Chương 97: Luyện Khí Tầng Bảy
Đỉnh núi Thanh Khê Sơn.
Lâm Vân Dật không đợi được tu sĩ Trúc Cơ nào tìm tới cửa nữa, trái lại lại đợi được lúc thể chất của Giang Nghiễn Băng bộc phát.
Thể chất Giang Nghiễn Băng vừa bộc phát, Lâm Vân Dật lập tức rót linh lực vào người y, năm luồng linh lực ngũ hành nồng đượm không ngừng lưu chuyển giữa hai người.
Hai bên đã tiến hành trao đổi linh lực rất nhiều lần, dần dà cũng bồi dưỡng ra được vài phần ăn ý.
Trước khi gả vào Lâm gia, mỗi lần Giang Nghiễn Băng bị bộc phát thể chất đều đau đến chết đi sống lại.
Lần này, ngay khi thể chất vừa có dấu hiệu bộc phát, Lâm Vân Dật đã kịp thời ra tay, Giang Nghiễn Băng chẳng phải chịu bao nhiêu đau đớn đã thuận lợi vượt qua.
Sau khi kết thúc, tu vi của cả hai song song đột phá, tiến vào Luyện Khí tầng bảy.
Trong phòng, Lâm Vân Dật nhìn Giang Nghiễn Băng, hỏi: “Ngươi không sao chứ?”
Giang Nghiễn Băng mỉm cười: “Yên tâm, ta tốt lắm.”
Lâm Vân Dật thở dài một tiếng: “Ngươi vốn không cần phải truyền nhiều linh lực cho ta như vậy.”
Giang Nghiễn Băng đáp: “Ta thích thế.”
Lâm Vân Dật nói: “Cũng may là ngươi cũng tiến giai rồi. Mà nhắc mới nhớ, lần bộc phát thể chất này đến sớm hơn dự tính không ít!”
Giang Nghiễn Băng: “Chắc là có liên quan đến Ngân Đoàn, thỉnh thoảng ta lại cảm nhận được có linh lực từ trên người nó truyền sang.”
Tiến vào Luyện Khí tầng bảy, Giang Nghiễn Băng cảm thấy chiến lực của mình lại có một bước nhảy vọt.
Lâm Vân Dật: “Ngân Đoàn vừa nhìn đã biết không phải hồ ly tầm thường, sau này hai ta đều phải trông cậy vào nó dẫn dắt rồi.”
Ngân Đoàn “chiu chiu” kêu hai tiếng, vỗ vỗ lồng ngực, tỏ ý cứ giao hết cho nó.
Lâm Vân Dật xòe tay ra, một đóa thanh hỏa trôi nổi hiện lên, trong ngọn lửa màu xanh ấy tỏa ra từng sợi quang mang màu vàng đỏ du chuyển.
Giang Nghiễn Băng nhận xét: “Uy lực của ngọn lửa đã mạnh hơn trước rất nhiều.”
Lâm Vân Dật: “Tăng lên ba phần.”
Lâm Vân Dật thầm nghĩ: Khí tức Càn Dương Chân Hỏa bên trong Thanh Miêu Hỏa ngày càng nồng đậm, đợi đến khi hắn tiến vào Luyện Khí tầng tám, Luyện Khí tầng chín, uy lực của ngọn lửa chắc chắn sẽ còn tăng tiến hơn nữa.
……
Lâm Vân Tiêu ngồi trên đỉnh núi Thanh Khê Sơn, chống cằm trầm tư.
Lâm Bắc Vọng hỏi: “Đang nghĩ gì thế?”
Lâm Vân Tiêu đáp: “Tam ca tiến giai Luyện Khí tầng bảy rồi!”
Lâm Bắc Vọng cảm thán: “Không ngờ tiến độ linh lực của tiểu Tam lại có thể thần tốc đến vậy.”
Dù Lâm Vân Dật sở hữu thể chất đặc thù, nhưng chung quy hắn vẫn là Ngũ linh căn, Lâm Bắc Vọng bấy lâu nay luôn có chút lo lắng cho tiến độ tu luyện của hắn.
Lâm Vân Tiêu nói tiếp: “A Nghiễn ca cũng tiến giai Luyện Khí tầng bảy rồi.”
Lâm Bắc Vọng trầm ngâm: “Giang gia xem chừng đã đưa người có tư chất tốt nhất của tộc họ sang nhà chúng ta rồi.”
Lâm Vân Tiêu bĩu môi: “Các ca ca từng người một đều đã Luyện Khí tầng bảy, trong mấy huynh đệ có mỗi ta là yếu nhất, không biết bao giờ ta mới có thể đột phá Luyện Khí tầng bảy đây.”
Lâm Bắc Vọng an ủi: “Nhanh thôi, sẽ sớm thôi.”
Trong lòng Lâm Bắc Vọng thầm nghĩ: Tiểu Tứ tuyệt đối không yếu chút nào, tư chất của đứa nhỏ này nếu đặt vào các đại tông môn thì cũng thuộc hàng nằm trong top dẫn đầu, chỉ là người tài trong nhà quá nhiều, thành ra mới khiến tiểu Tứ có vẻ không mấy nổi bật.
Lâm Bắc Vọng lại cảm thấy có chút tiếc nuối, tu sĩ Hỏa, Lôi song linh căn nếu ở đại tông môn đa phần đều sẽ chủ tu công pháp hệ Lôi.
Công pháp hệ Lôi uy lực lớn hơn, tốc độ tu luyện cũng nhanh hơn.
Đáng tiếc, trong gia tộc chẳng có công pháp hệ Lôi nào ra hồn, đến cả công pháp Hỏa tu tốt một chút cũng không có.
Nếu tiểu Tứ có một môn công pháp phù hợp với bản thân, thực lực của nó chắc chắn sẽ vượt xa mức hiện tại.
Lâm Vân Tiêu lại nói: “Lúc trước ta cứ tưởng Tam ca là kẻ lụy tình, không ngờ A Nghiễn ca cũng chẳng hề kém cạnh.”
Lâm Bắc Vọng tò mò: “Sao lại nói vậy?”
Lâm Vân Tiêu giải thích: “Lần trước Tam ca bộc phát thể chất, A Nghiễn ca được lợi nhiều hơn. Lần này A Nghiễn ca bộc phát thể chất, Tam ca lại tiến bộ nhiều hơn. Yêu đương đúng là khiến người ta giảm trí khôn, hai kẻ lụy tình ở cạnh nhau xem ra lại thành phụ phụ đắc chính (*), bù trừ cho nhau rồi.” (Âm với âm thành dương)
Lâm Bắc Vọng bật cười, nói: “Nói cũng có lý, Tam ca của ngươi và A Nghiễn hiện tại tiến giai cũng là một điềm lành.”
“Mọi việc đã chuẩn bị sẵn sàng, chỉ còn thiếu gió đông, bây giờ chỉ còn chờ phụ thân ngươi đột phá Trúc Cơ nữa thôi, một khi hắn tiến giai, Lâm gia ta đại hưng ngay trước mắt.”
Lâm Vân Tiêu: “Phụ thân chắc là tiến giai được thôi, dù sao cũng đã là bán bộ Trúc Cơ rồi.”
Lâm Bắc Vọng: “Hy vọng là vậy, ăn bao nhiêu thiên tài địa bảo mới tiến giai nổi bán bộ Trúc Cơ thì có gì đáng để ca ngợi đâu, nếu phụ thân ngươi có được một nửa bản sự của tiểu Tam, ta đã chẳng phải bận lòng.”
Lâm Bắc Vọng thầm nghĩ: Mười sáu tuổi, Luyện Khí tầng bảy, chưởng khống kiếm ý, Thiên Càn Thánh Thể, tư chất này nếu bị lộ ra ngoài, các trưởng lão Kim Đan của đại tông môn chắc chắn sẽ tranh nhau nhận làm đồ đệ.
Có điều, trứng gà không nên để cùng một giỏ, có lão Nhị ở tông môn dốc sức bươn chải là được rồi, lão Tam cứ để nó ở nhà tự do phát triển đi.
Cái thể chất này của nó, một khi tiến vào đại tông môn mà bị người ta nhìn thấu thì phiền phức lớn, A Nghiễn mà bị nhìn thấu thì tình cảnh còn tồi tệ hơn.
Lâm Bắc Vọng hỏi: “Cũng không biết thực lực hiện tại của Tam ca ngươi đã đạt tới bước nào rồi.”
Lâm Vân Tiêu khẳng định: “Tu vi hiện tại của Tam ca, đánh Luyện Khí tầng chín dễ như trở bàn tay, còn nếu đối đầu với Trúc Cơ thì cũng có thể liều mạng thử một phen.”
Lâm Bắc Vọng nghiêm giọng: “Ngươi đừng xem thường Trúc Cơ quá, ngươi thấy Trúc Cơ yếu là vì những kẻ Trúc Cơ ngươi từng gặp đều là tầng lớp lót đường, tồn tại yếu ớt nhất trong hàng ngũ Trúc Cơ mà thôi.”
Lâm Vân Tiêu ngẩng đầu lên nhìn Lâm Bắc Vọng, vô tội chớp chớp mắt.
Lâm Bắc Vọng thẹn quá hóa giận mắng: “Nhìn cái gì mà nhìn!”
Lâm Bắc Vọng có chút bất đắc dĩ, lão ở trong hàng ngũ Trúc Cơ quả thực cũng tính là hạng yếu nhất.
……
Tả gia.
Tả Ngôn nhìn Tả Nguyên Hải, sắc mặt căng thẳng nói: “Đại gia gia, Cung Hoán sau khi tiến vào Lâm gia thì không thấy trở ra nữa.”
Tả gia dạo gần đây luôn ráo riết truy tra nguyên nhân cái chết của Tả Nguyên Hà, tra tới tra lui, cuối cùng vẫn tra được trên đầu Lâm gia.
Tả Nguyên Hải trầm ngâm: “Xem ra lão quái vật của Lâm gia vẫn chưa rời khỏi Thanh Khê Sơn.”
Tả Ngôn: “Cung Hoán chắc đã bỏ mạng trên Thanh Khê Sơn rồi.”
Theo như Tả Ngôn biết, Cung Hoán vào Thanh Khê Sơn chưa được bao lâu thì trên núi bắt đầu làm thịt gà, mùi thịt gà thơm phức bay xa tới mấy dặm.
Tả Nguyên Hải: “Đã coi thường Lâm gia rồi, xem ra thương thế năm đó của Lâm Bắc Vọng đã khôi phục gần như hoàn toàn.”
Tả Nguyên Hà mất tích một cách thần bí, Tả Nguyên Hải luôn hoài nghi có liên quan đến Lâm gia.
Vừa vặn, Cung Hoán thọ nguyên sắp cạn, tìm kiếm bí pháp kéo dài tuổi thọ đến mức điên cuồng.
Tả Nguyên Hải chỉ tùy tiện lừa gạt đối phương một vố, Cung Hoán liền tin là thật.
Tả Nguyên Hải hỏi: “Không ngoài dự đoán, Tam gia gia của ngươi chắc hẳn đã chết trong tay người Lâm gia?”
Tả Ngôn: “Chẳng lẽ là đích thân Lâm Bắc Vọng ra tay?”
Tả Nguyên Hải: “Không biết được.”
Tả Ngôn: “Lâm gia lão tổ bị thương, chẳng lẽ chỉ là lời đồn nhảm thôi sao?”
Tả Nguyên Hải gật đầu nói: “Rất có khả năng.”
Tả Ngôn hỏi: “Đại gia gia, chúng ta có cần tiên phát chế nhân, ra tay trước không? Nếu Lâm Viễn Kiều tiến giai Trúc Cơ, Lâm gia sẽ càng khó đối phó hơn.”
Tả Nguyên Hải: “Chuyện này còn phải bàn bạc kỹ hơn.”
Cung Hoán đã chết ở Lâm gia, nếu lão tự mình tìm tới Lâm gia thì chưa chắc đã có thể toàn mạng trở về.
Thanh Khê Sơn là đại bản doanh của Lâm gia, ở nơi đó thực lực của Lâm Bắc Vọng sẽ nhận được gia trì cực lớn, trực tiếp tìm tới cửa, lão e là chẳng chiếm được chút hời nào.
Tả Ngôn thấy Đại gia gia đã sinh lòng kiêng dè, tuy trong lòng không cam tâm nhưng cũng không khuyên nhủ gì thêm.
Tam gia gia đã lành ít dữ nhiều, nếu hai vị gia gia còn lại mà xảy ra trắc trở gì, Tả gia sẽ đứng trước họa diệt vong ngay lập tức.
Tả Nguyên Hải cân nhắc một lát rồi nói: “Lâm Bắc Vọng chẳng còn sống được mấy năm nữa, tương lai của Lâm gia vẫn phụ thuộc vào Lâm Viễn Kiều, chỉ cần hắn chết, con đường quật khởi của Lâm gia coi như bị chặt đứt.”
Tả Ngôn gật đầu: “Ta lập tức cho thả tin tức ra ngoài.”
Có không ít tu sĩ muốn cướp bóc Lâm Viễn Kiều, nhưng lại cố kỵ Lâm Bắc Vọng, chỉ cần những người này biết Lâm Bắc Vọng vẫn còn ở Thanh Khê Sơn, bọn họ sẽ có thể buông lỏng tay chân mà ra tay với Lâm Viễn Kiều.
……
Giang gia.
Để tham gia đấu giá Trúc Cơ Đan, các tu sĩ có thực lực cao cường trong tộc Giang gia đều đã rời đi.
Những tu sĩ còn lại ở trong tộc đang chờ đợi kết quả cuối cùng, đám người Giang gia không ngớt lời bàn tán xôn xao.
“Gia chủ đã mua được hai viên Trúc Cơ Đan rồi, trên đường tuy có chút ngoài ý muốn, nhưng may mắn là hữu kinh vô hiểm.”
“Nghe nói Lâm gia cũng đấu giá được hai viên Trúc Cơ Đan, không ngờ Lâm gia bấy lâu nay toàn giả nghèo giả khổ.”
“Lâm gia lấy đâu ra nhiều linh thạch như vậy không biết.”
“Nghe nói là do Lâm Bắc Vọng tích cóp từ những năm trước.”
“Mà này, Lâm gia cần hai viên Trúc Cơ Đan để làm gì chứ, Lâm gia hình như chỉ có một mình Lâm Viễn Kiều là ở Luyện Khí tầng chín thôi mà.”
“Lâm Viễn Kiều có lẽ là để đề phòng bất trắc, nếu một viên Trúc Cơ Đan không giúp đột phá thành công thì có thể uống thêm viên nữa.”
“Nếu quả thực như vậy thì Lâm Viễn Kiều đúng là xa xỉ thật. Một lần nuốt hai viên Trúc Cơ Đan, đến cả đệ tử tinh anh của đại tông môn cũng chẳng có cái đãi ngộ này.”
“Nhắc mới nhớ, thiên phú của Thẩm Thanh Đường cũng không tệ, những năm qua ả ta rất ít khi rời khỏi Thanh Khê Sơn, biết đâu chừng cũng đã Luyện Khí tầng chín rồi.”
“Lâm gia chuyến này không phải sắp xuất hiện hai vị Trúc Cơ đấy chứ.”
“Trúc Cơ đâu có đơn giản như vậy? Cho dù có Trúc Cơ Đan, tỷ lệ thành công cũng chỉ được hai ba phần mà thôi.”
“……”
Các tu sĩ Giang gia bàn ra tán vào, tràn đầy thấp thỏm lo âu chờ đợi kết quả cuối cùng.
……
Lâm gia.
Giang Nghiễn Băng nhìn Lâm Vân Dật: “Hội đấu giá có tin tức rồi.”
Lâm Vân Dật hỏi: “Tin tức từ phía Giang gia truyền tới sao?”
Giang Nghiễn Băng cười khổ: “Đúng vậy, dạo này có không ít người bên Giang gia tìm ta.”
Lâm Vân Dật: “Không ít người?”
Giang Nghiễn Băng gật đầu: “Rất nhiều người nói số ta tốt số.”
Giang Nghiễn Băng nhếch nhếch khóe môi, năm đó Giang gia đổi thân phận gả thay, ai nấy đều cảm thấy mối hôn sự này là một củ khoai lang bỏng tay, nữ tu Giang gia có thể trốn liền trốn, thành ra mối hôn sự này mới rơi xuống đầu y.
Giờ đây rất nhiều người Giang gia lại thấy y số đỏ, nhặt được một món hời lớn, còn bắt y phải biết ơn mà báo đáp.
Lâm Vân Dật phàn nàn: “Phụ thân, mẫu thân cũng thật là, đã qua mấy ngày rồi mà chẳng chịu truyền tin tức cụ thể về, làm hai ta cứ phải sốt ruột suông ở đây.”
Giang Nghiễn Băng nói: “Biết đâu chừng họ đã dùng Trúc Cơ Đan, đang chuẩn bị đột phá Trúc Cơ rồi, lúc này không thể phân tâm được.”
Lâm Vân Dật: “Tin tức của Giang gia trái lại rất linh thông, nhưng cũng không kỳ lạ, có một đệ tử thân truyền của Kim Đan ở Ngự Thú Tông, kiểu gì chẳng được hưởng sái chút hào quang.”
Giang Nghiễn Băng tiếp lời: “Phụ thân ngươi đấu giá được hai viên Trúc Cơ Đan, Giang gia dường như rất kinh nghi trước tài lực của Lâm gia, cho nên mới sai người tới dò xét ta.”
Lâm Vân Dật: “Hội đấu giá đã hạ màn, bây giờ phải xem phụ thân, mẫu thân có thể tiến giai thành công hay không thôi.”
Nếu có hai viên Trúc Cơ Đan, lỡ như phụ thân thất bại, mẫu thân cũng có thể đánh cược một phen.
Giang Nghiễn Băng: “Phụ thân ngươi đã là bán bộ Trúc Cơ rồi, có Trúc Cơ Đan trợ giúp, muốn đột phá Trúc Cơ chắc không khó.”
Lâm Vân Dật: “Hy vọng là vậy.”
Giang Nghiễn Băng: “Phía Giang gia cũng đấu giá được hai viên Trúc Cơ Đan.”
Lâm Vân Dật: “Trong dự liệu!”
Giang Nghiễn Băng: “Tuy Giang Việt Nhiễm ở Ngự Thú Tông lăn lộn không tệ, nhưng cũng không thể trực tiếp gửi linh thạch về nhà, để mua được hai viên Trúc Cơ Đan này, cái giá Giang gia phải trả chắc chắn không nhỏ.”
Lâm Vân Dật: “Nghe nói lần này Giang gia ngay cả sính lễ của Giang Đàm Nhi cũng đem ra dùng luôn rồi, không chỉ vậy còn mượn của Giang Việt Nhiễm một khoản, lúc này mới miễn cưỡng mua nổi hai viên Trúc Cơ Đan.”
Giang Nghiễn Băng: “Quả thực là vậy, từ sau khi Giang Việt Nhiễm trở thành đệ tử thân truyền của Kim Đan, người Giang gia chưa từng đặt Lâm gia vào trong mắt, Lâm gia lần này đột nhiên mua liền hai viên Trúc Cơ Đan, xem chừng đã làm Giang gia kinh động không nhỏ.”
Lâm Vân Dật: “Hơn ba mươi vạn linh thạch lận mà, Giang gia có bị kinh động cũng là lẽ đương nhiên.”
Giang Nghiễn Băng: “Sau hội đấu giá lần này, số gia tộc nuôi dưỡng Linh kê có vẻ như sẽ tăng lên đấy.”
“Mặt nổi thì sinh ý kiếm ra tiền nhất của Lâm gia là nuôi Linh kê, vì một hơi đấu giá được hai viên Trúc Cơ Đan nên rất nhiều người hiếu kỳ rốt cuộc Lâm gia nuôi Linh kê kiếm được bao nhiêu linh thạch.”
“Tất nhiên, số người nghi ngờ linh thạch của Lâm gia là do lão tổ năm đó lưu lại còn nhiều hơn, bọn họ hoài nghi năm xưa Lâm gia lão tổ từng kiếm được một vố lớn, chỉ là luôn ẩn nhẫn, nhẫn nhịn mãi cho tới tận bây giờ.”
Lâm Vân Dật lắc đầu nói: “Mấy gã này cũng đề cao lão tổ quá rồi, lão tổ tuy là Trúc Cơ, nhưng thực chất lại là một vị Trúc Cơ nghèo rớt mồng tơi chân chính.”
Giang Nghiễn Băng: “Giang gia bên kia không ngừng dò xét ta, đại khái là muốn biết tộc trưởng có phải đang đợi lão tổ tới tiếp ứng hay không!”
Trong bốn tòa thành trì xung quanh Ngự Thú Tông, có không ít cửa tiệm thực chất là của bản tông Ngự Thú Tông, nhận được sự che chở của Ngự Thú Tông.
Trong thành cấm việc tư đấu, thế nên rất hiếm khi có tu sĩ động thủ ở trong thành.
Ở trong thành tuy an toàn vô sự, nhưng tu sĩ cũng bị nghiêm cấm tiến giai ở đây.
Tu sĩ Luyện Khí tiến giai Trúc Cơ sẽ gây ra dị động linh khí trời đất, xung quanh Ngự Thú Tông có bốn tòa thành tồn tại lượng lớn cửa hàng yêu thú, linh khí trời đất bạo động sẽ dẫn tới yêu thú bạo loạn.
Lâm Vân Dật: “Chắc không chỉ có Giang gia muốn biết, rất nhiều gia tộc đều muốn biết rõ chuyện này.”
Hai viên Trúc Cơ Đan, ngay cả các tu chân đại tộc cũng sẽ nảy sinh ý đồ xấu.
Giang Nghiễn Băng: “Ngươi cũng đừng quá lo lắng! Mọi chuyện rồi sẽ tốt đẹp thôi, biết đâu chẳng bao lâu nữa, phụ thân và mẫu thân ngươi đều sẽ Trúc Cơ trở về.”
Giang Nghiễn Băng biết rõ Lâm Vân Dật đã chuẩn bị bao nhiêu thứ cho việc Trúc Cơ của Lâm phụ, Lâm mẫu, người này nhìn thì trấn định vậy thôi chứ thực chất trong lòng chắc đang căng thẳng vô cùng.
Lâm Vân Dật thở hắt ra một hơi: “Hy vọng sẽ có tin vui.”
—