← Pháo hôi gia tộc nghịch tập sử

Chương 100: Kế hoạch cướp địa bàn

24 min read 01.09.2026

Tại Lâm gia.

Lâm Vân Dật: “Chúc mừng phụ thân, mẫu thân tiến giai Trúc Cơ.”

Lâm Viễn Kiều: “Tổng toán không làm con thất vọng.”

Lâm Vân Dật: “Phu thân tích lũy lâu dài, một khi bộc phát liền thành công, nhi tử vô cùng bội phục.”

Lâm Viễn Kiều: “Lần tiến giai này quả thực là may mắn, suýt chút nữa đã thất bại rồi.”

Trước đó, để nâng cao xác suất thành công khi tiến giai, ông đã chi ra bốn vạn linh thạch để mua Chu Quả. Một viên Trúc Cơ Đan cũng chỉ tầm mười mấy vạn linh thạch, bốn vạn linh thạch kia quả thực khiến ông xót đứt ruột. Có điều, việc bỏ ra vốn liếng lớn như thế này hoàn toàn đáng giá.

Dù chuẩn bị vô cùng chu toàn, nhưng cả quá trình tiến giai vẫn không mấy thuận lợi, thiếu chút nữa là xôi hỏng bỏng không.

Lâm Vân Dật nhìn sang mẫu thân là Thẩm Thanh Đường, nói: “Chúc mừng mẫu thân. Mẫu thân quả nhiên là thiên tư xuất chúng, gặp gió hóa rồng, tiền đồ vô lượng.”

Thẩm Thanh Đường: “Đâu có, mẫu thân có thể Trúc Cơ thành công hoàn toàn là nhờ nhi tử của ta đã lao tâm khổ tứ mưu tính.”

Lâm Vân Dật: “Mẫu thân quá khiêm tốn rồi. Nếu người không có phúc duyên này, nhi tử dù có mưu tính nhiều hơn nữa cũng chỉ hoài công.”

Thẩm Thanh Đường: “Được rồi, tiến giai là chuyện vui. Chỉ là lần này ta và phụ thân con đột phá tiêu hao quá nhiều, gia để đã bị vét sạch rồi. Tiếp theo đây Lâm gia muốn phát triển, e là còn gặp phải rất nhiều khó khăn.”

Lâm Vân Dật: “Chuyện này thì không sao.”

Thực lực chính là nền tảng của sự phát triển, giờ đây trong nhà đã có thêm hai vị Trúc Cơ, hoàn toàn có thể từ từ tính kế lâu dài.

Lâm Vân Tiêu lẩm bẩm: “Cách đây không lâu, đúng là có một kẻ Trúc Cơ xông vào, tiếc là trên người hắn chỉ có vẻn vẹn một vạn linh thạch!”

Lâm Viễn Kiều có chút lo lắng hỏi: “Đã có tu sĩ Trúc Cơ tìm tới cửa rồi sao?”

Lâm Vân Dật: “Vâng, hắn tên là Cung Hoán. Có kẻ hứa hẹn cho hắn phương pháp kéo dài tuổi thọ, gã này lại tin là thật, vội vã chạy tới đây nộp mạng trước thời hạn. Một kẻ ngu xuẩn như vậy không biết làm sao mà tu luyện tới Trúc Cơ được nữa.”

Lâm Viễn Kiều: “Rất nhiều tu sĩ Trúc Cơ khi còn trẻ vô cùng sáng suốt, nhưng khi đại hạn đến gần thì thần trí lại không còn tỉnh táo, làm ra rất nhiều chuyện không tưởng nổi. Tu sĩ thường sợ chết hơn người phàm nhiều, để cầu sinh, không ít người khi về già đã đi vào ma đạo. Trước kia từng có một vị tu sĩ, lúc tuổi già lại mê muội tin rằng nước tiểu đồng tử có thể kéo dài tuổi thọ.”

Lâm Vân Tiêu trợn tròn mắt, có chút khó tin nói: “Không lẽ nào chứ!”

Lâm Viễn Kiều: “Đúng vậy.”

Lâm Vân Tiêu: “Không chê bẩn sao? Dẫu sao cũng là tu sĩ Trúc Cơ cao cao tại thượng mà!”

Lâm Viễn Kiều: “Nhiều khổ tu sĩ luôn tin vào đạo lý chịu được cái khổ trong các loại khổ mới có thể làm kẻ bề trên. Muốn đạt được thứ gì đó thì tất nhiên phải làm được những việc mà người thường không thể nhẫn nhịn.”

Lâm Vân Tiêu: “Hóa ra là thế, vị tu sĩ này quả là người có đại nghị lực. Nhưng rốt cuộc có tác dụng không?”

Lâm Viễn Kiều lườm Lâm Vân Tiêu một cái, nói: “Tự nhiên là vô dụng.”

Lâm Vân Dật: “Phỏng chừng tu sĩ Trúc Cơ cũng giống như phàm nhân, tuổi tác đã cao thì sẽ có nguy cơ chịu chứng lú lẫn tuổi già.”

Lâm Viễn Kiều: “Người phàm mắc chứng lú lẫn còn dễ nói, chứ Trúc Cơ mà lú lẫn thì kinh khủng lắm. Từng có một tên Trúc Cơ cuồng tín rằng tim của trẻ nhỏ có thể kéo dài mạng sống, kết quả là hơn trăm đứa trẻ đã phải bỏ mạng dưới tay độc thủ của hắn.”

Lâm Vân Dật: “Thật đáng sợ.”

Cá lớn nuốt cá bé, thế giới nào cũng đều như vậy, chỉ là những cuộc tranh đoạt trong giới tu chân lại càng thêm đẫm máu.

Lâm Viễn Kiều có chút tò mò hỏi: “Cung Hoán là do lão tổ giải quyết sao?”

Lâm Vân Tiêu: “Là do tam ca và A Nghiễn ca song kiếm hợp bích giải quyết đấy.”

Lâm Viễn Kiều nghe vậy liền đưa mắt nhìn về phía Lâm Vân Dật và Giang Nghiễn Băng.

Giang Nghiễn Băng mỉm cười nói: “Tiểu tứ nói đùa thôi, là lão tổ giải quyết.”

Lâm Viễn Kiều: “Vị Trúc Cơ kia trên người chỉ có một vạn linh thạch thôi sao? Đối với một tu sĩ Trúc Cơ mà nói thì đúng là hơi ít. Còn những thứ khác đâu?”

Lâm Vân Tiêu lắc đầu nói: “Những thứ khác cũng không có, linh thạch ít thì đã đành, ngay cả linh thảo, linh tài cũng chẳng thấy đâu.”

Lâm Viễn Kiều: “Không ngờ lại có tu sĩ Trúc Cơ nghèo kiết xác đến mức này.”

Lâm Vân Tiêu: “Đúng vậy đó! Lão tổ lăn lộn bên ngoài đã đủ thảm rồi, kẻ này so với lão tổ còn thảm hại hơn nhiều.”

Lâm Viễn Kiều: “…”

Tiểu tứ cái thằng ranh con này, lúc nào cái miệng cũng không biết giữ kẽ như vậy.

Lâm Vân Tiêu bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, hiếu kỳ hỏi: “Phụ thân, trên người người hiện tại còn bao nhiêu linh thạch thế?”

Lâm Viễn Kiều nghe xong, mặt bỗng chốc đỏ bừng lên.

Trước đó để mua Trúc Cơ Đan, ông đã tiêu tốn hơn ba mươi vạn linh thạch, sau khi tiến giai lại dùng thêm một ít để củng cố tu vi. Hiện tại, trên người ông chỉ còn lại hơn sáu ngàn linh thạch mà thôi.

Tính ra thì ông còn nghèo hơn cả tên Cung Hoán kia nữa.

Dĩ nhiên, tuy trên người không còn linh thạch nhưng ông có pháp khí mà! Cây Ô Kim Kiếm này của ông cũng đáng giá không ít linh thạch đâu. Có điều khi nghĩ tới thanh pháp kiếm này là do Ngân Đoàn tìm được, Lâm Viễn Kiều lại có chút chột dạ.

Giang Nghiễn Băng lên tiếng lảng sang chuyện khác: “Mặc dù linh thạch trên người kẻ đó hơi ít, nhưng hắn lại có không gian giới chỉ.”

Lâm Viễn Kiều và Thẩm Thanh Đường nghe thấy ba chữ “không gian giới chỉ”, ánh mắt hai người tức khắc sáng bừng lên.

Lâm Viễn Kiều: “Không có linh thạch thì có không gian giới chỉ cũng tốt.”

Lâm Viễn Kiều vốn luôn ao ước có được một chiếc không gian giới chỉ, thế nhưng cầu mà không được. Trước kia ông đã giải quyết Tả Nguyên Hà của Tả gia, đáng tiếc vẫn chẳng thu hoạch được chiếc nhẫn nào.

Tả gia một nhà ba Trúc Cơ, Tả gia đại gia và Tả gia nhị gia chắc chắn đều sở hữu không gian giới chỉ, còn Tả gia tam gia thì vẫn đang phải dùng túi trữ vật.

Không gian giới chỉ là vật quý hiếm, không mấy khi gặp được. Hơn nữa kiểu dáng của loại nhẫn này rất khác nhau, thường thì vừa mang ra ngoài liền có tu sĩ nhận biết được chủ nhân cũ của nó là ai.

Cung Hoán là một tán tu, sau lưng không có thế lực chống lưng, đeo chiếc nhẫn này ra ngoài cũng chẳng có gì đáng ngại. Không chỉ có vậy, việc phô diễn nó ra còn có tác dụng gõ núi rung hổ đối với kẻ chủ mưu đứng sau lưng hắn.

Lâm Vân Dật: “Giờ đây phụ thân và mẫu thân đều đã tiến giai thành công, chúng ta chẳng sợ không kiếm ra linh thạch, kế tiếp cứ từ từ phát triển là được.”

Thẩm Thanh Đường nhìn Lâm Vân Dật, kinh ngạc hỏi: “Tiểu tam, con đã tiến giai lên Luyện Khí tầng bảy rồi sao?”

Lâm Vân Dật gật đầu nói: “Cũng vừa mới đột phá không lâu ạ!”

Lâm Viễn Kiều: “Tốt lắm, tốt lắm, lợi hại, lợi hại.”

Thẩm Thanh Đường lại chuyển dời ánh mắt sang người Giang Nghiễn Băng, hỏi: “A Nghiễn, con cũng tiến giai rồi?”

Giang Nghiễn Băng gật đầu đáp: “Vận khí của con cũng khá tốt!”

Lâm Viễn Kiều: “Rất tốt, rất tốt.”

Thẩm Thanh Đường có chút nghi hoặc nói: “Ngũ linh căn đều như vậy cả sao? Không phải tu luyện cực kỳ nhanh thì chính là tu luyện cực kỳ chậm.”

Thẩm Thanh Đường âm thầm cảm thán trong lòng, theo tiến độ tu luyện của hai đứa nhỏ này, chỉ cần qua năm sáu năm nữa là có thể tiến giai lên Luyện Khí tầng chín rồi. Chỉ là đến lúc đó, không biết phải xoay xở Trúc Cơ Đan bằng cách nào đây.

Trong thoáng chốc, Thẩm Thanh Đường vừa mừng lại vừa lo.

Lâm Vân Tiêu: “Phụ thân, người có muốn đi thăm đại ca không?”

Lâm Viễn Kiều đang lúc chí đắc ý mãn liền nói: “Cũng đúng, bỏ mặc đại ca con ở bên kia quả thực có chút không phải phép, đã đến lúc đón đại ca các con trở về rồi.”

Trước đó, để bản thân có thể thoát thân, Lâm Viễn Kiều đã làm theo mưu kế của tam nhi tử, để Lâm Vân Văn lại Thanh Long thành nhằm thu hút sự chú ý của những kẻ có tâm cơ. Đến nay đã hơn một tháng trôi qua, hễ nghĩ tới đại nhi tử là Lâm Viễn Kiều lại không khỏi cảm thấy chột dạ.

Lâm Vân Dật lắc đầu nói: “Phỏng chừng là không đón về được nữa đâu.”

Lâm Viễn Kiều có chút nôn nóng hỏi: “Không đón về được? Sao lại thế?”

Sau buổi đấu giá, Lâm Viễn Kiều cùng Thẩm Thanh Đường đã tìm một nơi để luân phiên bế quan Trúc Cơ, sau khi thành công liền lập tức quay trở về gia tộc. Nhất thời bọn họ vẫn chưa kịp nghe ngóng được tin tức gì khác.

Lâm Vân Dật: “Phụ thân không cần lo lắng, đây là chuyện tốt. Thời gian qua hai người ở bên ngoài nên không biết, dạo gần đây có vài gia tộc đã tự mình tới cửa tạ tội, còn tặng không ít lễ vật.”

Lâm Viễn Kiều: “Tạ tội?”

Lâm Vân Dật: “Chính là những thế lực trước đây vì muốn nịnh bợ Giang gia mà âm thầm ra tay đối phó với Lâm gia chúng ta, nay đều tự thân tới thỉnh tội.”

Lâm Viễn Kiều: “Chuyện này có liên quan tới đại ca và nhị ca con sao?”

Lâm Vân Dật: “Từ trưởng lão có ý muốn nhận nhị ca làm đồ đệ, tuy nhiên chuyện này hiện tại vẫn chưa định đoạt.”

Lâm Viễn Kiều có chút kích động nói: “Nếu Từ trưởng lão thực sự có lòng thu đồ, vậy thì đúng là đại hỷ sự.”

Lâm gia mặc dù hiện tại đã có ba vị Trúc Cơ, nhưng đứng trước mặt cường giả Kim Đan thì vẫn không đáng một xu. Nhãn giới và kiến thức của tu sĩ Kim Đan xa tận chân trời so với tu sĩ Trúc Cơ.

Lâm Viễn Kiều xoa xoa hai tay, có chút bất an hỏi: “Tin tức này có chuẩn xác không? Trưởng lão Kim Đan thật sự muốn nhận lão đại, lão nhị sao?”

Lâm Vân Dật: “Con cũng không rõ, hẳn là vẫn chưa hoàn toàn xác định.”

Lâm Viễn Kiều có phần lo được lo mất nói: “Vẫn chưa xác định sao!”

Lâm Vân Dật: “Phụ thân, phải vững vàng!”

Lâm Viễn Kiều: “Đúng đúng đúng, phải vững vàng, cần phải vững vàng. Trong mệnh có rốt cuộc sẽ có, trong mệnh không có chớ cưỡng cầu, thuận theo tự nhiên, thuận theo tự nhiên thôi.”

Dù ngoài miệng nói vậy nhưng những ngón tay hơi run rẩy của Lâm Viễn Kiều đã triệt để bán đứng sự căng thẳng trong lòng ông lúc này. Đối với một tu sĩ xuất thân từ gia tộc nhỏ như Lâm Viễn Kiều, lão tổ Trúc Cơ của gia tộc đã là thiên, thì lão tổ Kim Đan chính là thiên ngoại hữu thiên.

Lâm Vân Dật: “Cho nên, phụ thân có tính đi đón người không?”

Lâm Viễn Kiều: “Không đi nữa, Kim Đan thu đồ đệ vô cùng thận trọng. Nếu Từ trưởng lão đã có lòng, chỉ cần không có nguy hiểm đến tính mạng thì cứ để đại ca con ở lại đó chịu thử thách thêm một thời gian đi.”

Lâm Vân Dật: “Phụ thân có việc quan trọng hơn cần làm sao?”

Lâm Viễn Kiều gật đầu nói: “Chính xác.”

Lâm Vân Tiêu nghe vậy liền hăng hái tiến lên hỏi: “Chuyện quan trọng hơn? Là chuyện gì thế phụ thân!”

Lâm Viễn Kiều: “Cướp địa bàn. Binh quý thần tốc, bây giờ chúng ta không ra tay cướp, để Giang gia nẫng tay trên trước thì không xong.”

Lâm Vân Dật mỉm cười: “Rất tốt, nghe nói Ngự Thú Tông là nơi nhân kiệt địa linh, đại ca ở đó chắc hẳn là đang ăn sung mặc sướng rồi. So với việc đón đại ca về thì việc đi cướp địa bàn hiển nhiên quan trọng hơn nhiều. Địa bàn của Lâm gia chúng ta quá nhỏ, cũng đã đến lúc phải khai cương phá thổ rồi.”

Lâm Vân Tiêu hào hứng hỏi tiếp: “Tam ca nói đúng lắm, cướp địa bàn, chúng ta cướp của nhà ai đây? Giang gia sao? Phụ thân cuối cùng cũng hạ quyết tâm khai chiến với Giang gia rồi à?”

Lâm Viễn Kiều nhìn nhìn tam nhi tử, lại ngó ngó tứ nhi tử, thầm nghĩ trong lòng: Đại ca tụi nhỏ đang ở Ngự Thú Tông chịu khổ chịu sở, nếu biết hai đứa em trai của mình có phản ứng như thế này, không biết nó sẽ có tâm trạng gì nữa đây.

Lâm Viễn Kiều: “Người ta thường nói, không nể mặt tăng thì cũng phải nể mặt phật, chúng ta dẫu sao cũng phải giữ lại vài phần thể diện cho Chu trưởng lão – vị Vương cấp Đan sư kia, cố gắng không nên xung đột trực diện với Giang gia.”

Lâm Vân Dật: “Phụ thân đã nhắm trúng Vân Vụ Sơn rồi?”

Lâm Viễn Kiều gật đầu: “Không sai.”

Lâm Vân Dật nhìn sắc mặt của Lâm Viễn Kiều, thầm đoán phụ thân đã mưu tính Vân Vụ Sơn này từ rất lâu rồi. Trong Vân Vụ Sơn ẩn nấp không ít yêu thú, trước kia bọn họ không dám đặt chân vào. Nhưng bây giờ đã khác, Lâm gia hiện tại có tận ba vị Trúc Cơ, không cần phải e sợ những con mồi trong khu rừng kia nữa.

Tiểu hồ ly Ngân Đoàn có chút kích động khua khoắng móng vuốt, ý chí chiến đấu sục sôi.

Lâm Vân Dật liếc nhìn Ngân Đoàn một cái, Lâm gia phong sơn cũng đã được một thời gian, nhưng theo như hắn biết thì Ngân Đoàn thỉnh thoảng vẫn lén lút trốn đến Vân Vụ Sơn để trêu chọc đám yêu thú trên núi kia.

Lâm Vân Tiêu phấn khích nói: “Chúng ta sắp tấn công Vân Vụ Sơn sao? Nghe nói trên núi có ba đại thủ lĩnh yêu thú, chúng ta có nên thừa thắng xông lên, một mẻ hốt gọn toàn bộ bọn chúng không?”

Lâm Viễn Kiều liếc mắt nhìn Lâm Vân Tiêu, nói: “Không, chúng ta trước tiên thu phục lãnh địa của Thanh Lang Vương, hai con yêu thú còn lại cứ quan sát tình hình đã, nếu thuận lợi thì sẽ một mực bắt gọn luôn.”

Lâm Vân Tiêu: “Như vậy cũng được, chờ sau khi chiếm được địa bàn của Thanh Lang Vương, chúng ta sẽ có chỗ để nuôi gà rồi.”

Lâm Viễn Kiều: “Quả thực là như vậy.”

Nghề nuôi gà đã mang lại không ít lợi ích cho sự phát triển của Lâm gia bọn họ. Rất nhiều phàm nhân trong gia tộc những năm qua đều dùng linh kê đản để tẩm bổ thân thể, có lẽ nhờ nguyên nhân này mà tỉ lệ hậu duệ xuất hiện linh căn trong tộc đã tăng lên không ít.

Tuy nhiên, việc nuôi gà cũng phát sinh không ít phiền toái. Cùng với việc đàn gà không ngừng mở rộng quy mô, Thanh Khê Sơn giờ đây bị biến thành một nơi vô cùng hôi thối. Đã thế vô số linh kê suốt ngày gáy loạn xạ, cho dù có bày ra cách âm pháp trận cũng không thể giải quyết triệt để được vấn đề. Chưa kể gà nhốt chung một chuồng quá nhiều cũng dễ dẫn đến tình trạng tàn sát lẫn nhau.

Nghề nuôi gà chính là tảng đá đặt nền móng cho gia tộc, không thể dễ dàng từ bỏ được. Trước kia Lâm gia chỉ là một gia tộc nhỏ, hết thảy đều phải lấy đại cục phát triển làm trọng, những tệ đoan của việc nuôi gà chỉ có thể nhắm mắt làm ngơ mà chịu đựng. Nhưng hiện tại gia tộc đã có ba vị Trúc Cơ, lập tức sẽ chen chân vào hàng ngũ đại hình tu chân gia tộc, không thể để bản doanh tiếp tục nhếch nhác như vậy nữa.

Một khi có được Vân Vụ Sơn làm trang trại, việc nuôi gà sau này sẽ thuận tiện hơn rất nhiều.

Lâm Vân Tiêu cực kỳ phấn chấn nói: “Đã như vậy thì chúng ta mau chóng động thủ thôi nào!”