Chương 127: Quả báo nhãn tiền
Bạch Kiều Mặc không có lý do gì để từ chối. Hắn vừa quán xuyến, kiểm tra tình hình khắp các gian phòng trong động phủ, vừa truyền hình ảnh qua thủy kính để giám sát nhất cử nhất động của bọn Ngô Ứng Ngạn. Đồng thời, hắn còn ra tay gia cố toàn bộ đại trận, tăng thêm độ khó cho việc phá trận của mấy vị trận pháp sư kia, khiến bọn chúng không thể thuận lợi như ý muốn.
Biết rõ vị trận pháp sư có cấp bậc cao nhất trong đám người đó cũng chỉ mới tới tứ phẩm, Bạch Kiều Mặc tự tin bọn chúng tuyệt đối không thể chiếm được nửa phần tiện nghi từ tay hắn.
Về phần Phong Minh, cậu lại kinh ngạc phát hiện Ngô Ứng Ngạn không đi cùng Phong Lâm Lang. Hắn ta đang đứng một mình, sắc mặt xanh mét, trông như vừa phải chịu một cục tức lớn.
Phong Minh liền bảo thủy kính tìm kiếm bóng dáng của Phong Lâm Lang. Đến khi nhìn thấy nàng ta, cậu lập tức hiểu ra mọi chuyện.
“Bạch đại ca huynh mau nhìn xem, họ Ngô kia hình như xích mích với Phong Lâm Lang rồi. Hắn đang hậm hực bỏ ra một góc kia kìa. Đây chẳng phải là cơ hội ngàn năm có một sao? Lúc này không ra tay thì còn đợi đến khi nào nữa?”
Trong thủy kính, Phong Lâm Lang đang đứng chung chỗ với vị Nhiếp công tử kia. Nhiếp công tử ghé tai nói nhỏ điều gì đó, Phong Lâm Lang liền mỉm cười dịu dàng đáp lại.
Phong Minh vốn thừa biết, Phong Lâm Lang chưa bao giờ dành cho Ngô Ứng Ngạn một sắc mặt tốt như thế. Sự đối lập rõ ràng này, hỏi sao Ngô Ứng Ngạn có thể nuốt trôi cục tức cho được?
Theo ý Phong Minh, họ Ngô kia rơi vào kết cục này hoàn toàn là đáng đời. Vị Nhiếp công tử hiện tại đâu phải là một kẻ không có chỗ dựa như Bạch Kiều Mặc. Hắn ta có giỏi thì dùng những thủ đoạn từng áp dụng với Bạch Kiều Mặc lên người Nhiếp công tử xem nào?
Nếu hắn thực sự có gan đó, thì đã chẳng phải ấm ức bỏ đi một mình như vậy.
Ánh mắt Bạch Kiều Mặc lóe lên một tia lạnh lẽo, nhàn nhạt nói: “Được, ta sẽ an bài cho Ngô Ứng Ngạn ngay đây.”
Một khi Bạch Kiều Mặc đã ra tay, tự nhiên sẽ tuyệt đường sống của Ngô Ứng Ngạn, làm việc gì cũng phải làm đến nơi đến chốn.
Vì vậy, hắn không chỉ điều khiển trận pháp từ xa, mà còn đích thân tiến sâu vào trong trận, gia cố thêm một lượng lớn nguyên liệu bố trận, sau đó mới quay trở lại khu vực trung tâm cốt lõi.
“Minh đệ đợi một lát, trò hay sắp bắt đầu rồi.”
“Tuyệt quá!” Phong Minh kích động nắm chặt nắm đấm, lúc này trong đầu cậu chợt lóe lên một ý tưởng: “Đúng rồi, ta phải dùng lưu ảnh thạch quay lại cảnh tượng này mới được. Để xem có cơ hội nào giúp gã này rêu rao một phen không. Mà nếu không rêu rao được thì giữ lại tự mình thưởng thức cũng tốt.”
Bạch Kiều Mặc đương nhiên chiều theo ý cậu, bởi Minh đệ làm vậy suy cho cùng cũng là vì muốn trút giận thay hắn.
Thế là Phong Minh lục lọi trong túi trữ vật lấy ra một viên lưu ảnh thạch trống, hướng thẳng về phía màn hình thủy kính mà bắt đầu ghi hình.
Ngô Ứng Ngạn hoàn toàn không hề hay biết tai họa sắp giáng xuống đầu. Lúc này, cơn thịnh nộ ngút trời trong lòng hắn không có nơi phát tiết, đám thuộc hạ lại không ở bên cạnh, bằng không hắn đã lôi chúng ra đánh đập một trận cho hả dạ.
Hắn không muốn tiếp tục ở lại chính điện, càng không muốn nhìn thấy bộ mặt khiêu khích của họ Nhiếp kia, và lại càng không muốn chứng kiến nụ cười mà Phong Lâm Lang dành cho gã. Hắn thực sự sợ mình không kiềm chế nổi mà ra tay trừng trị đôi cẩu nam nữ này.
Trong đầu Ngô Ứng Ngạn thầm tính toán, đợi sau khi ra ngoài, hắn sẽ dùng thủ đoạn gì để đối phó với họ Nhiếp, khiến gã phải sống không bằng chết.
Ngay cả đối với Phong Lâm Lang, hắn cũng sẽ không nể tình nữa. Loại tiện nhân này phải bẻ gãy cánh, nhốt chặt trong thâm viện, đập tan sự kiêu ngạo của nàng ta, bắt nàng ta phải quỳ gối trước mặt để hầu hạ hắn.
Nghĩ đến viễn cảnh đó, khắp người Ngô Ứng Ngạn liền kích động đến mức run rẩy.
Giữa lúc hắn đang chìm đắm trong ảo tưởng xa vời ấy, trước mắt chợt có một luồng sáng lướt qua. Ngô Ứng Ngạn vội vàng định thần nhìn kỹ, quả nhiên không hề nhìn lầm, luồng sáng ấy lại một lần nữa lóe lên rồi biến mất.
Ngô Ứng Ngạn mừng rỡ khôn xiết, nơi này nhất định có giấu bảo vật!
Hắn lập tức liếc nhìn xung quanh, thấy không một ai đi theo, trong lòng càng thêm đắc ý.
Hắn ngoái đầu nhìn về phía chính điện. Đám già khọm kia dám coi thường Ngô Ứng Ngạn hắn, để xem một lát nữa khi hắn đoạt được bảo vật tốt nhất này, bọn chúng còn thứ gì để mà vênh váo.
Đây tuyệt đối là chí bảo, thậm chí còn là thứ tốt hơn nhiều so với những món đồ trong chính điện, bằng không đã chẳng thể xuất hiện linh quang như vậy.
Nếu là trước đây, hắn có lẽ sẽ dùng bảo vật này để lấy lòng Phong Lâm Lang, nhưng giờ phút này, hắn một chút cũng không muốn nàng ta được hưởng ké chút lợi lộc nào, hắn chỉ muốn sỉ nhục nàng ta mà thôi.
Nghĩ vậy, Ngô Ứng Ngạn từng bước một tiến về phía trước. Trên người hắn đã dán sẵn vài tấm linh phù phòng ngự để gia tăng bảo hộ.
Nếu ở một nơi khác, sự đề phòng này của hắn có lẽ sẽ phát huy tác dụng. Thế nhưng hôm nay, kẻ nhắm vào hắn lại là Bạch Kiều Mặc. Một cái bẫy hoàn mỹ nhất đã được giăng ra, làm sao có thể để hắn có cơ hội chạy thoát?
Ngô Ứng Ngạn kinh hỷ nhận ra bản thân đi tới đâu cũng không hề gặp phải bất kỳ sự cản trở nào, quả nhiên là vận may của hắn đã tới.
Men theo hướng linh quang vừa xuất hiện, chẳng mấy chốc, hắn đã nhìn thấy vài cây linh thảo tràn ngập linh khí. Dựa vào sự nồng nặc của nguyên khí, hắn có thể đoán định đây là linh thảo lục phẩm. Bên cạnh đó còn có một món linh khí cũng tỏa ra ánh sáng rực rỡ, phẩm cấp e rằng cũng không dưới lục phẩm.
Ngô Ứng Ngạn tuy xuất thân từ Ngô gia, từng thấy qua vô số thứ tốt, nhưng đối với những báu vật từ ngũ phẩm trở lên, đó vẫn là những thứ hiếm khi được diện kiến.
Giờ đây, ngay trước mắt lại xuất hiện một loạt bảo vật lục phẩm, khiến biểu cảm trên gương mặt Ngô Ứng Ngạn vì quá hưng phấn mà trở nên vặn vẹo. Hắn lao vút tới, chỉ muốn nhanh chóng thu hết vào trong túi, chờ đến khi rời khỏi U Minh Cốc trở về Ngô gia, hắn sẽ hung hăng khoe khoang một trận.
“Đều là của ta! Tất cả đều là của ta!” Ngô Ứng Ngạn hưng phấn hét lớn.
Thế nhưng, khi hắn còn chưa kịp chạm tay vào bảo vật, những món đồ ấy đã phát ra một tiếng “Bành” vang dội rồi nổ tung. Khói độc sinh ra từ vụ nổ khiến đầu óc Ngô Ứng Ngạn một trận choáng váng, phản ứng trở nên vô cùng chậm chạp.
Hơn nữa, vụ nổ này còn kéo theo một chuỗi phản ứng dây chuyền, khiến cho các trận pháp xung quanh cũng liên tục phát nổ “Đùng đùng”. Lớp phòng ngự trên người Ngô Ứng Ngạn không chống đỡ được bao lâu liền liên tiếp vỡ vụn.
Trong tình trạng thần trí trì trệ, Ngô Ứng Ngạn căn bản không cách nào bổ sung kịp thời linh phù phòng ngự. Trận nổ cuối cùng tập trung ngay chính diện đan điền của hắn, nổ tung phần bụng đến mức máu thịt bầy nhầy, nội tạng và xương cốt đều lộ cả ra ngoài. Cơn đau thấu xương thấu tủy khiến kẻ đang mơ màng như hắn cũng phải thét lên những tiếng gào khóc thảm thiết.
Nơi xảy ra sự cố thực chất không cách quá xa các tu giả khác, có điều do sự che mắt của trận pháp, những người kia hoàn toàn không chú ý tới động tĩnh của Ngô Ứng Ngạn.
Mãi đến lúc này, khi nghe thấy tiếng nổ liên hoàn cùng tiếng la hét đau đớn, thảm khốc bên ngoài, rất nhiều tu giả mới lục tục chạy ra xem có chuyện gì xảy ra.
Chuỗi nổ liên hoàn đã phá hủy hoàn toàn trận pháp tại nơi đó. Khi khói bụi tản đi, cảnh tượng bên trong hoàn toàn phơi bày trước mắt bàn dân thiên hạ.
Thạch Nham thuộc nhóm chạy tới nhanh nhất. Vừa nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, gã liền trợn to hai mắt, không biết là đồng tình hay đang bỏ đá xuống giếng mà lên tiếng: “Đây chẳng phải là người do Nhiếp gia dẫn vào sao? Bị nổ thảm thương thế kia, liệu có cứu nổi không? Sao lại ra nông nỗi này?”
Nhìn vào vết thương ghê rợn ở bụng hắn, có người hạ thấp giọng nói: “Cho dù có cứu được mạng, thì e là cũng thành phế nhân rồi.”
Bị nổ đến mức độ này, đan điền làm sao có thể vẹn toàn được nữa?
Một vị trận pháp sư bước ra, nhìn hồi lâu rồi cau mày nói: “Đã bảo là đừng có đi lại lung tung rồi mà, nơi này chỗ nào cũng có trận pháp, đây chắc chắn là đi nhầm vào một cái bẫy trận rồi. Ta nhớ hắn là người của Ngô gia, lại có quan hệ với hoàng thất, người do Nhiếp gia mang vào, e rằng không thể bỏ mặc được.”
Thế là có người quay người đi gọi nhóm người Nhiếp gia vẫn còn đang đàm đạo trong chính điện, bao gồm cả Phong Lâm Lang, bởi vì nàng ta là người đi cùng Ngô Ứng Ngạn.
“Các người mau ra xem đi, Ngô Ứng Ngạn Ngô thiếu gia đi cùng các người gặp chuyện rồi, gã lọt vào bẫy trận rồi kìa.”
Phong Lâm Lang khẽ nhíu mày, Nhiếp công tử thì bày ra vẻ mặt không mấy quan tâm: “Lọt thì lọt thôi, Ngô thiếu chẳng lẽ lại không mang theo đan dược trị thương sao?”
Người tới đưa tin nói: “Đó mà là vết thương bình thường à? Đan điền của Ngô thiếu bị nổ nát bấy rồi, các người thật sự không quản sao?”
Phong Lâm Lang nghe vậy thì chết lặng tại chỗ. Đan điền bị nổ nát bấy? Chuyện này sao có thể?
Phong Lâm Lang rùng mình một cái, vội vã chạy ra ngoài, lúc này nàng ta không thể khoanh tay đứng nhìn được nữa.
Ai mà không biết Ngô Ứng Ngạn là vì muốn đưa nàng ta vào di phủ nên mới hướng Nhiếp gia xin một suất. Nếu Ngô Ứng Ngạn thực sự xảy ra chuyện lớn, Phong Lâm Lang nàng làm sao có thể rũ bỏ trách nhiệm?
Nhiếp công tử cũng vô cùng kinh ngạc. Gã cứ ngỡ đối phương chỉ bị thương nhẹ, vạn vạn không ngờ tình hình lại nghiêm trọng đến mức này. Nhiếp gia mang hắn vào nhưng không thể vẹn toàn mang hắn ra, chỉ sợ Nhiếp gia cũng sẽ bị Ngô gia giận lây.
Nhiếp công tử nghiến răng, cái thứ ăn hại phân chó này, chỉ biết làm liên lụy đến gã.
Nhưng chuyển niệm nghĩ lại, phế đi cũng tốt, cùng lắm thì đền bù cho Ngô gia một chút lợi lộc, Nhiếp gia lại hứa hẹn sẽ đứng ra ủng hộ vị hoàng tử phía sau Ngô gia là được. Ngô gia lẽ nào lại vì một Ngô Ứng Ngạn đã thành phế vật mà đi tử chiến tới cùng với Nhiếp gia sao?
Nghĩ thông suốt điểm này, tâm tình Nhiếp công tử liền định lại. Gã nói rõ tình hình với hai vị tu giả khác của Nhiếp gia, bọn họ chỉ cần đem cái mạng tàn của hắn ra ngoài là được, còn đối với bọn họ hiện tại, Ngô Ứng Ngạn chẳng khác nào một gánh nặng.
Bên ngoài, khi Phong Lâm Lang chạy tới nơi, đập vào mắt nàng ta chính là Ngô Ứng Ngạn đang không ngừng co giật vì đau đớn, toàn thân run rẩy bần bật. Dung mạo hắn sớm đã bị nổ đến mức không hình không dạng, nhưng dẫu sao nàng ta vẫn có thể nhận ra đó là Ngô Ứng Ngạn.
Không hiểu sao, ngay khoảnh khắc đầu tiên nhìn thấy thảm trạng nơi bụng của Ngô Ứng Ngạn, trong đầu Phong Lâm Lang lại chợt lóe lên hai chữ: “Quả báo”.
Nàng ta thực chất biết rất rõ, việc Bạch Kiều Mặc bị phế bỏ đan điền trong bí cảnh chính là do một tay Ngô Ứng Ngạn sắp đặt. Tuy nhiên sự đã rồi, có truy cứu cũng chẳng để làm gì, Phong gia cũng đã đưa ra bồi thường thỏa đáng, nàng ta tự thấy bản thân không còn nợ nần gì Bạch Kiều Mặc nữa.
Giờ đây, chính cảnh tượng tương tự lại ứng nghiệm ngay trên người Ngô Ứng Ngạn. Phong Lâm Lang cảm thấy trời đất trước mắt như quay cuồng, đây thật sự là thiên lý tuần hoàn sao?
Thế nhưng, Bạch Kiều Mặc dẫu đã vào Tứ Hồng thư viện, nàng ta vẫn biết rất rõ rằng, cho dù có khổ luyện đến đâu mà đan điền đã phế thì thực lực cũng khó lòng tiến triển. Con đường đó vô cùng gian truân, một Bạch Kiều Mặc như vậy căn bản không có khả năng trả thù Ngô Ứng Ngạn, càng không thể đả thương hắn đến mức độ này.
Không thể nào là do Bạch Kiều Mặc báo thù, cho nên… thật sự là trời cao có mắt, quả báo nhãn tiền sao?
“Lâm Lang tiểu thư?” Nhiếp công tử thấy vậy liền tiến tới đỡ lấy Phong Lâm Lang. Khi nhìn rõ tình trạng của Ngô Ứng Ngạn, gã cũng giật mình một cái, nhưng đồng thời trong lòng lại càng thêm cười trên nỗi đau của người khác. Tên này chắc chắn là hết cách cứu chữa rồi, bị phế một cách triệt để.
Phong Lâm Lang trấn định lại tâm thần. Dù thế nào đi nữa, Ngô Ứng Ngạn cũng là vì nàng ta mới vào U Minh Cốc, tiến nhập di phủ, nàng ta tuyệt đối không thể khoanh tay làm ngơ.
Phong Lâm Lang cắn răng nói: “Đi, mau chóng trị thương cho Ngô thiếu trước.”
Đã có người tiến tới xử lý vết thương cho Ngô Ứng Ngạn, nhưng không hiểu sao, dù đã dùng qua đan dược tốt, Ngô Ứng Ngạn vẫn cứ gào thét thảm thiết, vết thương ở bụng rất khó lòng khép miệng.
Nhiều người ban đầu chưa rõ thân phận của hắn, sau khi nghe kẻ khác giải thích mới biết vị Ngô thiếu gia này lại có quan hệ biểu huynh đệ với một vị hoàng tử trong đương kim hoàng thất. Lai lịch không hề nhỏ chút nào, vậy mà không ngờ lại rơi vào kết cục bi thảm này.
Có người lộ vẻ sợ hãi nói: “May mà ta không chạy loạn. Xem ra trận pháp nơi này thật sự quá nguy hiểm. Nếu chúng ta không cẩn thận lọt vào cái bẫy nào đó, hậu quả thật khôn lường.”
Vết thương dẫu có nặng đến đâu, có đan dược trị thương thì vẫn có thể hồi phục, nhưng đan điền đã bị nổ nát thì còn phương thuốc nào cứu vãn nổi nữa? Nghĩ đến viễn cảnh tăm tối đó, ai nấy đều không khỏi rùng mình.
Tại khu vực hạch tâm, Phong Minh đang ôm bụng cười ngặt nghẽo. Lưu ảnh thạch cũng đã hoàn thành nhiệm vụ của nó, ghi lại trọn vẹn toàn bộ màn kịch hay vừa rồi.
Phong Minh quá đỗi hưng phấn, phấn khích đến mức nhảy tót lên lưng Bạch Kiều Mặc, reo hò: “Huynh thấy chưa! Họ Ngô kia phế rồi! Đúng là quả báo nhãn tiền mà! Lần này tới lượt Ngô đại thiếu nếm thử mùi vị trở thành phế nhân, để xem hắn còn cười nổi nữa không!”
Bạch Kiều Mặc vội vàng đỡ lấy cậu, trong mắt ngập tràn ý cười mà lắng nghe cậu huyên thuyên.
—