Chương 77: Kiểm tra chiến lợi phẩm
Lâm Vân Dật và Giang Nghiễn Băng liên thủ, từng bước ép sát, Mã lão tam ứng phó ngày một chật vật.
Mã lão tam vốn dĩ còn vỗ ngực bảo đảm với Tả Ngôn rằng sẽ giải quyết lão tam nhà họ Lâm một lần là xong, vĩnh viễn không còn hậu họa. Giờ thực sự giao thủ mới biết, bản thân không bị đối phương giải quyết đã là may phước lắm rồi.
Hàng loạt phù lục đập xuống tới tấp, oán hận trong lòng Mã lão tam đối với Tả Ngôn lại càng thêm sâu sắc.
Trong số những tin tức mà Tả Ngôn cung cấp có một điều: Lâm gia là một hộ sa sút, linh thạch có hạn, pháp khí Lâm gia dùng đều là đồ đồng nát nứt vỡ, cũng chẳng thể dùng nổi phù lục.
Mã lão tam hận không thể ném vài trăm tấm phù lục vào mặt Tả Ngôn. Phù lục dự trữ của mỗi người Lâm gia đều vô cùng dồi dào, lúc ném phù lục ra mặt không đổi sắc, chẳng chút xót của, hoàn toàn không có nửa điểm dáng vẻ của một hộ sa sút.
Mã lão tam mệt mỏi chống đỡ đòn công kích của Lâm Vân Dật và Giang Nghiễn Băng, cả người dần sa vào trạng thái hỗn loạn.
Ngay từ đầu Mã lão tam đã bị Ngân Đoàn cào rách da, trúng phải hồ độc, gã càng vận chuyển linh lực thì hồ độc phát tác càng nhanh.
Lâm Vân Dật đánh ra một chưởng, trước ngực Mã lão tam lập tức xuất hiện một mảng dấu vết cháy khét.
Một chưởng này của Lâm Vân Dật đã vận dụng sức mạnh của Thanh Miêu Hỏa, sát thương kinh người.
Mã lão tam: “Ngươi…”
Mã lão tam trợn trừng hai mắt, vẻ mặt tràn đầy khó tin.
Một chưởng này của Lâm Vân Dật tràn ngập hỏa lực, sức sát thương vượt xa dự liệu, Mã lão tam có cảm giác ngũ tạng lục phủ của mình đều bị ngọn lửa thiêu rụi hoàn toàn.
Mã lão tam mơ hồ nhận ra, tên lão tam phế vật này của Lâm gia không chỉ là một thiên tài tu sĩ Luyện Khí tầng sáu, mà đồng thời còn khế ước với linh hỏa!
Linh hỏa! Dẫu là tu sĩ đại tông môn cũng là sự tồn tại có cầu mà không thể thấy, vậy mà tên phế vật lão tam của Lâm gia đã sở hữu một đóa rồi.
Mã lão nhị nhìn thấy tình trạng của Mã lão tam, định nói điều gì đó thì mấy tấm hỏa diễm phù của Lâm Vân Tiêu bay tới, cắt ngang lời gã.
Lâm Vân Văn tế ra mấy tấm kim kiếm phù, từng luồng kim kiếm hợp thành một kiếm trận, bao vây áp sát về phía Mã lão nhị.
Các huynh đệ Lâm gia người sau lại càng dũng mãnh thiện chiến hơn người trước, đối mặt với sự tồn tại có tu vi vượt xa chính mình cũng không hề khiếp chiến dù chỉ một phân.
Mã thị huynh đệ bị chiến lực của huynh đệ Lâm gia dọa cho kinh sợ, đừng nói là Mã thị huynh đệ, ngay cả Lâm Viễn Kiều cũng bị chấn động.
Trước đó Lâm Viễn Kiều chỉ cảm thấy mấy đứa nhỏ trong nhà tu luyện nhanh chóng, giờ phút này mới phát hiện linh lực của mấy người bọn họ vô cùng thâm hậu, vững chắc.
Trong ba huynh đệ Mã thị, người có chiến lực cao nhất chính là Mã lão đại Luyện Khí tầng chín.
Thế nhưng Mã lão đại vừa khai chiến đã bị trọng thương, chiến lực giảm mạnh, sớm đã đánh mất tiên cơ.
Từng đợt phù lục dồn dập ném ra, chẳng mấy chốc Mã lão nhị và Mã lão tam cũng dứt hơi thở.
Với thực lực của mọi người Lâm gia, dựa vào bản lĩnh thật sự để mài chết mấy huynh đệ Mã gia cũng không khó.
Nhưng Lâm Vân Dật sợ đêm dài lắm mộng nên đã chọn cách dùng phù lục để tốc chiến tốc thắng.
Phía Lâm gia người đông thế mạnh, rất nhanh đã tiêu diệt toàn bộ Mã thị huynh đệ.
Lâm Vân Tiêu nhìn Mã thị huynh đệ nằm trên mặt đất, hớn hở nói: “Ba tên này đều chết sạch rồi chứ.”
Ngân Đoàn “chiu chiu” kêu hai tiếng, biểu thị đã chết đến mức không thể chết thấu.
Lâm Vân Tiêu: “Ta nghe nói hung danh của ba gã này không nhỏ, trước đó còn chạy thoát thân được từ trong tay tu sĩ Trúc Cơ, xem ra cũng chỉ đến thế mà thôi!”
Lâm Vân Văn: “Lần này có thể nhanh chóng hạ gục như vậy, đều nhờ vào phù lục của tam đệ.”
Lâm Vân Tiêu: “Vẽ phù ngàn ngày, dùng phù một giờ. Tam ca, phù lục đó của huynh thật dễ dùng, về nhà nhớ vẽ nhiều thêm một chút nhé.”
Lâm Vân Dật: “Được!”
Lâm Viễn Kiều: “Động tĩnh gây ra hơi lớn, không khéo một lát nữa sẽ có người tới, mau chóng thu dọn chiến lợi phẩm rồi chúng ta nhanh chóng trở về thôi.”
Lâm Vân Tiêu: “Được!”
Ba người Lâm Viễn Kiều tìm kiếm trên người Mã thị huynh đệ, tìm được ba vạn linh thạch.
Lâm Vân Dật có chút thất vọng nói: “Sao mới có ba vạn linh thạch thế này?”
Lâm Viễn Kiều liếc nhìn Lâm Vân Dật một cái, bất đắc dĩ nói: “Ba vạn đã là không ít rồi.”
Lâm Viễn Kiều thầm nghĩ: Đứa con trai thứ ba này của mình, khẩu vị ngày càng lớn rồi, ba vạn linh thạch mà còn chê ít.
Lâm Vân Văn: “Trong mấy chiếc túi trữ vật này đều chứa linh thảo, mấy gã này chắc là đang chặn giết tu sĩ đến Phương gia mua linh thảo, chúng ta có lẽ không phải mục tiêu đầu tiên của chúng.”
Lâm Vân Dật: “Hủy thi diệt tích đi, chúng ta về trước đã.”
Lâm Viễn Kiều: “Cũng được.”
Vốn dĩ đem đầu của mấy huynh đệ Mã gia này đi nộp còn có thể đổi được chút tiền thưởng, nhưng đáng tiếc thực lực nhà bọn họ không tiện bại lộ, khoản tiền thưởng này chỉ đành từ bỏ vậy.
……
Sau khi nhóm người Lâm Viễn Kiều rời đi, vài tên tu sĩ đã tới địa điểm giao chiến.
“Nơi này không lâu trước đó chắc hẳn đã xảy ra một trận kịch chiến.”
“Động tĩnh không nhỏ, chắc là hai luồng thế lực hỗn chiến với nhau.”
“Có hơi thở hỏa diễm rất mạnh, chắc là có không ít hỏa tu tham gia chiến đấu.”
“Vết đao này giống như do Trảm Vương Đao để lại, chắc là huynh đệ Mã gia lại đang tác oai tác quái rồi.”
“Trận chiến trông rất kịch liệt, không biết bên nào thắng bên nào thua.”
“Nhìn hiện trường chiến đấu này, huynh đệ Mã gia e là không chiếm được chút lợi lộc nào.”
“Không nên như vậy chứ! Huynh đệ Mã gia một tên Luyện Khí tầng chín, hai tên Luyện Khí tầng tám, gần như đã đạt đến cảnh giới vô địch trong Luyện Khí kỳ rồi.”
“Vô địch Luyện Khí kỳ thì hơi quá lời, thiên hạ rộng lớn, tàng long ngọa hổ.”
“……”
Một toán tu sĩ tìm kiếm khắp xung quanh chiến trường, mưu toan tìm được một vài bảo vật rơi rớt, nhưng rốt cuộc chẳng thu hoạch được gì.
……
Vừa về đến Lâm gia, mấy người liền bắt tay vào kiểm tra chiến lợi phẩm.
Đồ đạc trên người Mã thị huynh đệ không ít, trước đó thời gian gấp rút, bọn họ cũng chưa kịp kiểm tra kỹ lưỡng.
Sau khi trở về Lâm gia, mọi người rốt cuộc cũng có thời gian để từ từ kiểm điểm chiến lợi phẩm rồi.
Trên tay Mã thị huynh đệ có không ít chai chai lọ lọ.
Lâm Vân Tiêu: “Tam ca, huynh nhìn viên đan dược này xem, ngửi vào khá là thơm.”
Lâm Vân Dật liếc nhìn một cái rồi nói: “Đây là xuân dược, nếu đệ thích thì cứ giữ lại đi.”
Giang Nghiễn Băng nghe vậy thì ngẩng đầu lên, dùng ánh mắt đầy dị dạng nhìn Lâm Vân Tiêu một cái.
Lâm Vân Tiêu đen mặt, đem viên đan dược thiêu hủy, “Ta mới không cần thứ này.”
Lâm Vân Tiêu: “Tam ca, vậy còn viên đan dược này thì sao?”
Lâm Vân Dật: “Cái này là thuốc tráng dương, đệ thích thì cũng có thể giữ lại.”
Lâm Vân Tiêu: “Mấy huynh đệ Mã gia này rốt cuộc là cái đức hạnh quỷ gì vậy, toàn là loại thuốc này.”
Lâm Vân Dật lắc đầu nói: “Vận khí của đệ không tốt thôi, cái lọ này khá ổn này, Thượng phẩm Dưỡng Khí Đan, có thể tăng tiến linh lực, một viên có thể tiết kiệm được hai tháng khổ tu.”
Lâm Vân Tiêu: “Viên đan dược này xem ra cũng được.”
Lâm Vân Văn: “Tam đệ, đệ nhìn cái này xem.”
Lâm Vân Dật nhìn lướt qua rồi nói: “Trúc Mạch Linh Dịch.”
Lâm Vân Văn: “Đây quả là đồ tốt.”
Trúc Mạch Linh Dịch có thể giúp tu sĩ Luyện Khí sở hữu kinh mạch kiên cố cường tráng như tu sĩ Trúc Cơ trong giai đoạn Luyện Khí, từ đó nâng cao xác suất Trúc Cơ.
Mã gia lão đại chắc hẳn cũng đang chuẩn bị Trúc Cơ, cho nên mới tốn tâm tư chuẩn bị thứ này.
Lâm Vân Dật: “Khá phù hợp với phụ thân và mẫu thân.”
Lâm Viễn Kiều mỉm cười nói: “Thứ này ta nhận lấy vậy.”
Tâm trạng Lâm Viễn Kiều có chút phức tạp, mấy đứa nhỏ trong nhà lại lo nghĩ cho việc Trúc Cơ của ông và Thanh Đường như vậy, nếu cuối cùng Trúc Cơ thất bại thì thật là phụ sự khổ tâm của những vãn bối này rồi.
Lâm Vân Văn: “Tam đệ, đệ nhìn cái này.”
Lâm Vân Dật: “Kim Diễm Linh Dịch, thứ này hợp với nhị ca, lần sau đi thăm nhị ca thì mang theo cho huynh ấy đi.”
Lâm Vân Dật thầm nghĩ: Nhị ca chắc là đang bị kẹt ở bình cảnh Luyện Khí tầng sáu, có bảo vật này đẩy một cái, tiến giai Luyện Khí tầng bảy chắc không thành vấn đề.
Lâm Vân Văn: “Ta cũng nghĩ như vậy, lão nhị một mình ở Ngự Thú Tông dốc sức làm việc, cũng là vất vả rồi.”
Giang Nghiễn Băng đang nghịch một tấm gương đồng.
Lâm Vân Dật nhìn Giang Nghiễn Băng một cái rồi hỏi: “Cái gương này có vấn đề gì sao?”
Giang Nghiễn Băng: “Nói không rõ được, tổng cảm thấy dường như có chút vấn đề.”
Giang Nghiễn Băng lật qua lật lại tấm gương, ánh gương chiếu lên người Ngân Đoàn, trong phòng lập tức xuất hiện sáu con Ngân Đoàn.
Ngân Đoàn gãi gãi đầu, mấy cái ảo ảnh cũng đồng thời gãi gãi đầu theo.
Lâm Vân Tiêu có chút kinh thán nói: “Cái gương này lợi hại thật, hoàn toàn không phân biệt được thật giả.”
Lâm Vân Dật nhìn tấm gương một cái rồi nói: “Đây chắc là Kính Tượng pháp khí.”
Giang Nghiễn Băng: “Phần lớn là như thế rồi.”
Lâm Vân Dật: “Thứ này trông khá tốt, chắc có thể nâng cao không ít chiến lực cho Ngân Đoàn.”
Giang Nghiễn Băng kiểm tra vài bức thư tín, sắc mặt ngày một ngưng trọng, “Ngươi nhìn cái này xem, có vẻ như là mật thư.”
Lâm Vân Dật đón lấy mật thư xem qua một chút rồi nói: “Nửa phần là mật thư của Tả gia.”
Lâm Vân Dật lấy thêm mấy bức thư xem qua một lượt rồi nói: “Tả gia chắc hẳn vẫn luôn cung cấp tin tức cho huynh đệ Mã gia, sau khi huynh đệ Mã gia làm xong vụ lớn thì cũng sẽ chia cho Tả gia một phần tiền hoa hồng nhất định. Huynh đệ Mã gia chắc là lo lắng Tả gia qua cầu rút ván, cho nên mới lưu lại mật thư để tự bảo vệ mình.”
Lâm Vân Văn lắc đầu nói: “Không ngờ Tả Ngôn trông vẻ mặt như một quân tử, sau lưng lại không ra gì như thế.”
Lâm Vân Tiêu: “Ánh mắt của đại ca kiểu gì thế hả! Cái tên Tả Ngôn đó nhìn một cái là biết ngay một tên ngụy quân tử rồi.”
Lâm Vân Văn: “Tứ đệ nói đúng.”
Lâm Vân Tiêu: “Tam ca, có bức mật thư này, chúng ta có thể công khai hành vi ác độc của Tả gia cho đại chúng biết không?”
Lâm Vân Dật: “Mật thư viết rất hàm súc, dùng làm chứng cứ e là vẫn còn kém một chút.”
Lâm Vân Tiêu: “Thật là đáng tiếc.”
Lâm Vân Dật: “Rất nhiều người của Tả gia chắc là đều tu luyện Thải Bổ Thuật, các phu nhân của Tả gia không ít người đều qua đời vì những chuyện ngoài ý muốn. Một gia tộc như vậy âm thầm có liên lạc với đạo tặc bị treo thưởng thì chẳng có gì kỳ lạ cả.”
Lâm Vân Tiêu tràn đầy kinh ngạc nói: “Thải Bổ Thuật? Giang gia có biết không?”
Lâm Vân Dật: “Nhà chúng ta đều biết, Giang gia tự nhiên cũng phải biết rõ tình hình.”
Lâm Vân Tiêu: “Vậy tại sao lại…?”
Lâm Vân Dật: “Tả gia cho nhiều tiền mà! Hơn nữa, Giang gia chắc là cho rằng Tả gia không dám ra tay với Giang Đàm Nhi.”
Lâm Vân Tiêu nghĩ ngợi một lát rồi nói: “Nói đi cũng phải nói lại, Giang Đàm Nhi dường như cũng chẳng phải loại lương thiện gì, cô ta và Tả Ngôn cũng coi như xứng đôi vừa lứa.”
Lâm Vân Văn: “Cũng không biết việc để huynh đệ Mã gia ra tay là ý của Tả Ngôn hay là ý của Giang Đàm Nhi nữa.”
Lâm Vân Dật: “Giang Đàm Nhi có lẽ không biết tình hình, nhưng nếu chúng ta thực sự xảy ra chuyện, cô ta ước chừng cũng rất vui lòng nhìn thấy kết cục đó.”
Lâm Vân Tiêu: “Huynh đệ Mã gia trước khi chết chắc chắn đang hối hận vì đã chọn sai đối tượng để ra tay rồi.”
Lâm Viễn Kiều trầm mặc nghe mấy đứa nhỏ trò chuyện, không nói một lời.
Lâm Vân Dật: “Phụ thân đang nghĩ gì vậy?”
Lâm Viễn Kiều nhíu chặt lông mày nói: “Ta đột nhiên nhớ ra, Tả gia dường như từng giết chết mấy tên đại đạo, nhận về không ít tiền treo thưởng.”
Lâm Vân Dật: “Ý của phụ thân là, Tả gia ngoài tối trong sáng âm thầm nuôi dưỡng một số đạo tặc, đợi đến khi nuôi béo bọn họ rồi mới tiến hành thu hoạch?”
Lâm Viễn Kiều: “Đúng vậy.”
Lâm Vân Tiêu: “Tả gia làm việc tồi tệ đến mức này sao?”
Lâm Viễn Kiều: “Ngựa không ăn cỏ đêm không béo, người không có của phi pháp không giàu. Trên thực tế, những thế lực làm như vậy không hề ít.”
Lâm Vân Tiêu không kìm được cảm thán nói: “Thế đạo này thật đáng sợ!”
Lâm Vân Văn sắc mặt có chút ngưng trọng nói: “Chúng ta có phải đã giết chết con cá mà Tả gia nuôi từ trước rồi không?”
Trên người huynh đệ Mã gia chỉ riêng linh thạch đã có ba vạn, các pháp khí, linh dược khác cộng lại trị giá xấp xỉ tám vạn linh thạch, đây cũng không phải là một món tiền nhỏ.
Lâm Viễn Kiều: “Rất có khả năng, chúng ta không ra tay thì Tả gia chắc cũng sắp ra tay rồi. Việc âm thầm nuôi dưỡng đạo tặc này, rất nhiều gia tộc tu chân sau lưng đều đang làm. Thông thường mà nói, những gia tộc này nhiều nhất là dung túng cho những kẻ này trưởng thành đến Luyện Khí tầng chín, bởi vì một khi để những gã này Trúc Cơ, sự tình liền rất có khả năng mất đi kiểm soát.”
Lâm Vân Văn: “Chúng ta bây giờ phải làm sao? Tả gia sẽ không nhắm vào chúng ta chứ.”
Lâm Viễn Kiều: “Có khả năng này, dạo gần đây các con làm việc hãy cẩn thận một chút.”
Lâm Vân Văn: “Con biết rồi.”
—