← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 140: Bí Mật Của Đại Lục

23 min read 28.08.2026

 

Phong Minh đầy vẻ khó tin hỏi cha mình: “Chẳng lẽ ý của cha là, đám hải đạo và Ngân Giáp vệ của triều đình kia đều là nhắm vào long tộc trong truyền thuyết mà đi? Tung tích của long tộc đã hiển hiện rồi sao? Trên đời thực sự có long tộc ạ?”

Phong Kim Lâm cười nói: “Có long tộc thật hay không thì cha không rõ, nhưng vùng biển này tuyệt đối là có bảo vật hiếm có xuất thế. Có điều trên biển quá mức nguy hiểm, các thế lực tham gia vào lại quá nhiều, Phong Ưng dong binh đội chúng ta sẽ không đi mạo hiểm chuyến này đâu, hai đứa cũng vậy, không đáng. Nếu như trong hai đứa có ai tấn cấp đến Nguyên Đan cảnh, thì còn có thể mạo hiểm đi xem thử một chút.”

Còn như hiện tại ấy hả, Phong Kim Lâm nghĩ tốt nhất là nên đi tắm rửa rồi đi ngủ cho khỏe.

Phong Minh tuy rằng thích xem náo nhiệt, nhưng cũng biết cha mình nói đúng, trên biển không giống như trên đất liền, một khi gặp phải nguy hiểm, muốn trốn cũng không biết đường nào mà trốn.

Hơn nữa đám hải đạo kia so với tu giả trên đất liền còn cùng hung cực ác hơn nhiều.

Phong Minh nói: “Vậy chúng ta tìm một mảnh đất liền gần đó nhất, xem có thể đứng từ xa vây xem trận náo nhiệt này được không cha?”

Phong Kim Lâm thấy song nhi nhà mình đã lọt tai lời khuyên, lại chỉ đưa ra một yêu cầu nho nhỏ như vậy, làm sao ông có thể không chìu chuộng cho được, bèn nói: “Được, đến lúc đó cha sẽ dẫn hai đứa qua đó canh chừng, có náo nhiệt thì xem, không có thì chúng ta đi về.”

Bạch Kiều Mặc nghe xong thì dở khóc dở cười. Sau khi tiêu hóa xong thông tin này, hắn cùng Phong Minh liền rời khỏi phòng.

Phong Minh kích động nói: “Thực sự có long tộc sao? Bạch đại ca, huynh trước đây đã từng thấy long tộc chưa?”

Bạch Kiều Mặc gật đầu đáp: “Đúng vậy, ta từng thấy qua. Minh đệ có chỗ chưa biết, ở bên ngoài Phi Hồng đại lục, hoang thú một khi thực lý đạt đến Khai Hồn cảnh là có thể biến hóa thành hình người, tu hành giống hệt như nhân loại tu giả. Mà hậu duệ do chúng sinh ra, cho dù thực lực có yếu hơn một chút thì cũng có điểm khác biệt với hoang thú thông thường, sinh ra đã sở hữu linh trí bất phàm. Do đó ở bên ngoài Phi Hồng đại lục, có không ít chủng tộc cũng giống như long tộc, tự khoanh vùng địa bàn riêng biệt, hậu duệ của bọn họ đều sẽ sinh sống trong tộc địa.”

“Thông thường, những hoang thú như vậy đã không còn được gọi là hoang thú nữa, mà được xưng là yêu tộc và yêu tu. Bọn họ thực ra không có quá nhiều khác biệt so với tu giả chúng ta, chẳng qua ngoài việc sở hữu nhân hình, bọn họ còn giữ được cả thú hình.”

Hóa ra còn có cả yêu tộc và yêu tu, Phong Minh cảm thấy những điều này hoàn toàn có thể liên hệ với các truyền thuyết ở kiếp trước của y. Y chợt nghĩ đến con tiểu ô quy mà mình nuôi dưỡng, ngoại trừ việc có chút ham ăn ra thì thực chất nó vô cùng thông minh, giao tiếp cái gì nó cũng đều lĩnh hội được.

Lúc này, Huyền Tinh Quy đang bám trên vai Phong Minh, lắc đầu vẫy đuôi lắng nghe Bạch Kiều Mặc giảng giải về chuyện của yêu tộc.

Kích thước của nó hiện tại so với lúc ở U Minh cốc đã lớn hơn không ít, ăn nhiều đồ tốt như vậy, tổng thể cũng phải thấy được chút thành quả chứ.

Lúc này nó nằm phục trên vai Phong Minh, nhìn qua giống hệt như một chiếc cầu vai bằng lưu ly vậy.

Phong Minh hiếu kỳ hỏi: “Vậy còn Phi Hồng đại lục của chúng ta thì sao? Chẳng lẽ không có hoang thú nào đạt đến Khai Hồn cảnh à? Bọn chúng có hóa thành hình người không?”

Bạch Kiều Mặc khẳng định câu hỏi của Phong Minh: “Có, nhưng sự hiện diện của bọn chúng hầu như không được người ngoài biết đến.”

“Tại sao ạ?” Phong Minh ngẫm nghĩ lại, những cuốn sách tạp ký, du ký mà y từng đọc qua, quả thực chưa từng thấy có ghi chép nào liên quan đến chuyện này.

Y từng lầm tưởng rằng thế giới này có quy tắc của thế giới này, thú thì mãi là thú, thuộc loại khó lòng thành tinh được, bây giờ mới biết thì ra mọi chuyện không giống như mình nghĩ.

Phong Minh chợt nảy ra một khả năng: “Chẳng lẽ những hoang thú Khai Hồn cảnh này đều bị tam đại hoàng triều và Thánh Nguyên tông nắm giữ trong tay?”

Bạch Kiều Mặc cười nói: “Quả thực đúng như Minh đệ suy đoán, nhưng số lượng hoang thú đạt đến thực lực này không nhiều, hơn nữa phần lớn đều sinh sống trong vùng biển rộng lớn bao quanh địa giới của Thánh Nguyên tông. Địa giới của Thánh Nguyên tông là nhỏ nhất, nhưng bọn họ lại chưởng quản một vùng hải vực bao la cùng một phần các đảo nhỏ trên biển. Tài nguyên thu hoạch được từ vùng biển này đã đủ để cung ứng cho tu giả của Thánh Nguyên tông rồi.”

“Thánh Nguyên tông có một môn truyền thừa gọi là Ngự Thú thuật, bọn họ chính là thông qua Ngự Thú thuật này để khống chế không ít hoang thú có thực lực cường hoành. Môn Ngự Thú thuật này hẳn là có nguồn gốc từ bên ngoài Phi Hồng đại lục, có sự khác biệt rất lớn so với Thuần Thú thuật thông thường trên đại lục của chúng ta. Bọn họ có thể cưỡng ép gieo xuống lạc ấn lên hoang thú, sai khiến hoang thú chiến đấu cho mình, thậm chí còn có một số thủ đoạn mờ ám, không thể phơi bày ra ánh sáng.”

Phong Minh nghe vậy không khỏi kinh ngạc, môn Ngự Thú thuật này của Thánh Nguyên tông nghe kiểu gì cũng không giống như chính đạo: “Là thủ đoạn mờ ám gì thế huynh?”

Bạch Kiều Mặc hạ thấp giọng nói: “Thánh Nguyên tông thực lực rất mạnh, trong tông môn có vài lão bất tử sống đã qua nhiều năm tháng, sớm đã vượt xa thọ nguyên thực tế của bọn họ rồi. Ta trước đây từng hoài nghi, tình trạng này của bọn họ liệu có liên quan đến Ngự Thú thuật hay không.”

Phong Minh kinh hãi: “Chẳng lẽ là đoạt lấy thọ nguyên từ trên người hoang thú?”

“Đoạt lấy? Dùng từ tước đoạt thì xem ra càng thêm chuẩn xác.”

Huyền Tinh Quy nghe xong cũng lộ ra bộ dáng chấn kinh, đôi mắt ti hí của nó như hiện lên những vòng tròn chóng mặt, không ngờ lại có tu giả đối xử với thú loại bọn chúng tàn nhẫn đến mức này.

Phong Minh cảm thán: “Sao đệ có cảm giác tam đại hoàng triều và Thánh Nguyên tông này đều chẳng phải là thứ tốt lành gì cả.”

Bạch Kiều Mặc khẽ cười, Minh đệ nói không sai, quả thực đều chẳng phải thứ tốt lành gì. Kiếp trước hắn cũng nếm qua không ít đau khổ, mới nhìn thấu mà kính nhi viễn chi với bốn phương thế lực này.

Về sau vận khí của hắn không tệ, tìm được một lối đi khác để rời khỏi Phi Hồng đại lục, bằng không e rằng chẳng dễ dàng gì mà thoát khỏi sự kiềm tỏa của bốn phương thế lực đó.

Phong Minh cũng nghĩ đến điểm này, lại hỏi: “Vậy trước đây huynh rời đi bằng cách nào?”

Bạch Kiều Mặc lật ra một tấm địa đồ toàn đại lục không mấy chi tiết, chỉ tay vào một nơi cực bắc xa xôi nói: “Nơi này có đường.”

Phong Minh giơ ngón tay cái lên tán thưởng, không hổ là nhân vật chính, vận khí này đúng là đỉnh của chóp.

Có được chỗ dựa tinh thần này, khi đối mặt với hoàng triều và Thánh Nguyên tông, bọn họ cũng không cần phải rụt rè, bó tay bó chân nữa.

Phong Minh ở lại chỗ cha mình, cũng không phải suốt ngày chỉ biết đi chơi rông. Ngoại trừ việc tu luyện hàng ngày, y cũng sẽ luyện đan, những lúc luyện đan đều sẽ gọi Hạ Thúc đi cùng.

Trước đây là Hạ Thúc dạy y luyện đan, hiện tại thì ngược lại, Phong Minh phụ trách luyện đan, còn Hạ Thúc đứng một bên quan sát, thỉnh thoảng còn lên tiếng hỏi vài câu.

Điều này đối với Phong Minh mảy may không có chút ảnh hưởng nào, từng lò cực phẩm đan dược vẫn cứ thế mà ra đời.

Phong Minh là muốn nhân cơ hội đang ở chỗ cha mình, để lại cho cha nhiều đan dược một chút.

Sau khi luyện xong một lò đan, Hạ Thúc kích động nâng đan dược vừa ra lò lên, nói: “Đây quả thực là tứ phẩm đan, dược lý của Minh nhi ngày càng cao thâm rồi, ngày trở thành Luyện dược sư ngũ phẩm chắc chắn chỉ ngày một ngày hai.”

Lò tứ phẩm đan này của Phong Minh luyện chế ra không phải là tứ phẩm thông thường, ngay cả Luyện dược sư tứ phẩm bình thường chưa chắc đã luyện chế nổi.

Mà Phong Minh tuy rằng không phải toàn bộ lò đều là cực phẩm, nhưng cũng có tới hai viên cực phẩm, số còn lại cũng đều đạt phẩm tướng thượng phẩm.

Phong Minh đắc ý ưỡn ngực nói: “Đó là đương nhiên, đừng nói là ngũ phẩm, lục phẩm cũng không phải là không thể.”

Hạ Thúc ha hả đại tiếu, nếu là trước đây, ông sẽ nghĩ Phong Minh đang khoác lác lên tận trời xanh.

Nhưng hiện tại thì không thấy vậy chút nào nữa rồi, ông cũng cảm giác thành tựu tương lai của Phong Minh tuyệt đối sẽ không bị giới hạn ở mức ngũ phẩm.

Phong Minh lại nói: “Cho nên Hạ thúc thúc cũng phải nỗ lực lên đó nha, ít nhất cũng phải là Luyện dược sư tứ phẩm thì mới nói nổi chứ, Hạ thúc thúc dù sao cũng là người được vị Luyện dược sư lục phẩm tương lai này chỉ điểm ra mà.”

Hạ Thúc không biết nên khóc hay nên cười, vị song nhi này thế mà lại đưa ra yêu cầu ngược lại với ông rồi, bản thân nếu như không thành công, chẳng phải là làm mất mặt Phong Minh hay sao?

Nghĩ đi nghĩ lại thấy cũng có lý, Hạ Thúc đành phải nói: “Được rồi, Hạ thúc sẽ nỗ lực, tranh thủ không làm mất mặt Minh nhi.”

Hạ Thúc không chỉ tự mình nỗ lực học tập để nâng cao dược lý, đồng thời ông còn giúp Phong Ưng dong binh đội dẫn dắt, dạy dỗ đồ đệ.

Giữa ông và Phong Minh tuy không có danh phận sư đồ, nhưng sau khi đến Xích Nhật thành và trở thành Luyện dược sư tam phẩm, ông đã danh chính ngôn thuận thu nhận hai vị đồ đệ, bên cạnh đó còn có vài đệ tử ký danh.

Mặc dù thiên phú của những người này không xuất chúng bằng Phong Minh, nhưng Hạ Thúc vẫn vô cùng dụng tâm dạy bảo bọn họ.

Năm xưa chính ông cũng vì thiên phú không đủ cao, không đạt được điều kiện để tiến vào tông môn, tình cảnh đám đệ tử của ông bây giờ cũng tương tự như vậy.

Nhưng chỉ cần bản thân chịu bỏ công sức, tương lai đạt được thành tựu như ông hiện tại đã là rất tốt rồi.

Đừng nhìn Phong Minh có vẻ nhẹ nhàng thoải mái liền trở thành Luyện dược sư tứ phẩm, chứ Hạ Thúc biết rõ, nếu không có tiền bối đi trước dẫn dắt, muốn đạt được thành tựu như vậy là vô cùng khó khăn, chẳng phải nhìn ông trước đây đã phải đau khổ dây dưa ở mức Luyện dược sư nhị phẩm bao lâu đó sao.

Hạ Thúc còn lặng lẽ ghé tai nói cho Phong Minh một tin tức không rõ thực giả: “Phía hoàng triều thực ra không hề thiếu Luyện dược sư cao phẩm cấp của riêng mình, truyền thừa chưa từng bị đứt đoạn. Có người nói, đó là bởi vì trong tay hoàng triều nắm giữ một loại hy thế kỳ bảo có trợ giúp vô cùng lớn cho việc nâng cao hồn lực, gọi là Hồn thạch, có thể giúp cho Luyện dược sư cũng như Trận pháp sư cùng các thuật sư khác gia tăng hồn lực.”

Phong Minh kinh hỷ nói: “Thật sự có thứ đồ tốt này sao ạ?”

Hạ Thúc nói: “Ta từng nghiền ngẫm qua, có lẽ là có thật, nhưng số lượng thứ này chắc chắn vô cùng hiếm hoi, hơn nữa tuyệt đối không lưu truyền ra ngoài. Chỉ cần nắm giữ trong tay bọn họ, nó sẽ trở thành bảo vật độc quyền, trở thành pháp bảo chiến thắng của bọn họ. Ngươi xem các thế gia nội tình có thâm hậu đến đâu, nhưng riêng ở phương diện này thì vĩnh viễn không cách nào siêu việt được hoàng thất.”

Phong Minh gật đầu, quả thực là như vậy, vị Luyện dược sư, Trận pháp sư, Phù sư cùng Khí sư xuất sắc nhất nằm ở đâu?

Không nằm ở các thế gia, cũng không ở Tứ Hồng thư viện, mà vừa vặn chính là ở trong hoàng triều cùng với Thánh Nguyên tông. Có lẽ điều này có liên quan đến việc bọn họ nắm giữ những truyền thừa cao minh, nhưng cũng không loại trừ khả năng có sự hỗ trợ của ngoại vật.

Hạ Thúc lo lắng Phong Minh sẽ hành động lỗ mãng: “Hạ thúc cũng chỉ nói cho ngươi biết vậy thôi, nhưng ngàn vạn lần đừng có đánh chủ ý lên người bọn họ. Ta sở dĩ nói ra điều này, là vì trước đây từng có di chỉ, di phủ xuất hiện qua thứ này, cho nên khi ngươi và Bạch Kiều Mặc lịch luyện bên ngoài, có thể lưu tâm đến tình hình phương diện này một chút, tránh việc gặp được đồ tốt mà lại vì không nhận biết được mà bỏ lỡ.”

Phong Minh gật đầu: “Con biết rồi, đa tạ Hạ thúc, nếu thật sự tìm được thứ đồ tốt này, con sẽ mang về cho Hạ thúc dùng thử.”

Hạ Thúc mỉm cười, ông quả thực không dám trông mong gì, nhưng hy vọng Phong Minh có thể tiến xa hơn, ông là người đã chứng kiến đứa trẻ này từng bước trưởng thành lên mà.

Phong Minh vừa trở về liền đem chuyện này chia sẻ với Bạch Kiều Mặc, y tin rằng Bạch Kiều Mặc nhất định sẽ biết nhiều hơn.

Bạch Kiều Mặc trái lại có chút kinh ngạc khi Hạ Thúc lại biết đến thứ như Hồn thạch, bởi vì trước đây nhìn kiểu gì thì Hạ Thúc cũng chỉ là người quanh quẩn ở một nơi nhỏ bé như Khánh Vân thành, rất khó để tiếp xúc với những thứ thuộc tầng thứ này, vậy mà Hạ Thúc lại biết được.

Nghĩ đến thứ thuốc tả cực mạnh mà Hạ Thúc từng dạy cho Phong Minh, Bạch Kiều Mặc bỗng thấy không có gì khó hiểu nữa. Hạ Thúc thành tựu không cao, không có nghĩa là ông chưa từng đạt được cơ duyên hay đồ tốt nào.

Bạch Kiều Mặc khẳng định: “Đúng vậy, có tồn tại thứ gọi là Hồn thạch. Thứ này không chỉ giúp thuật sư như Luyện dược sư nâng cao hồn lực, mà điều quan trọng hơn là có thể trợ giúp tu giả tấn cấp Khai Hồn cảnh. Ở những nơi có môi trường tu luyện tốt hơn bên ngoài Phi Hồng đại lục, sở dĩ tu giả Khai Hồn cảnh trở lên nhiều như vậy, Hồn thạch chính là một trong những nhân tố quyết định.”

“Tu giả muốn tiến xa hơn, thực chất tu vi nguyên lực và cường độ hồn lực là hai thứ không thể thiếu. Chẳng qua tu giả của Phi Hồng đại lục cao nhất cũng chỉ đi đến Khai Hồn cảnh, cho nên tu giả thông thường không chú trọng đến phương diện này mà thôi.”

“Tuy nhiên Hồn thạch ở Phi Hồng đại lục vô cùng khan hiếm, ta nghi ngờ số Hồn thạch hữu hạn trong tay tam đại hoàng triều và Thánh Nguyên tông thực chất đều là từ bên ngoài lưu lạc vào, bản thổ nơi này không sản sinh ra thứ đó.”

Phong Minh nói: “Hóa ra là thế, nghe huynh nói vậy làm đệ càng thêm muốn được mở mang tầm mắt một phen rồi.”

Bạch Kiều Mặc xoa xoa đầu Phong Minh, khẽ cười. Hắn không lo lắng Phong Minh sẽ vì vậy mà hành sự lỗ mãng, Phong Minh không phải là tính cách như thế.

Nếu như có cơ hội, chính hắn cũng muốn từ trong tay tam đại hoàng thất cùng Thánh Nguyên tông đoạt lấy một chút thứ đồ tốt này về đây.