← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 134: Kết cục Ngô gia

21 min read 28.08.2026

 

Chẳng qua mới hai ngày công phu, Quảng Lâm thành Ngô gia hách hách dương dương một thời đã sụp đổ hoàn toàn.

Hai ngày này, tin tức liên quan đến Ngô gia cứ liên tục truyền ra ngoài.

Có người phản kháng, muốn từ Ngô gia trốn chạy ra ngoài, kết quả liền bị Ngân Giáp vệ canh giữ ở bên ngoài đánh chết tại chỗ.

Vì lẽ đó, không ít bách tính nhát gan không dám vây xem ở cự ly gần nữa, lo sợ bản thân bị cuốn vào mà mất đi cái mạng nhỏ, đều quay về nhà trốn biệt tăm.

Cũng có kẻ xem náo nhiệt đến mức không cần mạng, cứ nán lại bên ngoài Ngô gia, chứng kiến thi thể ngoài đó đã chất lên cao ngất.

Ngân Giáp vệ cũng tuyệt tình, sau khi đánh chết người tại chỗ cũng không thèm dọn dẹp thi thể đi, cứ vứt ngay trước cửa, từng cái một chồng chất lên nhau.

Những người Ngô gia gan nhỏ nhìn thấy cảnh đó đều sợ đến mức sắp phát điên, đâu còn ai dám lao ra ngoài nữa.

Chỉ trong vòng hai ngày, Ngân Giáp vệ dẫn đầu Thiết Giáp quân đã áp giải những trọng phạm yếu nhân của Ngô gia tiến về hoàng thành, vị thành chủ mới cũng vội vã chạy tới tiếp quản sự vụ của Quảng Lâm thành, đồng thời tiếp thu sản nghiệp lớn nhỏ bị tịch thu của Ngô gia.

Nghe nói các loại bảo vật tài nguyên tịch thu được từ Ngô gia có thể chất thành mấy ngọn núi lớn, cuộc sống của các vị chủ tử Ngô gia trước kia cũng xa xỉ vô bỉ.

Có người nói, bày biện bố trí trong phòng của một số chủ tử Ngô gia xa hoa đến mức độ nào, e là ngay cả hoàng đế ở hoàng thành cũng không bằng.

Khi Thiết Giáp quân áp giải phạm nhân rời đi, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đang ở trên một tửu lâu bên cạnh con phố duy nhất phải đi qua ngoài Ngô phủ.

Đại tiểu chủ tử của Ngô gia đều nằm trong đội ngũ bị áp giải, ngay cả đứa trẻ mới lọt lòng cũng không được buông tha, điều này cũng bao gồm cả những gia quyến, hai người liền ở trong đội ngũ gia quyến nhìn thấy bóng dáng của Phong Lâm Lang.

Phong Minh vẫn còn nhớ tình cảnh lần đầu tiên nhìn thấy Phong Lâm Lang, nàng khi đó như thể một thanh lãnh tiên tử, cao cao tại thượng, chúng sinh đều không lọt được vào mắt nàng.

Thế nhưng trong khoảng thời gian ngắn ngủi gả vào Ngô gia, luồng tiên khí kia trên người nàng đã tiêu biến sạch sẽ, trái lại còn nhiều thêm một tầng lệ khí, so với trước kia quả thực là hai người hoàn toàn khác nhau.

“Nàng ta làm sao thế kia?”

Bạch Kiều Mặc nhìn thấy cũng có chút kinh ngạc, nói với Phong Minh: “Tu vi của nàng ta cũng bị phế rồi.”

Phong Minh kinh hô thành tiếng: “Là Ngô Ứng Ngạn sai người làm sao?”

“Có khả năng là vậy.”

Phong Minh tìm kiếm bóng dáng của Ngô Ứng Ngạn, gã là chủ tử chính tông của Ngô gia, cho dù là một phế nhân thì cũng không thể nào thoát tội được.

Thế nhưng ở giữa đội ngũ lại không tìm thấy bóng dáng của gã, lúc này bên cạnh có tu giả cũng đang xem náo nhiệt, vừa chỉ trỏ xuống dưới vừa bộc lộ ra một cái tin tức.

“Vị Ngô Ứng Ngạn Ngô đại thiếu gia kia, trong lúc bị quản thúc, đã bị vị phu nhân mới cưới của gã thừa dịp người ta không đề phòng một đao đâm chết rồi.”

“Thật sao? Thật sự bị đâm chết rồi?”

“Đúng vậy, tin tức xác thực, chính là truyền ra từ Ngô gia, các ngươi biết thế nào không? Tên họ Ngô kia không làm việc người, đem một cô nương tốt nhà người ta cưới vào cửa rồi, chẳng những không ưu đãi chút nào, ngược lại còn gọi người phế đi tu vi của cô nương này. Cô nương kia sao có thể không ngậm hận trong lòng, trước đó tìm không ra cơ hội, hiện tại Ngô gia bị nạn, Ngô Ứng Ngạn bên người không có ai canh giữ, chẳng phải là đã cho nàng cơ hội sao.”

“Đáng đời, tên họ Ngô chết rất tốt, ai bảo Ngô gia bọn họ ngày trước quá mức kiêu căng ngạo mạn. Tên họ Ngô nhìn cứ như một tình chủng si tình, nhưng nữ nhân trong viện của gã từ đâu mà có? Có kẻ là trực tiếp cướp đoạt từ trên đại lộ về đấy thôi.”

Phong Minh và Bạch Kiều Mặc ngơ ngác nhìn nhau, họ cũng không ngờ tới lại là một kết cục như vậy.

Bạch Kiều Mặc thấp giọng nói: “Chỉ là tu vi bị phế, chứ không phải đan điền bị hủy, có lẽ là do dùng dược vật tạo thành kết quả, tốn chút thời gian thì tu vi vẫn có thể tìm lại được.”

Phong Minh hỏi: “Kiếp trước kết cục của nàng ta thế nào?”

Đây là hỏi về kiếp trước, Bạch Kiều Mặc nghĩ một lát rồi nói: “Sau khi Ngô gia lụi bại ta liền không chú ý nhiều đến chuyện của nàng ta nữa, mãi cho đến lúc ta rời đi cũng chưa từng nghe qua danh hiệu của nàng ta, nghĩ lại thành tựu chắc cũng không quá cao đâu.”

Nếu như thành tựu cao, Phi Hồng đại lục khẳng định sẽ truyền ra danh hiệu của nàng.

Nhưng Bạch Kiều Mặc vẫn luôn chưa từng nghe thấy, nghĩ lại sau này cũng dần dà luân lạc thành kẻ tầm thường, rốt cuộc là lưu lại Phong gia hay là gả cho ai, Bạch Kiều Mặc hoàn toàn không biết gì cả.

Phong Minh thở dài một tiếng nói: “Thôi vậy, nàng ta lần này cũng đã nếm trải quả đắng, nghĩ lại Phong gia muốn đem nàng ta vớt ra ngoài cũng không phải chuyện gì khó khăn, chúng ta đi thôi, sau này cùng nàng ta thực sự là người của hai lối rồi.”

Phong Minh cảm thấy, trừ phi Phong Lâm Lang trải qua một kiếp này, từ đó nỗ lực vươn lên, trở thành cường giả của Phi Hồng đại lục, bằng không đời này e là khó có thể hội diện lần nữa.

Hắn cảm thấy, Phong gia chắc là sẽ đem người vớt ra ngoài thôi, bất quá nếu không vớt người thì đối với thanh danh của Phong gia cũng không tốt lắm.

Dẫu cho vị phụ thân kia của Phong Lâm Lang có chút ngu xuẩn, vị trí thiếu gia chủ có lẽ đều không ngồi vững được nữa, nhưng mẫu thân của Phong Lâm Lang chắc sẽ không từ bỏ nữ nhi của mình, nương gia có lẽ cũng nên có chút địa vị, vớt một tân tức phụ râu ria không quan trọng chắc không cần tốn bao nhiêu lực khí.

Sau khi Thiết Giáp quân ra khỏi thành, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc cũng trả phòng khách điếm, đi theo rời khỏi Quảng Lâm thành.

Kỳ thực những ngày này đã có không ít tu giả rời đi Quảng Lâm thành, trên đường phố trong thành đều quạnh quẽ hơn rất nhiều so với lúc họ mới tới.

Tóm lại, Quảng Lâm thành sau này sẽ tiêu điều mất một khoảng thời gian dài, có thể phục hồi hay không thì phải xem người tiếp nhiệm thành chủ trị lý ra sao rồi.

Sự sụp đổ của Ngô gia thực sự đã kinh động đến rất nhiều thế lực, rất nhiều thế gia đều đang chú ý, cũng đã chứng kiến sự không chút lưu tình của hoàng gia, cùng với hành động lôi lệ phong hành của Ngân Giáp quân và Thiết Giáp quân.

Một gia tộc to lớn như thế, trong khoảnh khắc liền tiêu tùng sạch sẽ.

Cao Dương quận từ trên xuống dưới đặc biệt chú ý đến cục diện của Quảng Lâm thành, ban đầu khi Ngô gia bị Thiết Giáp quân vây khốn, tin tức truyền đến Cao Dương quận, Cao Dương quận liền nổ tung chảo.

Tất cả mọi người đều cảm thấy, đây quả thực là ông trời đã mở một trò đùa thiên đại đối với cả nhà Phong Kim Thái.

Ngươi nói xem nếu Phong Kim Thái kiên trì thêm một khoảng thời gian nữa, thì căn bản đâu cần phải ủy khuất nữ nhi của mình, gả vào Ngô gia cho một phế nhân bằng một phương thức khuất nhục như vậy, Phong Lâm Lang thực sự là thời vận không thông.

Ngày trước không ít người trẻ tuổi coi Phong Lâm Lang là thần phi tiên tử cao cao tại thượng không thể khinh nhờn, trải qua một phen này, tiên tử đọa lạc thành phàm nữ rồi, tình cảm đối với nàng cũng phức tạp đến cực điểm.

Có người lần nữa nhắc lại lời đồn đại lưu truyền trước đó, mắng Phong Kim Thái quả nhiên là một kẻ ngu xuẩn, nhìn thì như là hộ nữ nhi, thế nhưng lại đem nữ nhi hủy hoại rồi.

Phong Kim Thái hiện tại đã không còn là thiếu gia chủ của Phong gia nữa, cho nên đám thế gia tử đệ đều dám mắng gã rồi.

Đợi đến khi tin tức Ngô gia bị vây bắt, Phong Lâm Lang thừa cơ giết Ngô Ứng Ngạn lần nữa truyền tới, Cao Dương quận càng là đầu đường cuối ngõ đều đang nghị luận chuyện này.

Người Phong gia đều cảm thấy rất mất mặt, người Phong gia bị toàn thành đàm tiếu bằng phương thức như vậy, vốn không phải là điều họ mong muốn.

Nhưng Phong Lâm Lang tự tay giết Ngô Ứng Ngạn, các tử đệ Phong gia đều vỗ tay khen hay, âm thầm bàn tán xem có nên đón Phong Lâm Lang trở về hay không, bằng không nàng cũng sẽ bị xem như gia quyến của tội phạm áp giải tới hoàng thành, không biết sẽ rơi vào kết cục gì.

“Gia chủ chắc là sẽ xử lý thôi, dẫu sao cũng là người của Phong gia chúng ta, cho dù gia chủ không thèm ngó ngàng, thì phụ thân mẫu thân nàng cùng với Phong Hồng Nhuệ cũng sẽ không bỏ mặc không quản chứ.”

Phong Cảnh Hoài cũng cảm thấy nên đem Phong Lâm Lang đón trở về, đối với hai tỷ đệ Phong Lâm Lang không có quá nhiều hảo cảm là một chuyện, nhưng dẫu sao cũng là người Phong gia, giống như thuở ban đầu gã hy vọng đem phụ tử Phong Minh đón trở về gia tộc vậy.

So sánh với Phong Minh, gã đối với Phong Lâm Lang tình cảm còn muốn sâu hơn một chút, dù sao cũng là cùng nhau lớn lên ở Phong gia.

Phong Tùng Hải nói: “Yên tâm đi, gia chủ sẽ xử lý thôi, nếu như Phong Lâm Lang là lưu lạc ở bên ngoài, gia chủ có lẽ hỏi cũng không thèm hỏi một tiếng, mặc kệ cho nàng tự mình bươn chải, giống như Phong Kim Lâm vậy, nhưng hiện tại tình huống khác biệt, do gia chủ xuất thủ, sự tình sẽ đơn giản hơn nhiều.”

Nghe tổ phụ nói như vậy, Phong Cảnh Hoài yên tâm hơn hẳn, theo góc nhìn của gã, gia chủ cũng không có vẻ vô tình như gã từng nghĩ mà.

Đúng như Phong Tùng Hải liệu đoán, Phong gia chủ quả thực đang phân phó người đi xử lý việc này.

Nhưng khác với những gì đám tử đệ Phong gia khác nghĩ, lão không phải sai người đem Phong Lâm Lang đón trở về gia tộc, mà chỉ là giúp nàng thoát ly thân phận gia quyến của tội phạm mà thôi.

Sau này Phong Lâm Lang ra sao thì phải xem chính bản thân nàng rồi, có bản sự thì tự mình ở bên ngoài xông pha ra một phen thành tích đi.

Người dưới tay hiếu kỳ hỏi: “Gia chủ, Ngô gia sao lại đổ nhanh đến vậy?”

Nhìn thế nào cũng thấy thời cơ này có chút không thích đáng.

Phong gia chủ gõ nhẹ ngón tay xuống mặt bàn, khẽ cười một tiếng: “Phía sau đương nhiên là có người đẩy, chúng nhân hợp lực, chẳng phải liền đổ nhanh như vậy sao.”

“Là mấy vị hoàng tử ở hoàng thành động thủ?”

Phong gia chủ nói: “Nếu đoán không lầm, mấy vị kia chỉ là những kẻ ra mặt ở ngoài sáng mà thôi, đứng sau màn còn có người khác, ta đúng là đã xem nhẹ bọn họ, có thể làm đến bước đường này.”

Người dưới tay không mấy minh bạch, nhưng Phong gia chủ cũng không có ý tứ giải thích, phất phất tay, thuộc hạ liền lui ra ngoài, làm việc cho gia chủ là việc cần kíp.

Phong gia chủ thấp giọng nói: “Xem ra tiểu tử kia đan điền đã tu phục rồi nha, còn là một trận pháp kỳ tài, lần này ngay cả ta cũng nhìn lầm rồi, lại để cho tên song nhi kia nhặt được bảo.”

Hóa ra không chỉ một mình Thạch Nham nhìn thấu thân phận của Bạch Kiều Mặc, Phong gia chủ căn cứ vào các loại manh mối, cũng đã suy đoán ra tình huống tu vi của Bạch Kiều Mặc đã khôi phục và còn tiến thêm một bước.

Bao gồm cả thân phận Võ Hải mà gã đóng vai, thậm chí chuyện Ngô gia sụp đổ lần này đứng sau cũng là do Bạch Kiều Mặc thúc đẩy, nhưng điểm lão nghĩ mãi không thông là, Bạch Kiều Mặc làm thế nào biết được chuyện Ngô gia tư tàng một tòa phú khoáng.

Từ mặt ngoài mà nhìn, Bạch Kiều Mặc đến cả địa giới Quảng Lâm thành cũng chưa từng đi qua, Bạch Kiều Mặc của ngày trước cũng là một lòng nhào vào tu luyện, vốn không kết giao bằng hữu rộng rãi, không khả năng có được con đường tin tức của riêng mình.

Thế nhưng gã không chỉ biết, mà chắc là còn tra ra được vị trí cụ thể, ngay cả lão đoán chừng có khả năng có, nhưng cũng không biết phương vị cụ thể ở đâu.

Tứ Hồng thư viện tương đồng đối với chuyện này chấn kinh cực kỳ, bên trong bên ngoài thư viện, nơi nơi cũng đều đang bàn luận chuyện Ngô gia bị tịch thu và vận mệnh của Phong Lâm Lang.

Phong Lâm Lang ở Tứ Hồng thư viện nhân khí cũng không hề thấp, xét cho cùng nàng cũng sở hữu dung mạo thoát tục, thanh lãnh như tiên tử, thiên phú lại cao, cộng thêm xuất thân thế gia, đệ tử ái mộ nàng không ít.

Trước đó nàng bị ép gả cho Ngô Ứng Ngạn bị phế đã đủ khiến người ta đồng tình rồi, không ngờ hiện tại còn có chuyện thảm hơn.

Chân trước vừa mới gả vào Ngô gia không lâu, chân sau Ngô gia liền bị vây bắt vấn tội rồi.

Cung Ngọc Minh cùng Tống Vạn Thông ngồi một chỗ uống rượu, thiếu đi một người có cùng sở thích là Phong Minh, Cung Ngọc Minh há chẳng phải lại tìm đến Tống Vạn Thông, kẻ có thể cùng nhau bát quái này sao, còn đem cả Thịnh Đạc kéo vào cùng.

“Không ngờ tới nha không ngờ tới, nhân sinh quả thực là gặp nhiều trắc trở, lên voi xuống chó, ban đầu nếu có ai nói cho ta biết Phong Lâm Lang sẽ rơi vào kết cục thế này, ta vạn vạn sẽ không tin tưởng. Ai nhìn vào mà chẳng thấy nàng tiền đồ như gấm chứ, so với hạng chỉ biết ăn uống chơi bời như ta đây, căn bản không phải là người đi chung một đường.”