← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 1248: Sóng gió nổi lên

21 min read 31.08.2026

 

Một đoàn bảy người đều nghiêm trận chờ đợi, đề phòng bị truyền tống vào giữa đám dị vật, bị dị vật vây kín từng lớp.

Thời gian mở đầu và kết thúc truyền tống đều rất ngắn ngủi, chỉ trong chớp mắt, bọn họ đã chuyển đổi địa điểm.

Lúc này đám lớn âm hồn đuổi theo phía sau, quả nhiên đúng như Bạch Kiều Mặc sở liệu, lập tức mất dấu khí tức của bọn họ.

Sau khi bọn Bạch Kiều Mặc biến mất không quá lâu, đám âm hồn liền đuổi tới nơi bọn họ biến mất.

Đám âm vật lớn xoay quanh tại chỗ, còn phát ra tiếng kêu bén nhọn có thể đâm thủng hồn hải, nhưng khí tức mà chúng truy tung đã mất hút tại đây.

Đám âm vật này có chút không giống với đám âm vật trật tự ngay ngắn mà bọn Phong Minh Bạch Kiều Mặc gặp phải trong chỗ sâu, đám âm vật này thần trí khá thấp, phần lớn hành động theo bản năng.

Có kẻ xông vào địa bàn của chúng, cướp đi món ăn trong mâm của chúng, sĩ khả nhẫn, thục bất khả nhẫn. [đáng lẽ phải là Thị khả nhẫn, thục bất khả nhẫn, nghĩa là Thị (việc này) có thể nhẫn tâm làm được, thì thục (chuyện gì) không nhẫn tâm làm được nữa? Sĩ là một lỗi dùng từ lan truyền trong dân gian nhưng hiện tại vì quá phổ biến nên đôi khi vẫn được hiểu theo nghĩa “nhẫn nhịn”.]

Vì thế lúc này chúng cũng không bỏ cuộc, gào thét bay lượn trên không một hồi, đám âm vật này liền tản ra tứ phía, chia nhau tiếp tục tìm kiếm khí tức của kẻ xông vào và huyết thực, nhất định phải tìm ra bọn họ.

Ở bên này, vận khí của Bạch Kiều Mặc và Phong Minh lần này thực ra không tính là kém, bọn họ vừa truyền tống tới liền phát hiện lọt vào một tầng quần thể âm vật khác, nhưng số lượng so với đám đuổi theo phía sau lúc trước thì ít hơn quá nhiều.

Đương nhiên đây chỉ là đối với Phong Minh Bạch Kiều Mặc mà nói, năm người Hướng đội trưởng lại thầm kêu không ổn.

Đang chuẩn bị khai chiến, liền thấy Lôi Thú dẫn đầu lao ra ngoài, toàn thân bốc lôi quang.

Năm người Hướng đội trưởng nghe rất rõ ràng, con tiểu thú bốc lôi quang kia, nó lao đến đâu, nơi đó liền phát ra tiếng “xèo xèo” tử khí tiêu tan.

Tử vật thực lực hơi yếu, trực tiếp liền giải thể chỉ để lại một khối âm hạch.

Quả nhiên! Đồng tử Hướng đội trưởng co rút lại, quả nhiên là lôi thú hồn phách.

Trên chiến trường như vậy và trong hoàn cảnh ban đêm thế này, nó quả thực là một tồn tại nghịch thiên.

Bốn người khác cũng nhìn tới chấn động, may mà bọn họ vẫn biết hoàn cảnh lúc này, không thể chỉ để một mình con tiểu thú hồn phách xuất lực, nhao nhao lao vào chiến đấu, mỗi người đều có tuyệt kỹ riêng.

Phong Minh cũng lập tức phóng đại chiêu, hồn lực ngưng tụ thành một cây búa, búa gõ xuống đầu những con âm vật kia, khiến âm vật cũng trực tiếp giải thể nằm thẳng cẳng.

Bạch Kiều Mặc vung tay thì thả ra từng đóa lôi hoa, lôi hoa nhảy nhót rót chính xác lên người từng tử vật, “bình bình bình” nổ tung ra ánh sáng chói mắt, nổ cho tử vật tan xác nát hết.

Âm cổ trên đầu Phong Minh, không thể không há miệng to hết cỡ, liều mạng hút vào tử khí, đến nỗi thân hình nhỏ bé lại nhanh chóng phồng lên.

Sức chiến đấu của hai người một thú không những không thua kém năm người Hướng đội trưởng, thậm chí còn vượt hơn, dù rằng tu vi bọn họ là thấp nhất.

Không thể không nói bọn họ đều có thủ đoạn khắc chế đám tử vật này, thủ đoạn như vậy thi triển ra, khiến năm người Hướng đội trưởng nhìn tới phát thèm.

Có thủ đoạn lợi hại như vậy, thì dù là ban đêm nguy hiểm nhất trên Cửu Uyên chiến trường, bọn họ cũng chỗ nào cũng có thể đi được.

Mà hai người này còn không chỉ giỏi đối phó tử vật, ngay cả Hỗn Độn thú nhục thân cứng chắc nhất, bọn họ cũng vẫn đánh được như thường.

Hướng đội trưởng đều không tìm ra trên người bọn họ có hạng mục yếu kém nào, rõ ràng là phát triển toàn diện, thật đáng sợ.

Bảy người cộng thêm một Lôi Thú phối hợp lẫn nhau, trong thời gian ngắn liền giải quyết quần thể tử vật quanh mình.

Ngay sau đó bảy người lại nhanh chóng lùi xa, tránh bị đám tử vật từ đại bản doanh tử vật ra ngoài tiếp tục đuổi theo.

Suốt đêm nay, bọn họ không ngừng chạy đi, chờ tới lúc trời tờ mờ sáng, bọn họ cuối cùng cũng nhìn thấy bức tường cao bên ngoài khu tụ cư đã rời đi trước đó.

Đêm nay rất ít khi được nghỉ ngơi, vì thế bảy người trên người đều có chút chật vật.

Bọn họ cũng không cố ý chỉnh trang, cứ lấy bộ dạng này xuất hiện bên ngoài khu tụ cư.

Bảy người kinh ngạc phát hiện, vậy mà có không ít tu giả tụ tập bên ngoài bức tường cao.

Những tu giả này thấy một đoàn bảy người Hướng đội trưởng từ bên ngoài trở về, cũng rất ngạc nhiên.

Bởi vì tu giả ban đêm rất ít khi ở lại khu vực trung tâm chiến trường, dù có ở lại, thì cũng sớm tìm một nơi an toàn cắm trại qua đêm, chờ tử vật rút đi mới lại ló đầu ra.

Mà bảy người này rõ ràng không phải như vậy, mà là đã trải qua không ít chiến đấu.

Chẳng lẽ cả một đêm nay đều ở bên ngoài chiến đấu với tử vật không ngừng sao?

Nói đùa gì vậy, dù là một tu giả Huyền Tiên, cũng không chống nổi việc đánh nhau cả một đêm với lũ tử vật liên miên không dứt.

Huống chi trong đội ngũ này còn có hai tu giả Chân Tiên sơ kỳ.

Có mấy tu giả nhận ra năm người Hướng đội trưởng, lập tức từ trong đám tu giả chen ra, chào hỏi bọn họ:

“Hướng đội trưởng, Mục đạo hữu, các ngươi từ đâu tới vậy? Không ngờ lần này lại gặp các ngươi trên chiến trường.”

Năm người Hướng đội trưởng cũng nhận ra bọn họ, Hướng đội trưởng nói: “Thì ra là Dương đạo hữu các ngươi, thật trùng hợp, chúng ta xảy ra chút ngoài ý muốn, nơi cắm trại ban đêm bị một đám tử vật phát hiện, may là cách lúc trời sáng không xa.”

Đây là thuyết pháp mà bọn họ đã bàn bạc trước, sao có thể nói bọn họ đại náo đại bản doanh tử vật, dẫn tới tử vật nghiêng tổ xuất động, bị rượt đuổi cả một đêm.

Chắc chắn có không ít tu giả phát hiện điều bất thường trên chiến trường, nhưng không thể để người ta liên hệ tới bọn họ.

Còn Phùng Kính Niên được cứu ra, lúc này vẫn ở trong tiên phủ, mang theo hắn cùng chạy trốn, sức cản trở sẽ quá lớn.

Vì thế vẫn để hắn ở trong tiên phủ, mà tiên phủ thu nhỏ lại treo bên hông Hướng đội trưởng.

Hướng đội trưởng dùng khí tức của mình bao phủ lên, cũng không có mấy tu giả để ý trong tiên phủ này còn có một tu giả đang ở.

Lời giải thích này của Hướng đội trưởng, vị Dương tu giả kia và các tu giả khác ở hiện trường cũng không nghi ngờ gì.

Bởi vì tình huống mà Hướng đội trưởng miêu tả, ở khu vực trung tâm chiến trường không phải hiếm thấy.

Hướng đội trưởng cũng dò hỏi tin tức từ Dương tu giả: “Nhiều tu giả tụ tập ở chỗ này như vậy là vì chuyện gì?”

Dương tu giả nói: “Hướng đội trưởng chưa biết sao, đêm qua chiến trường này đặc biệt không yên tĩnh, ban đêm có không ít tu giả chạy trốn về đây, tin tức mang về là tử vật trên chiến trường tăng nhiều, vượt xa ngày thường.

Có tu giả mạnh dạn phỏng đoán, rất có thể đa số tử vật trong đại bản doanh tử vật đều đã chạy ra ngoài.”

Sau đó hắn đổi sang truyền âm nói: “Mọi người đều hoài nghi có phải liên quan tới việc Long tộc xuất hiện trên chiến trường hay không, nhưng cũng kỳ quái, đám tử vật này xuất hiện, lại không hề lao về phía khu tụ cư của chúng ta.

Cho nên cũng có tu giả phỏng đoán, tử vật có thể đã đụng độ với dị vật khác, chúng đánh nhau trước, dù sao cả một đêm nay chiến trường đều rất không yên tĩnh.”

Có tu giả chạy trốn về nói, bọn họ nghe thấy có nơi phát ra tiếng chiến đấu kịch liệt, động tĩnh chiến đấu rất lớn.

Hắn lại vỗ vỗ Hướng đội trưởng nói: “Các ngươi thế này còn tính là may mắn, dù sao cũng bình an trở về rồi.”

Ban đêm tình hình như vậy, ước chừng có không ít nơi cắm trại đều bị đám tử vật lớn lật tung, nhưng người trốn về được thì đã sớm trốn về rồi.

Trốn không về được, ước chừng phần lớn đã vẫn lạc.

Cũng chỉ có một đoàn người của Hướng đội trưởng lại xuất hiện vào thời điểm này, mới khiến mọi người tò mò.

Nhưng cũng có thể là bọn họ vận khí quá tốt, thời gian bị tử vật lật tung quá muộn, cách lúc trời sáng không xa, cho nên bọn họ mới có thể may mắn trốn về.

Sau khi nghe Hướng đội trưởng giải thích một phen, đám tu giả ở hiện trường cũng bỏ qua bọn họ, không cho rằng một đội ngũ như vậy đáng để bọn họ quá để tâm.

Bọn họ hoàn toàn không biết rằng, như vậy đã khiến bọn họ bỏ lỡ nguyên nhân thực sự khiến tử vật gần như nghiêng tổ xuất động đại náo trung tâm chiến trường đêm qua, chẳng phải ngay trên người đoàn người này đó sao.

Dương tu giả lại kể cho Hướng đội trưởng một số tình hình khác, ví dụ như hiện nay trong khu tụ cư không chỉ có tu giả Long tộc, mà tu giả Phượng tộc cũng thực sự đã tới.

Ngoài ra còn có không ít dị tộc khác, như Sư tộc, Lang tộc, Hùng tộc, những chủng tộc khí huyết cường đại này cùng nhau tiến vào Cửu Uyên chiến trường lịch luyện.

Hùng tộc? Nghe được hai chữ này, Phong Minh Bạch Kiều Mặc nhìn nhau, sẽ không trùng hợp như vậy gặp phải tu giả Hùng tộc quen biết chứ.

Dù sao Hùng Nãi chắc chắn sẽ không xuất hiện trên chiến trường cấp thấp, có đi hắn cũng chỉ đi khu vực trung cấp, sẽ không chạm mặt bọn họ.

Sau khi hiểu rõ những tin tức này, Hướng đội trưởng liền dẫn mọi người chen vào trong khu tụ cư.

Bọn họ cần chỉnh đốn tại đây một chút, sau đó liền rời khỏi chiến trường sắp loạn lên này, mang Phùng thiếu bình an ra ngoài.

Không để Phùng thiếu lộ diện, cũng là vì an toàn của hắn và của cả đội, ai biết có kẻ nào không muốn để Phùng thiếu còn sống ra ngoài không.

Bọn họ đều là bộ dạng mệt lử, vì thế tìm khách điếm chỉnh đốn cũng không ai thấy kỳ quái, kể cả vị Dương tu giả kia.

Đợi tới khi bọn Phong Minh lại từ khách điếm đi ra, số người của khu tụ cư này đã ít hơn nhiều so với lần đầu bọn Phong Minh vào đây, rõ ràng mọi người đều đã vào chiến trường xem náo nhiệt rồi.

Hướng đội trưởng cũng nhìn ra bên ngoài một cái, nói: “Chúng ta lập tức rời khỏi nơi này, một số tu giả đúng là chê náo nhiệt chưa đủ lớn, cứ phải chen vào.”

Phong Minh và Bạch Kiều Mặc nhìn nhau, rồi làm như không nghe thấy lời Hướng đội trưởng, bởi vì bọn họ cũng thuộc loại người mà Hướng đội trưởng nói.

Từng người khôi phục tinh thần, lại tràn trề sức sống rời khỏi khu tụ cư này.

Đường về thuận lợi hơn nhiều, bọn họ chỉ cần lấy tuyến đường thẳng ngắn nhất là được.

Nghĩ tới sắp có thể bàn giao đối tượng nhiệm vụ, tâm tình mọi người đều không tệ, sắc mặt cũng không còn căng cứng như trước.

Nhưng chỉ cần chưa thoát khỏi chiến trường một ngày, sự cảnh giác của mọi người đều sẽ không lơi lỏng.

Mắt thấy sắp thoát khỏi khu vực ngoài rìa chiến trường, tiến vào khu vực an toàn phía sau chiến trường, tâm tình mọi người càng tốt hơn chút.

Nhưng ngay lúc này, Bạch Kiều Mặc phát ra cảnh báo: “Chúng ta đã tiến vào khu vực không gian bị phong tỏa, chúng ta trúng địch rồi.”

Trong nháy mắt, tất cả mọi người dừng lại, không ngờ còn có kẻ ở nơi này chờ phục kích bọn họ.

Đây rõ ràng là nhắm vào Phùng thiếu, nếu không cần thiết như vậy sao? Đã sớm động thủ ở chỗ khác rồi.

Không thể là nhằm tới cứu Phùng thiếu, mà ngược lại có thể là muốn gây bất lợi cho Phùng thiếu.

Suốt dọc đường bọn họ cũng không kịp trao đổi gì với Phùng thiếu, ví dụ như vì sao hắn nghĩ quẩn mà chạy tới nơi này tự tìm đường chết.

Không dựa vào món đồ bảo mệnh cha hắn cho hắn, hắn đã sớm mất mạng rồi.

Cha của Phùng thiếu tu luyện bao nhiêu năm nay, ở Thiên Khung Tiên Vực sao có thể không có địch nhân.

Mà Phùng thiếu được Phùng phụ coi trọng nhất, hiển nhiên chính là nhược điểm lớn nhất của Phùng phụ.

Muốn đối phó Phùng phụ, không nghi ngờ gì, hạ thủ từ trên người Phùng thiếu là tiện lợi nhất.

Dùng phong tỏa không gian để đối phó một đoàn bảy người, hiển nhiên là đâm đầu vào tay Bạch Kiều Mặc, vừa đặt chân vào khu vực này đã bị hắn phát hiện, bọn họ trúng mai phục rồi.

Hướng đội trưởng toàn thân sát khí, dừng lại giữa không trung lạnh lùng nhìn bốn phía, quát: “Là ai? Cút ra đây cho Hướng mỗ!”

Theo một tiếng “cút”, khí lãng cuộn trào ra bốn phía, gợn lên từng vòng từng vòng gợn sóng, quả nhiên sau một khoảng cách nhất định liền gặp trở ngại, hiển nhiên nơi đó chính là chỗ bình chướng phong tỏa không gian.

Địch nhân đã sớm bố trí kết giới có thể phong tỏa không gian tại con đường bọn họ ắt phải đi qua, chỉ chờ bọn họ chui đầu vào.