Chương 155: Chính là Cực phẩm Vô hạ Đan
Thu Dịch cũng là một mặt không thể tin nổi, hận không thể lập tức chạy vọt tới gạt phắt mọi thứ ra xem xét, nhìn xem Phong Minh có phải đã giở trò gian lận hay không, bằng không làm sao có thể có luyện dược sư nào trong một lò lại luyện ra được quá nửa là cực phẩm đan cơ chứ?
Tuy nhiên, đan dược sau khi luyện chế xong đều được nhân viên công vụ thu lên để trình cho các vị trọng tài giám định.
Sau khi đan dược của Phong Minh được gom lên, ngoại trừ Dư Tiêu là sư phụ của Phong Minh ra, các vị trọng tài khác đều không kìm nổi lòng tham nhìn, thay nhau truyền tay mấy viên cực phẩm đan để thưởng lãm.
“Không sai, đúng là cực phẩm đan vừa mới ra lò, không lệch đi đâu được.”
“Phẩm tướng này, hương dược này, đích thị là Cực phẩm Vô hạ Đan danh bất hư truyền.”
“Ngay cả những viên Hồi Xuân Đan có phẩm tướng thượng phẩm này, chất lượng cũng cực kỳ tốt.”
Thu Dịch – người cũng luyện chế ra cực phẩm đan – viên cực phẩm đan của hắn cũng được các vị trọng tài phẩm bình một phen.
Có mỹ ngọc ở phía trước, viên cực phẩm đan này của hắn ngược lại trông thật bình thường, nhìn vào đan vận có chút ảm đạm đi vài phần.
Trên khán đài, khán giả cũng bàn tán xôn xao, không ngờ vòng đầu tiên đơn giản nhất là luyện chế nhất phẩm đan lại gây ra động tĩnh không nhỏ như thế, xem ra chẳng hề đơn giản chút nào.
Đầu tiên là đào thải gần như một nửa số luyện dược sư, trong đó có không ít nhị phẩm luyện dược sư cũng phải ngậm ngùi bước xuống.
Tiếp theo chính là sự xuất hiện của cực phẩm đan, ngày thường muốn có một viên cực phẩm đan cũng cực kỳ gian nan, hiện tại hai vị luyện dược sư đồng thời luyện ra cực phẩm đan cùng một lúc, khiến cho cực phẩm đan có vẻ như không còn trân quý đến thế nữa.
Nhưng đó cũng chỉ là “có vẻ như” mà thôi, ngay cả con em quyền quý ở hoàng thành cũng biết rõ cực phẩm đan khó đắc được đến mức nào.
“Ban đầu ta còn tưởng Phong Minh này quá mức cuồng vọng tự đại, không ngờ hắn thực sự có chút bản lĩnh.”
“Chứ còn gì nữa, Thu Dịch đã đủ xuất chúng rồi, không ngờ Phong Minh này lại càng làm cho người ta kinh ngạc hơn.”
“Dù sao đây cũng mới chỉ là nhất phẩm đan, thuật luyện dược của Phong Minh có vượt qua Thu Dịch hay không vẫn còn chưa biết được, còn phải xem việc luyện chế nhị phẩm, tam phẩm, thậm chí là tứ phẩm đan phía sau thế nào đã.”
“Ngươi đúng là cô lậu quả văn rồi, Phong Minh ở quầy chuyên doanh của Vật Dịch Các thuộc Tứ Hồng thư viện từng bán ra không ít chủng loại tam phẩm đan dược rồi, rất nhiều trong số đó đều là thượng phẩm đan đấy.”
“Dù nói thế nào đi nữa, xem ra đại hội luyện dược sư lần này, điều khiến người ta chú ý nhất chính là cuộc cạnh tranh giữa Phong Minh và Thu Dịch rồi, các luyện dược sư khác đều phải làm nền cho họ thôi.”
“Họ đúng là sinh không gặp thời, ai mà ngờ được lại đụng trúng hai vị này cơ chứ.”
Chỉ mới là trận đào thải đầu tiên, Phong Minh đã xuất hiện trong tầm mắt của mọi người với một tư thái vô cùng cường hoành, mà không còn là dựa vào bối cảnh của hắn để thu hút sự chú ý của người khác nữa.
Bởi vì là trận đào thải nên không cần phải bình chọn ra người xuất sắc nhất, tất cả những ai còn ở lại trên tái đài đều thuận lợi tiến vào vòng đào thải thứ hai.
Phương thức của trận đào thải vô cùng thô bạo và đơn giản, vòng thứ hai chính là luyện chế nhị phẩm đan.
Có điều lần này, xung quanh luyện dược đài của mỗi luyện dược sư đều dâng lên trận pháp, tăng cường bảo hộ cho bản thân luyện dược sư.
Điều này khiến cho những nhị phẩm luyện dược sư bị đào thải ngay từ vòng đầu tiên phải hối hận không thôi, sao bọn hắn lại có thể không trầm được khí như thế chứ, chỉ cần kiên trì qua được vòng đầu tiên thì đâu cần phải lo lắng sẽ bị người khác liên lụy nữa.
Vòng thứ hai luyện chế cũng là loại đan dược mà Phong Minh vô cùng quen thuộc: Thông Mạch Đan. Sau khi nhận được nguyên liệu, Phong Minh vẫn không nhanh không chậm tuân theo tiết tấu của chính mình.
Lần này, khán giả trên khán đài không còn cảm thấy động tác của hắn quá chậm chạp nữa, ngay cả các trọng tài cũng thấy Song nhi này thật quá trầm được khí.
Khâu Trần lại đến tìm Dư Tiêu nói chuyện: “Đồ đệ này của ngươi, lần này liệu còn có thể luyện chế ra Cực phẩm Vô hạ Đan nữa không?”
Dư Tiêu liếc hắn một cái, ý tứ trong ánh mắt kia như muốn nói: chẳng phải không muốn tìm ta nói chuyện nữa sao, nhưng cuối cùng vẫn đáp: “Cái này phải xem ý nghĩ của đồ đệ ta rồi, có lẽ hắn không muốn quá mức thu hút sự chú ý.”
Khâu Trần nghe xong liền thấy lời hỏi thăm này của mình thật dư thừa, khen đồ đệ khen mãi không hết hay sao, vừa rồi còn chưa đủ thu hút sự chú ý à? Còn muốn thế nào nữa?
Dư Tiêu quay đầu lại nhìn Phong Minh luyện dược, khóe miệng khẽ nhếch lên, hắn mỗi lần nói lời thật lòng thì lại chẳng có ai tin, hắn biết làm sao bây giờ?
Chính vì Phong Minh đang giấu tài, cho nên hắn cũng không giỏi phán đoán xem có xuất hiện cực phẩm hay không, nếu đồ đệ không giấu tài thì hắn khẳng định có thể cho Khâu Trần một câu trả lời chắc chắn rồi.
Đồ đệ quá mức ưu tú, hắn làm sư phụ cũng sầu não thay nha.
Khâu Trần nếu có thể nghe được tiếng lòng của hắn, ước chừng là muốn đánh người.
Cũng may vòng thứ hai không còn xuất hiện tình trạng nổ lò liên tiếp nữa, bởi vì có trận pháp cách ly động tĩnh xung quanh, luyện dược sư có thể chuyên tâm vào bên trong đan lô của mình.
Thủ pháp luyện đan của Phong Minh cũng đã qua điều chỉnh, cho dù có luyện dược sư của Thánh Nguyên Tông có mặt ở đây cũng sẽ không nhìn ra hắn đã đạt được truyền thừa luyện dược hoàn chỉnh của Thánh Nguyên Tông.
Hắn và sư phụ từ sớm đã cân nhắc đến tình huống này, bằng không trong đại hội ngày hôm nay, chưa biết chừng sẽ bị bại lộ.
Luyện dược đại sư như Khâu Trần chắc chắn đã từng giao lưu thiết tha với luyện dược sư của Thánh Nguyên Tông, đối với truyền thừa và thủ pháp luyện dược của Thánh Nguyên Tông làm sao có thể không quen thuộc cho được.
Thu Dịch lại là người đầu tiên kết thúc nhiệm vụ luyện dược, hắn vẫn là mãn đan như cũ, tuy rằng không xuất hiện Cực phẩm Vô hạ Đan nữa nhưng lại xuất hiện bảy viên thượng phẩm đan, thành tích này chính hắn cũng vô cùng mãn nguyện, cho rằng lần phát huy này đã vượt qua mức bình thường.
Vừa kết thúc, hắn liền quay đầu nhìn về phía tình hình bên Phong Minh, qua vòng đầu tiên, hắn đã không còn coi thường Phong Minh, cho rằng y là kẻ cậy thế của Dư Tiêu mà cuồng vọng tự đại nữa.
Người này là thực sự có thực lực để khiêu chiến với mình, hắn đã thực sự coi Phong Minh là đối thủ của mình để coi trọng.
Còn về các luyện dược sư khác, vẫn giữ nguyên thái độ như trước, không một ai có thể lọt vào mắt hắn.
Không để hắn phải đợi quá lâu, bên phía Phong Minh cũng thu đan, nhìn thấy chín viên đan dược bay ra khỏi đan lô, mắt Thu Dịch lại một lần nữa trợn tròn.
Bởi vì trong đó lại có một viên Cực phẩm Vô hạ Đan mang theo đan vận, chỉ riêng một viên này thôi đã nói lên vòng thứ hai Phong Minh lại một lần nữa thắng hắn.
“Lại là Cực phẩm Vô hạ Đan!”
Khán giả trên khán đài cũng chấn kinh rồi, thiên phú luyện dược của người này cũng quá cao đi.
Khâu Trần nhìn lướt qua gương mặt vân đạm phong khinh của Dư Tiêu, khóe miệng giật giật.
Trước mặt các vị trọng tài từ Dược Điện tới đều đặt tư liệu của Phong Minh, trên đó viết rõ ràng mười mươi thời gian và địa điểm Phong Minh thi lấy chứng nhận nhất phẩm luyện dược sư, đây là do Dược Điện đặc biệt điều tra ra.
Tên này đến tận bây giờ vẫn treo cái danh cấp bậc nhất phẩm luyện dược sư, về sau liền không thèm đi thi nữa, có tức người không cơ chứ.
Điều này cũng có nghĩa là, từ khi hắn trở thành nhập phẩm luyện dược sư cho đến nay, mới được bao nhiêu thời gian?
Dựa vào điểm này, thiên phú luyện dược của hắn quả thực đã ở trên Thu Dịch rồi, Thu Dịch không chỉ học từ sớm mà suốt chặng đường trưởng thành đều có danh sư chỉ điểm, do luyện dược sư nhất lưu của Đông Mộc hoàng triều dạy dỗ nên.
Mà trên con đường trưởng thành của Phong Minh, ban đầu dạy hắn chẳng qua chỉ là một nhị phẩm luyện dược sư ở một tòa thành nhỏ, về sau mới là vị luyện dược đại sư Dư Tiêu này, tài nguyên có được căn bản không thể so bì với Thu Dịch.
Khương Nhiên và các đồng môn của hắn ngồi ở vị trí hơi xa nhưng cũng đều có thể nhìn thấy cảnh tượng trên đài, từng người một kích động vô cùng.
“Không ngờ Phong huynh thuật luyện dược lại cao siêu đến thế, chúng ta đi cùng đường với họ một đoạn mà cư nhiên đều không biết.”
Khương Nhiên nghĩ đến tình hình trước khi vào hoàng thành liền muốn cười: “Lúc đó chúng ta nhắc tới Dư Tiêu đại sư mới thu nhận một vị đệ tử, ngay cả tên cũng không biết, không ngờ vị đệ tử này lại chính là Phong huynh, Phong huynh cư nhiên cũng không nhắc nhở chúng ta một tiếng, suýt chút nữa là làm trò cười cho thiên hạ rồi.”
Có người nói: “Phong huynh chính là quá mức khiêm tốn rồi, đổi lại là người khác, vừa mới gặp mặt chúng ta, nói không chừng đã tự báo gia môn từ lâu.”
Nếu lời này để cho Thu Dịch và Khâu Trần nghe được, tuyệt đối sẽ cạn lời vô cùng, đây là mang cái kính lọc gì vậy chứ, nhìn vào cách làm và tư thái kia của Phong Minh, có nửa điểm quan hệ nào với hai chữ “khiêm tốn” không hả?
Thập nhất hoàng tử sắc mặt vô cùng khó coi, hoàng tử phi bên cạnh hắn cũng tương tự như vậy, Phong Minh biểu hiện càng ưu tú thì càng chứng minh tổn thất của bọn hắn càng lớn.
Luyện dược sư có thiên phú cao như vậy, thành tựu tương lai sẽ càng thêm to lớn.
Một khi đợi đối phương trưởng thành lên, không cần Phong Minh phải ra tay, những người khác vì muốn nịnh bợ Phong Minh cũng đủ cho bọn hắn uống một vò rồi.
Những người khác thì thôi đi, Lâu Mẫn Quân biết nút thắt giữa Ninh Viễn bá phủ và Phong Minh vô cùng khó giải khai.
Nàng rất rõ ràng, cho dù có người đứng ra hòa giải, Phong Minh cũng không thể có ấn tượng tốt gì với Ninh Viễn bá phủ, đôi bên càng không thể bắt tay giảng hòa.
Đã đắc tội rồi thì thà rằng làm cho triệt để hơn, Lâu Mẫn Quân càng thêm kiên định ý nghĩ của mình, không thể dung túng cho loại người này trưởng thành lên được.
Phong Minh – một kẻ xuất thân từ tầng lớp đáy xã hội – hiểu biết về quyền quý quá ít ỏi rồi, thật sự tưởng rằng Ninh Viễn bá phủ đi đến ngày hôm nay mà không có nửa điểm chỗ dựa, trong tay không có bài tẩy nào sao?
Không, hắn sai rồi, hắn sẽ phải trả một cái giá thảm trọng cho sự khinh thị ngày hôm nay, đến lúc đó hối hận cũng không kịp nữa rồi.
Các hoàng tử khác, đặc biệt là những hoàng tử vốn không hợp với Thập nhất hoàng tử, liền hả hê ra mặt.
Theo suy nghĩ của bọn hắn, lôi kéo Dư Tiêu đại sư rất khó, nhưng lôi kéo một Song nhi chưa đầy hai mươi tuổi như Phong Minh thì lại rất dễ dàng.
Lôi kéo được Phong Minh rồi, Dư Tiêu chẳng phải cũng lên cùng một con thuyền với bọn hắn sao?
Đáng tiếc nhất chính là Phong Minh cư nhiên lại thành thân sớm như thế, hơn nữa đối tượng thành thân lại là Bạch Kiều Mặc, gã là tiểu đệ tử của Bùi Trường Thanh, thân phận cũng không thấp.
Bằng không bọn hắn có thể hứa hẹn cho Phong Minh một vị trí trắc quân, trắc quân của hoàng tử, quý quân của hoàng đế tương lai, thân phận này đủ quý trọng rồi, Phong Minh làm sao có thể không động tâm.
Phong Minh… Phong Minh sẽ đến mức ngay cả lời cũng lười nói với đám người này.
Vòng đào thải thứ hai vẫn tiếp tục loại bỏ một bộ phận người, bởi vì vẫn chỉ có một phần nguyên liệu nên có luyện dược sư kháng nghị.
Tuy nhiên trọng tài tuyên bố, cho dù có đưa cho bọn hắn ba phần nguyên liệu thì bọn hắn cũng không đi được đến cuối cùng để trở thành một trong hai mươi người giành suất đi tiếp.
Sau khi vòng đào thải thứ hai kết thúc, trên đài chỉ còn lại chưa đầy trăm người, tỷ lệ đào thải này khá là cao, Phong Minh cũng có chút áy náy.
Lúc hắn luyện đan xong còn khá có hứng thú chống cằm nhìn người khác luyện đan, hắn không nghĩ rằng người khác thuật luyện dược không cao bằng hắn thì liền không có bất kỳ điểm nào đáng để tham chiếu học hỏi.
Trước khi vòng đào thải thứ ba bắt đầu, bầu không khí trên đài ngưng trọng hơn lúc ban đầu rất nhiều.
Những luyện dược sư còn lại trên đài đều nhìn nhau, cuối cùng đồng loạt hướng ánh mắt về phía hai người Thu Dịch và Phong Minh.
Tuy mới chỉ tiến hành hai vòng nhưng tất cả mọi người đều biết, khoảng cách mà hai vị này kéo giãn với bọn họ là quá lớn, bọn họ căn bản không có cách nào đuổi kịp.
Trước giải đấu, tuy bọn họ đều đã biết Phong Minh chính là tiểu đệ tử mới thu nhận của Dư Tiêu nhưng cũng không quá để tâm.
Cho dù có danh sư dạy dỗ thì cũng chưa chắc đã có thể vượt qua bọn họ về thuật luyện dược.
Bây giờ bọn họ mới biết mình đã nghĩ mọi chuyện quá đơn giản rồi, người có thể được Dư Tiêu phá lệ thu nhận làm đồ đệ sau ngần ấy năm trời, thiên phú nếu kém một chút thì làm sao có thể khiến ngài phá lệ cho được.
Nếu như hắn xuất hiện ở hoàng thành, e là đại sư như Khâu Trần cũng phải tranh nhau thu nhận hắn rồi ấy chứ.
Trong lòng Khâu Trần quả thực có chút tiếc nuối, thiên tài như vậy sao lại không được hắn phát hiện ra cơ chứ, bằng không lúc này hắn cũng có thể ở trước mặt Dư Tiêu khoe đồ đệ rồi, chứ không phải chỉ có thể bắt buộc phải nghe Dư Tiêu khoe đồ đệ của lão ấy.
Đến cảnh giới địa vị như bọn hắn, chẳng phải là so bì lẫn nhau xem đồ đệ mình dạy dỗ ra sao đó sao, xem đồ đệ ai có thiên phú cao hơn, thuật luyện dược tốt hơn.
—