Chương 119: Kết quả sự việc
Nhìn đến đây, mọi người sao có thể không hiểu cho được, kẻ đầu sỏ gây tội chính là nữ tử nhìn bề ngoài có vẻ yếu đuối nhu mì kia —— Tưởng Tuyết.
Tên Trịnh Thiên Thư kia cũng chẳng hề vô tội, có thể nói là hai kẻ này đã liên thủ bày mưu tính kế dàn dựng lên một màn này, muốn khiến Trình Diểu phải chôn thây vĩnh viễn trong Nam Đẩu sơn mạch.
Chỉ là bọn họ nghìn tính vạn tính cũng không ngờ tới, Trình Diểu trong tình cảnh nguy hiểm như thế lại may mắn được cứu thoát, còn vạch trần âm mưu của bọn họ.
Thạch Nham tức đến mức sắc mặt xanh mét, lão vốn tưởng rằng có mình tọa trấn, đám người Trình gia kia nửa điểm cũng không dám bạc đãi ngoại tôn của mình, nào có ngờ bên cạnh ngoại tôn lại toàn là lũ sói dữ, suýt chút nữa lão đã gián tiếp hại chết đứa cháu ngoại này rồi.
Thạch Nham hận không thể bóp chết hai đứa khốn kiếp này, ánh mắt đảo qua, liền nhìn thấy Lục Dung đang đứng ngây ngốc một bên.
Thạch Nham sải bước lao lên, một tay túm chặt lấy cổ áo hắn xách bổng lên, sau đó giáng một cái tát thật mạnh, trực tiếp đánh bay hắn ra ngoài.
Lục Dung phun ra một ngụm máu tươi, trong máu còn lẫn theo vài chiếc răng, chỉ trong nháy mắt, một bên má của hắn đã sưng vù lên.
Không ít tu giả xung quanh đều thầm mắng một chữ “đáng”, sự tình diễn ra liên tiếp thế này, bọn họ làm sao nhìn không ra, hết thảy đều là vì tranh giành nam nhân này mà thôi! Cho nên Tưởng Tuyết và Trịnh Thiên Thư mới liên thủ để trừ khử Trình Diểu trước, sau đó bọn họ mới tự cạnh tranh với nhau chứ gì?
Thế mà Lục Dung lại giữ những kẻ này ở bên người, rốt cuộc là có tâm tư gì đây?
Mỗi một kẻ tuổi tác tuy còn nhỏ, nhưng tâm địa lại vô cùng hiểm độc.
Hôm nay họ thật sự đã được mở mang tầm mắt, từ nay về sau chẳng dám khinh thường những kẻ tu vi không cao, tuổi đời còn trẻ này nữa.
“Diểu Nhi, con nói xem ngoại công nên xử trí bọn họ thế nào?” Thạch Nham nhìn về phía ngoại tôn của mình, muốn hắn đưa ra chủ ý.
Tưởng Tuyết co rúm thành một rúm, lúc này ả thật sự đã biết sợ rồi, nếu được cho một cơ hội nữa, ả tuyệt đối không dám đối đầu với Trình Diểu.
Đến tận bây giờ ả mới nhận thức được ngoại công của Trình Diểu mạnh mẽ đến nhường nào, biểu ca của ả cũng chỉ có nước mặc người ta nhào nặn mà thôi.
Trịnh Thiên Thư nghiến răng không chịu khuất phục, hắn là người của Trịnh gia, cho dù là Kim Ưng dong binh đội cũng không thể tùy ý xử trí hắn.
Trình Diểu nhìn bộ dạng của hai người này, rồi lại nhìn Lục Dung đang ngã nhào trên đất cách đó không xa, trên mặt lộ rõ vẻ hối hận đau đớn.
Trình Diểu cảm thấy thật vô vị, khẽ mỉm cười một tiếng, bước tới bên cạnh ngoại công nói: “Ngoại công bớt giận, tôn nhi chẳng phải vẫn đang đứng lành lặn ở đây sao. Tôn nhi sau này không muốn có bất kỳ dây dưa nào với ai trong số họ nữa, cũng không muốn trở về Trình gia nữa. Ngoại công, hãy để tôn nhi đi theo bên người ngoại công đi.”
Trái tim Thạch Nham lập tức mềm nhũn ra, sau chuyện này, lão cũng chẳng thể yên tâm giao cháu ngoại cho Trình gia chăm sóc nữa, ai biết được bên trong Trình gia ẩn chứa những loại yêu ma quỷ quái gì.
Nếu như lại xảy ra một lần nữa, cháu ngoại của lão chưa chắc đã có được vận may như vậy, đến lúc đó lão có hối hận cũng không kịp.
Thay vì giao cho kẻ khác trông nom, chẳng thà đặt ở bên cạnh mình mà tự tay chăm sóc, Kim Ưng dong binh đội của lão lẽ nào lại không nuôi nổi một đứa cháu ngoại?
“Được, ngoại công nghe theo Diểu Nhi, con cứ đi theo ngoại công, không cần về Trình gia nữa, chúng ta đi về ngay bây giờ.”
“Dạ.” Trình Diểu nở một nụ cười vui vẻ.
Thế là hai ông cháu gọi thêm Phong Minh, Bạch Kiều Mặc cùng các thành viên còn lại của đội dong binh, cùng nhau hướng về trú địa của Kim Ưng dong binh đội mà đi, không thèm liếc nhìn ba người kia lấy một cái, bao gồm cả Lục Dung.
Người của Lục gia, Trịnh gia và Trình gia muốn lên tiếng giữ lại, thế nhưng lại khiếp sợ thủ đoạn của Thạch Nham.
Hôm nay không xảy ra án mạng là bởi vì có Trình Diểu ở đây, bằng không với việc Thạch Nham có thể đi tới bước đường ngày hôm nay, sao có thể là kẻ tâm từ thủ nhuyễn. Sự nhân từ của lão chỉ dành riêng cho đứa cháu ngoại của mình mà thôi.
Ngược lại là Phong Minh khi rời đi đã ngoái đầu nhìn Lục Dung, Tưởng Tuyết và Trịnh Thiên Thư một cái, trong miệng chặc lưỡi “chậc chậc” hai tiếng, khiến Bạch Kiều Mặc phải bật cười liếc nhìn hắn.
Phong Minh thấp giọng nói với y: “Tuy rằng lão gia tử không tự tay xử lý ba tên gia hỏa này, nhưng ba đứa bọn họ sau này cũng đừng mong có được ngày tháng yên ổn, đau khổ còn ở phía sau cơ.”
Bạch Kiều Mặc mỉm cười nói: “Ngươi nói đúng, dám dùng Dẫn Thú Phấn, bọn họ đều sẽ bị liệt vào danh sách đen của Dong Binh Điện. Trịnh gia này dù có nuông chiều song nhi nhà mình đến mấy, cũng không thể không nổi giận với hắn.”
Khi không tổn hại đến lợi ích gia tộc, nuông chiều một song nhi thì có là gì, nhưng một khi song nhi này xung đột với lợi ích gia tộc, kẻ bị vứt bỏ chắc chắn sẽ là song nhi đó.
Trường hợp giống như Phong bá phụ, xem song nhi nhà mình còn quan trọng hơn hết thảy mọi thứ, đó chỉ là số ít trong số ít mà thôi. Hơn nữa Minh đệ cũng sẽ không bao giờ làm ra loại hành vi liên lụy đến gia tộc như thế này, chỉ vì tư lợi ích kỷ mà hoàn toàn bấtchấp hậu quả.
Đoàn người của Kim Ưng dong binh đội đã hoàn toàn đi xa, các tu giả tại chỗ liền nhao nhao chỉ trỏ về phía ba người kia mà bàn tán xôn xao.
Qua chuyện này, ba người bọn họ xem như là tiếng xấu vang xa rồi. Cho dù Lục Dung có thiên phú khá tốt, nhưng nếu hắn không thể vãn hồi được Trình Diểu, Lục gia phỏng chừng cũng sẽ không dốc sức bồi dưỡng hắn nữa.
Hắn có được tất cả như ngày hôm nay vốn dĩ là nhờ có Trình Diểu, giờ đây lại phải vì Trình Diểu mà đem tất cả trả ngược về rồi.
Còn về kết cục của Tưởng Tuyết thì lại càng không cần phải nói, hiện tại người Lục gia chắc chắn đã hận chết ả, không cần nghĩ cũng biết ả sẽ phải chịu hậu quả ra sao.
Sắc mặt của người ba nhà kia cũng lúc xanh lúc trắng, vừa có giận dữ, lại vừa thẹn thùng xấu hổ.
Trước khi chân tướng được phơi bày, bọn họ còn ra người ra sức tìm kiếm tung tích của Trình Diểu, chính là hy vọng Thạch Nham đừng giận lây sang gia tộc mình, đồng thời cũng muốn mượn cơ hội lấy lòng Thạch Nham. Nào có ngờ tới, kẻ gây ra hết thảy chuyện này lại chính là người của gia tộc họ.
Đừng nói Trình gia không liên quan đến việc này, Trịnh Thiên Thư có thể tự do ra vào Trình gia là vì cái gì? Chẳng phải vì người nữ nhân kế thất của phụ thân Trình Diểu chính là người xuất thân từ Trịnh gia sao.
Ba nhà này dù có căm giận đến đâu cũng đành bất lực, cuối cùng chỉ có thể sai người áp giải ba kẻ này trở về, giao cho gia tộc xử trí.
Nửa ngày sau, tên dong binh phụ trách nghe ngóng động tĩnh ở Bình Vọng Thành đã đem tin tức truyền về cho đám người Trình Diểu và Phong Minh.
Đầu tiên là Tưởng Tuyết, vừa mới trở về Lục gia, Lục gia liền trực tiếp trục xuất Tưởng Tuyết ra ngoài, tuyên bố ả nữ tử này không còn bất kỳ mối quan hệ nào với Lục gia nữa, cũng tức là không còn được hưởng sự che chở của Lục gia.
Có thể tưởng tượng được, một nữ tử yếu đuối, trong tình cảnh không có bất kỳ sự che chở nào, cảnh ngộ sẽ ngày càng tồi tệ, cuối cùng e là đến việc sinh tồn cũng trở nên gian nan khôn cùng.
Tưởng Tuyết thực ra cũng có kẻ ái mộ, thế nhưng trong tình huống biết rõ bộ mặt thật của ả, chẳng có lấy một ai dám đến gần ả nữa, chẳng lẽ không sợ cuối cùng sẽ bị ả hại chết sao?
Kế đến là Lục Dung, nghe nói hắn đã bị Lục gia chủ thi hành gia pháp, phạt đánh bằng roi, còn truyền lời ra ngoài yêu cầu Lục Dung phải đích thân tới tạ lỗi với Trình Diểu.
Phong Minh nghe tới đây liền biết Lục gia vẫn chưa chết tâm, đây rõ ràng là muốn thăm dò xem Trình Diểu đối với Lục Dung còn bao nhiêu tình cảm mà thôi.
Một khi Trình Diểu tha thứ cho Lục Dung, vậy thì Thạch Nham có mạnh mẽ đến đâu cũng là cánh tay không vặn được đùi, cuối cùng chỉ đành bất đắc dĩ chấp nhận.
Còn Trịnh Thiên Thư của Trịnh gia thì đúng như Phong Minh suy đoán, bị Trịnh gia chủ không chút lưu tình mà vứt bỏ, trực tiếp trục xuất đến một tiểu trấn hẻo lánh, sống chết mặc bay. Trịnh gia cũng đang dự tính sẽ đến gặp Trình Diểu cùng Thạch lão gia tử để mà thỉnh tội.
Trịnh Thiên Thư dường như hoàn toàn không ngờ mình lại bị gia tộc đối xử như thế, lúc bị áp giải ra khỏi Trịnh gia còn không ngừng la hét om sòm, nhưng kết cục lại bị nhét giẻ vào miệng rồi lôi lên xe ngựa, cưỡng chế mang đi.
Chỉ có mỗi Trình gia là vẫn chưa thấy có động tĩnh gì.
Toàn bộ sự việc đã làm chấn động cả Bình Vọng Thành, không ít người đều không ngờ tới biến cố của Trình Diểu hóa ra lại là do có kẻ tính kế hãm hại, chứ không phải là chuyện ngoài ý muốn.
Sức nóng của chủ đề này thậm chí còn đè ép cả cuộc tranh đoạt liên quan đến Thất Diệp Trùng Hoa Thảo xuống.
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đang ngồi dưới táng cây trong sân viện, vừa cùng Trình Diểu ăn điểm tâm, uống trà, vừa nghe người ta kể lại những tin tức mang về từ Bình Vọng Thành.
Kim Ưng dong binh đội vốn dĩ đóng quân ở một nơi cách Bình Vọng Thành khá xa, theo việc thực lực của đội dong binh ngày một lớn mạnh, thành viên chiêu mộ cũng không ngừng tăng lên, nơi trú đóng dần dần đã hình thành nên quy mô của một tiểu trấn.
Hiện tại, những người sinh sống trong tiểu trấn này không chỉ có gia quyến của các dong binh, mà còn có những bách tính khác đến đây nương nhờ. Sinh sống ở nơi này, bọn họ có thể nhận được sự che chở của Kim Ưng dong binh đội, còn việc phải đóng một khoản thuế nhất định, đó chẳng phải là điều hiển nhiên sao.
Sự trở về của Thạch lão gia tử cùng với sự xuất hiện của Trình Diểu đã nhận được sự hoan nghênh nhiệt liệt từ tất cả mọi người trong trấn.
Người trong trấn, bao gồm cả các thành viên của đội dong binh, không một ai chê bai căn cốt tu luyện của Trình Diểu kém cỏi cả, bọn họ chỉ biết Trình Diểu là hậu duệ huyết mạch duy nhất của Thạch đội trưởng, vậy thì chính là tiểu thiếu gia của tất cả bọn họ, là đối tượng được đội dong binh đội và mọi người trọng điểm bảo vệ.
Những ngày qua có không ít thành viên đã tiến vào sơn mạch để tìm kiếm cứu hộ Trình Diểu, chân tướng Trình Diểu bị hãm hại cũng nhanh chóng truyền khắp trong trấn, ai nấy đều mắng chửi ba kẻ kia vuốt mặt không kịp, ngay cả Trình gia cũng không buông tha, bởi vì trong mắt bọn họ, Trình gia chẳng hề vô tội chút nào.
Bởi vì tiểu thiếu gia là do Phong Minh và Bạch Kiều Mặc cứu sống, thế nên hai người họ cũng trở thành quý khách của Kim Ưng dong binh đội, được sắp xếp nghỉ ngơi chung một viện tử với Trình Diểu.
Đám người Chung Lỗi lúc này đang hứng chí bừng bừng đi tham quan khắp nơi, đội dong binh nhỏ của bọn họ có nằm mơ cũng muốn phát triển thành một đội dong binh quy mô lớn như Kim Ưng dong binh đội.
Còn về đoàn dong binh thì quy cách lại càng cao hơn, đòi hỏi phải thỏa mãn những điều kiện nhất định mới có thể thăng cấp lên quy mô đoàn dong binh.
Cũng tại Thạch lão gia tử muốn thủ hộ nữ nhi, về sau là ngoại tôn, cho nên những năm này mới chủ động làm chậm lại tốc độ phát triển của Kim Ưng dong binh đội, bằng không có lẽ nơi đây đã sớm trở thành một đoàn dong binh rồi.
Sau khi nghe xong chuyện ở Bình Vọng Thành, Phong Minh liền đánh giá: “Cứ chờ mà xem, Lục gia và Trình gia nhất định sẽ phái người tới tìm ngươi.”
Trình Diểu tỏ ra vô cùng bình tĩnh: “Ta đã nói là không muốn gặp lại bọn họ nữa rồi, ngoại công chắc chắn sẽ ngăn cản bọn họ thôi.”
Phong Minh vỗ vỗ vai Trình Diểu, hắn cảm thấy Trình Diểu thực ra là một người rất thông minh, tuy trên miệng không nói gì nhiều, nhưng chuyện gì cũng nhìn thấu đáo, ghi khắc trong lòng, là một người sống rất thấu tỏ.
Phong Minh cũng không thèm nhắc tới chuyện của những kẻ kia nữa, liền kéo Trình Diểu đi dạo quanh tiểu trấn. Ngôi trấn này tuy rằng về sau mới phát triển lên, thời gian chưa lâu, nhưng tất cả cơ sở đều đầy đủ từ tửu lâu, quán ăn cho đến tập thị, không thiếu một thứ gì.
Trình Diểu tuy rằng thường ngày cư trú tại Trình gia, nhưng đối với nơi này cũng không phải là xa lạ, thế nên liền quen đường thuộc lối dẫn Phong Minh và Bạch Kiều Mặc tìm đến một tửu lâu để dùng bữa.
Tửu lâu này cũng là do gia quyến của một dong binh mở ra, thuộc về sản nghiệp của đội dong binh.
Nhìn thấy ngoại tôn của mình vui vẻ cùng bằng hữu đi ra ngoài chơi đùa, Thạch Nham cũng vô cùng yên tâm.
—