Chương 126: Quản lý di phủ
Khi Phong Minh ở bên này vui vẻ, thì phía chính điện bên kia đã đánh nhau rồi, chẳng qua là vấn đề phân chia không đều mà thôi.
Mặc kệ lúc đầu đàm phán thành phương án phân phối gì, nhưng thực sự đến bên trong chính điện, các bên khác cũng giống như Thạch Nham, cứ cướp trước rồi nói sau.
Kẻ động thủ chậm kia có thể nào không phục sao, mà những bên mang theo trận pháp sư cho rằng công lao của mình lớn nhất kia, cũng tương tự không phục, đồ tốt đáng lẽ phải để bọn họ chọn trước mới đúng.
Đầu tiên là đấu khẩu, đấu khẩu không đủ nghiện, dứt khoát liền động thủ luôn.
Phong Lâm Lang và Ngô Ứng Ngạn, ở trong môi trường như vậy chính là con tôm cái tép, bọn họ có thể cướp lại ai, lại đánh thắng được ai?
Phong Lâm Lang trái lại thuận tay vớ được một cây phát trâm linh khí, nhưng nàng ta vừa tới tay, công kích bên cạnh liền tới, quát mắng nàng ta đem đồ vật giao ra.
Ngô Ứng Ngạn lập tức chắn trước người nàng ta, dựa vào cái gì đem đồ vật đã tới tay lại giao ra?
Hai kẻ này đều là tử đệ thế gia, tính tình đều có chút kiêu căng, không phải là người chịu được tức khí.
Đáng tiếc đối phương tương tự cũng là người thế gia, nếu như trưởng bối của hai người này ở đây, đối phương còn phải nể mặt vài phần, đáng tiếc đến đây chẳng qua là một kẻ tiểu bối, làm sao có thể khách khí với bọn họ, tiến lên liền đi tranh đoạt.
Ngô Ứng Ngạn một chiêu không địch lại, chớp mắt đều bị tát bay ra ngoài, mắt thấy Phong Lâm Lang sắp rơi vào tay gã kia, Nhiếp gia công tử liền đi tới.
“Thế thúc, quá đáng rồi đó, bọn họ là người do Nhiếp gia chúng ta mang vào, Thế gia đây là muốn gây khó dễ với Nhiếp gia chúng ta sao?”
Thực lực gia tộc của đối phương không mạnh hơn Nhiếp gia bao nhiêu, cộng thêm việc cũng không cần thiết lãng phí quá nhiều thời gian ở chỗ này, thế là nể mặt Nhiếp công tử, quay người phất tay áo bỏ đi.
Phong Lâm Lang đối với Nhiếp công tử kịp thời chạy tới giải vây tự nhiên là cảm kích không thôi, mà Ngô Ứng Ngạn bị tát bay trên mặt đất, lúc này liền bị Nhiếp công tử phong độ nhẹ nhàng làm cho nổi bật lên vô cùng chật vật.
Cũng may Phong Hồng Nhuệ không có ở nơi này, bằng không đều sẽ cảm thấy, Nhiếp gia công tử cùng tỷ tỷ hắn đứng chung một chỗ càng thêm tương xứng.
Nhìn thấy Phong Lâm Lang đối với Nhiếp công tử nói cười vui vẻ, mặt Ngô Ứng Ngạn đều xanh mét rồi, không chỉ mặt xanh, còn cảm thấy đầu của mình cũng xanh luôn rồi, tức giận đến mức trong mắt sắp phun ra lửa.
Ngặt nỗi vị Nhiếp công tử kia còn quay lưng về phía Phong Lâm Lang, hướng hắn khiêu khích cười một tiếng, Ngô Ứng Ngạn suýt chút nữa tức nổ tung.
Ngô Ứng Ngạn rất muốn xông lên cùng kẻ họ Nhiếp đại đả xuất thủ, tuy nhiên nộ hỏa không làm lý trí của hắn hoàn toàn tiêu tán, biết thực lực của mình không bằng đối phương, thật sự xông lên đánh nhau, tự rước lấy nhục chỉ có chính mình, đến lúc đó càng thêm mất mặt.
Lúc này hắn không chỉ hận lên Nhiếp công tử, đến cả Phong Lâm Lang cũng oán trách luôn rồi, hắn vì Phong Lâm Lang làm bao nhiêu chuyện, vậy mà Phong Lâm Lang đến vài nụ cười cũng hiếm khi bố thí cho mình.
Nhưng đối với kẻ họ Nhiếp thì sao? Cái này mới quen biết bao nhiêu lâu, đã đối với người ta cười mặt đón tiếp rồi.
Khi đó cũng thế, lúc hắn tốn không ít tâm tư theo đuổi Phong Lâm Lang, nàng ta không chỉ không cho hắn sắc mặt tốt, còn quay người liền vừa mắt Bạch Kiều Mặc, muốn cùng đối phương định xuống hôn sự.
Nếu như không phải hắn hơn một nước cờ, hiện tại Phong Lâm Lang chỉ sợ đã là thê tử của người khác rồi.
Hiện tại lại là như thế, Phong Lâm Lang cứ từng bước một giẫm lên lòng hắn.
Lòng Ngô Ứng Ngạn sắp hắc hóa rồi.
Động tĩnh đấu đá của chính điện tự nhiên phản ứng lên trên trận pháp, tiếp thu được tình hình truyền tới, Bạch Kiều Mặc hướng về phía hướng kia cười một tiếng, và nói với Phong Minh: “Bên kia đánh nhau rồi.”
“Đánh nhau tốt mà, đánh nhiều thêm chút nữa.”
“Chúng ta cũng sắp rồi.”
Bạch Kiều Mặc kiếp trước về sau học trận pháp rất không tồi, hắn quả thực có thiên phú về phương diện này, từ khi trọng sinh tới nay, hắn ở những lúc ngoài tu luyện ra cũng không buông lỏng việc học tập trận pháp.
Ở Tứ Hồng thư viện, liền có Đại sư huynh phối hợp cùng, hắn đọc không ít sách vở loại trận pháp, tiến hành học tập chuyên sâu.
Có thể nói, ngày nay hắn đối với nhận thức về trận pháp càng thêm khắc sâu rồi.
Nghiên cứu đến bây giờ, hắn có thể phán đoán ra được, cốt lõi trận pháp của tòa di phủ này ở ngũ phẩm, nhưng các lớp trận pháp xếp chồng lên nhau ở bốn phía xung quanh không đồng nhất, có tứ phẩm có tam phẩm, hơn nữa chưa thể đạt tới mức độ hoàn toàn dung hợp hoàn mỹ.
Làm rõ những tình huống này, Bạch Kiều Mặc muốn tới được nơi cốt lõi trận pháp, không phải là một chuyện rất khó khăn.
Khi Huyền Nguyệt bí cảnh kết thúc, đám người đối với trình độ trận pháp của Võ Hải vô cùng suy sùng, đem Võ Hải làm kỳ tài trận pháp, tâng bốc lên vị trí rất cao.
Nhưng Bạch Kiều Mặc muốn nói, lúc này trình độ trận pháp của hắn, so với khi đóng vai Võ Hải lại cao hơn rồi.
Bởi vì khi làm Võ Hải, hắn còn chưa tiến vào Nguyên Dịch cảnh, ngày nay đã là Nguyên Dịch cảnh trung kỳ tu vi, chuyện khi làm Võ Hải làm không được, hiện tại làm Kiều Hải lại có thể làm được rồi.
“Minh đệ, đệ tới đây.”
Bạch Kiều Mặc đem Phong Minh gọi tới bên người hắn, sau đó nắm lấy tay y, dắt Phong Minh ở trong trận pháp rẽ trái rẽ phải, dù sao Phong Minh là nhìn không ra một chút đường đi nào cả, bảo y tự đi khẳng định là hãm sâu trong trận rồi.
Cũng không biết rẽ mấy cái bước ngoặt, khi Bạch Kiều Mặc lại lần nữa đứng định, nói với Phong Minh: “Chúng ta hiện tại đã tới nơi cốt lõi trận pháp bên trong di phủ rồi, trận pháp nơi này cấp bậc cao nhất, nhưng ta đã sờ rõ mạch lạc của trận pháp này, Minh đệ chỉ cần đi theo ta, liền có thể tới được trận tâm, cũng là trung tâm cốt lõi của toàn bộ đại trận di phủ.”
Phong Minh hưng phấn liên tục gật đầu: “Bạch đại ca huynh chỉ quản dắt ta đi là được, không cần giảng cho ta là đi thế nào, tại sao đi như thế, giảng ta cũng không hiểu đâu.”
Bạch Kiều Mặc bị chọc cười, thế là liền dắt Phong Minh tiếp tục đi, để Phong Minh theo sát dấu chân của hắn.
Lại đi khoảng chừng mấy phút đồng hồ, trước mắt Phong Minh rốt cuộc rõ ràng lên, y nhìn thấy trên mặt đất trước mặt bọn họ vẽ những đường vân phức tạp, mà trung tâm nơi những đường vân này hội tụ, là một cột đá dài chưa tới hai mươi phân.
Phong Minh không dám động đậy lung tung, chỉ vào cột đá kia nói: “Đó chính là trung tâm cốt lõi rồi chứ gì.”
Y thông minh biết bao, chẳng lẽ không nhìn thấy trên cột đá kia có vẽ đồ án sao, đồ án kia chẳng phải chính là dáng vẻ tổng thể của di phủ mà bọn họ vừa mới tiến vào di phủ nhìn thấy đó ư, có thể thấy được, cột đá này mấu chốt lắm.
Bạch Kiều Mặc gật đầu: “Không sai, chính là trung tâm cốt lõi của di phủ, ta tới dạy Minh đệ phương pháp luyện hóa cột đá này nhé.”
Phong Minh liên tục xua tay: “Không cần không cần, Bạch đại ca huynh tự mình tới đi, ta luyện hóa làm cái gì? Cho dù ta luyện hóa rồi, ta có thể thuần thục thao túng trận pháp của toàn bộ tòa di phủ không? Ta còn phải dựa vào Bạch đại ca để gài bẫy kẻ họ Ngô một vố đây, Bạch đại ca huynh không cần nói nữa, mau chóng luyện hóa đi, đừng để những tên gia hỏa bên ngoài kia vơ vét hết đồ tốt trong di phủ đi.”
Bạch Kiều Mặc cũng không từ chối nữa, như Phong Minh đã nói, cho dù chưởng khống di phủ, cũng chưa chắc có thể chỉ huy trận pháp trong di phủ như sai khiến cánh tay, cần phải tiêu hóa một khoảng thời gian, thấu triệt trận pháp bên trong.
Sở dĩ không từ chối còn có một nguyên nhân, dù sao hắn cũng sẽ không tách ra với Minh đệ, vậy tòa di phủ này đặt trên người hắn hay trên người Minh đệ, cái đó là như nhau, cho nên vẫn là do hắn tới đi.
Hồn lực của Bạch Kiều Mặc xông vào trong cột đá, sau khi chủ nhân trước kia của di phủ ngã xuống, tòa động phủ này liền thành vật vô chủ rồi, đâm ra khối cột đá này vô cùng dễ luyện hóa, không có bất kỳ sự cản trở nào.
Cũng chỉ khoảng mấy phút công phu, Phong Minh liền phát giác, nơi y đang thân xử này, toàn bộ trận pháp giống như sống lại vậy, không còn giống như trước đó chỉ là máy móc đần độn vận hành theo trình tự nữa.
“Được rồi chứ? Mau xem xem bọn họ ở nơi nào, đang làm những cái gì.”
Bạch Kiều Mặc mỉm cười: “Được, để ta xem xem.”
Hắn không chỉ tự mình xem, mày mò một lát sau, còn ở nơi cốt lõi này làm ra một tấm thủy kính, trong thủy kính hiển hiện chẳng phải chính là sinh hoạt của những người bên ngoài kia sao, Phong Minh lập tức tiến sát lại xem, cái này vừa nhìn ôi chao kêu thành tiếng.
Bạch Kiều Mặc nhìn một cái, hèn chi Phong Minh phải kêu, nguyên lai là vừa vặn nhìn thấy cảnh tượng Thạch lão gia tử đem ba vị Nguyên Dan cảnh cao thủ đấm bay ra ngoài, Phong Minh giơ ngón tay cái lên: “Lão gia tử uy vũ bá khí!”
Đem ba người đấm bay ra ngoài, Thạch lão gia tử đầy mặt sát khí: “Kẻ nào không phục, đều cùng lên cho lão tử, xem là lão tử đấm phục các ngươi trước, hay là các ngươi làm chết lão tử trước.”
Các Nguyên Đan cảnh cao thủ khác trong lòng đều rất khó chịu, tuy nhiên tình cảnh trước mắt không dễ đắc tội Thạch Nham đến chết, vạn nhất lão không màng trường hợp cùng đám người xé rách da mặt, ai cũng không biết chính mình có thể gặp họa hay không.
Vị lão gia tử này, lúc trẻ chính là một kẻ liều mạng, ra tay độc ác lắm.
Thế là có người ra mặt hòa giải nói: “Thạch đội trưởng, có lời thì hảo hảo nói, đây là bọn họ không đúng, không nên động thủ với người của Thạch đội trưởng, mọi người nhận lỗi với nhau một câu, chúng ta còn phải tiếp tục hợp tác không phải sao.”
Người này hướng Thạch Nham cười bồi, lại vội vàng hướng ba vị Nguyên Đan cảnh cao thủ kia nháy mắt, chẳng lẽ thực sự muốn vào lúc này cùng Thạch Nham triệt để xé rách da mặt sao?
Bọn họ có nắm chắc làm chết Thạch Nham ở chỗ này không? Không có thì mau chóng thỏa hiệp đi.
Ba người kia chỉ có thể nghiến răng hướng Thạch Nham và thủ hạ của lão nhận lỗi một câu, Thạch Nham tuy không cho sắc mặt tốt, nhưng rốt cuộc không ra tay nữa.
Đợi Thạch Nham dẫn theo hai tên thủ hạ rời đi, ba người kia hùng hùng hổ hổ, hận không thể lập tức làm chết Thạch Nham.
Lại có một người tiến lên nói: “Được rồi, nhẫn nhịn thêm chút nữa, nếu như lần này trận pháp sư của chúng ta có thể tìm được trung tâm cốt lõi của di phủ, lại đem di phủ chưởng khống rồi, lúc đó muốn làm chết kẻ họ Thạch dễ như trở bàn tay, cho nên hiện tại nhẫn lão một thời một khắc không có gì là ghê gớm cả, việc nhỏ không nhịn ắt hỏng việc lớn, đạo lý này các ngươi cũng hiểu mà.”
“Có thể tìm được trung tâm cốt lõi sao? Không tìm được, tòa di phủ này qua một khoảng thời gian nữa còn có thể trầm xuống tiếp, đợi lần sau hiện thế không biết là lúc nào.”
“Chắc là có thể tìm được chứ, lần này mấy nhà chúng ta đều mang theo trận pháp sư, trong đó Thôi trận pháp sư có thể là tứ phẩm, có vị ấy ra tay, lại có những người khác tương trợ, chắc không phải là việc khó.”
“Được, vậy thì nhẫn lão một thời một khắc, đợi lấy được quyền khống chế, cái lão gia hỏa này phải giao cho ba người chúng ta xử trí, lão tử tuyệt đối phải tàn nhẫn tra tấn lão một trận, khiến lão cầu sinh không được cầu chết không xong.”
Những tử đệ thế gia vốn dĩ luôn chú trọng này, lúc này cũng nói ra những lời thô tục.
“Được, cứ theo lời các ngươi nói.”
Phong Minh nhìn đến đây muốn chửi bới rồi, những thế gia này cư nhiên tính toán như vậy, nếu như không phải bọn họ tiến vào, có phải Thạch lão gia tử thực sự phải bị bọn họ tính kế rồi không?
Bạch Kiều Mặc lắc đầu: “Chưa chắc, ta thấy Thạch lão gia tử chưa chắc không biết kế hoạch của bọn họ, cùng bọn họ cũng là bằng mặt không bằng lòng, làm sao có thể không có chút đề phòng nào, bằng không Thạch lão gia tử cũng không đi được tới ngày hôm nay rồi, những cái này không phải dựa vào vận khí là có thể làm được.”
Phong Minh nghĩ nghĩ cũng phải: “Huynh nói đúng, những nơi này thế gia san sát, lại có quyền quý đè ép, tu giả phổ thông muốn bộc lộ tài năng khó khăn vô cùng, Thạch lão gia tử quả thực không phải dựa vào vận khí đi tới bước này, lão gia tử trong lòng có tính toán.”
“Có điều lão gia tử trong lòng có tính toán là chuyện của lão gia tử, chúng ta vẫn phải giúp lão gia tử một tay, mau, tra xem trong phủ này đều có những đồ tốt gì, nghĩ xem làm thế nào để thần không biết quỷ không hay dẫn lão gia tử qua đó, đem đồ tốt lấy tới tay. Đúng rồi, lại xem xem tình hình của kẻ họ Ngô bọn họ nữa.”
—