Chương 1256: Bọn Chúng Lại Đến
Những tu sĩ đặt cược vào việc các kiêu tử bị vượt mặt như Phong Minh bọn họ tuy ít, nhưng cũng không phải không có, vì vậy hành động của bọn họ không gây ra động tĩnh quá lớn.
Ba người nhận phiếu đặt cược rồi rời đi, bọn họ còn phải đến tửu lâu xem thử những “kẻ may mắn” gặp phải nhóm Tra Du.
Nơi tụ cư chẳng có mấy tòa tửu lâu, bọn họ đi về phía tòa có nhiều người nhất là được.
Quả nhiên, ở đây có một tu sĩ đang phấn khích kể lại phát hiện của mình lúc gần sáng, hơn nữa tu sĩ này còn miêu tả vô cùng khoa trương khuôn mặt đáng sợ của Tra Du.
Phải biết rằng đa số tu sĩ Thiên Mang Tiên Vực đều chưa vào nơi tụ cư này, đám tu sĩ này xuất hiện ở đây, có thể tưởng tượng được chính là mang theo ý định tuyên truyền thay cho Tra Du một phen.
Cách làm này, Phong Minh biểu thị, hắn quá thích rồi.
Vì hấp dẫn quá nhiều tu sĩ, cho nên trong tửu lâu này không còn chỗ trống, bọn họ nghe một lúc sau đành phải đến tửu lâu khác nghỉ chân một chút, tiện thể ăn uống một bữa.
Vào phòng riêng, Phong Minh và Nam Cửu Hồi không nhịn được mà cười lớn, tu sĩ Thiên Mang Tiên Vực làm quá tuyệt rồi.
Tuyệt hơn nữa là, bọn họ còn có lưu ảnh thạch làm chứng.
Cũng có nghĩa là, không cần bọn họ đưa lưu ảnh thạch của mình ra, những tu sĩ khác cũng có thể thưởng thức “phong thái” đặc biệt kia của Tra Du rồi.
Cười lớn một trận xong, Phong Minh và Nam Cửu Hồi tiếp tục thương lượng chuyện đối phó Tra Du.
Khéo làm sao, bọn họ trước đó còn chưa hề bàn bạc gì với nhau, lại không hẹn mà cùng lưu lại ấn ký không dễ thấy trên người Tra Du, chính là để tiện tìm được vị trí của Tra Du trong chiến trường.
Phong Minh không yên tâm, còn lưu lại ấn ký trên người mấy đệ tử tu vi yếu hơn trong đội ngũ đó, như vậy cho dù ấn ký trên người Tra Du bị xóa đi, cũng vẫn còn cái dự phòng.
Xem hắn suy tính chu toàn biết bao.
“Ban ngày không được, chuyện này phải làm vào ban đêm, ban đêm có tử khí che chắn.”
“Vậy cứ theo lời ngươi, chúng ta làm vào ban đêm.”
Bạch Kiều Mặc vẫn luôn không lên tiếng, chỉ có lôi thú và mấy tiểu gia hỏa kia tích cực tham gia.
Nhưng từ lực đạo lúc trước Bạch Kiều Mặc đánh Tra Du có thể thấy, Bạch Kiều Mặc đối với chuyện này cũng tán thành vô cùng.
Dù gì Giản gia anh tài bị Tiên Hoàn Tông bức đi, đó chính là sư phụ của Bạch Kiều Mặc hắn, đồ đệ này không thể báo thù cho sư phụ, cũng chỉ có thể thu chút lợi tức trước.
Những đệ tử khác của Tiên Hoàn Tông còn tạm, riêng tên Tra Du này lại đi theo vị thiếu tông chủ kia, không nhắm vào hắn thì nhắm vào ai.
Ăn uống một bữa ở tửu lâu xong, bọn họ lại tiếp tục vào chiến trường cày tích phân.
Nhưng lúc này bọn họ không cày ác liệt nữa, tức là không lập tức đưa tích phân của mình lên mấy hạng đầu, dù gì còn một tháng thời gian, bọn họ từ từ tăng lên.
Điều này cũng có nghĩa là bọn họ không cần vội vã xông vào đại bản doanh của dị vật, thủ đoạn như vậy thích hợp dùng vào giai đoạn nước rút cuối cùng, khiến những tu sĩ khác đang xông bảng không kịp phòng bị.
Kẻo chưa xông được đến đầu bảng, đã bị tu sĩ các phương nhắm tới, nghĩ ra biện pháp khác đối phó bọn họ, hoặc đè thứ hạng của bọn họ xuống.
Ban ngày, Phong Minh bọn họ tiếp tục ở trong chiến trường, cần mẫn cày tích phân, lúc nên cày tích phân bọn họ đều rất chuyên tâm, tuyệt không qua loa cho xong chuyện.
Ban ngày, tin tức về việc đệ tử Tiên Hoàn Tông Tra Du bị đánh trong chiến trường, cũng từ một nơi tụ cư lan truyền sang những nơi tụ cư khác, kèm theo đó là một cụm từ “người ghét quỷ hờn”.
Trong đó tuyệt đối không thể thiếu sự góp sức quạt lửa thêm dầu của tu sĩ Thiên Khung Tiên Vực, sau đó đệ tử Vạn La Tiên Tông cũng biết chuyện này, còn khi gặp những đội ngũ khác trong chiến trường, ra sức tuyên truyền thay cho Tiên Hoàn Tông một phen.
Trời còn chưa tối, chuyện này đã truyền ra cả bên ngoài chiến trường, tức là phiến không gian nơi trung tâm quản lý, ảnh hưởng tạo thành không thể nói là nhỏ.
Đáng tiếc ngoại trừ một đoàn đệ tử Tiên Hoàn Tông kia, cùng bản thân Tra Du đã tự mình trải nghiệm, đương nhiên còn có một đoàn người ra tay, những tu sĩ khác đều không biết Tra Du vì sao lại rơi vào cảnh ngộ như vậy.
Rốt cuộc là ai đã ra tay với Tra Du, chẳng lẽ thật sự là tử vật trên chiến trường?
Trên chiến trường, đệ tử Vạn La Tiên Tông vây quanh bên người Gia Cát Viêm, đến mức không lo cày tích phân nữa, cũng phải thảo luận một phen về chuyện Tra Du xui xẻo bị đánh.
Bọn họ còn đặc biệt nghĩ cách lấy được khối lưu ảnh thạch kia, chính là để thưởng thức khuôn mặt đến cha ruột hắn cũng không nhận ra nổi của Tra Du.
“Sư tỷ, chẳng lẽ thật sự là tử vật đánh? Có tử vật lợi hại như vậy, chỉ để đánh nát cái mặt của Tra Du thôi sao?”
Đây là thù sâu oán lớn cỡ nào a, ngay từ cái nhìn đầu tiên trong hình ảnh lưu ảnh thạch nhìn thấy khuôn mặt Tra Du, bọn họ suýt nữa không nhịn được mà sinh lòng thương hại.
Đến phút cuối cùng thì dừng lại, bọn họ và Tiên Hoàn Tông chính là tử đối đầu, thương hại ai cũng không đến lượt tên Tra Du này.
Gia Cát Viêm cũng đang suy xét chuyện này, trong chuyện này lộ ra một cỗ quái dị.
Như sư đệ nói, nếu thật là tử vật làm, vì sao lại tốn sức như vậy chỉ để đánh một mình Tra Du?
Nghe nói đệ tử Tiên Hoàn Tông đều không hề hấn gì, Tra Du cũng không có nỗi lo về tính mạng, cả sự việc nhìn vào chính là thuần túy để đánh Tra Du.
Mọi người mới vào có một ngày, chẳng lẽ Tra Du đã kết thù lớn với tử vật nào đó rồi sao? Lý do này nghe quá buồn cười.
Gia Cát Viêm sờ cằm nói: “Có khả năng nào là một tử vật linh trí cực cao từ trong đại bản doanh tử vật đi ra, hơn nữa tu vi có thể là cấp huyền tiên, đi ngang qua chỗ nhóm Tra Du, vừa vặn nghe được tên Tra Du kia nói lời bất kính, vì vậy ra tay dạy dỗ hắn một trận?”
Mấy sư đệ sư muội khác nghe xong lập tức vỗ tay khen hay: “Đúng vậy, như vậy thì nói thông được rồi, chắc chắn là huyền tiên tử vật nào đó ra tay dạy dỗ hắn, tên Tra Du kia chúng ta còn không biết sao, mắt mọc trên đỉnh đầu, ngoại trừ vị Ổ sư huynh kia của hắn ra, thì chẳng phục ai cả, hắn nói ra lời khó nghe là chuyện quá có khả năng.”
Mọi người nghĩ tới nghĩ lui, cũng chỉ có một khả năng này, dù gì tu sĩ Thiên Mang Tiên Vực đã nói, vết thương của Tra Du thấm vào không ít tử khí, có tu sĩ nào có thể làm được như vậy?
Cho nên chỉ có thể là tử vật làm.
Không ít tu sĩ có hứng thú với chuyện này, vừa cày tích phân trong chiến trường vừa cố gắng tìm kiếm tung tích đệ tử Tiên Hoàn Tông, muốn tận mắt nhìn xem khuôn mặt kia của Tra Du.
Hỏi thêm đệ tử Tiên Hoàn Tông, bọn họ rốt cuộc đã trải qua chuyện gì.
Đáng tiếc tìm tới tìm lui, bọn họ vẫn không tìm được bóng dáng đệ tử Tiên Hoàn Tông.
“Mẹ kiếp, không lẽ cái mặt kia của Tra Du, đến giờ vẫn chưa hồi phục sao.”
“Cho dù hắn chưa hồi phục, vậy mấy sư đệ sư muội của hắn đâu? Cũng cùng hắn rụt cổ không ra cày tích phân?”
“Bọn họ đây là triệt để từ bỏ cuộc tranh đoạt tích phân lần này rồi sao?”
“Tính tình Tra Du kia các ngươi còn không biết sao? Hắn không cày được tích phân, chắc chắn cũng không thể dung cho đám sư đệ sư muội bên dưới vượt lên trước hắn mà thể hiện.”
“Xì, tính tình này thật bá đạo.”
“Ai bảo hắn có một vị lão tổ kim tiên trưởng lão chứ, hơn nữa còn được tên Ổ Ưng kia che chở.”
Người rõ nhất vị trí của Tra Du chính là Phong Minh và Nam Cửu Hồi, bọn họ có thể cảm nhận được Tra Du vẫn luôn không thay đổi vị trí.
Phong Minh rất rõ mình đã lưu lại bao nhiêu tử khí trên người Tra Du, Tra Du không dễ dàng xóa sạch được đâu.
Phong Minh có lưu thủ đấy, chỉ cần không đánh chết hắn là được.
Chủ yếu là người chết ảnh hưởng quá lớn, biết đâu lại khiến vị kim tiên lão tổ kia của hắn chạy đến điều tra triệt để.
Đến lúc nghỉ ngơi ban đêm, ngay cả tu sĩ những dị tộc như Long Phượng cũng đều nghe nói chuyện này, bọn họ đối với chuyện này cũng mang thái độ hả hê, bởi vì là Nhân tộc mất mặt.
Đồng thời bọn họ cũng đưa ra phỏng đoán giống như Gia Cát Viêm, Tra Du còn có thể nhảy nhót lung tung, đều là vì huyền tiên tử vật kia thủ hạ lưu tình, chỉ là dạy dỗ hắn mà thôi.
Trải qua một ngày cày điểm của các đội ngũ, thứ hạng trên bảng xếp hạng tích phân biến hóa cực lớn.
Tu sĩ các phương tiến vào đều đang tích cực trèo bảng, điều này cũng làm cho một đoàn Tiên Hoàn Tông với thứ hạng không ngừng tụt xuống, càng thêm nổi bật.
Có tu sĩ luôn theo dõi tình hình bảng xếp hạng.
Đến ban đêm, thứ hạng của một đoàn Tiên Hoàn Tông, đặc biệt là Tra Du lại có biến hóa.
Lúc này tu sĩ dừng lại ở đây biết rồi, đoàn người Tra Du cuối cùng cũng ra ngoài hoạt động trở lại.
“Không lẽ cái mặt kia của hắn ban ngày thật sự không thể gặp người sao?”
Suy đoán như vậy khiến nhiều tu sĩ tin tưởng.
Ngay lúc đầu Tra Du đi ra, Phong Minh bọn họ cũng cảm nhận được, nhưng không vội tìm đến.
Ngay lúc đêm khuya nhất, một chỗ nào đó lại dâng lên sương mù càng thêm nồng đậm, khiến tử khí bốn phía trở nên dính nhớt.
Lại đến nữa rồi!
Đệ tử Tiên Hoàn Tông một đoàn nhìn thấy tình hình này, trong lòng hoảng sợ, không lẽ lại sắp gặp phải tình huống như đêm qua sao.
Bọn họ không tự chủ được mà đưa mắt nhìn về phía Tra sư huynh của bọn họ, khuôn mặt Tra sư huynh trải qua một ngày phục hồi, đã có thể nhìn ra hình dạng ban đầu.
Nhưng vẫn còn sót lại chút tử khí, điều này cũng khiến sắc mặt Tra sư huynh càng thêm âm trầm.
Tra sư huynh ban ngày không muốn lộ mặt, để tránh bị những tu sĩ khác đụng phải.
Lúc này bọn họ còn chưa biết những tu sĩ Thiên Mang Tiên Vực đụng phải bọn họ sớm nhất, đã sớm tuyên truyền tình hình của Tra sư huynh bọn họ ra ngoài rồi, còn có không ít tu sĩ đang tìm bọn họ trong chiến trường nữa.
Tra sư huynh không muốn lộ mặt, hại bọn họ cũng đành phải canh giữ bên cạnh Tra sư huynh.
Cũng không ai dám trái lời Tra sư huynh, nếu không còn có thể ở lại Tiên Hoàn Tông được nữa sao?
Bọn họ tuy không sánh được với những người như Ổ sư huynh, Tra sư huynh, nhưng thật ra cũng là tu sĩ thiên tài, nếu không làm sao vào được tông môn đỉnh cấp như Tiên Hoàn Tông.
Nhưng ở bên ngoài bọn họ có tự đắc kiêu ngạo thế nào, thì trước mặt Tra sư huynh, bọn họ cũng chỉ có thể cúi đầu, nuốt sự không cam lòng trong lòng vào bụng, không để Tra sư huynh nhìn ra chút dấu hiệu nào.
Bọn họ cho rằng chuyện Tra sư huynh gặp phải trước đó chỉ là ngẫu nhiên, khi tử khí nồng đậm đến cực điểm lại xuất hiện lần nữa, trong lòng bọn họ sinh ra dự cảm vô cùng bất ổn, không lẽ tình hình đêm qua đêm nay lại tái diễn?
Quả nhiên, trong sương mù dày đặc lại truyền đến âm thanh cạch cạch, là ba bộ xương khô của đêm qua.
Có đệ tử suýt nữa không khống chế được mà muốn hét lên.
Tra Du nghe thấy âm thanh kia trong nháy mắt cũng rùng mình sởn gai ốc, âm thanh này đánh thức ký ức mà hắn liều mạng muốn quên đi.
Nhưng sự đời trái với mong muốn, hắn vẫn nhìn thấy ba bộ xương khô, trong sương mù dày đặc dần dần hiện ra thân hình.
Tra Du muốn phát điên rồi, lấy ra lôi thuộc tính tiên kiếm liền xông lên, đồng thời chỉ huy những đệ tử khác: “Giết cho ta! Giết chết ba bộ xương khô này cho ta, ta sẽ ghi công lớn cho các ngươi!”
Đám đệ tử này cắn răng, đều tế ra tiên khí xông lên.
Cho dù không vì lời hứa ghi công lớn của Tra Du, bọn họ cũng phải liều mạng đối phó với ba bộ xương khô này, nếu không Tra sư huynh xảy ra chuyện gì, Kim trưởng lão và Ổ sư huynh có thể tha cho bọn họ sao?
Lúc này ở một nơi khác, có một nhóm tu sĩ dừng bước, nghiêng tai lắng nghe: “Hướng kia có phải có động tĩnh đánh nhau không? Đi, chúng ta qua xem thử, ta không tin không tìm được đoàn người Tra Du.”
—