mắt nhìn của Từ Thanh quá cao, thế là không còn tơ tưởng đến vị trí thân truyền đệ tử của ngài ấy nữa. Kết quả, Từ Thanh đột nhiên lại thu hai đồ đệ, trong đó có một người vốn dĩ còn chẳng phải môn nhân Ngự Thú tông ta, tu sĩ không phục tự nhiên đông đảo.
Thân là thân truyền đệ tử của Kim Đan, nếu cứ mù quáng né chiến, không chỉ tự làm bản thân mất mặt mà còn bôi tro trát trấu vào mặt sư phụ.
Hiểu rõ nếu tránh né một trận này, về sau những lời khiêu khích thử dò xét tương tự tất sẽ không ít, hai huynh đệ dứt khoát chọn nghênh chiến.
Biết tin có trò hay để xem, không ít đệ tử nghe phong phanh liền kéo tới.
Lâm Vân Võ tuy gia nhập tông môn đã nhiều năm, nhưng ngày thường luôn ru rú trong nhà, rất nhiều đệ tử trong tông không hề biết tới hắn.
Về chuyện Lâm Vân Võ một bước lên trời, trở thành thân truyền đệ tử của Kim Đan, đông đảo đệ tử Ngự Thú tông đều cảm thấy vô cùng kinh hãi.
Theo một tiếng pháo hiệu vang lên, trận chiến lập tức bùng nổ.
Huynh đệ Lâm Vân Võ đồng thời hướng về phía Tôn Minh công kích tới, vô số ánh mắt đều hội tụ lên chiến đài.
Cả hai cùng lúc thi triển kiếm ý, dưới sự chỉ điểm của Từ Thanh, kiếm ý của hai người đã tinh tiến hơn rất nhiều.
Khi huynh đệ Lâm Vân Văn đồng thời xuất ra kiếm ý, cả bầy tu sĩ vây xem đều bị dọa cho nhảy dựng.
“Kiếm ý, quả nhiên là kiếm ý!”
“Đây hình như là Đại Thành Kiếm Ý.”
“Từ trưởng lão quả nhiên không tùy tiện thu đồ đệ, Luyện Khí kỳ đã lĩnh ngộ Đại Thành Kiếm Ý, chuyện này thật không đơn giản.”
“Lâm sư huynh thật đúng là thâm tàng bất lộ, không ngờ trong tông môn còn có nhân vật lợi hại như vậy.”
“…”
Trong lòng Tôn Minh kinh nghi bất định, trước khi mời chiến, hắn đã nhận được tin tức huynh đệ Lâm gia lĩnh ngộ kiếm ý, thế nhưng hắn chỉ nghĩ đó là Nhập Vi cảnh kiếm ý, nào có ngờ tới lại là Đại Thành Kiếm Ý.
Huynh đệ Văn Võ sau một thời gian rèn giũa chung, sự phối hợp chiến đấu ăn ý đã tăng lên rất nhiều.
Kiếm khí của hai người hòa quyện, chiến lực tăng tiến theo cấp số nhân.
Kiếm ý hóa thành hỏa long, thủy long gầm thét lao ra.
Công pháp huynh đệ Lâm gia tu tập khá đặc thù, uy lực so với công pháp thông thường lớn hơn rất nhiều.
Tâm ý hai huynh đệ tương thông, khi hai người liên thủ, chiến lực liền bộc phát gấp bội.
Trên lôi đài, kiếm ảnh tung hoành, chiến huống không ngừng thăng cấp.
Ba luồng kiếm khí giao nhau, trong nháy mắt tạo nên một trận nổ mạnh, hộ tráo phòng ngự chung quanh lôi đài bị phá hủy, kiếm khí cuồng bạo quét ra bốn phương tám hướng.
Các tu sĩ đứng chen chúc phía trước xem chiến phải vội vàng vận chuyển linh lực để chống đỡ dư ba của kiếm khí.
Chúng tu sĩ hoàn toàn không ngờ tới, huynh đệ Lâm gia lại có thể cùng một Trúc Cơ trưởng lão đánh đến mức thế này.
Lâm Vân Võ đem Khuyết Nguyệt quăng ra, Khuyết Nguyệt vung vẩy đôi càng, lao thẳng về phía pháp kiếm của Tôn Minh.
Sau khi trở thành thân truyền đệ tử Kim Đan, Lâm Vân Võ cũng lười che giấu thân phận thật sự của Khuyết Nguyệt nữa.
Các tu sĩ xem chiến thấy cảnh này thì tràn ngập kinh ngạc.
“Cái gì thế kia?”
“Hình như là một con bọ ngựa.”
“Luồng khí tức này, Luyện Khí tầng bảy!”
“Linh sủng của Lâm sư huynh, cư nhiên đã là Luyện Khí tầng bảy rồi sao?”
Giữa Luyện Khí tầng sáu và Luyện Khí tầng bảy có một ranh giới phân thủy lĩnh cực kỳ khó vượt qua, những tu sĩ trẻ tuổi trong tông sở hữu linh sủng Luyện Khí hậu kỳ chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay.
Chúng đệ tử đều không ngờ tới Lâm Vân Võ ngày thường điệu thấp như vậy, lại còn âm thầm cất giấu một con linh sủng Luyện Khí hậu kỳ.
“…”
Tôn Minh nhìn Khuyết Nguyệt, ngẩn người ra một chốc rồi thốt lên: “Kim Ngọc Đường Lang!”
Khuyết Nguyệt lúc này đã hiện nguyên hình to bằng cái thớt cối đá, toàn thân kim quang rực rỡ, lấp lánh thứ ánh sáng như ngọc thạch, dưới ánh mặt trời chiếu rọi càng thêm lưu quang dật thải.
Khuyết Nguyệt ngoác mồm gặm mạnh vào thân kiếm của Tôn Minh, một tiếng “Rắc!” giòn giã vang lên, thanh bảo kiếm vốn dĩ chém sắt như bùn trực tiếp bị gặm mất một mảng.
Đám người xem chiến tận mắt thấy cảnh tượng này, ai nấy đều vô thức nắm chặt lấy pháp khí của chính mình.
“Đây là yêu thú gì vậy, thật đáng sợ.”
“Kiếm của Trưởng lão Tôn Minh là Huyền cấp pháp khí đúng không?”
“Răng khẩu tốt quá rồi đấy! Cư nhiên cắn ra được cả một vết sứt.”
“Không ngờ Lâm sư huynh lại nuôi một con yêu thú nguy hiểm như vậy.”
“Ta từng thấy con bọ ngựa này rồi, trước đây còn tưởng nó là kẻ ăn bám cơ đấy.”
“…”
Vương Nham đứng dưới đài, nhìn trận chiến trên cao mà có chút đờ đẫn.
Vương Nham ban đầu cho rằng, tuy khoảng cách giữa hắn và Lâm Vân Võ rất lớn, nhưng nếu hắn đủ nỗ lực, cộng thêm có chút cơ duyên thì chưa biết chừng có thể đuổi kịp. Bây giờ nhìn lại, hắn đúng là đã nghĩ quá nhiều.
“Vương sư đệ, đệ và Lâm sư huynh quan hệ không tồi, có biết huynh ấy nuôi một con yêu thú nguy hiểm như vậy không?”
Vương Nham ngượng ngùng cười trừ, đáp: “Không biết.”
Vương Nham sớm đã từng gặp Khuyết Nguyệt, trước đây hắn thấy không ít lần Khuyết Nguyệt bò qua bò lại giữa đống pháp khí phế thải ở Phế Khí đường.
Lúc trước, hắn còn nghĩ con bọ ngựa này tuy vô dụng một chút, nhưng được cái không kén ăn, dễ nuôi! Môi trường nào cũng có thể thích nghi được.
Bấy giờ ngẫm lại, hắn đúng là một gã khờ. Lâm Vân Võ trước đó chấp niệm lựa chọn Phế Khí đường như vậy, e là để tìm cho Khuyết Nguyệt một kho lương thực miễn phí!
Khuyết Nguyệt ở Phế Khí đường lâu đến thế, cũng không biết đã nuốt chửng bao nhiêu pháp khí rồi nữa.
“Nghe nói Lâm sư huynh trước kia nuôi một con bọ ngựa thọt chân, chắc chính là con này rồi.”
“Không ngờ con bọ ngựa thọt chân năm đó, lại có thể trưởng thành đến cảnh giới này.”
“Đây dường như là thượng cổ dị chủng, vô cùng hiếm có.”
“Con bọ ngựa này hình như được ấp ra từ quả trứng linh sủng do sư huynh nhặt được năm xưa, lúc mới nở còn bị xem là Đao Phong Đường Lang tật nguyền bẩm sinh.”
“Lâm sư huynh vận khí thật tốt, vậy mà có thể nhặt được thượng cổ dị chủng.”
“…”
Chung quanh, rất nhiều nữ tu nhìn Kim Ngọc Đường Lang liền lộ ra vẻ yêu thích. Kim Ngọc Đường Lang sau khi lột xác toàn thân vàng rực lấp lánh, mười phần bắt mắt.
…
Ba người Tôn Minh kịch chiến hồi lâu, sau cùng kết thúc bằng một trận hòa.
Tôn Minh vốn dĩ đối với việc Từ Thanh coi trọng Lâm Vân Văn, Lâm Vân Võ còn có vài phần bất mãn, trải qua trận chiến này, tia bất mãn trong lòng hắn ngược lại tiêu tán mấy phần.
Tôn Minh là tu sĩ Trúc Cơ, nếu thắng trận này cũng là chiến thắng không vẻ vang.
Huynh đệ Lâm Vân Văn tuy chiến lực không tệ, nhưng hai người muốn đánh bại Tôn Minh cũng không phải chuyện dễ dàng.
Tôn Minh cũng không muốn làm mọi chuyện quá mức khó coi, chung quy vẫn giữ lại vài phần thực lực.
Ba người bắt tay cầu hòa, cũng xem như giữ lại chút thể diện cho Trưởng lão Từ Thanh.
Tôn Minh nói: “Hai vị sư điệt quả nhiên bất phàm, trách không được có thể lọt vào mắt xanh của Đại trưởng lão.”
Lâm Vân Võ đáp: “Trưởng lão quá khen.”
Tôn Minh tiếp: “Từ trưởng lão quả nhiên mắt sáng như đuốc.”
Lâm Vân Võ nói: “Ta và huynh trưởng đã bái nhập môn hạ của sư phụ, tất sẽ nỗ lực tu luyện, không phụ sự kỳ vọng của sư phụ.”
Trận chiến giữa Tôn Minh và hai huynh đệ Lâm gia nhanh chóng truyền khắp Ngự Thú tông.
Trong một khoảng thời gian ngắn, khắp nơi trong tông môn đều là những lời bàn tán về huynh đệ Lâm Vân Văn.
Ban đầu khi huynh đệ Lâm Vân Văn đột ngột được Trưởng lão Từ Thanh coi trọng, trong tông có rất nhiều người bất mãn.
Nhưng qua một trận này, những kẻ vốn không lạc quan về hai huynh đệ lập tức ngậm miệng, quay sang tán thưởng mắt nhìn của Từ trưởng lão.
Trong tu chân giới, cường giả vi vương, chỉ có thực lực đủ mạnh mới có thể giành được sự tôn trọng tương xứng.
Trận chiến này cũng giúp huynh đệ Lâm Vân Văn hoàn toàn đứng vững gót chân tại Ngự Thú tông.
Nhiều đệ tử Ngự Thú tông ngoài miệng không nói, nhưng trong lòng đều nhận định hai huynh đệ này đã tạo thành mối đe dọa không hề nhỏ đối với Tạ Lệnh Hoài.
Huynh đệ Lâm Vân Văn chiến đấu với Tôn Minh, Tạ Lệnh Hoài cũng có tới xem.
Tạ Lệnh Hoài cảm thấy Tôn Minh quả thực có chút vô dụng, một Trúc Cơ cư nhiên còn không hạ nổi hai kẻ Luyện Khí, để người ta giẫm lên lưng mà thượng vị, thật sự mất mặt.
…
Tại Đan đường, đông đảo tu sĩ đang nghị luận xôn xao.
“Hai đồ đệ mới thu của Từ trưởng lão chiến lực không yếu đâu nha!”
“Đều đã lĩnh ngộ Đại Thành Kiếm Ý, tự nhiên không yếu rồi.”
“Nghe nói tu sĩ Song Sinh Đồng Tâm Thể tiến giai Trúc Cơ có tỷ lệ cao hơn nhiều so với tu sĩ thông thường.”
“Con bọ ngựa của Lâm sư huynh căn bản không phải Đao Phong Đường Lang gì cả, mà là Kim Ngọc Đường Lang đấy.”
“Ta nghe nói Kim Ngọc Đường Lang là thượng cổ dị chủng, có khả năng tầm bảo, lại còn có thể tinh luyện vật liệu luyện khí.”
“Lâm gia trước đó một lúc đấu giá được hai viên Trúc Cơ Đan, nguồn gốc linh thạch bất minh, khéo con Kim Ngọc Đường Lang này góp công không nhỏ.”
“Có một con bọ ngựa như vậy, trách không được Lâm sư đệ trước kia thích ở lại Phế Khí đường, hóa ra tất cả đều là vì khẩu phần lương thực của linh sủng.”
“Kim Ngọc Đường Lang chỉ cần cho ăn pháp khí phế thải là được sao? Xem ra con linh sủng này không chỉ chiến lực phi phàm, mà còn cực kỳ dễ nuôi, quả thực là lựa chọn tuyệt hảo!”
“Nào chỉ có thế! Nghe nói Kim Ngọc Ngọc Đường Lang có thể tinh luyện ra vật liệu luyện khí có độ thuần cực cao. Lâm sư huynh trước đây từng bán ra không ít vật liệu luyện khí, con bọ ngựa này đúng là ăn sắt vụn nhả tinh kim mà!”
“Nghe nói Lâm gia trước đó đấu giá hai viên Trúc Cơ Đan, không ít thế lực còn đang suy đoán linh thạch của Lâm gia từ đâu mà có, chỉ e đều do Kim Ngọc Đường Lang kiếm về.”
“…”
Giang Việt Nhiễm nghe các đan sư của Đan đường bàn tán, tâm tình có chút đè nén.
Nàng vốn tưởng rằng kỳ ngộ được Kim Đan thu làm đệ tử như mình là độc nhất vô nhị, không ngờ Trưởng lão Từ Thanh lại một lúc thu liền hai đồ đệ.
Sự hiện diện của huynh đệ Lâm Vân Văn khiến nàng cảm nhận được một mối đe dọa sâu sắc.
…
Tả gia.
Sắc mặt Tả Nguyên Hải có chút khó coi.
Thời gian gần đây, chuyện Từ Thanh thu đồ đệ làm dấy lên một trận xôn xao dư luận, hầu như tất cả các gia tộc đều đã nhận được tin tức.
Mỗi một nhất cử nhất động của Ngự Thú tông đều sẽ sinh ra ảnh hưởng to lớn đối với các tu chân gia tộc trong cương giới quản lý.
Kim Đan thu đồ, các phương thế lực đều trợn to mắt nhìn chằm chằm, sợ bỏ lỡ mất tin tức gì mà đưa ra quyết định sai lầm.
Chuyện Lâm Vân Văn hai người đánh hòa Trúc Cơ trưởng lão lập tức được truyền bá khai lai đầu tiên.
Song Sinh Đồng Tâm Thể, dù phân tách hai nơi vẫn có thể tự mình tu luyện tới Luyện Khí tầng bảy, hơn nữa cả hai đều lĩnh ngộ kiếm ý.
Vừa được Kim Đan thu làm đệ tử liền nhanh chóng tiến giai Luyện Khí tầng tám, khế ước thú lại là thượng cổ linh trùng Kim Ngọc Đường Lang.
Danh tiếng của huynh đệ Lâm Vân Văn lúc này đã vững vàng áp đảo Giang Việt Nhiễm.
Tả Ngôn hỏi: “Lâm Vân Văn, Lâm Vân Võ của Lâm gia cư nhiên xuất chúng đến vậy sao?”
Tả Nguyên Hải đáp: “Có thể được Kim Đan trưởng lão nhìn trúng, nghĩ đến là có chỗ hơn người.”
Tả Ngôn lại hỏi: “Lão tổ, vậy còn hôn sự kia!”
Tả Ngôn có chút bất an, Giang Đàm Nhi từng cùng Lâm Vân Dật có hôn ước, sau đó Lâm gia cùng Giang gia từng thương thảo qua chuyện hoán thân.
Lâm gia từng đề nghị đem hôn ước chuyển sang cho Lâm Vân Văn, thế nhưng Giang gia đã cự tuyệt.
Giang gia lúc này nhất định đã hối hận đến xanh ruột, ít nhất thì Giang Đàm Nhi hẳn là phải hối hận cực kỳ.
Tả Nguyên Hải nói: “Hôn sự vẫn phải tiếp tục tiến hành, Tả gia chúng ta đã tiêu tốn nhiều như vậy, không lý nào lại bỏ qua như thế được.”
Để tranh thủ hôn ước của Giang gia, Tả gia đã ném vào gần mười vạn linh thạch, từ bỏ vào lúc này thì tổn thất quá lớn.
Sau khi Tả Nguyên Hà mất tích, Tả Nguyên Hải luôn nghi ngờ Lâm gia, chỉ là khoảng thời gian đó Lâm Bắc Vọng chưa từng rời khỏi Thanh Khê sơn, cho nên việc này thủy chung vẫn còn điểm nghi vấn.
Tuy nhiên, gần đây Tả Nguyên Hải nhận được một tin tức, huynh đệ Lâm gia nắm giữ kiếm ý, Lâm Viễn Kiều cũng nắm giữ kiếm ý, chiến lực viễn siêu đồng giai, cái chết của lão tam rất có khả năng là do Lâm gia làm.
Chỉ trong vòng mấy tháng ngắn ngủi, địa vị của Lâm gia đã xảy ra thay đổi nghiêng trời lệch đất.
Một môn ba Trúc Cơ, hai thân truyền đệ tử của Kim Đan, hiện tại Lâm gia đã không phải là đối tượng có thể tùy tùy tiện tiện động vào nữa rồi.
So với một Lâm gia đang như mặt trời ban trưa, Tả gia bọn họ ngược lại có vài phần xu thế mặt trời lặn ở phía tây.
—