Chương 150: Ninh Viễn Hầu phủ
Chuyện này là do Dư Tiêu đặc biệt dặn dò, mục đích chính là muốn dựng lên một ngọn cờ chỉ hướng cho các thế lực trong hoàng thành, nói cho bọn họ biết Ninh Viễn Hầu phủ đã đắc tội với Dư Tiêu lão gia hỏa này rồi, các ngươi tự nhìn mà làm đi.
Giao việc thu nhận lễ vật cho hai đồ đệ, Dư Tiêu đang chăm chú xem phương pháp luyện chế Ngưng Hồn đan do tiểu đồ đệ dâng tặng, nội dung so với bản lão từng có được còn tường tận hơn nhiều, trong đó còn có một số mẹo nhỏ giúp nâng cao tỷ lệ thành đan.
Dư Tiêu như vớ được chí bảo, chuyện này nếu như ở Tứ Hồng thư viện, lão nhất định sẽ lập tức bế quan, chuẩn bị cho việc luyện đan ngay tức khắc.
Trước đó tiểu đồ đệ ra ngoài lịch luyện, lão cũng đã bế quan một khoảng thời gian, mặc dù chuẩn bị không ít nhưng vẫn cảm thấy chưa có nắm chắc mười phần, nên không dám xuống tay với gốc Ngưng Hồn thảo kia.
Hiện tại lão vô cùng khánh hạnh, may mà chưa động thủ, nếu không lãng phí mất một gốc, chẳng biết phải đi đâu để tìm gốc thứ hai.
Vận khí của tiểu đồ đệ lão cũng quá tốt đi, ra ngoài lịch luyện một chuyến mà lại đạt được truyền thừa của một vị luyện dược sư tiền bối, làm vị sư phụ này cũng được hưởng sái theo.
Ngoài phương pháp luyện đan này ra, còn có tâm đắc luyện dược của vị luyện dược sư kia, Dư Tiêu xem xong cũng thông suốt được rất nhiều điều.
Chờ đến khi tiêu hóa và hấp thu toàn bộ những thứ này, lão tự tin bản thân đã đủ khả năng, lần này nhất định sẽ thành công.
Chưa nói tới việc quản gia của Ninh Viễn Hầu phủ sau khi trở về sẽ bẩm báo thế nào, các thế lực vốn luôn dòm ngó động tĩnh bên chỗ Dư Tiêu lúc này cũng đều phát hiện ra chuyện Ninh Viễn Hầu phủ bị thầy trò Dư Tiêu cự tuyệt ngoài cửa.
Không ít quyền quý xưa nay vốn không mấy hòa thuận với Ninh Viễn Hầu phủ đều lộ vẻ khiêu khích, cười trên nỗi đau của người khác, ước gì được xem thêm nhiều trò cười của Ninh Viễn Hầu phủ, thế là ra sức giúp bọn họ rêu rao một phen.
Ninh Viễn Hầu phủ đã đắc tội chết với Dư Tiêu đại sư rồi!
Vừa giúp Ninh Viễn Hầu phủ “tuyên truyền”, các phương cũng không khỏi tò mò, Ninh Viễn Hầu phủ rốt cuộc đã làm ra chuyện tày đình gì mà khiến Dư Tiêu phải sai đồ tôn nói ra những lời tuyệt tình như vậy, điều này quả thực hiếm thấy.
Bản thân Ninh Viễn Hầu cũng đang sốt ruột như lửa đốt, tầm ảnh hưởng của việc này quá lớn, không chỉ đơn thuần là mất đi cơ hội tiếp cận một ngũ phẩm luyện dược sư như Dư Tiêu, mà nó còn ảnh hưởng đến địa vị của toàn bộ hầu phủ.
Bởi vì sẽ có những kẻ muốn nịnh bợ Dư Tiêu, rất có khả năng sẽ nhảy ra giẫm cho Ninh Viễn Hầu phủ một cái, biết đâu lại lọt vào mắt xanh của Dư Tiêu thì sao? Cho dù không lọt vào mắt, thì dù sao đây cũng chẳng phải việc gì tốn sức.
Chính vì vậy Ninh Viễn Hầu mới cuống cuồng đi tìm con rể của mình, nhờ thập nhất hoàng tử giúp đỡ nghe ngóng xem, Dư Tiêu rốt cuộc vì sao lại đối xử với Ninh Viễn Hầu phủ như thế.
Thập nhất hoàng tử đương nhiên cũng không hy vọng nhạc phụ của mình rơi vào cảnh ngộ này, thế là vô cùng nghiêm túc truy tra nguyên nhân. Nếu không xóa bỏ được tầm ảnh hưởng tiêu cực này, đối với vị hoàng tử như hắn cũng là điều cực kỳ bất lợi.
Chẳng phải hiện tại đã có những huynh đệ tỷ muội khác đem chuyện này ra làm trò cười để châm chọc hắn rồi sao. Cuộc chiến giành hoàng quyền xưa nay luôn không lưu tình diện, vô cùng tàn khốc.
Chuyện này kỳ thực cực kỳ dễ nghe ngóng. Lúc Bạch Kiều Mặc và Phong Minh mách tội với đại sư huynh và sư phụ, thầy trò của Hoàng gia học viện đều đứng ngay bên cạnh nghe thấy, bọn họ cũng chẳng có ý định giấu giếm làm gì. Có người tới dò hỏi, bọn họ liền đem nguyên nhân Ninh Viễn Hầu phủ đắc tội Dư Tiêu đại sư kể ra hết sạch.
Người mà Ninh Viễn Hầu đắc tội thực chất không phải bản thân Dư Tiêu đại sư, mà là tiểu đồ đệ của lão nhân gia, Dư Tiêu đại sư đây là đang trút giận thay cho tiểu đồ đệ của mình mà thôi.
Hơn nữa, người bị đắc tội đâu chỉ có Dư Tiêu đại sư và đồ đệ của lão, dường như còn có cả đệ tử của Bùi viện trưởng, chính là vị tu giả tên Bạch Kiều Mặc kia, cũng chính là bạn lữ của vị tiểu đồ đệ kia.
Cứ thử nói xem cái Ninh Viễn Hầu phủ này mặt mũi lớn đến nhường nào, một phát đắc tội luôn cả hai bên. Thầy trò Hoàng gia học viện biết rõ nội tình này chẳng thèm che đậy giùm Ninh Viễn Hầu phủ lấy một chút, không những nói rõ chân tướng cho kẻ tới nghe ngóng, mà còn đem chuyện này bêu rếu ra bên ngoài.
Điều này khiến các thế lực vừa kinh ngạc lại vừa thêm phần hả hê. Ninh Viễn Hầu phủ các ngươi chân trước vừa ở cổng hoàng thành ức hiếp đệ tử nhà người ta, chân sau đã muốn mang lễ vật lên cửa cầu hòa?
Dư Tiêu tính tình có tốt đến mấy cũng tuyệt đối không đời nào nhận lễ vật này.
Việc này cũng khiến Phong Minh – vị tiểu đồ đệ mới thu nhận của Dư Tiêu – lọt vào tầm mắt của các phương, ai nấy đều xôn xao nghe ngóng tin tức chi tiết về hắn.
Trong các tửu lâu, trà quán khắp hoàng thành, đâu đâu cũng bàn tán xôn xao về chuyện Ninh Viễn Hầu phủ đắc tội Dư Tiêu đại sư.
Ban đầu, dẫu có kẻ biết chuyện nha đầu nhà Ninh Viễn Hầu phủ bắt nạt hai tu giả từ nơi khác đến, cũng chẳng ai thèm để tâm. Bắt nạt thì bắt nạt thôi, tu giả phương xa tới thì làm được gì cơ chứ, ngoài việc ngậm đắng nuốt cay chịu đựng thì cũng chẳng làm nên trò trống gì.
Ở cái nơi này, quyền quý bắt nạt bách tính tầng lớp trung hạ lưu chẳng phải là chuyện cơm bữa hay sao?
Ngặt nỗi lần này Ninh Viễn Hầu phủ lại đá phải tấm sắt cứng, người bọn họ bắt nạt đâu phải tu giả tầm thường, bối cảnh đứng sau lưng người ta chưa chắc đã thua kém Ninh Viễn Hầu phủ bao nhiêu.
“Các vị có biết không, nha đầu của Ninh Viễn Hầu phủ gan to bằng trời hung hăng càn quấy đến mức cư nhiên dám vung roi quất đệ tử của ngũ phẩm luyện dược đại sư đấy.”
Xem kẻ đang nói chuyện kia khéo dùng từ chưa kìa, lập tức thu hút những người khác vốn chưa biết chuyện gì vây quanh lại.
Vừa có Ninh Viễn Hầu phủ, vừa có ngũ phẩm luyện dược đại sư, lại thêm hai chữ ‘vung roi quất’, chỉ nghe thôi đã thấy đây là một tin tức bát quái vô cùng chấn động rồi.
“Rốt cuộc là có chuyện gì thế?”
“Các vị nghe ta thong thả kể từ đầu tới đuôi…”
Kẻ nói chuyện vô cùng hào hứng miêu tả lại toàn bộ quá trình từ đầu đến cuối, cứ như thể ngày hôm đó gã chính mắt chứng kiến trận xung đột ở cổng thành không bằng.
Gã còn nói nha đầu Ninh Viễn Hầu phủ vì đố kỵ với dung mạo xuất chúng của đệ tử Dư Tiêu đại sư, liền muốn dùng roi hủy đi khuôn mặt nhỏ nhắn của người ta, kết quả bị Tông Dục Viêm tiểu hầu gia ngăn lại, còn bị vả ngược cho một trận tơi bời.
Ninh Viễn Hầu phủ làm sao chịu để yên, kết quả đợi tới đợi lui, đương sự là một song nhi đã đi hội hợp với sư phụ Dư Tiêu đại sư của hắn. Ninh Viễn Hầu phủ còn sai người mang lễ vật đến tặng Dư Tiêu đại sư, suýt chút nữa là bị ném thẳng cổ ra ngoài rồi.
Ninh Viễn Hầu phủ đắc tội với người ta mà bản thân còn chẳng hay biết, cứ hỏi xem chuyện này có nực cười hay không cơ chứ.
Tại chỗ lập tức có kẻ đập bàn cười lớn ha hả.
“Ninh Viễn Hầu phủ đáng đời xui xẻo, trước nay bọn chúng toàn lựa hồng mềm mà bóp, không ngờ lần này nhìn lầm người, thật sự nghĩ rằng tu giả từ bên ngoài tới là có thể tùy tiện ức hiếp chắc.”
“Cái Ninh Viễn Hầu phủ này cũng không chịu động não suy nghĩ xem dạo gần đây hoàng thành sắp tổ chức giải đấu Liên minh của các đại lục, không ít thế lực khắp nơi đều phái tu giả tiến vào hoàng thành, trong đó có rất nhiều thế lực lớn, ngay cả hoàng tử cũng phải ra sức lôi kéo. Ninh Viễn Hầu phủ bọn chúng có đứa con gái gả cho hoàng tử liền nghĩ mình ngon lắm rồi, đáng đời bọn chúng gặp phải kiếp nạn này.”
“Chứ còn gì nữa, vị song nhi kia xuất thân có bình thường đi chăng nữa thì người ta cũng bái được một vị sư phụ tốt, đó chính là ngũ phẩm luyện dược đại sư Dư Tiêu đấy, ha ha! Ninh Viễn Hầu còn muốn hướng vị ngũ phẩm luyện dược đại sư này cầu đan cơ à? Hắn đang nằm mơ giữa ban ngày đấy phỏng.”
Phía sau có người vừa bước vào liền mật báo thêm một tin tức: “Các vị chưa biết đâu, vị thập nhất hoàng tử phi kia vừa mới từ hoàng tử phủ hớt hải trở về Ninh Viễn Hầu phủ rồi. Nhìn bọn họ hành sắc vội vã, e rằng chính là vì chuyện này đây. Thật muốn xem thử Ninh Viễn Hầu cùng nha đầu nhà hắn nghe xong chuyện này sẽ lộ ra biểu cảm như thế nào.”
“Các vị không biết đấy thôi, vì cái chuyện mà Ninh Viễn Hầu phủ gây ra lần này, dạo gần đây không ít gia đình quyền quý đang ra sức quản thúc đám con em quần là áo lụa nhà mình rồi, cố gắng bảo bọn chúng bớt ló mặt ra ngoài, dẫu có ra ngoài thì cũng không được gây sự. Ai biết được đám gieo họa này có đi vào vết xe đổ của nha đầu nhà Ninh Viễn Hầu phủ, rồi lại chọc phải nhân vật máu mặt nào không dễ trêu vào hay không.”
Chữ ‘quần là áo lụa’ này không chỉ đích danh giới tính nào, có nam, có nữ, và cũng có cả song nhi, chẳng hạn như vị tiểu thư nhà Ninh Viễn Hầu phủ kia chính là một minh chứng điển hình.
“Ha ha, không ngờ nha đầu của Ninh Viễn Hầu phủ lại còn làm gương cảnh tỉnh cho đám thiếu gia tiểu thư ăn chơi trác táng ở hoàng thành cơ đấy.”
Đúng như lời kẻ mật báo kia nói, thập nhất hoàng tử phi quả thực đang đùng đùng nổi giận đùng đùng trở về Ninh Viễn Hầu phủ. Bởi vì sau khi thập nhất hoàng tử nhận được tin tức liền nổi trận lôi đình với nàng một trận, ngọn lửa tức giận trong lòng nàng chỉ có thể đem về trút lên đầu đứa muội muội ruột thịt kia mà thôi.
Muội muội trêu vào ai không trêu, lại đi trêu vào tiểu đồ đệ của Dư Tiêu đại sư, Dư Tiêu đại sư chính là nhân vật mà ngay cả thập nhất hoàng tử cũng đang trầy trật muốn lôi kéo về phe mình đấy.
Thập nhất hoàng tử phi vừa về tới nương gia liền phát hiện bầu không khí trong nhà có chút đè nén, không cần nghĩ cũng biết phụ thân Ninh Viễn Hầu của nàng chắc chắn đã nhận được tin tức rồi.
Ước chừng chẳng bao lâu nữa chuyện này sẽ truyền khắp hoàng thành, Ninh Viễn Hầu phủ sẽ trở thành trò cười cho thiên hạ, hại nàng cũng bị vạ lây mất hết mặt mũi.
Ninh Viễn Hầu quả thực đã nhận được tin tức, sắc mặt đương trường tối sầm như đáy nồi. Hắn làm sao có thể ngờ tới đứa tiểu nữ nhi tùy tiện bắt nạt một người lại có lai lịch lớn đến như vậy.
Ngặt nỗi lúc này tiểu nữ nhi lại bắt đầu om sòm náo loạn lên, đã qua mấy ngày rồi mà cha nàng vẫn chưa thay nàng giáo huấn hai tên khốn kiếp đáng ghét kia sao?
Tên tiểu hầu gia họ Tông kia nàng không thể báo thù, nhưng trận đòn roi phải chịu trên người này, nàng nhất định phải trút lên đầu hai tên khốn khiếp kia mới hả giận.
Trước đây Ninh Viễn Hầu lúc nào cũng dung túng cho đứa con gái này, thế nhưng hôm nay, nhìn thấy con gái lại giở thói ngang ngược náo loạn, hắn tức giận giơ tay tát thẳng một phát toàn lực vào mặt nàng, đánh cho tiểu nữ nhi và hầu phu nhân ngây dại tại chỗ.
“Hầu gia, người làm vậy là…”
Ninh Viễn Hầu phủ chỉ có hai đứa con gái, trưởng nữ đã xuất giá, gả cho hoàng tử, tiểu nữ nhi thì giữ lại trong phủ để tuyển rể, sau này còn kế thừa hầu phủ.
Cũng chính vì vậy, phu thê bọn họ đối với đứa tiểu nữ nhi này xưa nay luôn cưng chiều hết mực, gần như muốn gì được nấy.
Bọn họ cũng chẳng cảm thấy suy nghĩ của mình có gì quá đáng, tiểu nữ nhi chưa từng đi trêu chọc hoàng tử hay đám quyền quý bao giờ, lại có hoàng tử phi là tỷ tỷ ruột che chở, chẳng phải bấy lâu nay vẫn bình an vô sự đó sao.
Ninh Viễn Hầu tức đến nghẹn họng: “Là cái gì mà là? Lần này nó trêu vào đâu phải tu giả tầm thường, đó là tiểu đồ đệ của Dư Tiêu đại sư! Lễ vật ta dụng tâm chuẩn bị sai người mang tới, Dư Tiêu đại sư đều thẳng thừng cự tuyệt ngoài cửa rồi kìa! Có biết hiện tại trong hoàng thành có bao nhiêu kẻ đang chờ xem trò cười của Ninh Viễn Hầu phủ chúng ta không? Có bao nhiêu kẻ đang chực chờ bỏ đá xuống giếng với hầu phủ chúng ta không hả?”
“Không thể nào!” Tiểu nữ nhi hét toáng lên.
Ninh Viễn Hầu giận dữ quát: “Ngươi nói không thể là không thể sao? Cái hoàng thành này có ai mà không biết đệ tử của Dư Tiêu đại sư có đến hơn nửa là xuất thân bình dân? Đúng rồi, ta còn chưa nói ngươi đâu, chỉ tay vào mặt đệ tử của Dư Tiêu đại sư một câu tiện dân, hai câu tiện dân mà gọi. Nếu như ta biết sớm, ta còn dám sai người đi tặng lễ cho Dư Tiêu đại sư chắc?”
Phải biết rằng bản thân Dư Tiêu cũng là xuất thân bình dân, bọn họ có thể coi thường bình dân, nhưng tuyệt đối không thể coi thường Dư Tiêu.
Hầu phu nhân lúc này cũng biết đại sự không ổn rồi.
Thập nhất hoàng tử phi chính là lúc này bước vào, cũng vừa vặn nghe thấy tiếng gầm rống của phụ thân nàng Ninh Viễn Hầu. Nghe xong lời này nàng suýt chút nữa thì ngất xỉu, nàng còn chưa biết chuyện muội muội mình gọi người ta là tiện dân.
Cặp tỷ muội hoa của Ninh Viễn Hầu phủ này lần lượt tên là Lâu Mẫn Quân và Lâu Mẫn Uyển, đáng tiếc trên người Lâu Mẫn Uyển chẳng thấy nửa điểm ôn uyển thục đức nào.
Hầu phu nhân nhìn thấy sự xuất hiện của trưởng nữ, vội vàng hỏi: “Mẫn Quân sao lại về vào lúc này?”
Ninh Viễn Hầu không cần hỏi cũng đoán ra được: “Có phải thập nhất hoàng tử bảo con về không? Thập nhất hoàng tử có nói chuyện của muội muội con nên xử lý thế nào chưa?”
Lâu Mẫn Uyển nghĩ đến việc mình có vị tỷ phu là hoàng tử có thể dựa dẫm, lập tức chạy tót sang phía tỷ tỷ nàng nói: “Tỷ, tỷ bảo tỷ phu giúp muội với, rõ ràng là muội bị đánh một trận, tên tiện nhân kia chẳng chịu chút tổn thất nào cả, bọn họ bắt nạt người quá đáng!”
Lâu Mẫn Quân tuy cũng vì chuyện muội muội mình bị đánh mà không vui, nhưng hiện tại căn bản không phải là lúc hỏi tội: “Mẫn Uyển, lần này ngay cả tỷ phu ngươi cũng không giúp được ngươi đâu, đó là Dư Tiêu đại sư đấy! Ngươi đi mà hỏi phụ thân xem, có biết bao nhiêu người đang có việc cầu cạnh vị ngũ phẩm luyện dược đại sư này không, trừ phi ngươi có thể lôi kéo được một vị ngũ phẩm luyện dược đại sư khác về cho tỷ phu và phụ thân ngươi.”
Lâu Mẫn Uyển tức đến nghiến răng nghiến lợi, khuôn mặt vặn vẹo hẳn đi: “Tứ Hồng thư viện chẳng phải vẫn còn một vị ngũ phẩm luyện dược đại sư nữa sao? Nghe nói vị kia xưa nay vốn không mấy hòa thuận với lão già họ Dư này, chúng ta đi kết giao với vị kia chẳng phải là được rồi sao?”
Lâu Mẫn Quân đương nhiên biết chuyện này: “Nhưng người ta dựa vào cái gì mà chịu nghe theo lời lôi kéo của ngươi? Tỷ phu ngươi đứng ra thì còn tạm được, chứ cái danh Ninh Viễn Hầu phủ này, người ta chưa chắc đã thèm để vào mắt đâu.”
Lời này lọt vào tai Ninh Viễn Hầu khiến sắc mặt hắn vô cùng khó coi, làm gì có đứa con gái ruột nào lại đi hạ thấp người làm cha như hắn như thế cơ chứ.
—