Chương 15: Nhị ca đã về
Lâm Vân Dật ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, tập trung toàn bộ tinh thần để tu luyện.
Xung quanh bồ đoàn được xếp thành một vòng linh thạch, theo công pháp không ngừng vận chuyển, linh lực bên trong linh thạch bị rút ra nhanh chóng rồi cuồn cuộn đổ vào cơ thể hắn.
Thời gian này, cửa tiệm của Lâm gia kinh doanh khá khẩm, các tu sĩ trong tộc nhờ vậy mà tiền bạc cũng rủng rỉnh hơn xưa. Bản thân Lâm Vân Dật gần đây vừa mang lại nguồn thu lớn cho gia tộc nên cũng nhận được một khoản chia hoa hồng không nhỏ.
“Rầm!”
Cánh cửa đột ngột bị tông thẳng vào, Lâm Vân Tiêu đứng ngay bục cửa, lớn tiếng gọi: “Tam ca, Tam ca, mau lên, Nhị ca về rồi!”
Lâm Vân Dật liếc nhìn Lâm Vân Tiêu, nghiêm giọng mắng: “Ta đã bảo với ngươi bao nhiêu lần rồi, vào phòng thì phải gõ cửa, gõ cửa!”
Lâm Vân Tiêu cười xòa: “Được rồi, được rồi, lần sau đệ sẽ chú ý.”
Lâm Vân Dật tức giận nói: “Lần sau rồi lại lần sau, ngươi không thấy từ ‘lần sau’ của ngươi hơi bị nhiều rồi à? Mai này tới trước mặt các bậc đại tu sĩ mà vẫn cái tính hấp tấp này, cẩn thận bị người ta đánh cho tàn phế đấy.”
Lâm Vân Tiêu gãi đầu có chút ngượng ngùng, đáp: “Để đệ sửa cửa giúp huynh.”
Lâm Vân Dật nghe vậy mới dịu giọng: “Thế còn nghe được.”
Lâm Vân Tiêu nhìn Lâm Vân Dật, thắc mắc: “Tam ca, dạo này cha cứ nhìn đệ bằng ánh mắt kỳ quái lắm.”
Kể từ khi được Lâm Vân Dật chỉ điểm đổi sang tu luyện Hỏa Viêm Quyết, vị trí của y trong lòng Lâm Vân Tiêu đã trở nên vĩ đại hơn cả cha và vị lão tổ trong tộc.
Lâm Vân Dật đút hai tay vào tay áo, lười biếng đáp: “Cha đang đau đầu suy nghĩ đấy thôi.”
Lâm Vân Dật thầm nghĩ mình đoán chắc không sai, Tứ đệ ngốc nghếch này quả thực sở hữu Lôi Hỏa song linh căn hiếm thấy. Có điều, gia sản Lâm gia quá mỏng, một quyển công pháp hệ Lôi cũng không đào đâu ra, còn công pháp hệ Hỏa thì chỉ vỏn vẹn mấy bài vỡ lòng cho tầng lớp Luyện Khí kỳ.
Cha hắn lúc này hẳn là vừa mừng rỡ trước thiên tư xuất chúng của tiểu Tứ, lại vừa sầu não vì gia tộc nghèo nàn chẳng thể chu cấp một môi trường tu luyện tốt nhất cho con.
Nhị ca vốn là đệ tử của Ngự Thú Tông, nhân dịp Nhị ca về thăm nhà, có lẽ cha lại nảy ra ý định muốn gửi gắm tiểu Tứ vào tông môn.
Theo đúng tiến trình, câu chuyện vốn bắt đầu từ khi nữ chính bước chân vào tông môn. Tính ra thì Nhị ca Lâm Vân Võ nhập tông trước cả nữ chính, nhưng trong sách lại chẳng thấy nhắc nửa lời về huynh ấy. Lâm Vân Dật thầm hy vọng sở dĩ có chuyện này là vì Nhị ca không dính dáng gì đến nữ chính, chứ chẳng phải do đoản mệnh mà sớm rụng rơi.
Lâm Vân Tiêu cắt ngang dòng suy nghĩ: “Tam ca, huynh đang thẩn thờ nghĩ gì thế?”
Lâm Vân Dật nhìn Lâm Vân Tiêu, nghiêm túc hỏi: “Lão Tứ, ngươi có muốn gia nhập Ngự Thú Tông không?”
Lâm Vân Tiêu hỏi ngược lại: “Tam ca có đi không?”
Lâm Vân Dật lắc đầu: “Với tư chất này của ta, Ngự Thú Tông không thèm nhận đâu.”
Lâm Vân Tiêu lập tức quả quyết: “Vậy thì đệ không đi nữa. Tam ca ở đâu thì đệ ở đó.”
Lâm Vân Dật khẽ thở dài: “Thôi được rồi, chúng ta đi.”
Trong lòng Lâm Vân Dật thầm nghĩ: Tiểu Tứ không đi cũng là chuyện tốt. Cả nam chính lẫn nữ chính đều ở Ngự Thú Tông, một núi không thể có hai hổ. Với thiên tư của tiểu Tứ, nếu nhập tông chắc chắn sẽ trở thành đối thủ cạnh tranh đáng gờm của họ, biết đâu lại bị đẩy vào con đường làm nhân vật phản diện không chừng.
Nhị ca Lâm Vân Võ từ năm năm tuổi đã được gửi đến Ngự Thú Tông, lúc Lâm Vân Dật chào đời thì vị huynh trưởng này đang bận tu hành thâm sâu ở phương xa, hai người trước giờ chưa từng có cơ duyên gặp mặt.
Người ta thường bảo “Một khi vào tông môn thì sâu tựa biển khơi”. Để tăng lòng trung thành cho đệ tử, các tông môn thường chỉ nhận người từ khi còn rất nhỏ, và sau khi nhập môn suốt một thời gian dài sẽ không được phép rời tông nửa bước.
Lâm Vân Võ xa nhà đã ngót nghét bảy năm, lần này nhờ đột phá lên Luyện Khí tầng bốn, chính thức bước vào Luyện Khí trung kỳ nên mới xin được một kỳ nghỉ về thăm người thân.
Đại ca và Nhị ca là anh em song sinh nên diện mạo giống nhau như đúc. Tuy nhiên, so với vẻ thư sinh nho nhã của Đại ca, Nhị ca lại có thêm vài phần oai phong, anh dũng.
Lâm Vân Dật đoán sự khác biệt này phần nào chịu ảnh hưởng từ linh căn của hai người. Đại ca Lâm Vân Văn mang Kim Thủy song linh căn, còn Nhị ca Lâm Vân Võ lại là Kim Hỏa song linh căn. Những tu sĩ mang linh căn hệ Hỏa phần lớn đều có tính cách nóng nảy hơn hẳn những người mang hệ Thủy.
Nhị ca trông có vẻ bộc trực, phóng khoáng, còn Đại ca lại nghiêng về nét ôn hòa, lễ độ. Cũng giống như Đại ca, Nhị ca hiện tại đã đạt tới tu vi Luyện Khí tầng bốn.
Lâm Vân Dật cùng Lâm Vân Tiêu bước vào đại sảnh. Cha, mẹ và Đại ca đều đã tề tựu đông đủ, mọi người đang vây quanh Lâm Vân Võ hỏi han ân cần.
Ngay khi Lâm Vân Dật vừa xuất hiện, ánh mắt của tất cả mọi người lập tức đổ dồn về phía hắn.
Lâm Vân Võ tò mò nhìn ngắm Lâm Vân Dật. Dù ở tận Ngự Thú Tông xa xôi nhưng năm nào hắn cũng nhận được tài nguyên do gia tộc gửi tới, thế nên cũng loáng thoáng biết được nhà mình có thêm hai đứa em trai. Trong đó, Tam đệ vốn thông minh đỉnh ngộ, tuy mang Ngũ linh căn nhưng xem ra lại có điểm bất phàm.
Lâm Vân Dật hướng về phía Lâm Vân Võ, hành lễ: “Bái kiến Nhị ca.”
Lâm Vân Võ đáp lời: “Tam đệ không cần đa lễ.”
Lâm Vân Tiêu thì mắt sáng rực nhìn Nhị ca, háo hức hỏi: “Nhị ca, chuyến này huynh về có mang quà gì cho chúng đệ không đấy?”
Lâm Vân Võ cười đáp: “Có chứ.”
Nói rồi, Lâm Vân Võ lấy ra một túi bánh màn thầu: “Đây là bánh màn thầu bảy màu do chính tay linh trù sư của Ngự Thú Tông làm ra.”
Số màn thầu được lấy ra mang đủ loại màu sắc rực rỡ, trông vô cùng bắt mắt.
Lâm Vân Tiêu bốc một cái cắn thử: “Bánh này ngọt và thơm thật đấy! Có điều hơi khô và cứng một chút. Tam ca, huynh có muốn ăn vài cái không?”
Lâm Vân Dật xua tay: “Nào dám, ngươi cứ tự nhiên.”
Lâm Vân Tiêu răng lợi rất tốt, nhoáng một cái đã gặm sạch ba cái bánh.
Lâm Vân Dật bấy giờ mới lên tiếng: “Nhị ca, bánh màn thầu bảy màu của Ngự Thú Tông quả thực rất ngon. Nhưng đệ nghe nói các đệ tử trong tông môn thường thích dùng loại bánh này để cho linh thú ăn có phải không?”
Lâm Vân Võ gật đầu thừa nhận: “Đúng là có chuyện đó. Do mùi vị của bánh khá ngon nên thỉnh thoảng các tu sĩ trong tông cũng lấy vài cái để ăn đổi vị.”
Lâm Vân Tiêu chen ngang: “Dạo này nhà mình cũng làm được nhiều bánh bông lan lắm, vị cũng ngon cực kỳ.”
Lâm Vân Võ cười nói: “Ta ăn thử rồi, quả thực không tệ.”
Lâm Vân Dật chăm chú quan sát Lâm Vân Võ, hiếu kỳ hỏi: “Nhị ca, đệ nghe nói đệ tử Ngự Thú Tông ai ai cũng nuôi một con khế ước thú cho riêng mình, huynh đã chọn được con nào chưa?”
Ánh mắt Lâm Vân Võ chợt chùng xuống, hắn gật đầu: “Ta chọn xong rồi.”
Thấy sắc mặt Nhị ca không tốt, Lâm Vân Dật liền hỏi: “Sắc mặt huynh tệ như vậy, lẽ nào linh sủng có vấn đề gì sao?”
Lâm Vân Võ thở dài một tiếng rồi gọi khế ước thú ra. Ngay lập tức, một con yêu thú Đường Lang (bọ ngựa) xuất hiện giữa đại sảnh.
Lâm Viễn Kiều nhìn con Đường Lang dưới đất, nét mặt đầy lo lắng: “Đây là Đao Phong Đường Lang mà? Sao lớp giáp xác của nó trông lại mềm nhũn thế kia, bị còi xương phát dục không tốt sao?”
Lâm Vân Võ lộ vẻ sầu não: “Chắc là vậy rồi. Con cũng đã thỉnh giáo qua các vị trưởng lão trong môn nhưng họ cũng không nói rõ được nguyên do, chỉ bảo có thể do phẩm chất bẩm sinh của nó quá kém.”
Lâm Viễn Kiều liếc nhìn con trai, hỏi: “Con đã lỡ lập khế ước với nó từ trước rồi à?”
Lâm Vân Võ gật đầu: “Vâng, ngay từ khi nó còn là một quả trứng linh trùng, con đã lập khế ước với nó rồi.”
Bình thường khi lập khế ước với linh thú rất dễ bị chúng phản phệ, dẫn đến việc người nuôi bị trọng thương trong quá trình thực hiện. Nếu tiến hành lập khế ước ngay từ lúc linh trùng còn nằm trong trứng thì có thể tránh được rủi ro này. Hơn nữa, khế ước vào thời điểm đó sẽ khiến linh trùng xem chủ nhân như người thân ruột thịt, sau này lớn lên sẽ vô cùng trung thành.
Thế nhưng, nhược điểm của phương pháp này là gì? Khi linh trùng còn ở trong trứng thì rất khó để đánh giá được phẩm chất tốt xấu, chỉ cần sơ sẩy một chút là sẽ chọn phải hàng phế phẩm. Mà một khi đã muốn hủy bỏ khế ước thì cái giá phải trả là không hề nhỏ.
Đối với một ngự thú tu sĩ, việc chọn lựa một con linh sủng phù hợp là bước đi sống còn. Một linh sủng tốt có thể đồng hành và hỗ trợ chủ nhân lớn mạnh, mang lại vô vàn lợi ích. Ngược lại, một linh sủng không ra gì chẳng những không giúp ích được gì mà còn trở thành gánh nặng kéo chân chủ nhân.
Lâm Viễn Kiều nhìn con Đường Lang nằm bệt dưới đất, bất lực nói: “Con Đường Lang này xem ra yếu quá, đến đứng còn không vững. Con đã cho nó ăn linh cốc chưa?”
Lâm Vân Võ gật đầu: “Con cho ăn rồi, còn đặc biệt chọn loại linh cốc thượng hạng để nuôi nó nữa.”
Lâm Viễn Kiều lại hỏi: “Ngự Thú Tông người ta thiếu gì các loại chim muông thú dữ để làm khế ước thú, sao con lại đi chọn một con Đường Lang?”
Lâm Vân Võ gãi đầu đáp: “Con vô tình tìm thấy quả trứng này trong một động phủ hoang phế, cảm thấy bản thân rất có duyên với nó.”
Nuôi thú thực chất là một cái nghề cực kỳ ngốn tiền. Một con Linh hổ ấu tể có phẩm chất tốt thường có giá lên đến một vạn linh thạch, mà đó mới chỉ là chi phí mua ban đầu, còn tiền nuôi dưỡng nó sau này chẳng khác nào một cái động không đáy. Yêu thú Đường Lang thì nuôi dưỡng đơn giản hơn, hơn nữa vì thuộc dòng hiếm lạ nên đôi khi có thể dùng làm kỳ binh, mang lại hiệu quả bất ngờ trên chiến trường.
Lâm Viễn Kiều hỏi: “Trước khi lập khế ước, con có biết nó là giống gì không?”
Lâm Vân Võ thật thà: “Con không biết.”
Lâm Vân Dật nhìn Nhị ca một cái, thầm nghĩ trong lòng: Nhị ca của mình đúng là liều mạng thật! Cái gì cũng không biết mà cũng dám tùy tiện lập khế ước cho được.
Lâm Viễn Kiều thở dài, trách móc: “Chuyện hệ trọng thế này con phải truyền tin về nhà chứ. Một con linh sủng có phẩm chất tốt thì gia tộc chúng ta bây giờ vẫn dư sức mua nổi cho con.”
Lâm Vân Võ phân trần: “Con cũng không hẳn là muốn tiết kiệm linh thạch cho gia đình đâu. Chỉ là lúc đó trong lòng con mơ hồ có một loại trực giác, cứ thấy mình và quả trứng linh trùng ấy có duyên phận với nhau.”
Lâm Vân Dật không nói gì, chỉ im lặng chăm chú quan sát con yêu thú Đường Lang.
Lâm Vân Tiêu thì đã ngồi xổm xuống, tò mò nhìn ngắm sinh vật lạ lẫm trước mắt. Trước đây vị lão tổ trong tộc cũng từng nuôi linh thú, nhưng con thú đó đã bỏ mạng trong một trận đại chiến. Bây giờ trong tộc không còn ai nuôi linh thú nữa, nên vừa chợt nhìn thấy khế ước thú, Lâm Vân Tiêu không giấu nổi sự thích thú.
Lâm Viễn Kiều ngần ngại một lát rồi bàn: “Dù sao thì cũng mới lập khế ước, hay là con đổi một con khế ước thú khác đi?”
Khế ước thú là chuyện cả đời của người tu hành, nếu phẩm chất đã không ra gì thì tốt nhất nên dừng lại để kịp thời cắt lỗ.
Lâm Vân Võ lắc đầu từ chối: “Con vẫn muốn thử xem có cách nào cứu vãn được không.”
Việc thay đổi khế ước thú bắt buộc phải cắt đứt mối liên kết linh hồn, vô cùng phiền phức. Hơn nữa, thâm tâm Lâm Vân Võ luôn có cảm giác con Đường Lang này có duyên nợ rất sâu nặng với mình.
Lâm Viễn Kiều quay sang nhìn Lâm Vân Dật, hỏi: “Tiểu Tam, con thấy thế nào?”
Thấy cha mình lại dùng thái độ nghiêm túc và tôn trọng như vậy để hỏi ý kiến của đứa em ba, trong lòng Lâm Vân Võ không khỏi dấy lên một cảm xúc kỳ lạ.
Lâm Vân Dật hỏi: “Nhị ca, người của Ngự Thú Tông nhận xét thế nào về nó?”
Lâm Vân Võ đượm buồn nói: “Ta có hỏi qua một vị ngoại môn trưởng lão có quen biết, nhưng ông ấy cũng không nhìn ra được nguyên do. Ông ấy mới chỉ ở cảnh giới Trúc Cơ, khế ước thú lại là Thanh Linh Ưng nên không am hiểu nhiều về dòng yêu thú Đường Lang. Mấy vị Kim Đan trưởng lão có lẽ sẽ biết, nhưng tầm đệ tử bình thường như ta làm sao có cửa tiếp cận được với họ.”
Lâm Vân Dật nhìn chằm chằm con Đường Lang một hồi lâu, cuối cùng như đã xác định được điều gì đó.
Hắn ngẩng đầu lên, nghiêm túc nói: “Nhị ca khó khăn lắm mới về được một chuyến, đệ quyết định sẽ tặng cho huynh món đồ mà đệ đã cất công trân tàng bấy lâu nay.”
Lâm Vân Tiêu nghe vậy liền nhìn Nhị ca với ánh mắt đầy ghen tị: “Nhị ca mặt mũi lớn thật đấy! Mấy món đồ quý của Tam ca ngày thường đệ có xin gãy lưỡi huynh ấy cũng không cho xem, thế mà huynh vừa về một cái là huynh ấy đã cam lòng đem tặng luôn rồi.”
Lâm Vân Võ mỉm cười: “Vậy thì đa tạ Tam đệ trước.”
Lâm Vân Dật liếc nhìn Lâm Vân Tiêu, ra lệnh: “Lão Tứ, ngươi đi vào phòng lấy cái rương bách bảo dưới gầm giường của ta ra đây.”
Lâm Vân Tiêu hớn hở nhận lệnh: “Đệ đi ngay đây!”
Lâm Viễn Kiều nghe đến đó thì tinh thần lập tức phấn chấn hẳn lên. Ông vốn đã biết con trai mình có giấu một chiếc rương bách bảo, ngặt nỗi không biết bên trong chứa bí mật gì. Hiếm khi thấy tiểu Tam chịu chủ động mang cái rương đó ra, câu đố hóc búa bấy lâu nay cuối cùng cũng sắp có lời giải rồi.
Lâm Viễn Kiều nhìn biểu cảm của Lâm Vân Dật, trong lòng càng thêm phần háo hức và mong chờ vào thứ sắp sửa lộ diện bên trong chiếc rương kia.
—