Chương 4: Đơn Thân Thánh Thể
Đêm xuống.
Lâm Vân Dật được gọi tới thư phòng.
Hắn hướng về phía người trong thư phòng hành lễ, cung kính nói: “Phụ thân an hảo!”
Phụ thân của Lâm Vân Dật là Lâm Viễn Kiều, ba mươi mốt tuổi, mang Kim Mộc song linh căn, tu vi Luyện Khí tầng bảy, hiện đang giữ chức tộc trưởng Lâm gia.
Lâm Viễn Kiều vào thẳng vấn đề: “Ngươi bảo đệ đệ ngươi chuyển sang tu tập công pháp hệ Hỏa.”
Lâm Vân Dật đáp: “Đúng vậy.”
Lâm Viễn Kiều hỏi: “Tại sao?”
Lâm Vân Dật giải thích: “Thông thường mà nói, tu sĩ có ba linh căn Kim, Thủy, Hỏa, do Thủy Hỏa tương khắc nên thích hợp nhất là tu tập công pháp hệ Kim.”
Lâm Viễn Kiều gật đầu nói: “Chính là như vậy.”
Lâm Vân Dật chuyển phong mang câu chuyện: “Phụ thân không cảm thấy kỳ quái sao? Tu sĩ tam linh căn cho dù tư chất có kém đến đâu, cũng không thể nào ba năm liền còn chưa nhập môn. Phụ thân có phải luôn nghĩ tứ đệ ngốc nghếch lại ham chơi, cho nên mới từ đầu đến cuối không thể nhập môn?”
Lâm Viễn Kiều chau mày, không nói lời nào.
Lâm Vân Dật tiếp tục: “Đệ đệ kỳ thực không kém cỏi đến thế. Năm đó khi mới bắt đầu tu luyện, hắn cũng rất nỗ lực, có điều thủy chung không thể cảm ứng được Kim hệ linh khí, lúc này mới dần dần mất đi kiên nhẫn.”
“Tứ đệ ở trên một đường luyện thể cực kỳ có thiên phú, trong gia tộc kẻ có thể sánh vai cùng hắn chỉ đếm trên đầu ngón tay.”
“Phụ thân đã từng nghĩ qua chưa, đệ đệ mãi không thể nhập môn không phải vì ham chơi, cũng không phải vì không có tuệ căn, mà là vì công pháp tu luyện không đúng.”
Lâm Viễn Kiều ngẩn ra: “Công pháp tu luyện không đúng?”
Lâm Vân Dật nói: “Hắn có lẽ căn bản không có Kim linh căn, đã không có Kim linh căn thì đừng nói là khổ tu ba năm, cho dù khổ tu ba mươi năm cũng chỉ là uổng công.”
Lâm Viễn Kiều nghe vậy lập tức đại kinh: “Không thể nào! Trắc Linh Thạch rõ ràng đã đo ra tam linh căn Kim, Thủy, Hỏa.”
Lâm Vân Dật phân tích: “Lôi linh căn vốn là linh căn biến dị từ Kim linh căn và Thủy linh căn. Trắc Linh Thạch của Lâm gia ta chỉ có thể đo được Ngũ Hành linh căn, Lôi linh căn của đệ đệ có lẽ đã bị dò sai thành Kim, Thủy linh căn. Nếu đúng như ta dự đoán, hắn vốn dĩ phải là Lôi Hỏa song linh căn, là kẻ kiệt xuất trong số các tu sĩ song linh căn, thiên tài chỉ đứng sau Thiên linh căn.”
Tu sĩ ở các gia tộc thông thường nếu tu luyện ba năm còn chưa thể dẫn khí nhập thể thì đã sớm phải cân nhắc chuyển sang tu tập công pháp khác. Chỉ là Lâm gia bọn họ dựa vào Canh Kim Kiếm Quyết để lập thân, tu sĩ trong tộc đối với môn công pháp này có phần tín nhiệm một cách mù quáng.
Lâm Viễn Kiều nghe xong nhất thời bị chấn động: “Chuyện này không thể nào chứ.”
Lâm Vân Dật vặn lại: “Tại sao không thể?”
Lâm Viễn Kiều hỏi: “Ngươi có bằng chứng gì không?”
Lâm Vân Dật đáp: “Ban đầu thì không, chỉ là suy đoán. Thế nhưng gần đây có một chuyện đã minh chứng cho suy đoán của ta. Phụ thân, ngài có biết ta bảo đệ đệ chuyển sang tu luyện Hỏa Viêm Quyết từ lúc nào không?”
Lâm Viễn Kiều nhíu chặt lông mày, không trả lời.
Lâm Vân Dật nhếch lên khóe môi, nhấn mạnh từng chữ: “Một ngày trước!”
Hắn dừng một chút, tràn đầy cảm thán nói tiếp: “Ta vốn còn tưởng rằng ít nhất cũng phải cần tới mười ngày nửa tháng, không ngờ tới chỉ một ngày hắn đã dẫn khí nhập thể, thật sự là ngoài dự liệu.”
“Muốn ở trong vòng một ngày hoàn thành dẫn khí nhập thể, tu sĩ song linh căn cũng hiếm ai làm được.”
“Dĩ nhiên chuyện này có lẽ chỉ là trùng hợp. Kỳ thực muốn biết suy đoán kia có phải là thật hay không cũng rất đơn giản. Cách thứ nhất, tìm một khối Trắc Linh Thạch đẳng cấp cao hơn, loại có thể dò được dị linh căn.”
“Cách thứ hai, tìm một quyển công pháp hệ Lôi xem đệ đệ có thể tu luyện được không.”
Lâm Viễn Kiều nghe vậy có chút cạn lời. Hai cách Lâm Vân Dật đưa ra nghe thì đơn giản nhưng khi thực hiện lại khó vô cùng.
Khối Ngũ Hành Trắc Linh Thạch kia của lão tổ tuy rằng chỉ có thể dò được năm loại linh căn Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ, nhưng đã là vật vô cùng trân quý. Khối Trắc Linh Thạch đó năm xưa lão tổ phải tốn không ít công sức mới kiếm về tay được.
Biết bao tu chân gia tộc còn không có nổi Trắc Linh Thạch, phải tốn tiền đến nơi đóng quân của các đại tông môn để đo linh căn.
Loại Trắc Linh Thạch có thể dò được dị linh căn còn trân quý hơn khối Ngũ Hành Trắc Linh Thạch của lão tổ gấp mười lần.
Nếu tốn tiền đến nơi đóng quân của đại tông môn để đo linh căn thì lại rất dễ làm lộ ra thực lực của gia tộc.
Không chỉ có thế, một số tu sĩ không có bối cảnh chống lưng, một khi đo ra linh căn xuất chúng sẽ rất dễ bị kẻ khác nhìn trúng rồi đoạt xá.
Việc mua công pháp hệ Lôi cũng vô cùng khó khăn. Loại công pháp này tương đối hiếm có, tu sĩ Lôi linh căn hiếm hoi nên công pháp hệ Lôi cũng ít. Muốn có được môn công pháp này, thiếu đi mười vạn linh thạch căn bản là không mua nổi, mà mười vạn linh thạch đã đủ để mua một viên Trúc Cơ Đan rồi.
Trong lòng Lâm Viễn Kiều ngũ vị tạp trần. Một mặt, ông vui mừng vì đứa con trai thứ tư không phải kẻ ngu muội ham chơi, lười nhác tiến thủ mà chỉ là đi sai đường; một mặt khác lại có chút áy náy, nếu quả thực là Lôi Hỏa linh căn thì bọn họ đã uổng phí mất ba năm trời của đứa trẻ này.
Đột nhiên nghe được suy đoán của Lâm Vân Dật, Lâm Viễn Kiều vừa kinh vừa hỷ, vừa lo vừa thẹn, đầu óc rối thành một bùi nhùi.
Lâm Viễn Kiều do dự một hồi lâu, cuối cùng cũng bình tĩnh trở lại: “Ngươi cảm thấy đệ đệ ngươi kế tiếp nên đi thế nào?”
Lâm Vân Dật nói: “Với tư chất của đệ đệ, đưa vào đại tông môn cũng được. Có điều tính tình hắn thô lỗ vụng về, sợ là sơ sẩy một cái sẽ đắc tội với người ta. Nội đấu trong đại tông môn rất nghiêm trọng, đệ đệ lại không có chỗ dựa, nếu quả thực là Lôi Hỏa song linh căn thì sợ rằng sẽ bị bài xích, nhắm vào. Hoặc là phụ thân giữ đệ đệ lại trong tộc, trước tiên cứ tu luyện công pháp hệ Hỏa để xem xét tình hình, dù sao hắn vẫn còn nhỏ.”
“Năm đó Ngự Thú Tông và Thiên Ma Giáo đại chiến một trận, tổn thất thảm trọng. Tuy nói Thiên Ma Giáo bại trận nhưng tàn dư thế lực của chúng vẫn còn hoạt động rất mạnh mẽ. Tu sĩ Lôi Hỏa song linh căn vừa xuất hiện, đám dư nghiệt Thiên Ma Giáo này nhất định sẽ ra tay.”
Lâm Viễn Kiều suy ngẫm một lát rồi nói: “Cũng được, bộ dạng này của đệ đệ ngươi có đến đại tông môn e rằng cũng chẳng được lợi lộc gì, cứ để nó ở lại trong nhà tu luyện trước đã.”
Lâm Vân Dật gật đầu: “Được!”
Lâm Viễn Kiều cân nhắc một chút rồi nhắc nhở: “Chuyện Lôi linh căn trước tiên đừng nói cho tiểu tứ biết.”
Lâm Vân Dật đáp: “Chuyện này không cần ngài nói, ta tự có chừng mực.”
Cái tên tiểu tứ kia là kẻ mồm năm miệng mười, một khi đã biết chuyện thì e là sẽ rêu rao cho cả trấn đều biết, đến lúc đó có muốn giấu tin tức cũng không giấu nổi.
Lâm Viễn Kiều nghe vậy có phần cạn lời. Ông dù sao cũng là lão tử của hắn! Thái độ này của lão tam thật quá mực không biết kính trọng trưởng bối.
Lâm Vân Dật chắp tay sau lưng, nói tiếp: “Hôn ước giữa ta và Giang Đàm Nhi, ngài hãy nghĩ cách thoái thác đi.”
Lâm Viễn Kiều hỏi: “Tại sao? Nha đầu kia có vẻ là song linh căn. Nếu không phải ngươi và nàng từ sớm đã được hứa hôn từ bụng mẹ thì ngươi có muốn bấu víu mối quan hệ này với nàng cũng là chuyện tuyệt đối không thể.”
Lâm Vân Dật sa sầm mặt xuống: “Tuyệt đối không thể? Vậy thì dứt khoát đừng cưỡng cầu!”
Lâm Viễn Kiều hỏi: “Vì cớ gì? Ngươi nghe được lời đồn đại gì rồi sao?”
Lâm Viễn Kiều thầm nghĩ bên phía Giang gia hình như có lời đồn truyền ra, nói Giang Đàm Nhi là một song linh căn mà lại gả cho đứa con trai ngũ linh căn của ông, chẳng khác nào bông hoa nhài cắm bãi cứt trâu. Đứa con trai thứ ba này của ông tuy là ngũ linh căn nhưng lại cậy có tài mà khinh thường vạn vật, tự tôn cực kỳ mạnh, nghe thấy lời này ước chừng tâm tình sẽ không tốt chút nào.
Tuy lời nói khó nghe nhưng chuyện này chung quy là nhà bọn họ chiếm tiện nghi, ông bèn nhẫn nhịn cho qua.
Lâm Vân Dật cười một tiếng, hỏi: “Phụ thân có biết vì sao ta là một ngũ linh căn mà tốc độ tu luyện lại còn nhanh hơn cả đại ca là một song linh căn không?”
Lâm Viễn Kiều liếc nhìn Lâm Vân Dật một cái, thầm nghĩ: Đứa con thứ ba này thật không biết xấu hổ. Thế nhưng tiến độ tu luyện của hắn quả thực có chút quỷ dị, ngũ linh căn mà tu luyện nhanh như vậy quả là hiếm thấy. Vấn đề này ông quả thật đã từng cân nhắc qua, ông đoán chừng là vì đứa con trai này sinh ra đã sớm tuệ trí, vừa khắc khổ lại vừa biết nuôi gà. Thuở nhỏ hắn sống vào thời điểm Lâm gia đang ở giai đoạn bắt đầu gây dựng, nơi nơi đều cần dùng đến linh thạch, cái lộc ăn của ông năm đó cũng chẳng tốt bằng đứa con trai này.
Lâm Vân Dật tự nói tiếp: “Phụ thân chắc là nghĩ ta thông minh lại khắc khổ, cho nên mới tu luyện nhanh!”
Lâm Viễn Kiều nghẹn lời, thầm nghĩ: Đứa con trai thứ ba này của mình thật sự là một chút cũng không biết khiêm tốn là cái gì!
Lâm Viễn Kiều lắc đầu, nhịn không được lên tiếng: “Trên một đường tu luyện, tu vi càng cao thì càng nhìn vào tư chất. Ngươi đừng quá mức kiêu ngạo, quá thông minh tài hoa thì dễ chịu tổn hại, trong tu chân giới số thiếu niên thiên tài chưa kịp trưởng thành đã ngã xuống cũng chẳng hề ít.”
Lâm Vân Dật ngẩng cao đầu nói: “Ta đương nhiên biết khoảng cách linh căn không phải là thứ có thể dễ dàng bù đắp bằng sự cần cù. Phụ thân có biết vì sao ta tu luyện nhanh như vậy không? Ngoài việc ta thông minh và khắc khổ ra, còn là vì ta thân hoài đặc thù linh thể.”
Lâm Viễn Kiều có chút kích động: “Đặc thù linh thể?”
Lâm Vân Dật gật đầu nói: “Không sai, Thiên Càn Thánh Thể. Linh thể này còn có tên là Đơn Thân Thánh Thể. Người sở hữu linh thể này tốc độ tu luyện cực nhanh nhưng không thể tùy tiện phá thân, một khi phá thân thì tu vi sẽ tuột dốc không phanh, khi ấy mấy chục năm tân khổ sẽ đổ sông đổ biển trong một sớm một chiều. Người sở hữu linh thể này muốn có được thành tựu thì bắt buộc phải làm kẻ độc thân cả đời, cho nên mới có tên là Đơn Thân Thánh Thể.”
Lâm Viễn Kiều nhìn Lâm Vân Dật, ánh mắt quỷ dị nói: “Ngươi mới sáu tuổi, chưa nói tới chuyện mấy chục năm tân khổ.”
Lâm Vân Dật nói: “Chuyện đó không quan trọng, quan trọng là phải mau chóng giải trừ hôn ước.”
“Có phải ngài đang nghĩ đến chuyện cắt đất bồi thường, khúm núm hạ mình, dùng hết mọi thủ đoạn để rước về cho ta một thê tử song linh căn đúng không?”
“Hoàn toàn không cần thiết, có câu ‘tề đại phi ngẫu’ (*). Cho dù ngài có làm như vậy thì nhi tử là ta đây cũng sẽ không cảm kích ngài đâu.” (người quá cao quý không thể kết đôi với kẻ tầm thường)
“Ta không có hứng thú làm thiểm cẩu. Cho dù ta không phải là Thiên Càn Chi Thể thì cũng chẳng thích mối hôn sự này.”
“Thật sự cưới người ta vào cửa cũng chẳng đạt được chỗ tốt gì, chỉ khiến nhi tử của ngài biến thành phế nhân mà thôi, đến lúc đó ngài chính là một kẻ gánh tội thay không hơn không kém.”
Lâm Viễn Kiều chỉ cảm thấy thức hải ong ong ong vang lên, những đợt chấn động liên tiếp khiến ông có chút hỗn loạn.
Lâm Viễn Kiều đầy vẻ hoài nghi nhìn Lâm Vân Dật: “Cái gì mà Đơn Thân Thánh Thể, thật sự có loại thể chất này sao? Ngươi có phải đang lừa gạt ta không?”
Lâm Vân Dật khẳng định: “Đương nhiên là có loại thể chất này! Ngài không biết là vì ngài cô lậu quả văn.” (Kiến thức nông cạn)
Lâm Viễn Kiều đen mặt: “Nói cái gì đó, thật là vô phép vô tắc, ngươi nhìn thấy ở đâu? Trong điển tịch thất của gia tộc không hề có ghi chép này.”
Lâm Vân Dật nói: “Lúc trước khi tới phường thị, ta có mua mấy quyển sách tạp nham, trên đó có ghi chép.”
Lâm Viễn Kiều có chút cạn lời nói: “Mấy quyển sách tạp nham đó của ngươi phần lớn đều là thoại bản, rất nhiều chuyện trên đó đều là bịa đặt.”
Lâm Vân Dật cãi lại: “Thoại bản của ta rất nhiều cuốn đều được diễn biến từ những sự tích có thật ngoài đời đấy.”
Lâm Viễn Kiều có chút bất lực: “Cho dù là thế, thoại bản chung quy cũng chỉ là thoại bản.”
Lâm Vân Dật tiếp tục: “Tu sĩ sở hữu Thiên Càn Thánh Thể thường xuyên xuất hiện tình trạng phát sốt cao không rõ nguyên nhân. Ngoài ra, khi Trúc Cơ, trong cơ thể sẽ tự nhiên sinh ra Càn Dương Chân Hỏa.”
Lâm Viễn Kiều kinh ngạc: “Trúc Cơ!”
Lâm Vân Dật gật đầu: “Không sai, Trúc Cơ.”
Lâm Viễn Kiều nhìn Lâm Vân Dật, có chút không biết phải nói gì tiếp. Đứa con trai thứ ba này của ông ngay cả Luyện Khí tầng thứ hai còn chưa tới mà đã suy tính đến chuyện Trúc Cơ xa xôi như vậy rồi.
Lâm Viễn Kiều đánh giá Lâm Vân Dật một lượt rồi nói: “Cho nên, ngươi chuẩn bị làm kẻ độc thân cả đời?”
Lâm Vân Dật đáp: “Cũng không phải là hoàn toàn không có hy vọng. Có một loại Thiên Khôn Thánh Thể và Thiên Càn Thánh Thể chính là trời sinh một cặp. Tu sĩ mang hai loại thể chất này song tu có thể nhanh chóng đột phá bình cảnh. Thế nhưng loại thể chất này cực kỳ hiếm thấy, tốt nhất là đừng trông mong vào làm gì.”
Lâm Viễn Kiều cân nhắc một hồi rồi bảo: “Được rồi, ta biết rồi, chuyện hôn ước của ngươi ta sẽ nghĩ cách giải quyết, có điều chuyện này cũng không cần phải vội, Giang gia còn nôn nóng hơn chúng ta nhiều.”
Lâm Vân Dật nói: “Nếu đã như vậy, hài nhi xin cáo lui.”
—