Chương 137: Nhật Liên Thành
Phong Kim Lâm và Phong Ưng dong binh đội của hắn vốn dĩ khá có tiếng tăm tại vùng biên thùy có tên Xích Nhật này.
Đặc biệt là một năm trở lại đây, cùng với sự xuất hiện của vị đoàn trưởng Phong Kim Lâm, đà phát triển của Phong Ưng dong binh đội lại càng thêm mạnh mẽ.
Phong Ưng dong binh đội trước kia hành sự khá khiêm tốn, ở địa phương cũng chỉ thuộc hàng dong binh đội trung lưu, nhưng từ khi Phong Kim Lâm tới thì đã hoàn toàn khác biệt.
Hắn không chỉ mang đến lượng lớn tài nguyên tu luyện, mà còn thay đổi hẳn tác phong ngày trước, trở nên sắc sảo tiến thủ, biến dong binh đội này thành một thế lực khiến người ta không thể ngó lơ tại nơi đây.
Chưa bàn tới chuyện khác, chỉ riêng vị Tam phẩm Luyện dược sư của Phong Ưng dong binh đội kia thôi cũng đủ khiến chúng nhân thèm nhỏ dãi.
Đến như Khánh Vân thành còn thiếu hụt Luyện dược sư, huống chi là chốn biên thành hẻo lánh này.
Thế nhưng, bất kể các thế lực khác đưa ra điều kiện hậu hĩnh ra sao, vị Luyện dược sư kia vẫn chẳng hề lay chuyển, bày ra một bộ dáng sắt son một lòng muốn cắm rễ tới cùng ở Phong Ưng dong binh đội.
Giờ đây, tiểu thiếu gia của Phong Ưng dong binh đội đã đến, những người đang tụ tập ở cổng thành khó lòng mà không chú ý.
Đám người nhìn qua một lượt, ồ, vị song nhi tiểu thiếu gia này trông thật là da mịn thịt mềm, khác hẳn với dáng vẻ sương gió của người vùng biên thành bọn họ, nhìn qua là biết được nuông chiều từ bé, liệu có chịu nổi môi trường khắc nghiệt nơi biên thùy này không đây?
Ngay cả vị song nhi cô gia bên cạnh hắn trông cũng giống như xuất thân từ công tử thế gia, phong thái quả thực khác biệt hoàn toàn với lũ người thô kệch như bọn họ.
“Mọi người chớ có khinh thường họ, ngày trước khi Phong Kim Lâm dẫn người tới đây, mọi người cũng đâu có để hắn vào mắt, nhưng sự thật thì sao? Phong Ưng dong binh đội chính vì có hắn đến mới phát triển thần tốc như vậy đấy.”
“Hãy nhìn hai vị này mà xem, bên cạnh chẳng có bất kỳ nhân thủ bảo vệ nào, cứ thế mà đi một quãng đường xa xôi tới tận đây, dọc đường phải băng qua biết bao vùng đất hiểm trở, nếu thật sự là thiếu gia được nuông chiều như các ngươi nói thì liệu có đi nổi tới đây không?”
“Nhân bất khả diện tướng, ta thấy hai vị này không hề đơn giản đâu, có ai nhìn thấu được tu vi của họ không?”
Có người hít một hơi khí lạnh, nói: “Vị song nhi thiếu gia kia là Tụ Khí cảnh đỉnh phong, tiến thêm một bước nữa là Nguyên Dịch cảnh rồi, còn nam tử bên cạnh hắn, ta lại hoàn toàn không nhìn thấu được.”
“Khá khen cho gã, à không, khá khen cho hắn, thực lực kia tuyệt đối không thể yếu, e là một cao thủ Nguyên Dịch cảnh.”
Các tu giả tụ tập ở nơi này, kẻ có thực lực mạnh nhất cũng chỉ mới tới Nguyên Dịch cảnh sơ kỳ, vậy mà ngay cả người này cũng không nhìn thấu được thực lực của Bạch Kiều Mặc, hỏi sao không kinh ngạc cho được.
Điều này chứng tỏ thực lực của Bạch Kiều Mặc còn ở trên cả gã, sợ rằng không phải Nguyên Dịch cảnh hậu kỳ thì cũng là đỉnh phong, mà đối phương mới bao nhiêu tuổi chứ, trông lại trẻ tuổi như vậy.
Chính nhờ lời nhận định của vị tu giả Nguyên Dịch cảnh sơ kỳ này mà đám tu giả tụ tập nơi đây không còn ai dám coi thường cặp song nhi song tế của Phong Kim Lâm nữa, đồng thời tin tức này cũng nhanh chóng được truyền về các thế lực đứng sau bọn họ.
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc vừa mới lộ diện đã gây ra một trận chấn động không nhỏ.
Phong Minh nào có tâm trí đâu mà quản những người này đang bàn tán cái gì, trái tim hắn đã sớm bay tới bên cạnh cha hắn rồi, liền theo chân Dương Tân cùng mọi người nhanh chóng chạy về địa bàn của Phong Ưng dong binh đội.
Lại có người dùng tốc độ nhanh hơn để chạy về báo tin, thế nên khi bọn họ vừa tới bên ngoài trú địa của dong binh đội liền nhìn thấy cha hắn đang từ bên trong lao ra.
Phong Minh lập tức nhảy xuống từ trên con giác mã đang lao nhanh, chạy về phía cha mình: “Cha, con tới rồi, cha, con tới thăm cha đây.”
“Minh nhi!” Phong Kim Lâm cũng vui mừng khôn xiết, dang rộng hai tay đón lấy Phong Minh đang lao vào lòng mình, hai cha con đều vui sướng cười vang ha ha.
Những người khác cùng đi tới từ Khánh Vân thành cũng từ phía sau chạy ra, nhìn thấy thiếu gia của họ thì vui mừng tới cực điểm.
Họ đối với Bạch Kiều Mặc cũng vô cùng nhiệt tình, bọn họ đều biết tư chất của Bạch Kiều Mặc đã khôi phục, chính hắn đã một mực hộ tống Phong Minh đến tận biên thành này.
Chặng đường này nguy hiểm ra sao, những người từng đi qua đều biết rõ, cuộc hôn nhân mà Phong gia ở Cao Dương quận định ra năm đó quả thực là vô cùng đúng đắn.
Hạ Thuật đứng ở phía sau đám người, mỉm cười nhìn nhìn, hắn chính là nhờ có sự giúp đỡ của Phong Minh mới thuận lợi tấn cấp thành Tam phẩm Luyện dược sư.
Trước kia là hắn chỉ điểm luyện dược thuật cho Phong Minh, khi đó cũng không ngờ tới Phong Minh lại báo đáp hắn nhanh như vậy, hơn nữa Phong Minh hiện tại còn là đệ tử của một vị Ngũ phẩm Luyện dược đại sư nữa chứ.
Các thế lực khác nghĩ mãi không thông vì sao hắn không chịu chuyển chỗ, đó là bởi vì bọn họ không biết bản thân hắn làm thế nào để trở thành Tam phẩm Luyện dược sư, chưa nói đến tình cảm gắn bó bấy lâu nay, tình huống này dù có đổi thành bất kỳ vị Luyện dược sư nào thì cũng đều không nỡ rời đi.
Bạch Kiều Mặc vẫn cung kính gọi Phong Kim Lâm một tiếng “Nhạc phụ”, ánh mắt Phong Kim Lâm khẽ động một cái rồi lên tiếng đáp lời, một tay dắt song nhi của mình, một tay dắt song tế, trong sự vây quanh của chúng nhân mà tiến vào trong trạch viện.
Ngày hôm đó, Phong Ưng dong binh đội để chào đón sự xuất hiện của tiểu thiếu gia đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng long trọng, cách thức chúc mừng của dong binh đội tự nhiên là ăn uống linh đình một trận, náo nhiệt không khác gì ngày tết.
Trong lúc chúc mừng, Phong Minh cứ bưng một chén rượu chạy nhảy khắp nơi, khi thì chạm chén với người này, lúc lại uống một ngụm với người kia.
Sau một trận chè chén, ngoại trừ những người vốn đã quen biết từ trước, phần lớn những người mới gặp mặt lần đầu cũng được Phong Minh nhận diện một lượt, vị tiểu thiếu gia này liền nhận được sự yêu mến của tất cả mọi người.
Nhìn xem tiểu thiếu gia của bọn họ mới bình dị gần gũi làm sao, cái miệng ngọt xớt hết gọi thúc thúc, bá bá lại đến di di, những đứa trẻ cũng nhanh chóng bị tiểu thiếu gia thu hút, cứ đi theo đuôi hắn chạy quanh khắp nơi, ăn chực uống chực, hòa nhập thành một khối từ trên xuống dưới.
Đến khi chỉ còn lại không gian riêng tư với Phong Kim Lâm cùng Phong Nguyệt, Hạ Thuật mấy người, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc mới đem những trải nghiệm sau khi phân tách kể lại từng việc một.
Phong Nguyệt thì không nói, chứ Hạ Thuật nghe xong suýt chút nữa tự tay giật đứt hết cả râu tóc, hắn dở khóc dở cười, Phong Minh thiếu gia quả thực là quá biết cách dày vò mà.
Ngược lại, Phong Kim Lâm đối với tính tình của song nhi nhà mình thì hiểu rõ như lòng bàn tay, không có trưởng bối trông nom, hắn lại càng như chim sổ lồng mà bay lượn, cũng may còn có Bạch Kiều Mặc để mắt tới một chút, bằng không chẳng biết còn đại náo thành cái dạng gì nữa.
Phong Nguyệt chỉ có thể giơ lên một ngón tay cái, tán thưởng: “Được lắm, Minh nhi đây là trò giỏi hơn thầy rồi, còn lợi hại hơn cả cha ngươi, cha ngươi ở vào độ tuổi của các ngươi bây giờ cũng chẳng có cách nào lật đổ được cả Ngô gia đâu.”
Phong Kim Lâm tức giận nói: “Ngươi chớ có tâng bốc nó như thế, để đỡ cho nó càng thêm không biết trời cao đất dày là gì, chuyện của Ngô gia lần này cũng có phần may mắn ở trong đó, bằng không chỉ dựa vào hai đứa trẻ như chúng thì làm sao làm nổi.”
Phong Nguyệt ngẫm lại thấy cũng đúng: “Nếu không phải phát hiện ra khoáng mạch kia, muốn lật đổ Ngô gia thật sự không phải chuyện ngày một ngày hai có thể làm được, dù sao sau lưng Ngô gia còn có vị Quý quân và Hoàng tử kia chống lưng, xem ra vẫn là do Ngô gia tự mình hành sự không cẩn thận, một mai đắc ý liền quá mức cuồng vọng, để lộ dấu vết, mới khiến cho đối thủ cạnh tranh nắm được nhược điểm.”
Phong Minh không tiện nói với Phong Nguyệt và Hạ Thuật rằng tình báo này là do Bạch Kiều Mặc có được từ kiếp trước, kiếp này chỉ là lấy đồ có sẵn ra lợi dụng một chút, Phong Kim Lâm tuy biết một vài điều, nhưng biết Bạch Kiều Mặc trên người có bí mật nên cũng không quá mức truy cứu sâu xa.
“Tới đây tới đây, chúng ta tới chia của nào, ta và Bạch đại ca đã kiếm được một mớ từ chỗ khoáng mạch của Ngô gia đấy.”
Phong Nguyệt và Hạ Thuật đều bị cách nói của Phong Minh làm cho phì cười, đứa nhỏ này thật sự là không để ai yên lòng mà, đến cả khoáng mạch của Ngô gia mà cũng dám đánh cướp.
Nghĩ cũng biết nơi đó khẳng định có cao thủ Nguyên Đan cảnh bảo hộ, vậy mà bọn họ thật sự có thể làm được ngay dưới mí mắt của đối phương, chuyện này còn phải đa tạ vị trận pháp kỳ tài Bạch Kiều Mặc này nữa.
Phong Minh móc ra một đống ngọc bình đựng đan dược, Bạch Kiều Mặc thì lấy ra các trận bàn, đây đều là những tài nguyên tiêu hao mà dong binh đội đang cần dùng đến, hơn nữa đồ vật từ trên người hai người lấy ra, cái nào cái nấy đều là tinh phẩm, cực phẩm, bên ngoài có muốn mua cũng không mua được.
Hạ Thuật nhìn những viên Tam phẩm thậm chí còn có Tứ phẩm đan dược kia, yêu thích không buông tay mà mân mê ngắm nghía.
Tốc độ tiến bộ trong luyện dược thuật của Phong Minh quá nhanh, thiên phú cao đến mức đáng sợ, hắn thầm khánh hạnh vì Phong Minh đã bái Dư Tiêu làm sư phụ, bằng không cái thân thiên phú này liền bị lãng phí mất, tốc độ tấn giai không thể nào nhanh đến như vậy được.
“Hạ thúc, ta ở chỗ này còn có đồ tốt để lại cho ngài đây, khà khà khà, nhìn xem những thứ này là gì nào.”
Phong Minh như hiến bảo mà lấy ra một đống đồ vật đưa tới trước mặt Hạ Thuật, đều là những cuốn sách về phương diện luyện dược được hắn sao chép lại từ những thu hoạch của mình, liên quan đến những tâm đắc luyện dược phi truyền thừa, phương thuốc đan dược, nguyên lý luyện dược các loại.
Những thứ liên quan đến truyền thừa hạch tâm nếu giao cho Hạ Thuật thì quá mức mạo hiểm, một khi bị các thế lực khác, đặc biệt là Thánh Nguyên tông phát giác ra, vậy thì Hạ Thuật sẽ gặp nguy hiểm, kéo theo cả Phong Ưng dong binh đội của cha hắn cũng sẽ lâm vào hiểm cảnh.
Cho nên những thứ Phong Minh đưa ra đều là do hắn tinh khiết tuyển lựa kỹ càng, bảo đảm tuyệt đối không có nguy hiểm gì.
Hắn đương nhiên muốn bồi dưỡng Hạ Thuật lên rồi, hắn đây là đang vì dong binh đội của cha mình mà bồi dưỡng một vị Luyện dược sư giỏi, như thế khi hắn không có ở đây, dong binh đội của cha hắn mới không bị thiếu hụt đan dược để sử dụng.
Hơn nữa Hạ Thuật là người thầy vỡ lòng của hắn trên con đường luyện dược, Phong Minh đương nhiên phải hồi báo ông rồi.
Hạ Thuật chỉ khẽ lật xem một chút, đã kích động tới mức lệ quang lấp lánh: “Tốt, tốt, tốt quá rồi, Hạ Thuật đa tạ Minh nhi đã luôn nhớ tới ta.”
“Có gì đâu ạ, ta đã nói rồi, ta là luyện dược thiên tài, Hạ thúc đi theo ta khẳng định cũng có thể đạt được tăng tiến, tương lai trở thành Tứ phẩm, Ngũ phẩm Luyện dược sư đều không thành vấn đề.”
Môi Hạ Thuật run rẩy mấy cái, không dám nhận những lời như vậy nữa, thực ra có thể trở thành Tam phẩm Luyện dược sư, ông đã vô cùng mãn nguyện rồi.
Ngoài đan dược và trận bàn, hai người còn lấy ra không ít linh khí cùng các vật tư khác mà dong binh đội có thể dùng tới, giữ lại trên người bọn họ cũng là lãng phí.
Ngược lại là nguyên tinh, Phong Kim Lâm kiên quyết không nhận, bảo họ tự mình giữ lấy, chẳng có ai lại chê nguyên tinh quá nhiều cả.
“Đúng rồi, còn có một thứ này rất quan trọng, cha, đây là con tặng cho cha.”
Phong Minh cuối cùng móc ra một món đồ mấu chốt, chính là tín vật của Kim Ưng dong binh đội mà Thạch Nham lão gia tử đã đưa cho hắn, dựa vào tín vật này có thể liên lạc được với Kim Ưng dong binh đội.
Phong Kim Lâm và Phong Nguyệt đều không khách khí mà nhận lấy, danh hào của Kim Ưng dong binh đội bọn họ tự nhiên là biết rõ, không ngờ tới Phong Minh còn kéo về cho bọn họ một cái trợ lực như vậy.
Chưa nói tới chuyện khác, Kim Ưng, Phong Ưng, thật sự là rất có duyên phận.
Sau khi đến Xích Nhật thành này, Phong Minh không nghĩ tới chuyện sẽ lập tức rời đi, mà là an tâm ở lại.
Mấy ngày đầu tiên, Phong Minh đều bám dính lấy bên người cha hắn, đi ra đi vào đều theo sát, ngay cả khi cha hắn xử lý công vụ của dong binh đội hắn cũng đi theo, những người khác cũng không xem hắn là người ngoài, đây là tiểu thiếu gia của bọn họ, nghe một chút thì có làm sao.
Bạch Kiều Mặc không quấy rầy khoảng thời gian ở bên nhau của Phong Minh và cha hắn, y liền chạy đi giao lưu, thiết tha cùng các dong binh khác, một trận này liền đem tất cả các dong binh đều làm cho kinh hãi.
Phàm là người giao thủ với y, không có một ai có thể đánh bại được y, phỏng chừng ngoại trừ vị đoàn trưởng của bọn họ đích thân ra tay, bằng không Bạch Kiều Mặc đã đánh khắp nơi này không địch thủ rồi.
Trong quá trình này, Bạch Kiều Mặc cũng không ít lần chỉ điểm cho bọn họ, thế là mọi người lại càng hăng hái đi theo vị cô gia của bọn họ cùng nhau rèn luyện, thiết tha, những người đến từ Khánh Vân thành lại càng ra sức hướng tới những người khác tuyên truyền về những trải nghiệm trước kia của Bạch Kiều Mặc, nghe xong khiến ai nấy đều không khỏi bội phục.
Một vị thiên chi kiêu tử từng bị người ta phế đi đan điền, sau đó thế mà lại có thể đứng lên một lần nữa, hơn nữa còn may mắn khôi phục được đan điền, thực lực lại càng sâu không lường được hơn trước.
Bám dính lấy cha mình suốt mấy ngày trời, Phong Minh cuối cùng cũng thả lỏng sự giám sát chặt chẽ, thời gian ở bên Bạch Kiều Mặc cũng nhiều lên.
Trong thời gian này, hai người đều đang tìm hiểu tình hình của Xích Nhật thành – tòa biên thành này, vị trí địa lý của tòa biên thành này vô cùng đặc thù, bởi vì nó không chỉ giao giới với Nam Hoàng hoàng triều, mà còn cách Tây Minh hoàng triều rất gần, khoảng cách tiến về địa bàn của Thánh Nguyên tông cũng không tính là quá xa.
—